Chương 244: Ta chính là thích khi dễ ngươi!
Dịch Giả– Đúng vậy! Chính là cái loại ăn chơi trác táng kia! Thú vị? Cái dáng vẻ lưu manh của hắn làm người ta chán ghét, lại cuồng ngôn ngạo mạn, một chút tố chất hay tu dưỡng cũng bị chó tha mất. Nhìn hắn làm ta chỉ muốn nôn mửa.
Linh Mộng công chúa tức giận nhìn Quân Mạc Tà. Trong lòng nàng còn có một câu không dám thốt ra: "Không biết Tiểu Nghệ kia sao lại vừa mắt với loại lưu manh này!" Linh Mộng công chúa thừa hiểu sự nặng nhẹ của những lời này, cũng biết phụ hoàng kiêng kị điều gì, đương nhiên không dám nói ra.
– Mỗi người có cách nhìn nhận khác nhau a!
Hắc bào lão nhân thâm trầm nói một câu, cũng không vì sự chán ghét của Linh Mộng công chúa mà thay đổi, ngược lại càng chăm chú dõi theo bóng lưng Quân Mạc Tà, ánh mắt tràn đầy trầm tư.
Đứa cháu này của Quân Chiến Thiên, quả thật không hề đơn giản. Lão Tam cố tình gây sự, lại bị vài lời của hắn làm cho rối loạn tâm thần, chỉ nhẹ nhàng vài câu đã xoay chiều mũi giáo, làm mọi chuyện tan biến không dấu vết. Tuy thủ đoạn hơi có chút ám muội, nhưng giải quyết dứt khoát, rõ ràng lưu loát luôn là thủ đoạn tốt nhất. Trừ biện pháp đó ra, vô luận dùng phương pháp gì khác, chỉ sợ đều dây dưa không dứt. Nếu tên tiểu tử kia cùng Lão Tam đôi co lý luận, cũng tuyệt đối không giải quyết được vấn đề. Thân là một người cha, hắn chẳng lẽ lại không biết tính cách đứa con thứ ba của mình thế nào sao? Chẳng qua là mang thân phận hoàng tử, sống trong hoàng thất, cũng chỉ là loại phế vật dựa hơi gia thế, một chút bản sự cũng không có, chỉ là kẻ ăn xong ngồi chờ chết!
Vô luận dùng bất cứ thủ đoạn nào, chỉ cần giải quyết hiệu quả trong thời gian nhanh nhất, chính là thủ đoạn tốt nhất! Mà Quân Mạc Tà hiển nhiên đã áp dụng thủ đoạn tốt nhất!
Cái tên quần là áo lụa trong truyền thuyết này, quả thật danh không bằng gặp mặt, danh không như thực vậy…
Hắc bào nhân khẽ nhíu mày, như đang có điều gì đó đáng để suy nghĩ, cũng không biết rốt cuộc là đang suy nghĩ gì.
Hiện tại Quân Mạc Tà đang ân cần tiếp đón đoàn người hoàng thất vào Quý Tộc Đường. Bất quá, mỗi người chỉ có thể dẫn theo hai người vào, tất cả tùy tùng khác đều phải lưu lại bên ngoài.
Tuy nhiên, đến lượt Nhị hoàng tử vào đại điện, hắn lại dẫn theo ba người. Quân Mạc Tà liếc nhìn, ba người này có một là Phương Bác Văn, chính là quân sư quạt mo của Nhị hoàng tử, đương nhiên phải theo cùng; người còn lại mi thanh mục tú, dáng người mảnh khảnh, đôi mắt nhìn về phía hắn lại mang theo hận ý. Ôi da, thì ra là người quen, chính là Nguyệt Nha Nhi, vị cô nương tự xưng bán nghệ không bán thân ở Nghê Thường Các thuộc Linh Vụ Hồ đây mà. Thảo nào, là hồng nhan tri kỷ của Nhị hoàng tử, tự nhiên cũng phải đi vào.
Người cuối cùng là Thành Đức Thao…
Quân đại thiếu không chút khách khí khẽ vươn tay, chắn Thành Đức Thao lại bên ngoài:
– Xin lỗi, Thành đại thiếu, mỗi vị khách có thiếp mời cũng chỉ có thể dẫn theo ba người. Số người của Nhị điện hạ đã đủ, ngươi không thể vào. Hay là ngươi ra ngoài hóng gió đi, đợi lúc nào chúng ta có thời gian sẽ dâng trà bánh lên cho ngươi dùng tạm!
– Tại sao ta lại không thể vào?
Thành Đức Thao trừng mắt chó, như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Hắn không ngăn cản người khác, sao lại cứ đối nghịch với mình? Có ý gì đây? Chẳng lẽ nhìn ta không vừa mắt sao?
Đám người Nhị hoàng tử đi phía trước lúc này cũng xoay người nhìn lại. Trong ba người này, Nhị hoàng tử bỏ ai ở lại cũng không tốt. Thành Đức Thao lại đại biểu cho một phương quyền thế, đành phải nhẫn nại dẫn theo hắn vào. Nhị hoàng tử vốn cho rằng với thân phận của mình, dẫn thêm một người cũng chẳng sao, mắt nhắm mắt mở cho qua. Ai ngờ tên ranh vô liêm sỉ Quân Mạc Tà này, cư nhiên lại sinh sự, muốn kiếm chuyện đây mà, thế này chẳng phải là không nể mặt mũi bổn hoàng tử hay sao?
Kỳ thật nếu là người khác, chỉ sợ Quân đại thiếu gia thật sự đã mắt nhắm mắt mở cho qua. Bất quá, người này lại là Thành Đức Thao… thì hắn tuyệt đối không buông tha!
"Đừng nói là các ngươi phạm vào quy củ, cho dù không có phạm vào, ông đây cũng phải bới móc ra cho mà phạm vào, sẽ mang phiền hà tới cho ngươi!"
"Chỉ trách ngươi gặp phải ta, bản thiếu gia không thích nghe đến tên ngươi, cũng nhìn ngươi không thuận mắt chút nào thì sao!"
– Xin lỗi, Nhị hoàng tử đã đủ người vào rồi!
Quân Mạc Tà nghển cổ, dùng ánh mắt như nhìn khỉ trong vườn bách thú mà nhìn Thành Đức Thao.
– Ngươi cứ đứng đợi ở chỗ này đi! Ngươi hiện tại đã vi phạm nội quy của Bản đường, bản thiếu gia ta cứ dựa theo quy củ mà làm việc, đương nhiên không để ngươi đi vào! Nếu ai cũng có thể tùy tiện phá bỏ quy củ này, thì uy tín của Bản đường vứt cho chó gặm sao?
– Tại sao ta lại phải đứng đây?
Thành Đức Thao nóng nảy nói.
Nếu từ đầu không đến thì cũng không sao, đã đến đây rồi, chỉ thiếu chút nữa là vào được, nếu mà cứ như vậy quay về, chẳng phải là trở thành thằng hề sao? Người khác nhìn mình còn ra thể thống gì?
– Ta cùng Nhị vương gia đi cùng với nhau, tại sao chỉ riêng mình ta lại không thể vào?
– Trứng trứng?
Quân Mạc Tà cố ý xuyên tạc lời hắn, cười xùy một tiếng, lỗ mãng gật gật đầu nói:
– Ngươi nói cái này rất có đạo lý nha.
– Nói một cách khác, 'kê kê' cùng 'trứng' là cùng một chỗ, nhưng mà có nơi chỉ có 'kê kê' mới có thể vào được, 'trứng' thì không thể vào! Nói vậy ngươi đã hiểu chưa, còn muốn càn quấy sao? Chẳng lẽ 'trứng' của ngươi so với người khác phi phàm hơn, có thể đi vào sao? Nếu quả thật là như thế, cho bậc kỳ nhân đi vào, thật cũng không uổng!
Thành Đức Thao nhất thời bị Quân đại cao nhân chọc cho tức giận đến đầu váng mắt hoa! Thiếu chút nữa thì phun huyết đương trường! Cư nhiên lại bị người ta so sánh như vậy, thật sự là vô cùng nhục nhã a!
Linh Mộng công chúa đứng phía sau hai hắc y nhân, nghe được những lời này, nhịn không được ha hả cười lên. Cười được hai tiếng, nàng tựa hồ cảm thấy không thích hợp, liền ngừng lại, nhưng thân hình không ngừng rung động, hai bả vai run rẩy.
Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử tất cả đều nghe được câu này, cũng đều nhịn không được thiếu chút nữa chết nghẹn vì nhịn cười, nguyên cả một đám nhịn cười đến diện mạo đỏ bừng, giống như mỗi người đều bị bôi tiết gà, cả đám không ai ngại ngùng dùm cho lão nhị bị người ta làm mất mặt, ngược lại còn có vẻ cao hứng vô cùng!
Chỉ là Quân Mạc Tà so sánh ẩn dụ cũng quá thể, thật sự là ranh mãnh bỡn cợt. Rõ ràng so sánh đường đường là Nhị hoàng tử với gà, đem Thành Đức Thao đại công tử so bì thành trứng… Duy chỉ có ba người Nhị hoàng tử là không cười. Sự khác biệt là, Nhị hoàng tử đã tức giận đến tay chân run lẩy bẩy.
– Quân Mạc Tà, ngươi chớ có khinh người quá đáng!
Thành Đức Thao thở hồng hộc, hai mắt trợn trừng như chuông đồng, nổi đầy tia máu, tơ máu vắt ngang dọc trên con ngươi, gần như muốn nổ tung ra.
– Ta khi dễ ngươi đó? Ngươi cắn ta sao? Ngươi tưởng người làm 'trứng' thì không kiêng kỵ ai sao?
Quân Mạc Tà nghiêng cái mông, kiêu căng nhìn sang hắn, đột nhiên uốn éo lắc mông, hạ thân trước sau lắc lư, rất có tiết tấu:
– Khi dễ ngươi, khi dễ ngươi! Ta thích chính là khi dễ ngươi, không cho hai 'trứng' ngươi đi vào…!
Phốc!
Thành đại công tử cư nhiên phun ra một búng máu, đôi mắt tràn ngập hận ý, liếc nhìn Quân Mạc Tà thật sâu rồi xoay người bỏ đi!
– Giương đôi mắt thật lớn lên! Giống như mắt lừa, đòi đe dọa ta? Uy hiếp ta sao? Ta khinh!
Quân Mạc Tà khinh thường nhổ một bãi nước bọt, xoay người đối diện với đôi mắt như muốn giết người của Nhị hoàng tử, cười trừ một tiếng, giải thích:
– Ách… Nhị điện hạ, ngài ngàn vạn lần đừng có hiểu lầm. Vừa rồi… 'kê kê' kia, hoàn toàn không phải nói ngài, chỉ là ví dụ so sánh thôi…
Lời này so với không giải thích lại càng khiến người ta giận hơn…
Nhị hoàng tử nặng nề buồn bực hừ một tiếng, mặt phủ một lớp sương giá, phất tay đi trước mà vào. Mọi người cùng bước vào, chỉ là trong lúc đi, thỉnh thoảng có người không tự chủ được phì cười, sau đó lại vội che miệng rầu rĩ ho khan…
Trong tình huống này, hai gã 'tùy tùng' của Linh Mộng công chúa biểu hiện âm trầm nhất. Hai người này không hề tỏ ra kiêng dè gì cả… điều này liền làm cho Quân Mạc Tà coi trọng.
Quân Mạc Tà lúc này giật mình kinh ngạc. Linh Mộng công chúa lần này mang theo tùy tùng, lại là hai hắc bào nam tử, hơn nữa nhìn sơ qua tuổi tác cũng không nhỏ… Linh Mộng công chúa rõ ràng không hề mang theo thị nữ!? Đây là có chuyện gì?
Quân đại thiếu tâm thần chấn động, trong nháy mắt đã lưu tâm đến chuyện này. Bên ngoài hắn vẫn bất động thanh sắc (không biểu hiện ý tứ ra ngoài), ngả ngả nghiêng nghiêng mà vui đùa với mọi người, nhưng trong lòng vẫn âm thầm để ý!
Hai người kia đã dịch dung! Hơn nữa hai người này cũng đều có râu, bộ dáng đĩnh đạc, rõ ràng không phải thái giám! Linh Mộng công chúa cũng không phải bị ép buộc! Nói cách khác, Linh Mộng công chúa biết rõ hai người này là ai!
Ngoài ra, Linh Mộng công chúa đối với hai người kia rất mực tôn kính! Là loại tôn kính phát ra từ tận đáy lòng! Hai người này tuyệt đối không hề đơn giản!
Còn có một chút ngạc nhiên là Dạ Cô Hàn rõ ràng không có ở bên cạnh Linh Mộng công chúa! Hơn nữa, trong vòng phương viên hơn mười trượng bốn phía, cũng không có khí tức của Dạ Cô Hàn! Có lý do gì có thể khiến Dạ Cô Hàn rời xa công chúa?
Theo tính cách của Dạ Cô Hàn, tại Thiên Hương thành này, hắn cố kỵ nhất là ai? Thật khó mà giải thích! Có thể, muốn giải đáp những khúc mắc này, nguyên nhân chính là hai người đó? Chỉ cần biết được hai người này là ai, mọi chuyện đã có thể xác minh!
Quân Mạc Tà chợt nhớ tới chuyện Dạ Cô Hàn cùng Hoàng hậu có đồn đại là bạn thanh mai trúc mã, lập tức trong lòng chấn động: "Không phải như vậy chứ? Chẳng lẽ lần này thắp một nén hương, lại đưa tới một đại tượng Phật sao? Nhưng sao lại là hai người?? Nếu thật sự là hắn, mọi chuyện đều có thể lý giải, nhưng người còn lại là ai? Hình như chưa bao giờ có tình báo về người này?"
Quân đại thiếu không ngừng rơi vào trầm tư…
Phía trước chính là đại sảnh đấu giá của Quý Tộc Đường. Hai cây Kim Quế Hoa cực lớn được đặt đối xứng với nhau, cành lá xanh um, đóa hoa màu vàng óng đầy sức sống, nở rộ ngát hương, hương khí nồng đậm lan tỏa khắp toàn bộ mặt sân.
Cửa đại sảnh vừa mở ra, mọi người mới phát hiện, bên trong dĩ nhiên là rất lớn… Một cái sân thật lớn, lớn đến mức có thể gọi là một quảng trường nhỏ!
Vì cái đại sảnh này, Quân đại cao nhân đã dốc không ít công phu. Cơ hồ tất cả tường của các gian phòng đều được phá bỏ, thay thế bằng những cột trụ chống bằng đá cẩm thạch được chạm khắc rồng phượng tinh xảo!
Bên trong, được đặt ngay ngắn chỉnh tề một trăm cái bàn lớn, không nhiều hơn cũng không ít hơn. Vừa vặn đằng sau mỗi bàn, đều chỉ có một cái ghế duy nhất. Phía sau ghế đặt hai cái gấm đôn, với một bàn trà nhỏ; hai bên bàn trà, đều được đặt một chậu cây cảnh tinh xảo, lá cây xanh biếc, hoa tươi kiều diễm. Mỗi một bàn trong đó được đặt cách xa nhau ít nhất gần một trượng, khoảng cách đều nhau, nhìn ngang nhìn dọc đều là một đường thẳng tắp. Ách, đương nhiên, nếu vạn nhất xuất hiện một đại mập mạp đẳng cấp ngang với Đường Nguyên, tự nhiên không cần bàn luận, bất quá thân thể độc đáo của mập mạp, có thể nói không sai biệt lắm là Thiên Thượng Nan Hoa, Địa Thượng Nan Tầm. (Trên trời khó tìm, mặt đất khó kiếm.)
Hơn ba trăm người đều tiến vào đại sảnh, nhưng lại không có chút nào chật chội, ngược lại còn có chút cảm giác rộng rãi thoải mái. Cửa sổ đã sớm mở ra, không khí dị thường tươi mát, một chút cảm giác bực mình trong người cũng không có. Ai bước vào đại sảnh cũng đều cảm thấy thoải mái vui vẻ hơn cả đắm chìm trong sắc xuân.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Đô Thị: Mệnh Danh Thuật Của Đêm