Chương 245: Đại chưởng quỹ Đường Nguyên lý giải về quý tộc
Khúc nhạc du dương từ lầu cao vọng xuống, vang vọng khắp đại sảnh. Những khúc nhạc này vốn chẳng hiếm lạ, nhưng chỉ có nhạc mà không có lời ca, dẫu bình thường lại mang thêm vài phần trang nhã.
Mặt đất trải thảm xanh dày, toát lên vẻ sang trọng đặc biệt. Dù sắc màu không quá bắt mắt, nhưng lại gợi cảm giác ấm áp, dễ chịu. Trên mỗi chiếc bàn đều đề một cái tên. Hàng đầu tiên tất nhiên là vị trí của Hoàng thất, nổi bật bốn chiếc bàn lớn tựa hạc giữa bầy gà. Ai nấy thầm nghĩ, Quý Tộc Đường này thật to gan, ngay cả phòng riêng cho Hoàng thất cũng không sắp xếp… Thế nhưng, cách làm này lại khiến mọi người trong đại sảnh cảm thấy bản thân mình cũng thuộc hàng ngũ quý tộc. Vô khoảng cách với Hoàng gia, há chẳng phải là quý tộc sao?
Bởi vậy, mọi người đều khoái chí, trừ những người thuộc Hoàng thất.
Hàng thứ hai là vị trí của các đại thế gia, không phân biệt trước sau. Hàng thứ ba dành cho đám con cháu quan lại cùng các gia tộc giàu có tước vị. Hàng thứ tư là các đại phú hào tại Thiên Hương thành.
Mỗi chiếc bàn đều buông rèm trân châu từ trên cao, che kín cao hơn đầu người ba thước, khiến mọi thứ phía trước trở nên mờ mịt, ảo ảnh.
Trong mỗi góc phòng, đều đặt một lư hương hình tiên hạc cực kỳ tinh xảo. Khói xanh từ miệng hạc bay ra, lượn lờ trong không trung, mang đến cảm giác tường hòa, cát lợi.
Có người đã đến từ rất sớm, có lẽ đã chịu khổ đợi nửa buổi sáng, nhưng trên mặt chẳng hề lộ vẻ sốt ruột, ngược lại càng thêm phấn chấn, đầy hứng thú.
Mười mấy thiếu nữ áo vàng nhạt bưng chén trà nhỏ, bước đi thướt tha. Mỗi người đều nhẹ nhàng, dung nhan xinh đẹp, cử chỉ tự nhiên, nhịp nhàng.
Phía trước hàng đầu tiên, một tấm thảm dày màu trắng sữa rủ xuống, tựa như từ trên trời giáng thế, che kín phía sau, trông như một bức tường vững chắc.
Tiếng nhạc bỗng ngừng bặt.
Mọi người đều phấn chấn tinh thần, chẳng lẽ trò hay đã bắt đầu?
Tấm thảm trắng như tuyết từ từ được kéo lên, để lộ phía sau là một chiếc bàn đấu giá khổng lồ cũng một màu trắng. Khi bàn đấu giá hiện ra, bốn phía sáng bừng khắp nơi, đó là nhờ vô số bảo thạch gắn khắp sân khấu, sắp xếp theo các vị trí khác nhau, dựa vào tính khúc xạ của từng viên mà tạo thành vô số tia sáng chiếu rọi lên mặt bàn.
Trên bàn đặt một chiếc búa gỗ. Cách bày biện này tưởng như trong mộng. Thịnh Bảo Đường được xưng là phòng bán đấu giá đứng đầu đại lục, nếu đem ra so sánh, chẳng khác nào lấy gà rừng so với phượng hoàng, kẻ ăn mày so với vương gia…
Tiếng bước chân nặng nề ầm ầm vang vọng, mọi người đều đưa mắt nhìn kỹ. Chỉ nghe âm thanh thôi đã thấy bất thường, quái vật đó lớn đến mức nào mà lại phát ra tiếng bước chân rung chuyển cả linh hồn?
Dưới ánh đèn.
Một khối thịt núi đang bước đi mạnh mẽ, vênh mặt nhìn quanh rồi chầm chậm tiến đến. Mỗi bước chân, khối thịt dưới lớp áo lại nhảy nhót vui sướng một lần như đang múa, vô cùng nhịp điệu.
– Chư vị đã nhận được thiệp mời của bổn đường, vậy chư vị chính là quý tộc của Thiên Hương thành, cũng là khách quý của bổn đường. Tại hạ là Đại Chưởng Quỹ của Quý Tộc Đường, Đường Nguyên, kiêm Thủ tịch Đấu giá sư. Ta xin đại diện Bình Đẳng Vương phủ, Quân gia, và Đường gia ba nhà, vấn an chư vị và nhiệt liệt hoan nghênh.
Đường Nguyên đã thuộc làu bài diễn văn, nói năng lưu loát, dứt lời còn cúi người thật sâu.
Thực ra, Đường bàn tử đã sớm học thuộc, bởi bài diễn văn này do tên mặt trắng Quân đại thiếu gia viết, văn vẻ lai láng, suýt chút nữa đã đưa cả biện chứng duy tâm lẫn duy vật vào.
Một tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên dưới khán đài. Chẳng cần nói gì khác, câu "quý tộc Thiên Hương thành" kia, dẫu thật hay giả, tối thiểu sau này cũng giúp họ đối phó với lũ ghen ghét bên ngoài.
– Quý Tộc Đường, danh như ý nghĩa, chỉ có quý tộc mới có thể đặt chân đến nơi này. Vậy, quý tộc là gì?
Đường mập mạp cố gắng chắp tay sau lưng, ra vẻ oai vệ, dốc hết sức mà nói. Không kể thân hình béo phì của Đường mập, vóc dáng hắn vốn không thấp, tay chân cũng bình thường, tuy không tính là cao to tuấn tú nhưng cũng là người có thân hình trung bình. Thế nhưng, vì toàn thân phát phì, cánh tay vốn không ngắn cũng bị lớp thịt che khuất, trở nên ngắn ngủn. Lại thêm cái eo thùng phuy, vốn không thể xoay chuyển, hai tay đưa ra sau lưng hiển nhiên là không thể chạm vào nhau được. Ấy vậy mà Đường Nguyên vẫn làm theo lời dặn của Quân đại thiếu gia, cố sức tạo ra một tư thế mà hắn cho là thong dong nhàn nhã.
Nhưng đó chỉ là cảm giác hài lòng của riêng Đường Nguyên. Lúc hắn đang tự mãn nhất từ trước đến nay, trong mắt những người xem phía dưới, hắn lại giống như một con gấu chó từ đâu đến, chắp tay sau đít cố làm ra vẻ nhàn nhã dạo bước, từng động tác đều vô cùng vụng về.
Ai nấy đều cố gắng nhịn cười!
Đường bàn tử liếc nhìn bốn phía, ra vẻ uy nghiêm:
– Cái gọi là quý tộc, chính là người có đẳng cấp cao, người thuộc giới thượng lưu! Nói ví dụ, giống như thế này.
Tay Đường Nguyên vừa lật, một vật tròn tròn đã hiện ra trên lòng bàn tay.
– Ta tin tất cả chư vị đều biết, và cũng đã từng ăn rồi. Đây là khoai tây. Ai nấy đều rõ, một cân khoai tây ở chợ chỉ ba đồng là mua được, có thể nói là loại rau củ bình thường nhất. Nhưng mà…
Đường Nguyên dừng lại một chút, thở hổn hển.
Mọi người đều mờ mịt. Tên này đang nói về quý tộc, sao lại lôi ra một củ khoai tây? Món đồ chơi như thế này, đến giờ chưa từng thấy nhà giàu có, danh môn vọng tộc nào mang lên sân khấu!
– Ba đồng một cân khoai tây, rất tiện lợi, dễ chế biến thành nhiều món khác nhau. Về nhà chỉ cần nấu một nồi canh là có thể ăn, hoặc nghiền ra, thái lát mỏng, hay cắt thành khối, muốn làm sao thì làm.
Đường Nguyên cảm thấy bản thân dùng từ rất có văn hóa, thấy mình hơi giống "Học giả uyên bác", bèn nở một nụ cười "tao nhã". Thế nhưng, trong mắt mấy vị "quý tộc" ngồi dưới khán đài, hắn lại giống như một con heo nái bị người ta quất cho một roi mà run rẩy, vô cùng thê thảm!
– Nhưng chỉ cần đến các quán rượu nhỏ, bất kể là thái lát hay nghiền, chỉ cần chế biến thành món ăn, vẻn vẹn nửa lượng bạc, đã có thể thu về lợi nhuận gấp trăm lần! – Đường mập nói thao thao bất tuyệt.
– Kẻ nào tiêu năm lượng bạc ở mấy quán rượu nhỏ, so với người ngồi nhà tự nấu, tất nhiên chính là quý tộc. Quý tộc là sao? Chính là hơn nhau cái giá! Có điều, kiểu này là một đẳng cấp tương đối thấp.
– Nếu là ở quán rượu cao cấp hơn một bậc, cũng là khoai tây thái sợi như nhau, nhưng lại tốn ít nhất ba lượng bạc. Tất nhiên, lúc này đẳng cấp lại cao hơn một bậc. Cao hơn nữa thì còn có vài kiểu khác. Ví dụ như đến thanh lâu ở Linh Vụ Hồ, một tay ôm kỹ nữ, tay kia lại ăn khoai tây thái sợi, thì đó là hai mươi lượng bạc. Nếu muốn kiểu bán nghệ không bán thân, chỉ tiếp đại gia, thì món khoai tây sợi này cũng tăng giá theo kiểu nước lên thuyền lên. Nếu không có năm mươi lượng bạc chắc chắn sẽ phải xấu hổ. Đã là "đại gia" đến Linh Vụ Hồ ăn chơi, chắc chắn sẽ không để ý chút bạc vụn…
Đường mập nói đến mức hưng phấn, giống như đang nói chuyện với đám khách làng chơi trong kỹ viện. Hắn nháy mắt đưa ra vẻ cười cợt đầy ý vị mà chỉ nam nhân mới hiểu.
Quả nhiên, phía dưới lập tức vang lên những tiếng cười thô tục. Kiểu cười này khiến vài vị khách nữ cau mày, đặc biệt là Nguyệt Nhi đi theo Nhị hoàng tử đến đây, tức đến nỗi xanh cả mặt.
Linh Mộng công chúa nghe thấy bên cạnh mình cũng có tiếng cười tương tự, quay sang liền thấy phụ hoàng đang híp mắt vuốt râu. Trong ánh mắt Ngài, tựa như gặp được tri kỷ, tươi cười hớn hở đầy đồng cảm. Nàng không khỏi ho khan một tiếng, rồi lại ho thêm cái nữa, đoạn nhỏ giọng mắng:
– Hừ! Nam nhân quả là chẳng tốt đẹp gì!
Hoàng đế bệ hạ lập tức ho khan vài tiếng gượng gạo, vẻ mặt trở nên âm trầm như nước. Ngài vội vàng thu lại ý nghĩ phóng khoáng, nghiêm trang như lúc đầu, ngồi ngay ngắn trên ghế. Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: "Mẹ nó! Suýt chút nữa thì bị tên mập này lừa rồi! Ta đường đường là người tao nhã cơ mà…"
– …Dĩ nhiên, nếu chư vị đi đến tầng thứ chín của khách sạn sang trọng nhất Thiên Hương thành – Tiếp Thiên Lâu, gọi một đĩa khoai tây đặc biệt, độc nhất vô nhị, muốn thế phải có ít nhất một trăm lượng bạc!
Đường Nguyên duỗi một ngón tay, nhẹ nhàng giơ lên.
Cái động tác này, hắn cũng học được từ Quân Mạc Tà. Quân Mạc Tà dáng người cao ráo, lúc làm động tác này tương đối tao nhã, trong đó lại ẩn chứa ngạo khí từ trong tâm. Đường Nguyên sùng bái không thôi, vụng trộm học theo. Giờ đây, đứng trước công chúng phía dưới, hắn cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình mà vô cùng tiêu sái phô diễn ra bên ngoài, thầm sướng một hồi trong lòng!
Tên mập hiển nhiên mặt mày rạng rỡ, chính xác hơn một chút là đang tự bôi xấu mặt mình…
Bởi vì trong mắt mọi người xung quanh, tên mập này giống như một con heo nái béo đến nỗi không đi nổi, vậy mà vẫn thần kinh thép bày ra bộ dạng này, trên mặt còn cười cười tự đắc. Tất cả quý tộc nơi đây đều bị dọa nổi hết gai ốc, dù là người bình thường hay Huyền Khí cường giả đều giống nhau, thật sự quá đáng sợ!
– Một trăm lượng bạc chẵn, đủ để một gia đình bốn miệng ăn khoai tây trong năm năm! Thế nhưng ở Tiếp Thiên Lâu, chỉ có thể ăn được một đĩa khoai tây, mà đó lại là món dễ làm nhất tại Tiếp Thiên Lâu, hay bất cứ nơi nào cũng có thể ăn món này mỗi ngày!
Đường Nguyên cười ha hả, vung tay mà nói:
– Đây, phải chăng là ăn khoai tây? Không! Ăn đây là ăn phong cách! Ăn lịch sự! Ăn địa vị! Ăn đẳng cấp! Lại còn ăn theo giá tiền nữa! Ăn ở trên cao thì khó tránh khỏi cô quạnh! Như thế này, mới đúng là hưởng thụ của quý tộc chân chính!
– Chư vị hôm nay có thể đến đại sảnh Quý Tộc Đường, bất kể là ai, đều là một trong những người giàu có nhất tại Thiên Hương thành này, tương đương với việc ngồi ở tầng thứ chín của Tiếp Thiên Lâu!
Đường Nguyên nói khản cả giọng, toàn thân run rẩy, sắc mặt cực kỳ kiên quyết:
– Nơi đây chính là thiên đường của quý tộc! Dẫu chỉ uống một chén nước trắng tại đây, đó cũng chính là nước trắng của quý tộc. Nói lại câu lúc nãy, chúng ta uống không phải là nước trắng, mà là sự cô đơn trên đỉnh cao của quý tộc! Ở vào tịch mịch đỉnh phong, chỉ có quý tộc chân chính mới có thể cảm nhận được cô đơn!
Tiếng vỗ tay nổ ra như sấm. Lời nói của tên mập có thể nói là rất "đi vào lòng người", hiển nhiên nhận được sự đồng cảm của mọi người.
Trong một gian phòng lớn trên lầu, Quân Mạc Tà "xì" một tiếng, nở nụ cười:
– Cái gọi là "quý tộc chân chính" trong miệng tên mập, chính là những kẻ lặng lẽ uống nước sôi, ăn khoai tây nghiền!
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Tiên Hiệp: Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta (Dịch)