Chương 267: Huyết thệ!

Dịch Giả: Tiểu Nô

Không vì nguyên nhân nào khác, nàng chính là đã xem thường tính cách của Quân Mạc Tà, hắn há chỉ vì một cái trừng mắt mà dừng tay ư! Người này làm việc không theo bất cứ chỉ thị nào của kẻ khác, dù là ai cũng không có ngoại lệ!

Hắn từ trước đến nay đều chỉ làm theo phong cách của riêng mình!

Hành động của nàng, thoạt nhìn nhằm xoa dịu lo âu cho Linh Mộng công chúa, ban cho nàng một tia hy vọng, nhưng đồng thời đã chọc giận Quân Mạc Tà, khiến hy vọng cứu sống Dạ Cô Hàn tan biến mãi mãi!

Huống chi, thân phận của công chúa và Dạ Cô Hàn có phần mẫn cảm, lại thêm tình cảnh hiện tại của Quân gia, chính là nguyên nhân trọng yếu khiến Quân Mạc Tà lúc này không ra tay!

– Vì sao? Ngươi rốt cuộc muốn ta làm gì ngươi mới đáp ứng? Ngươi rốt cuộc muốn ta làm sao? Ngươi nói đi! Dù là gì ta cũng đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi đưa ra yêu cầu.

Linh Mộng công chúa tuyệt vọng quỳ trên mặt đất, ánh mắt trống rỗng, nhưng vẫn ánh lên vài phần hy vọng, hỏi.

– Không có gì cả, tất cả đều vô nghĩa, đơn giản vì, ta không tin được ngươi!

Quân Mạc Tà ngửa đầu nhìn trời, thở dài thật sâu, quả quyết nói:

– Công chúa điện hạ, ta thật ra rất muốn cứu hắn, nhưng ngươi cũng biết, tình cảnh trước mắt của Quân gia chúng ta, dù nói là nguy nan như trứng xếp chồng, cũng không sai biệt mấy! Ngoài ra, hắn có thể chữa trị tốt được hay không, khi ngay cả tam đại thần y của quốc gia cũng không chữa trị được, điều đó đại biểu cho cái gì, có ý nghĩa như thế nào…

Quân Mạc Tà hít sâu một hơi:

– Hiện giờ mà nói, ta nhiều lắm cũng chỉ là bị hoài nghi, bị phỏng đoán mà thôi. Nhưng nếu ta thật sự cứu sống Dạ Cô Hàn, vậy sự hoài nghi này chính là đã được khẳng định! Công chúa điện hạ, dù sao thì Dạ Cô Hàn cũng là người bệ hạ kiêng kị nhất, cứu sống hắn chẳng khác nào đắc tội với bệ hạ! Loại chuyện này mà nói, chính là có liên hệ đến trên dưới mấy nghìn mạng người của Quân gia ta, ngoài ra còn liên quan đến sinh tồn của mấy vạn sinh mạng có quan hệ với Quân gia! Nếu vạn nhất xảy ra điều gì… công chúa điện hạ, Dạ Cô Hàn cũng chỉ có một mạng thôi, ngươi cho rằng cuộc giao dịch này, ta sẽ làm sao? Đổi lại là công chúa, ngươi sẽ làm sao?

– Ngươi nói xem ta làm sao có thể tin được ngươi chứ! Hoàng gia từ trước đến nay vô tình, chẳng lẽ công chúa không hiểu sao?

Quân Mạc Tà nặng nề nói.

– Ta có thể thề giữ bí mật… Ngươi, ngươi nói đi, làm sao mới có thể tin tưởng ta? Làm sao mới có thể...

Linh Mộng công chúa ủ rũ gục đầu xuống, nói xong tự biết lời thề chẳng qua cũng chỉ là lời thề, cũng không có bất kỳ sự ước thúc nào, biết giải thích, thay đổi thế nào đây, nhất thời liền im lặng.

Độc Cô Tiểu Nghệ cắn môi, muốn nói điều gì đó, cuối cùng cũng không mở miệng.

Tôn Tiểu Mỹ trong lòng thở dài, Quân tam thiếu nói thật sự rất có đạo lý, những việc xảy ra lúc này trên người mình. Cũng đành lui lại không can thiệp, chính mình lúc trước làm như vậy, thật sự là một trò đùa, không hề suy nghĩ tới hậu quả.

Hoàng đế hiện tại tài trí, mưu lược kiệt xuất, nhưng một điều không thể phủ nhận rằng hắn cũng có khuyết điểm, như tâm lý nghi kỵ không khỏi hơi nặng một chút…

Trong lúc đang suy nghĩ. Đã thấy Linh Mộng công chúa đứng dậy, thân thể mềm mại yếu ớt loạng choạng tìm phương hướng một hồi, lại "bịch" một tiếng, lần thứ hai quỳ xuống, môi dưới cắn chặt, một dòng máu tươi từ khóe miệng túa ra, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất, khung cảnh thê lương mà diễm lệ đến cực điểm.

Nàng do dự một hồi lâu, cuối cùng mới hạ quyết tâm, tay trái nhẹ nhàng đặt lên ngực, rồi kiên quyết nói:

– Thiên thượng địa hạ, thiên địa thần linh, liệt tổ liệt tông, xin chứng giám lời thề của ta! Ta Dương Linh Mộng xin thề…!

Nói tới đây, nàng ngừng lại một chút, gương mặt xinh đẹp nhăn nhó một hồi, cuối cùng lớn tiếng nói ra:

– Nếu Quân Mạc Tà có thể cứu được tính mạng của Dạ thúc thúc, để Dạ thúc thúc không chết; ta Linh Mộng sẽ tức khắc hồi cung, không tiếc bất cứ điều gì, cầu phụ hoàng tứ hôn ta cho Quân Mạc Tà, dù là vợ hay thiếp, không thể không tuân theo, cũng không nửa lời oán hận! Đời này kiếp này, đối với Quân Mạc Tà một dạ trung trinh! Đối với chuyện của phu quân *thủ khẩu như bình*, bất cứ chuyện gì cũng không tiết lộ nửa chữ! Nếu vi phạm lời thề, cả nhà nam phụ lão ấu, chết không toàn thây!

– Liệt tổ liệt tông, không được an nghỉ dưới suối vàng!

– Linh Mộng cũng gặp *thiên đao vạn quả*, hình phạt *ngũ lôi oanh kích*, *vạn kiếp không được siêu thoát*!

– Đặc biệt lập lời thề này, xin thiên địa thần linh chứng giám!

Nói xong, Linh Mộng lật cổ tay, vừa khéo trong tay đã xuất hiện một thanh phi đao lung linh, hàn quang lóng lánh, nhanh như chớp vẽ một đường trên chính cổ tay mình, máu tươi tuôn ra như suối, nàng ngay cả nhíu mày cũng không, cũng không nhăn mặt, dùng máu tươi của mình, ngay trước mặt mọi người, vẽ một vòng tròn.

Sau đó dập đầu xuống. Dập đầu cúi lạy tại tâm vòng tròn! Cả mái tóc đều phủ trên mặt đất! Thật lâu không ngẩng đầu lên…

Thiên địa minh chứng, thần minh soi xét; Danh vọng tổ tông, linh hồn chi huyết, xin hoàn thành minh ước này!

Đây chính là lời thề thiêng liêng nhất tại Huyền Huyền đại lục, cũng là lời thề độc địa nhất!

Chắc chắn rằng không ai dám vi phạm lời thề này, mà Linh Mộng công chúa lại dập đầu chính giữa vòng tròn bằng máu.

*Thệ thành*!

Đời này kiếp này. Không thể thay đổi được nữa!

Độc Cô Tiểu Nghệ thất thanh kêu lên một tiếng "A!", trừng mắt nhìn, bàn tay nhỏ bé che miệng lại, trong mắt chứa đầy nước mắt.

Linh Mộng công chúa chậm rãi đứng dậy, gương mặt đã nhòa đi, tràn đầy nước mắt, nhưng không khóc thành tiếng, từ sau màn nước mắt, ánh mắt gắt gao nhìn Quân Mạc Tà, từng câu từng chữ rành mạch nói:

– Quân Mạc Tà, như vậy, ngươi đã có thể tin tưởng ta chưa?

Quân Mạc Tà cứng họng, rốt cuộc nói không nên lời.

Quân đại thiếu gia có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi, Linh Mộng công chúa lại có thể lập một lời thề như vậy!

Sao có thể nói những lời này chứ!

Lúc trước, Quân Mạc Tà đã quyết định phải cứu Dạ Cô Hàn, chỉ vì có một vài điểm mấu chốt khó khăn chưa thể xử lý được, hơn nữa Linh Mộng công chúa đột nhiên đến, vì thân phận đặc thù của nàng, càng khiến Quân Mạc Tà không thể xuống tay!

Nếu không, chỉ cần âm thầm cứu sống Dạ Cô Hàn, sau đó tùy tiện đổ lên đầu một vị thần bí cao nhân là xong, ngay cả khi có người hoài nghi, cũng sẽ không có trở ngại gì lớn, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới, chính mình hảo tâm cứu Linh Mộng công chúa ra, vốn tưởng rằng nàng sẽ theo người kia trở về hoàng cung, ai ngờ nàng lại ngay lập tức quay trở lại đây.

Hơn nữa rắc rối nhất chính là, nàng lại còn mang theo tới ba vị ngự y, ba vị thần y này cơ hồ có thể nói là thần y đại diện cho y thuật cao nhất tại Thiên Hương Đế Quốc!

Lắm thầy nhiều ma như vậy, lại làm cho kế hoạch sớm định ra của Quân Mạc Tà *đương trường chết yểu*!

Cho dù có thể cứu, trước mắt cũng không thể cứu. Nếu không, vạn nhất Linh Mộng công chúa đột nhiên để lộ tin tức, rơi vào tai hoàng đế, để hắn biết, Quân gia Tam thiếu lại có một tay bản lĩnh *Cải Tử Hồi Sinh* như vậy, vậy thì xong đời rồi?

Đầu tiên là gia gia mấy năm nay trong quân đội *tự tung tự tác*, sau đó chính là hoài nghi thương thế của Tam thúc, bởi vậy sẽ tìm hiểu nguồn gốc, mọi chuyện của Quý Tộc Đường cũng sẽ rõ ràng, Quân gia, cho dù có bao nhiêu cái đầu, cũng không đủ!

Cho nên Quân Mạc Tà mới kiên quyết cự tuyệt chữa trị cho Dạ Cô Hàn.

Nhưng, Linh Mộng công chúa vì lấy sự tín nhiệm của Quân Mạc Tà, lại có thể lập một lời thề độc như vậy!

Lời thề này vừa nói ra, thì chính công chúa và Quân Mạc Tà đều bị dồn vào chân tường, không thể thay đổi được gì nữa!

Linh Mộng công chúa cả người run rẩy, ánh mắt mãnh liệt, nhìn Quân Mạc Tà. Nàng biết, Quân Mạc Tà đối với mình mấy năm trước vẫn có ý. Mấy năm trước luôn vương vấn với mình, nhiều lần cầu khẩn Quân Chiến Thiên lão gia tử hướng phụ hoàng cầu hôn. Lại bị chính mình cự tuyệt, hơn nữa phụ hoàng cũng không thuận mắt Quân gia, nên việc này cuối cùng thất bại!

Linh Mộng công chúa lúc này như bị lớp sương mù che mắt. Căn bản không thể sáng suốt phân tích lời nói lúc trước của Quân đại thiếu gia, chỉ đơn thuần nghĩ rằng, Quân Mạc Tà nói "Không tin", rõ ràng là muốn đưa ra điều kiện với mình! Nàng không hiểu được mục đích thật sự của Quân đại thiếu gia! Chỉ nghĩ nếu mình không đáp ứng điều kiện này, chỉ sợ tiểu tử này, bất kể thế nào cũng sẽ không cứu Dạ thúc thúc!

Chẳng lẽ mình lại có thể trơ mắt nhìn Dạ thúc thúc như vậy rời khỏi nhân gian sao?

Linh Mộng công chúa tự hỏi lòng, mình làm không được!

Cho nên mới đắn đo do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định, chấp nhận tất cả!

Chỉ cần Dạ thúc thúc có thể sống trên cõi đời này, coi như mình hy sinh nửa đời hạnh phúc sau này thì sao? Huống hồ, cuộc hôn nhân tương lai của mình, dù sao cũng là thủ đoạn phụ hoàng mượn sức đại thần thôi. Phu quân tương lai, thật đúng là không biết thế nào. Chưa chắc đã có thể so sánh với Quân Mạc Tà kiên cường này.

Dạ thúc thúc có thể vì mình mà không màng sinh tử bản thân, chẳng lẽ mình không thể làm điều tương tự cho Dạ thúc thúc sao?

Cho nên Linh Mộng công chúa mới đưa ra một quyết định quyết liệt như vậy!

Giờ phút này phi đao vẫn còn trong tay, trên lưỡi đao, còn vương máu tươi của chính mình.

Nhưng Linh Mộng công chúa trong lòng cũng như một tảng băng lạnh lẽo.

Chuyện đã tới nước này, thì còn nói gì đến hy vọng? Còn gì khát khao?

Bất quá đời cũng như một giấc chiêm bao mà thôi…

Linh Mộng công chúa tiến sát đến nhìn Quân Mạc Tà. Quân Mạc Tà cũng sững sờ nhìn nàng, trong lòng cũng cảm thấy bấn loạn.

Tôn Tiểu Mỹ nhìn rõ tâm trạng của hai người, Tôn đại tiểu thư mắt trợn to, kinh ngạc không nói nên lời.

Vốn đang hoàn toàn yên tĩnh, đột nhiên Độc Cô Tiểu Nghệ ò…a một tiếng, cất tiếng khóc lớn. Khóc đến thương tâm.

– Ô ô… Mạc Tà ca ca… Hắn là của ta, là ý trung nhân của ta trước, ngươi âm thầm lập một lời thề liền muốn cướp đoạt sao? Không được! Tuyệt đối không được, tỷ muội tình thâm như vậy mà ngươi cũng không thương lượng với ta, công chúa ngươi hay lắm nha!

Độc Cô Tiểu Nghệ càng nghĩ càng ủy khuất. Càng nghĩ càng cảm thấy khổ sở và thương tâm, lại thấy hai người kia không nói gì, có vẻ như "Hàm tình mạch mạch" đối nhãn với nhau… Không khỏi khóc thành tiếng.

Kỳ thật Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn hoa mắt mà thôi, cũng như Linh Mộng công chúa chỉ là một loại tưởng tượng trống rỗng ở đâu đâu vậy thôi. Hai người đó là "hàm tình mạch mạch" nhưng Quân Mạc Tà thì rất kinh ngạc còn có chút chật vật, ít nhiều còn dấy lên cảm giác phẫn nộ vì bị ép buộc; mà Linh Mộng công chúa thì hoàn toàn là bộ dáng phải hy sinh "*hiến thân*" vì đại sự!

Cái này cùng với "hàm tình mạch mạch" hoàn toàn là hai chuyện cực kỳ khác nhau.

– Được! Ta đáp ứng ngươi! Ta cứu hắn!

Quân Mạc Tà hít sâu một hơi:

– Nhưng, lời thề của ngươi ta không thể chấp nhận! Ta và ngươi cũng không xứng đôi, lại nói chuyện hôn nhân cứ thế mà bàn cũng quá hoang đường! Dạ Cô Hàn đã bị thương một thời gian dài, chỉ có thể ở chỗ ta chậm rãi khôi phục, còn có thể khôi phục tới trạng thái nào, ta không thể cam đoan! Ngươi… hiểu ý của ta chứ?

Quân Mạc Tà cấp cho nàng một lời cảnh cáo.

Ta có thể cứu hắn, ta cũng có thể giết hắn!

Hơn nữa, ngươi phát cái lời thề chó má gì chứ. Coi như ngươi phải thề, cũng chỉ cần thề vĩnh viễn không tiết lộ ra ngoài là được, đây vốn là bổn ý của ta. Cũng chỉ là muốn ngươi bịa đặt tin tức ra ngoài là do một tuyệt thế cao nhân, từ trên trời giáng xuống, cứu Dạ đại hộ vệ, chỉ cần có thể khiến việc này tốt đẹp qua đi là được rồi.

Làm sao cần gì phải "Làm vợ làm thiếp, không thể không tuân theo" thật là lời thề chó má!

Ta ngất, ngươi coi như muốn gả cho lão tử, nhưng lão tử còn chưa muốn kết hôn đâu, lão tử chưa có tâm lý chuẩn bị đâu, đừng tưởng rằng ngươi rất xinh đẹp. Có thể sánh bằng tiểu nha đầu sao? Có thể sánh bằng Ngân Thành tiểu cô nương kia sao?… Hơn nữa, bất kể dạng nữ nhân nào, tắt đèn cũng như nhau hết! Xinh đẹp cũng chẳng có tác dụng!

Bất quá Linh Mộng công chúa vì Dạ Cô Hàn mà có thể chịu sự hy sinh lớn lao như thế, vẫn khiến Quân Mạc Tà cảm thấy rung động. Nếu đổi chỗ cho Linh Mộng công chúa ở tình huống này, Quân Mạc Tà có thể khẳng định một câu, mình tuyệt đối không làm được!

– *Huyết thệ* đã lập, cho dù ngươi không chấp nhận, cũng không thể thay đổi được nữa! Đây là một chuyện đã rõ ràng!

Linh Mộng công chúa nghe hắn chịu cứu Dạ Cô Hàn, trong lòng vui vẻ, nhưng lập tức lạnh lùng thốt lên:

– Ta chỉ hy vọng, chân tướng việc hôm nay, vĩnh viễn không để Dạ thúc thúc biết.

– Ta chỉ có thể bảo đảm sẽ làm hết sức mình.

Quân Mạc Tà gật đầu lia lịa, thở dài, đầu óc tê dại và trì độn, chuyện này là thế nào đây?

Ta làm sao lại có một loại cảm giác như bị người cưỡng bức vậy chứ?

*Dị Thế Tà Quân*Tác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: *Thiên Phạt Sâm Lâm*

Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thú Mê Thành (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN