Chương 277: Tức giận cực điểm

Độc Tâm Dược Vương, đúng như tên gọi, có tính tình cực kỳ độc ác. Theo lời đồn đại, hắn chính là đệ nhất thần y lừng danh đương thời, đồng thời cũng là thần y có phí chữa bệnh đắt đỏ nhất thiên hạ.

Kỳ thực, không chỉ thu phí đắt đỏ thái quá, mà điểm mấu chốt chính là bất kỳ ai tìm hắn chữa bệnh, bất luận cuối cùng có khỏi bệnh hay không, đều phải thiếu hắn một món nhân tình. Món nhân tình này, khi nào hắn muốn ngươi làm thì ngươi phải làm, và năng lực càng cao thì chuyện hắn muốn ngươi làm càng khó khăn.

Nghe đồn có một sự kiện liên quan đến vị Độc Tâm Dược Vương này. Đó là sự kiện 40 năm về trước, trong chốn giang hồ, Vân gia gia chủ, một huyền khí thế gia độc bá một phương, có tiểu thiếp bị trọng thương nguy hiểm đến tính mạng. Hắn bèn cầu cứu Độc Tâm Dược Vương. Độc Tâm Dược Vương này liền thu một trăm vạn lượng bạc và muốn Vân gia gia chủ đáp ứng làm thay hắn một chuyện nhưng không nói rõ là chuyện gì.

Lúc ấy, Vân gia gia chủ rất sủng ái tiểu thiếp của mình, bèn đáp ứng yêu cầu, tiểu thiếp của hắn nhờ vậy được cứu sống. Nhưng hai năm sau đó, Độc Tâm Dược Vương yêu cầu Vân gia gia chủ đi giết một người. Mà người này chính là con gái của thông gia Vân gia gia chủ.

Vân gia gia chủ làm sao có thể làm ra chuyện như vậy? Nếu làm việc này thì còn mặt mũi nào mà sống trong giang hồ nữa, lập tức cự tuyệt thẳng thừng. Độc Tâm Dược Vương cười ha hả, cũng không dây dưa, dứt khoát rời đi.

Nhưng ngay hôm sau, Độc Tâm Dược Vương truyền ra lời: "Phàm là những kẻ thiếu nhân tình của ta, bất luận là ai, đều chỉ có một yêu cầu duy nhất là diệt sạch Vân gia, chó gà không còn, tru diệt cửu tộc."

Độc Tâm Dược Vương hành nghề mấy chục năm, há có thể có ít kẻ nợ nhân tình của hắn sao? Huống chi những kẻ đến cầu Độc Tâm Dược Vương, phần lớn đều là cao thủ huyền công, hơn nữa đều là bệnh tình mà người khác không thể trị, nội thương trầm trọng, hoặc là các phú hào cự phách, hoặc là các thế lực khổng lồ. Nếu tất cả đều tụ tập lại một chỗ thì thế lực này quả thực cường đại. Quả thật có thể nói là hiếm có, đủ để chấn động thiên hạ.

Tuyệt sát lệnh vừa ban ra, giang hồ tức khắc xôn xao, dậy sóng. Chỉ trong vòng nửa tháng, Vân gia tính cả toàn bộ tộc nhân, toàn bộ thân thích, đều chết thảm. Đến cả chó gà cũng không còn. Nghe nói phía sau Độc Tâm Cốc, đầu người chất như núi, máu tươi lênh láng vài dặm...

Nếu đưa các sư đệ đến Độc Tâm Dược Vương chữa trị thì có trời mới biết hắn sẽ đưa ra yêu cầu gì cho sư phụ đây? Phải biết rằng sư phụ chính là một trong Bát đại Chí Tôn. Điều kiện sao có thể dễ dàng được?

Nhưng lo lắng này nhanh chóng tan biến. Chỉ còn lại ánh mắt căm phẫn.

Bên ngoài rừng trúc, khi sắp đến hiên nhà, Lệ Vô Bi đột nhiên biến sắc mặt:

– Sao ở đây lại có mùi máu tanh nồng nặc vậy?

Năm người nhìn nhau, đột nhiên trong lòng đồng loạt cảm thấy bất ổn, kinh hô một tiếng, đẩy mạnh cửa ra.

Bốn người vừa bi phẫn, muốn kinh hô thất thanh, vừa sửng sốt đến mức đờ người ra.

Trước mắt là một cảnh tượng khiến bọn họ phẫn nộ đến mức muốn phát điên.

Ba cỗ thi thể vô cùng thê thảm nằm trên giường, mỗi người đều bị chém thành hai đoạn, máu chảy lênh láng khắp nơi, nhiều chỗ đọng lại thành vũng, nhiều chỗ vẫn còn đang chậm rãi chảy. Toàn bộ căn phòng một màu đỏ, một bãi máu lớn.

Lệ Vô Bi hai mắt nhất thời đỏ bừng, từng bước tiến vào trong phòng. Nhưng khi hắn bước đi, quần áo lại không hề lay động chút nào, hiển nhiên là đã tức giận đến cực điểm, dùng Vô Thượng Huyền Công khắc chế xúc động của mình, ngay cả quần áo cũng không hề rung động.

Vừa nhìn quanh, đột nhiên thấy Lý Du Nhiên đang đứng dựa vào một vách tường vẫn không nhúc nhích, tư thế thật quái dị, tâm niệm vừa động, liền quát:

– Du Nhiên, lui ra!

Lý Du Nhiên đột nhiên lộ ra khuôn mặt còn khó coi hơn cả khóc, yếu ớt nói:

– Sư phụ...

– Ta kêu ngươi tránh ra!

Lệ Vô Bi đột nhiên nổi giận gầm lên, tát vào mặt Lý Du Nhiên, "bịch" một tiếng, đánh bay hắn ra ngoài. Sau đó hai mắt chăm chú nhìn kỹ bức tường, sửng sốt, một lúc sau đột nhiên cuồng nộ gầm lên một tiếng, mặt đỏ bừng đến mang tai, toàn bộ tóc trên đầu gần như dựng đứng thẳng tắp như sắp bắn ra, một lúc lâu mà vẫn chưa thôi.

"Oa!"

Lệ Vô Bi bất ngờ ngẩng mặt lên, miệng phun ra một bãi máu tươi, trong nháy mắt hóa thành một chùm huyết vụ. Lệ Chí Tôn gân máu nổi đầy, rống to thành tiếng:

– Bọn chuột nhắt vô sỉ! Dám quá đáng như vậy! Mặc kệ ngươi là ai, ta phải giết hết! Diệt cửu tộc nhà ngươi! Chó gà không còn! Nếu không làm được, Lệ Vô Bi ta thề không làm người!

Nói xong, lại òa lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình gầy yếu dường như sắp đổ xuống. Trên đời, người có thể làm Lãnh Huyết Chí Tôn tức giận đến nước này, bản sự của hắn có thể nói là vô tiền khoáng hậu…

Ba người còn lại không hiểu chuyện gì liền tiến sát vào xem, chỉ thấy trên tường viết hai hàng chữ bằng máu, xiêu xiêu vẹo vẹo, cực kỳ cẩu thả, rõ ràng là dùng máu tươi viết thành.

Hàng trên viết: "Trước giết bốn tên, vẫn chưa hả dạ; nay diệt ba tên, vẫn chưa hả dạ. Chờ vài ngày nữa, chém nốt ba tên còn lại, nếu vẫn chưa đã ghiền sẽ đến lượt ngươi, Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi, tỷ tỷ thân ái của ta!"

Hàng dưới ghi: "Lệ Vô Bi, ta mắng cha mắng mẹ ngươi, hắc hắc hắc..."

Ba người đồng thời cảm thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa cũng hộc máu như Lệ Vô Bi! Quá đáng thật! Không chỉ có giết người mà còn ngang nhiên gọi nam nhi như Lệ Vô Bi là tỷ tỷ, còn chửi rủa ầm ĩ lên…

Đây quả là nỗi nhục nhã tột cùng! Nhất là đối với một vị Chí Tôn mà nói. Chỉ cần câu nói "Vô Bi tỷ tỷ" kia liền đủ để kết thành đại thù bất cộng đái thiên, huống chi trước đó còn giết người, sau lại vũ nhục đến cả tổ tông, hành vi của người này quả thực tồi tệ, không gì có thể hình dung được.

– Sư phụ! Xin nén bi thương…

Bốn người đồng thời lo lắng quỳ xuống, tiến lên hai bước, ôm lấy hai chân Lệ Vô Bi, khóc lớn thành tiếng.

– Loại chuyện này chỉ mới phát sinh đây thôi! Máu tươi còn chưa nguội, mà các ngươi ở ngay gần căn phòng này vì sao lại không phát hiện ra điều gì? Vì sao? Ai có thể nói cho ta biết vì sao?

Lệ Vô Bi thân hình đột nhiên chuyển động, điên cuồng đá ra bốn cước, đá văng bốn tên đồ đệ ra ngoài. Mỗi tên ngay trên không đều phun trào máu tươi ra khỏi miệng.

– Phế vật! Bốn tên phế vật!

Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi, vào thời khắc này bạo phát, cả đời mình chưa bao giờ trải qua đả kích lớn đến vậy. Chỉ thấy hai mắt hắn đỏ ngầu, thần sắc trên mặt dữ tợn đến đáng sợ, hận chỉ muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù.

Lệ Vô Bi dưới cơn giận dữ mãnh liệt, huyền khí quanh người chỉ trong giây lát cuồn cuộn bốc lên, giống như phát ra từ đỉnh đầu, từ từ bay lên bầu trời đêm.

Bốn phía vách tường bị chấn vỡ, bay ra tứ phía, xoay tròn trên không trung, quỷ dị thay, lúc gần rơi xuống đất liền hóa thành bột phấn biến mất trong không trung. Phía bên ngoài, một mảnh rừng trúc giống như bị gió xoáy thổi tới, cả đám trúc bị nhổ tận gốc bay lên không trung, rơi xuống dập nát.

Lệ Vô Bi vẫn đứng im, nhưng tâm cũng dần dần tĩnh lặng trở lại, hắn nghĩ tới một lý do, một lý do duy nhất có thể giải thích cho vấn đề trước mắt này.

Lệ Vô Bi giờ phút này mặt đã đỏ như máu, hận ý ngút trời. Chậm rãi, chậm rãi, gằn từng chữ một, tựa hồ mang theo mối thù oán độc, không đội trời chung:

– Sở Khấp Hồn! Ta Lệ Vô Bi, từ nay về sau, thề không đội trời chung với ngươi!

– Ta phải giết ngươi!

Lệ Vô Bi thét lên, âm thanh như lão vượn khóc trong đêm, cực kỳ thê lương, tiếng thét ầm ầm truyền khắp Thiên Hương thành, trăm vạn người ai ai cũng nghe thấy, giống như sấm nổ vang chín tầng trời liên tục, kéo dài không dứt. Không một ai ngoại lệ, tất cả mọi người trong Thiên Hương thành đang ngủ đều tỉnh giấc, vẻ mặt sợ hãi bất an, kể cả người ở Quân gia.

Ưng Bác Không khoác áo ngồi dậy, cau mày, khi nghe ra phương hướng của âm thanh ghê rợn đó, bất mãn nói:

– Nói giết thì giết đi, ngươi cả đêm kêu to hai lần, ngươi không thấy vậy là làm phiền người khác sao? Ngươi đúng là càng già càng sinh bệnh. Xem ngươi bây giờ, cư nhiên còn muốn áp chế ta. Sao lại dây vào Sở Khấp Hồn chứ, muốn chết sớm sao?

Mắng vài tiếng xong, hắn lại nằm xuống.

Quân Mạc Tà bây giờ đang ở trong phòng của mình, đột nhiên nghe được âm thanh thê lương kia, liếc mắt, lẩm bẩm nói:

– Ta thật sự hẳn nên viết một bài thơ, đáng tiếc tài viết văn của lão tử có hạn, thật sự không thể viết đến nơi đến chốn. Lão Lệ à, ta lưu lại cho ngươi một chút "màu sắc" tuy rằng thiếu đẹp đẽ một chút nhưng cũng đơn giản dễ hiểu thôi, ngươi đường đường là một Chí Tôn không cần phải xúc động đến vậy chứ. Đúng rồi, lão tử nhắn lại cũng không nhắc tới người nào, làm sao ngươi biết được ai để động chân động tay chứ. Ai, việc đã đến nước này cũng chẳng cùng bổn thiếu gia có quan hệ gì, hoàn toàn chỉ là chó điên cắn người thôi, nếu ngươi cảm thấy mệt mỏi thì tìm ai cũng đừng tìm tới ta à…

Tâm tình cực kỳ khoan khoái, Quân đại cao nhân cười trộm hai tiếng, cũng là một ngày một đêm mệt mỏi, vì vậy ngủ thật say. Đêm này Quân đại thiếu gia mơ thấy mình có thật nhiều giấc mộng đẹp, thậm chí còn mơ thấy mình đang ở trong một hồ nước ấm, bốn phía đều là nữ tử quốc sắc thiên hương, mỗi người đều khuynh quốc khuynh thành, hoặc thanh khiết, hoặc dễ thương, hoặc… tất cả đều có một điểm chung là trần như nhộng, đều hướng về mình làm chuyện mờ ám không nói thành lời.

(Biên tập: Bậy thật, bất quá ta thích à :0 (4):).

Quân đại sát thủ cũng cảm thấy kỳ quái, ngay cả trong mộng cũng kỳ quái, thật không thể giải thích được, Tà Quân này sinh hoạt thường ngày như thế nào lại có thể sinh ra mộng như vậy? Thật sự là thời thế đổi thay, vật đổi sao dời. Xem ra nam nhi tốt như ta, ngàn vạn lần không ngờ cũng phát sinh ý nghĩ hủ bại, sa đọa như vậy.

Đương nhiên, cơm đưa tới miệng không ăn thì phí, trong mộng Quân đại sát thủ gầm lên như hổ rống, trần truồng nhảy lên, anh dũng xông vào một rừng mỹ nhân, chiến đấu hăng say, cắn răng khổ chiến, luân phiên quần chiến, đại sát tứ phương…

Đang rón rén tiến vào định đắp chăn cho thiếu gia, tiểu la lỵ Khả Nhi liền hoảng hồn.

Ngay trước mắt nàng, trên mặt thiếu gia, trong lúc ngủ say, lại hiện ra vẻ dâm ô không cách nào hình dung được, sự dâm tà này lại giống với thiếu gia thường xuyên cười cười nói nói cách đây nửa năm, làm cho người ta thấy là lập tức sợ hãi bỏ chạy vì không chịu nổi.

Thở nhẹ một hơi, ánh mắt nàng ngượng ngùng nhìn chằm chằm kiểu cười hạ lưu, di chuyển xuống phía dưới, đột nhiên, cái miệng nhỏ mở ra hình chữ O, cơ hồ muốn kêu thành tiếng, may mắn thay bàn tay nhỏ bé của nàng chặn lại kịp lúc.

Nửa thân dưới của thiếu gia nhô cao như một cái lều trại, tựa hồ bên trong có vật gì đó đang nhô cao, như tùy thời có thể phá tan mọi thứ, vải trắng căn bản là không thể che giấu nổi vật đó, nó nổi lên đủ để nhìn thấy bên trong là cái dạng gì.

Ta ngất, trời ạ!

Tiểu La Lỵ khờ dại thuần khiết cơ hồ té xỉu, thân hình run lên, giống như là gặp quỷ. Liền bỏ chạy ra ngoài, bất chợt cảm giác hai má chẳng biết lúc nào đã nóng bừng bừng.

Quấn chăn khắp người, mặt nóng hừng hực, Khả Nhi một đêm lăn lộn khó ngủ. Vừa nhắm mắt lại hiện lên hình ảnh vị thiếu gia hạ lưu đang tươi cười, cùng với chỗ kín nhất trụ kình thiên to lớn kia của hắn.

Thật là mắc cỡ chết người mà. Tiểu la lỵ một lần nữa kéo chăn trùm qua đầu…

Thật là lưu manh, sao lại như thế được chứ. Ta… ta… ta có khi nào bị mang thai không?

Tiểu la lỵ tâm thần bấn loạn, miên man suy nghĩ.

Dị Thế Tà Quân

Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Giới Thiệu: Vân Thâm Bất Tri Mộng
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN