Chương 268: Chẳng lẽ là hắn?
Dịch Giả: Tiểu Ura
– Thương thế của Dạ Cô Hàn thực sự quá nặng, ta dốc hết toàn lực cũng chưa chắc có thể chữa khỏi hoàn toàn. Hơn nữa, cho dù sau này vết thương có lành, nhưng tay phải hắn đã đứt, không thể cầm kiếm nữa, một thân võ công mười phần cũng sẽ mất đi bảy tám phần. Cho nên… để tránh phiền toái (hậu hoạn), ngươi hãy tuyên bố với bên ngoài: Dạ Cô Hàn bị thương nặng hiện tại đã chết. Ngay cả sau này ngươi muốn gặp hắn, trước đó cũng phải hỏi ý kiến của ta. Sắp xếp như vậy, ngươi có dị nghị gì không?
Linh Mộng công chúa cắn môi, khẽ gật đầu. Nàng đương nhiên biết, theo như lời Quân Mạc Tà “để tránh phiền toái” là có hàm ý (ý nghĩa) gì. Dù sao có một số việc, hai người hiểu rõ trong lòng là đủ rồi, không cần phải nói ra.
Mắt thấy Độc Cô Tiểu Nghệ khóc đến thảm thương, Linh Mộng công chúa thở dài, rồi đi tới, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, thê lương nói:
– Muội muội ngốc, tỷ tỷ… sẽ không tranh đoạt gì với muội nữa. Ai… chẳng lẽ tỷ muội chúng ta… vận mệnh lại khổ sở đến vậy sao? Ngươi vì… cái này… đáng giá sao chứ?
Nàng vốn định nói "tên công tử bột này", nhưng nghĩ đến lời thề của mình, liền nuốt lời vào trong.
Độc Cô Tiểu Nghệ tiếng khóc chợt ngừng lại, mở to đôi mắt trong veo đẫm lệ:
– Thật vậy sao? Vậy vừa rồi tỷ vì sao còn…
– Tự nhiên là thật, chẳng phải vừa rồi tỷ không còn cách nào sao…
Linh Mộng công chúa mỉm cười ôn nhu. Trong chuyện này, cô gái này chỉ lớn hơn Độc Cô Tiểu Nghệ một chút tuổi, nhưng lại có vẻ trưởng thành hơn rất nhiều, nói:
– Cùng lắm là đợi muội xuất giá (quá môn), vẹn toàn hảo sự về sau, ta sẽ cầu phụ hoàng tứ hôn, hoàn thành lời hứa. Chẳng qua cũng chỉ là một lời… hứa hẹn mà thôi. Như vậy, đã được rồi chứ?
Độc Cô Tiểu Nghệ nhất thời ngượng ngùng đỏ mặt, cũng nín khóc mỉm cười, khẽ hừ một tiếng, nói:
– Tỷ so với ta lớn hơn, hay là tỷ đi trước đi.
Lời tuy nói như thế, nhưng người khác có thể nhìn ra tiểu nha đầu này khẩu thị tâm phi.
Quân Mạc Tà đang tiến về phía Dạ Cô Hàn, nghe thấy hai câu này, suýt nữa té ngửa ra đất.
Hiện tại bát tự còn chưa xem xét đâu, hai nữ nhân này đang nói cái gì vậy?
Ta còn chưa định tìm vợ đâu, lại có đến hai nàng liền vội vã muốn gả cho ta?
Về phương diện này, ta hiện tại chưa có bất kỳ dự định nào. Một tia nguyên khí tinh thuần (tinh túy) được đưa vào thân thể Dạ Cô Hàn, Quân Mạc Tà thần sắc lạnh lùng, mắt hơi nhắm lại, lạnh giọng mở miệng:
– Tôn tiểu thư!
Tôn Tiểu Mỹ khẽ cúi đầu, áy náy nói:
– Ngươi không cần nói, ta biết ngươi muốn nói gì, ta sau này sẽ không như vậy nữa. Thật xin lỗi!
– Nể tình ngươi là vị hôn thê của Mập Mạp, cũng là tỷ muội của tiểu nha đầu kia, lần này ta bỏ qua. Nhưng nếu còn có lần sau, ta sẽ… giết ngươi! Ta ghét nhất chính là… bị phản bội!
Quân Mạc Tà mí mắt chợt mở ra, sát khí bén nhọn, lạnh lẽo chợt lóe lên, sát khí dày đặc tuôn trào; ba nữ tử lập tức cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như băng. Những lời này của Quân Mạc Tà tràn ngập ý chí sắt đá, mặc cho ai cũng không thể hoài nghi, lại càng không dung thứ (dung nhẫn) bất luận kẻ nào khiêu khích. Hắn nói được, nhất định sẽ làm được. Tôn Tiểu Mỹ im lặng. Nàng biết, Quân Mạc Tà không có nói đùa với mình, một chút nào cũng không.
Vừa rồi, Quân Mạc Tà cùng Quân Vô Ý trước mặt nàng và Độc Cô Tiểu Nghệ nói chuyện không chút kiêng dè. Điều này cho thấy hắn tin tưởng hai người nàng. Nhưng nàng lại không chờ hắn đồng ý, đã tiết lộ chuyện này cho Linh Mộng. Nếu nói đây là phản bội thì thực ra dùng từ hơi nặng, nhưng nghiêm khắc mà nói, gọi là phản bội cũng không hề quá đáng (quá phận).
Cho dù xuất phát từ lập trường nào hay lý do gì, thì chuyện này cũng không hề thay đổi. Nhưng nàng vẫn luôn (thủy chung) xem nhẹ tính cách Quân Mạc Tà sao? Thiếu niên này, tính cách vốn dĩ đã là một loại… bá đạo "thuận ta giả xương, nghịch ta giả vong (người thuận theo ta thì hưng thịnh, người chống đối ta thì diệt vong)"!
Đột nhiên Tôn Tiểu Mỹ toàn thân chấn động, không ngờ bản thân lại nghĩ đến tám chữ kinh người này.
Quân Mạc Tà, ngươi là loại người này sao?
Linh Mộng công chúa kinh ngạc trợn to mắt: "Quân Mạc Tà chẳng biết từ khi nào đã trưởng thành đến vậy, lại có được khí thế như vậy? Chẳng lẽ… hắn thật sự khác hẳn trước kia?"
Chẳng lẽ, đây là nguyên nhân Độc Cô Tiểu Nghệ nảy sinh tình cảm với hắn sao?
Linh Mộng công chúa cuối cùng nàng vẫn lo lắng, rón rén bước sát đến bên giường, nhìn Dạ Cô Hàn mặt trắng bệch, không khỏi trong lòng đau xót, lặng lẽ rơi lệ.
– Tiểu Nghệ! Quân Mạc Tà nhắm mắt lại, toàn lực vận công (vận chuyển công lực).
– Chuyện gì?
Độc Cô Tiểu Nghệ tính cách vô tư, bất luận tâm sự hay cảm xúc gì, đều đến nhanh đi nhanh. Giờ phút này nàng sớm đã lau khô nước mắt, vì mình tự nhiên lại khóc lớn tiếng, cảm thấy ngượng ngùng. Nghe thấy Quân Mạc Tà gọi, liền nhanh nhảu lên tiếng.
– Ngươi mời Tam Thúc lập tức phái người đi Quý Tộc Đường, lấy vài vị thuốc về đây.
Quân Mạc Tà thuận miệng nói ra tên vài loại dược thảo, nói:
– Càng nhanh càng tốt, ta có việc cần.
Độc Cô Tiểu Nghệ không ngừng gật đầu, nhanh như chớp chạy đi.
Linh Mộng công chúa ở rất gần Quân Mạc Tà. Đây là lần đầu tiên trong đời nàng tiếp cận Quân đại thiếu gia ở khoảng cách gần đến thế. Nhìn hắn nhắm mắt vận công, sắc mặt lại là bộ dáng lạnh lùng không nói nên lời, tâm thần chuyên chú (chuyên nhất), càng như có một loại cảm giác siêu nhiên (siêu thoát), khinh thường (khinh rẻ) chúng sinh thiên hạ, không khỏi trong lòng khẽ động.
Đúng vào lúc này, trong lòng Linh Mộng công chúa đột nhiên mơ hồ nảy sinh một cảm giác quen thuộc.
Đúng vậy, cảm giác dị thường quen thuộc, hơn nữa… lại còn có sự thân thiết và an toàn! Loại cảm giác này vô cùng ấm lòng, vô cùng thoải mái, rốt cuộc đã từng có ở nơi nào?
Vì sao ta lại có loại cảm giác ấm áp này? Linh Mộng công chúa cau mày, khổ sở suy tư… Đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, cỗ khí tức này… sao lại quen thuộc đến vậy… Linh Mộng công chúa không nhịn được áp sát Quân đại thiếu gia càng gần, càng gần, loại cảm giác trong lòng càng rõ ràng, tựa hồ như đang chậm rãi nhắc nhở nàng một điều, nhưng càng nghĩ lại càng không ra, chuyện này rốt cuộc là chuyện gì?
Yên lặng ngồi một bên, không nói nên lời, khổ sở suy tư.
Tôn Tiểu Mỹ ngồi cạnh nàng, thần sắc có chút ảo não (thất vọng).
– Tiểu Mỹ tỷ, sau khi muội bị bắt đi đã xảy ra chuyện gì?
Tôn Tiểu Mỹ không khỏi trong lòng chua xót, huyết thệ (lời thề máu) đã lập, còn muốn nhiều lời như vậy làm gì?
– Ngươi sau khi bị bắt đi, Tiểu Bạch Bạch liền dẫn Quân Tam Thúc và Quân Mạc Tà tới đây…
Tôn Tiểu Mỹ kể lại đại khái một lượt:
– Sau đó, Quân Tam Thúc mang theo chúng ta cùng Dạ thúc thúc đang trọng thương quay về Quân gia, mà Quân Tam Thiếu một mình một ngựa đi thăm dò tin tức của ngươi…
– Cái gì? Quân Mạc Tà một mình một ngựa đi thăm dò tin tức của ta?
Linh Mộng công chúa đột nhiên thất thố (mất bình tĩnh), lớn tiếng hỏi, vụt đứng dậy, thần tình khiếp sợ. Giờ phút này, chuyện nàng đang vắt óc suy nghĩ mãi không ra, tự nhiên giống như những đám mây đen giăng kín trời, thình lình bị ánh mặt trời xuyên thủng một lỗ lớn, trong chốc lát, mọi việc trong lòng đều sáng tỏ.
Hôm nay, thần bí cao thủ đầu tiên ôm nàng lao ra khỏi địa huyệt, chính phi đao của cao thủ thần bí kia bay tới bảo vệ nàng! Mà nàng được ôm ấp trong lòng hắn, che chở. Rất giống, rất phù hợp… Vừa rồi ở bên người Mạc Tà, nàng đã cảm nhận được… Chẳng lẽ… Nhưng là, điều này làm sao có thể?
Linh Mộng công chúa hung hăng lắc đầu, tựa hồ muốn gạt đi ý niệm vô căn cứ (hư vô) này, nhưng trong lòng càng ngày càng khẳng định, hai bóng người, dần dần bắt đầu trùng hợp trong tâm trí nàng… Nhớ lại lần trước nàng bị ám sát, Quân Mạc Tà cũng ở đó… Hơn nữa, hắn đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi… Chẳng lẽ thật sự là hắn?
Linh Mộng công chúa tim đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Kinh nghi bất định (kinh hãi và nghi ngờ) nhìn Quân Mạc Tà, đột nhiên lần đầu tiên trong lòng nảy sinh loại cảm giác như vậy, một loại cảm giác… Hắn, kỳ thực rất anh tuấn a…
Giữa lúc nàng mặt đang ửng đỏ, đột nhiên Độc Cô Tiểu Nghệ hoàn thành nhiệm vụ, vui vẻ bước vào. Tiểu nha đầu đến giờ phút này mới hồi phục tinh thần, trong lòng cao hứng (vui sướng) vô cùng.
Vừa rồi hắn gọi tên ta là "Tiểu Nghệ", nghe rất dễ thương, về sau khiến hắn gọi nhiều hơn vài tiếng, hắc hắc…
– Tiểu Nghệ muội muội!
Linh Mộng công chúa cực lực kiềm chế sự kích động trong lòng, giả vờ bình thản với khẩu khí cứng cỏi nói:
– Nghe nói Quân Tam Thiếu từng tạo cho muội một thanh bảo đao? Chính là thanh mà lần trước muội cầm ra khoe đấy, nghe nói còn có một cái tên rất hay, chẳng phải là "Hồng Tụ Thiên Hương Đệ Nhất Đao" sao? Cho tỷ xem một lần được không?
– Lần trước muội nói muốn cho tỷ xem, tỷ lại khinh thường không muốn, lần này lại muốn xem. Được rồi, được rồi, để tỷ xem…
Độc Cô Tiểu Nghệ khẽ than thở một câu, phất tay áo lên, gỡ thân đao mỏng manh xuống.
Quân Mạc Tà vô tình thoáng nhìn thấy, suýt nữa thì ngất xỉu (té xỉu).
– Độc Cô Tiểu Nghệ! Ta cho ngươi thanh đao này để ngươi chém người, chứ không phải để ngươi làm cái che tay, thật là lãng phí của trời!
Quân Mạc Tà khẽ gầm một tiếng, nổi cơn thịnh nộ.
Nha đầu kia lại đem thanh đao này buộc chặt vào tay mình, vừa rồi nàng gỡ xuống cũng phải mất một hồi lâu. Cái này với cái che tay có khác gì nhau? Buộc như vậy, thời điểm lâm trận đối địch, chỉ sợ lúc nàng rút đao xong, trận chiến đã sớm kết thúc rồi…
Độc Cô Tiểu Nghệ mặt đỏ bừng lên, lẩm bẩm vài tiếng, xoay người ngượng ngùng nói:
– Đây là… tín vật… ngươi tặng ta… Ta tiếc không dám dùng, ngươi làm sao còn mắng ta…
Nói xong, hé nụ cười, cúi đầu, vò vạt áo, rồi lại thẹn thùng lí nhí như muỗi kêu:
– Khối ngọc bội… của ta… ngươi… ngươi vẫn đeo chứ?
Linh Mộng công chúa đã lập huyết thệ, mặc dù đều không phải xuất phát từ bản tâm (tấm lòng thật sự), nhưng tiểu nha đầu lại cảm thấy sự uy hiếp lớn lao từ Linh Mộng công chúa, cảm giác địa vị của mình đang bấp bênh. Giờ phút này, Quân Mạc Tà vừa hỏi, cuối cùng nàng không để ý đến sự thẹn thùng nữa, liền đưa ra hai chữ "tín vật", ý muốn nói cho Linh Mộng công chúa rằng: không quản ngươi tình nguyện hay không tình nguyện, ta cũng đã đi trước ngươi một bước. Nhìn xem! Chúng ta ngay cả tín vật đính ước cũng đã có rồi.
Hừ hừ, liên quan đến chuyện này, cho dù là tỷ muội tốt… cũng không thể nhường nhịn được nữa. Ta, Độc Cô Tiểu Nghệ, rốt cuộc cũng phải cạnh tranh vì tình yêu của mình!
Hừ, khiến ta bực mình, ta cũng sẽ lập huyết thệ! Ngươi không phải tự nguyện, nhưng ta là tự nguyện, ai sợ ai chứ.
Ngọc bội? Tín vật? Quân Mạc Tà ngẩn ngơ một lúc, đây là nói từ đâu ra vậy? Khối ngọc bội kia, hình như cùng ngày nhận được, hắn tiện tay ném qua một bên… Hiện tại lại không nghĩ ra đã vứt đi đâu nữa…
Linh Mộng công chúa lại căn bản không chú ý tới lời nói của Độc Cô Tiểu Nghệ, hai tay khẽ run rẩy, trong mắt phát ra hào quang kỳ dị (kỳ lạ), có chút kinh hỉ (kinh ngạc và vui mừng) quá đỗi. Nàng cầm lấy thanh bảo đao kia, chỉ cần đưa mắt nhìn qua, nàng đã xác định được một điều: thanh đao này, cùng thanh đao trong ngực nàng, rõ ràng đều xuất phát từ cùng một người.
Bất luận là công nghệ rèn đúc, hay tay nghề của người chế tạo, thậm chí hoa văn trên thân đao, hay đường nét độc đáo được đúc trên mặt đao, cùng với độ sắc bén, cũng đều thể hiện rõ ràng.
Thân đao nhẹ nhàng khéo léo, thuận lợi cho việc cầm nắm, thuận lợi cho việc chém, cũng thuận lợi cho việc đâm nhưng tuyệt không gây tổn thương tay. Mũi đao, lưỡi đao, sống đao, thân đao, chuôi đao, đao quải… mỗi một phương diện, tỷ như mỗi một đoạn cong gấp khúc trên thân đao, đều là Thiên Chuy Bách Luyện (ngàn lần rèn đúc), Tinh Điêu Tế Mài (tinh xảo điêu khắc, tỉ mỉ mài giũa) trôi chảy.
Không thể không nói, để đúc tạo thanh đao này, phải tiêu phí đại lượng tinh lực và tâm lực. Ngoài ra, thanh đao này có thân hơi ngắn một chút, rất rõ ràng, thanh đao này ngay từ thời điểm chọn lựa hình dáng, cũng đã quyết định là làm ra cho nữ tử.
Thanh đao lóe sáng, hoa văn quấn quanh ẩn hiện, như những ngôi sao trên bầu trời đêm không ngừng chói sáng, lại giống như Ngân Hà (dải ngân hà) trên trời rơi xuống, ngưng đọng trên bề mặt. Cả thân đao, tựa như một dòng sông lưu động. Linh Mộng công chúa trong lòng đột nhiên không hiểu sao lại nảy sinh một loại cảm giác ghen tị… Hắn đối với nàng, thật sự rất tốt… Rất tốt.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Khoa Kỹ: Thôn Phệ Tinh Không