Chương 290: Ta chửi đám lão già mà không chịu chết này!

Quân Tam công tử, tuy rằng hai vị sư tôn **quang minh lỗi lạc**, sớm đã coi chuyện thắng thua như **thủy lưu vân trôi** nên chẳng thèm **so đo** với ngươi. Dẫu họ khinh thường không chấp nhặt, nhưng ta lại có một điều muốn hỏi. Quân công tử đã đưa ra vế trên, vậy liệu có làm nổi vế dưới chăng? Nếu như ngươi còn có vế dưới, xin hãy đưa ra để chúng ta được mở rộng tầm mắt.

Một tên trong đám thư sinh của **Văn Tinh Thư Viện** đứng ra chất vấn. Hiển nhiên, bọn hắn cố tỏ vẻ thua trận này nhưng trong lòng vẫn không cam phục.

"Ngươi sao còn **gian trá** hơn cả Lý Du Nhiên nữa!"

Quân Mạc Tà trợn mắt ngạc nhiên nhìn hắn:

"Xin ngươi trước khi phát ngôn hãy dùng não mà suy nghĩ, đừng dùng mông mà tư duy! Nếu mà ta có thể đối được vế trên thì cần quái gì phải lấy nó ra để làm khó dễ người khác? Ngươi trước đây từng bị lừa đá trúng đầu ư? **Văn Tinh Thư Viện** không hiểu sao lại đào tạo được một tên **ngu độn** như vậy? À, đúng rồi, ta thấy ngươi không những có một cái đầu ngu ngốc, e rằng **nhĩ căn** cũng đã hỏng rồi ư? Trước khi đọc ra, ta đã nói trước rằng đây là của người khác làm, đến nay vẫn chưa có ai đối lại được nên ta mới **tạm mượn sử dụng**. **Nhĩ căn** nào của ngươi nghe ta nói tự mình làm hả? Ta thấy ngươi hoặc là **vô não**, hoặc là đại não để lâu trong óc không dùng nên đã **hư hoại** rồi! Lại còn muốn ta đọc vế dưới? Ngươi thật sự **vô sỉ** đến mức dám mở miệng ư! Chẳng lẽ **Văn Tinh Thư Viện** đều là hạng **gian trá**, **tham thắng cầu bại** đến mức không cần thể diện nữa sao?"

Quân Đại thiếu gia lần này mở miệng lại không ai phản đối, dù sao trước khi đọc ra hắn cũng đã nói trước rằng câu đối này không phải tự mình làm mà là "tạm mượn" của người khác, đem ra làm khó người. Vậy mà giờ lại có tên thư sinh kia vì muốn **vãn hồi chút thể diện** nên **ngu xuẩn** nhảy ra chất vấn, đúng là một phen tính toán bất thành còn bị người ta **chê cười**!

Tên thư sinh kia nhất thời liền mặt đỏ tía tai!

Người khác cũng chưa kịp nhận ra, nhưng bên này Lý Du Nhiên đã lặng lẽ trợn mắt. Làm quái gì mà mang cả ta vào chứ? Cái gì gọi là "còn **gian trá** hơn cả Lý Du Nhiên nữa!"???

"Con bà nó, đây gọi là lời người nói ra sao? Sao ta lại biến thành tên **gian trá** rồi?"

"Sư phụ vừa mở miệng nhận thua, quay mặt lại liền phái đồ đệ ra **phát huy vô lại thủ đoạn** ư? **Văn Tinh Thư Viện** chẳng lẽ lại là loại không biết nhận bại sao?"

Quân Mạc Tà thiếu điều **rống giận**, vừa lớn giọng vừa tỏ vẻ ngạc nhiên:

"Nếu quả thật không muốn nhận thua thì **bổn công tử** nhẫn nhịn một chút cũng vô phương hại! **Bổn công tử** tuy rằng không phải kẻ tốt lành gì, nhưng cũng biết thế nào gọi là **kính lão ái ấu**... à, **kính lão hiền** mà!"

Thì ra ngươi còn biết mình không phải là người tốt ư? Hầu như tất cả mọi người đều **trừng lớn hai mắt**.

Có ai "kính lão hiền" như vậy sao? Suýt chút nữa ngươi đã cho hai vị "**Lão Phu Tử**" đáng kính kia một chuyến du lịch **Hoàng Tuyền** rồi.

"Nhan Phong, lui ra! Thua thì nhận thua, không cần **tranh luận vô ích**, cần gì phải **câu nệ nửa câu một chữ**. Trận này chẳng qua là **đầu trận**, chẳng lẽ bằng vào **Văn Tinh Thư Viện** chúng ta mà còn không thắng lại trận sau sao?"

Khổng Lệnh Dương run rẩy há miệng dùng **nghiêm nghị ngôn từ** quát bảo đệ tử mình lui xuống.

Không **câu nệ** vì một trận thua, đó chẳng qua là lời của Khổng lão tiên sinh nói cho **sướng khẩu**, chứ đây không chỉ đơn giản là một cuộc thi mà còn là cuộc **đoạt thể diện**. Mấy năm trước "**Kim Thu Tài Tử Yến**" tuy có thắng có thua, nhưng lúc đó là cử hành ở hòn đảo trung tâm **Lạc Nguyệt Hồ**, vả lại **Hoàng Đế Bệ Hạ** cũng không có mặt. Nhưng lần này lại được tổ chức trong hoàng cung, không chỉ có **Hoàng Đế Bệ Hạ** mà còn không thiếu một vị **cao cấp quan chức** nào, **quy mô** tất nhiên là hơn gấp mấy lần, nếu trận sau mà thua nữa…

Chẳng phải sẽ khiến người ta **cực độ thất vọng**!

Nếu nói ngày xưa **Văn Tinh Thư Viện** **thâm hận nhất** là tên mập **phóng đãng bất kham** Đường Nguyên, vậy thì hiện tại Đường mập đã rớt xuống hạng nhì, nhường cái **thủ bảng vinh dự** cho Quân Đại thiếu gia của chúng ta. Hơn nữa, vị trí này chắc chắn muôn đời không thay đổi, khiến cho già trẻ lớn bé trong **Văn Tinh Thư Viện** nhắc tới lại thấy **hận thấu cốt tủy**…

"Ha ha, Khổng Lão Sư nói cũng đúng, đối câu chẳng qua cũng chỉ là trò chơi **tiêu khiển** của mấy tên **văn nhân** mà thôi. Muốn thể hiện tài học chính thức thì phải nói tới **thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa** a."

Lý Du Nhiên cười cười nói:

"Chẳng lẽ còn không có chỗ nào có thể **tương bỉ** được với Quân công tử sao?"

Những lời này quả thật rất **độc địa**!

Ở cả trước mặt **văn võ bá quan** trong triều, **Văn Tinh Thư Viện** nếu cứ như vậy mà chịu thua thì chẳng phải là đại biểu cho việc cả thư viện cũng không có mặt tài nghệ nào vượt qua được cái **phúc ăn mặc** Quân Mạc Tà nổi tiếng **quần áo lụa là** hay sao? **Văn Tinh Thư Viện** há có thể chịu được cái nhục này mà lặng lẽ từ bỏ ý đồ?

Trong nháy mắt, không khí **kiếm bạt nỗ trương** lại xuất hiện.

Ta tính toán chuẩn xác thật, tiểu tử Lý Du Nhiên này đúng là không phải thứ tốt lành gì! Quả nhiên là một tên **hỗn đản**, rắp tâm muốn vung đao ra để mượn đám lão già ép ta lộ ra chân tướng mà.

Hai tròng mắt Quân Mạc Tà xoay chuyển, trước tiên hơi ngả người, rồi cũng "hơi" xoay đầu khiến suýt chút nữa là chạm tới cái miệng nhỏ nhắn của Độc Cô Tiểu Nghệ. Sau đó tỏ vẻ trong lòng đã **tính kế** mà gật đầu cười ha hả:

"Nói cũng đúng, **Văn Tinh Thư Viện** lần này kéo đến không ít, may là chúng ta bên này cũng cả một đám nhân tài! Chúng ta là con cháu của các **đại thế gia**, còn sợ cái gì sao? **Bổn công tử** dẫn theo Du Nhiên công tử cùng đấu với **Văn Tinh Thư Viện**, sau này truyền ra ngoài thì không kể ai thắng ai thua, cũng chắc chắn là một **câu chuyện thú vị**. Vừa rồi Du Nhiên công tử cũng có nói ở nhiều phương diện hắn cũng phải bội phục **bổn công tử**, hắc hắc! Nói cách khác là **bổn công tử** **tài năng hơn hẳn một bậc**; nói cách khác nữa là **bổn thiếu gia** so với Lý Du Nhiên có thể "**cường hãn**" hơn nhiều, hắc hắc! Vì vậy, nếu mà các ngươi ngay cả Du Nhiên công tử cũng không bằng thì cũng không cần tới tìm ta đây làm gì! **Bổn công tử** bận rộn nhiều việc nên thời gian rất là **trân quý**, mỗi giờ mỗi khắc đều ảnh hưởng đến thu nhập mấy trăm vạn lượng bạc, bởi vậy không thể chậm trễ được!"

Một lời nói ra đã thể hiện một **đòn phản kích vô cùng diệu thủ**, không chỉ là kéo toàn bộ đám con cháu **thế gia** kia lên **chiến xa** của mình, còn hay ở chỗ cuối cùng lại đem Lý Du Nhiên ra làm **thế tội dương**, một chiêu **công thủ kiêm bị** này khó ai có thể làm tốt hơn được.

Tất cả mọi người **bất ước nhi đồng** mà cùng dùng một ánh mắt khen ngợi nhìn lại, đối tượng lại không phải là Quân Mạc Tà mà lại là Độc Cô Tiểu Nghệ. Quân Mạc Tà nghiêng đầu một cái, gật đầu cái nữa, sau đó thái độ thay đổi lớn, tự nhiên lại nói một tràng cả công lẫn thủ, lui tới tự nhiên khiến cho tên **mộc đầu** cỡ nào ở đây cũng cảm thấy không hợp lý. Nếu không phải Độc Cô Tiểu Nghệ chỉ cho hắn mới lạ. Chỉ bằng cái tên **phúc ăn mặc** kia làm quái gì mà nói được mấy câu **lưu loát như hành vân lưu thủy** kia chứ?

Hơn nữa, hắn vừa rồi **ngôn ngữ không tự nhiên**, mà tựa như là học sinh lên bảng trả bài, càng hơn nữa là trong lời nói không có nửa chữ **thô tục**! Nếu không phải có người dạy hắn nói thì đó mới là khác thường!

Thấy Quân Mạc Tà ngửa đầu dựa vào ghế, hai mắt nhắm lại tỏ vẻ có hỏi gì nữa hắn cũng không trả lời; mấy người **Văn Tinh Thư Viện** đành **bất đắc dĩ bỏ qua** mà chuyển hướng sang Lý Du Nhiên:

"Đã vậy, chúng ta trước tiên hãy hướng tới Lý công tử mà **lĩnh giáo** vậy!"

Lý Du Nhiên khẽ cười, chắp tay đáp:

"Hết sức vinh hạnh."

Thật ra hắn đối với việc Quân Mạc Tà đẩy mình ra cũng không có gì phản cảm. Quân Mạc Tà đã thắng một trận, mặc dù có **chiến thắng vinh diệu** hay không thì cũng đã là thắng, mà một kẻ **kiêu ngạo** như Lý Du Nhiên làm sao có thể chịu thua kém hắn được.

Trên **Long ỷ**, ánh mắt của **Hoàng Đế Bệ Hạ** cố ý lướt qua Lý Du Nhiên, sau đó liếc nhìn tới Quân Mạc Tà cùng Độc Cô Tiểu Nghệ. Mà bên trong ánh mắt ấy, lại **thâm bất khả trắc**.

"Trận vừa rồi là **đối liên**. Vốn nghe rằng Lý công tử sáng tác một **tiêu khúc** tên "Du Nhiên" **danh chấn thiên hạ**, vậy trận này chúng ta đấu **âm luật** được không? Tại hạ là Kim Âm Chấn, xin được **thỉnh giáo** Du Nhiên công tử."

Một tên thư sinh chậm rãi bước ra, trước tiên hướng **Hoàng Đế Bệ Hạ** cùng các vị **đại lão** cúi chào, rồi sau đó mới quay lại đối mặt với Lý Du Nhiên. Động tác hắn nhẹ nhàng, trong tay nắm hờ một thanh **bạch ngọc tiêu**.

"**Âm luật** của Kim Âm công tử **danh chấn thiên hạ**. Du Nhiên này sao có thể **tương bỉ**? Trận này không cần so, tại hạ xin nhận thua vậy."

Lý Du Nhiên cười khổ một tiếng, đây cũng không phải gã cố ý nhận thua. Lần **thịnh hội** này Lý Đại công tử cũng không phải là không muốn **phô diễn**, dù sao, đây chính là ở trước mặt **Thiên Tử**, nếu có thể để lại một **thiện cảm** thì sau này không kể làm cái gì, cũng có thể **lấy nhỏ mà đoạt đại công** mà.

Chỉ là tên Kim Âm này là một đối thủ mạnh, mà lại là một đối thủ mạnh đến mức khó đỡ nổi. Hắn ta một thân **gia truyền tuyệt kỹ**, khi mười lăm tuổi cũng đã **danh tiếng vang khắp đại lục** rồi, mặc dù mình học đòi **văn chương** làm ra một khúc nhạc há có thể so sánh với hắn sao? **Văn Tinh Thư Viện** lần này phái hắn ra, rõ ràng là muốn **gỡ gạc một cục** khiến cục diện hai bên trở thành **bất phân thắng bại**. Trận kế tiếp mới chính thức là trận đánh **thảm liệt nhất**.

"Ha ha, ta và Mạc Tà công tử mỗi người một trận, trận này Du Nhiên thấy **hổ thẹn**, **tài bất cập nhân**, **cam tâm nhận bại**."

"Trận tiếp theo lại tới phiên Mạc Tà Công tử rồi, Du Nhiên ở đây xin chúc Quân Tam thiếu **khai kỳ thắng lợi**."

Quân Mạc Tà thầm mắng: Mẹ nó! Tên này không ngờ là đấu cũng không đấu mà trực tiếp nhận thua, làm quái gì mà sợ chứ. Nếu ta ra trận, thì dù đối phương có lợi hại như thế nào, cũng phải ngửa cổ gào thét một khúc ca khúc ca vang danh, thà bị người ta đánh chết còn hơn là bị người ta hù sợ đến chết chứ.

**Kim Thu Tài Tử Yến**, bình thường là do hai bên đứng ra khiêu khích nhau, dắt mũi nhau đi từ **thi từ bách gia, cầm kỳ thư họa**, đến **trị quốc chi sách**, **an định dân sinh**, rồi tới **đối ngoại sách lược** v.v… chừng nào **tài năng tận hiện** hết sạch mới chịu ngừng.

Mà trước mắt, với mấy lời **cuồng ngôn** của Quân Mạc Tà, lại hình thành hai **đối lập môn phái**. Chỉ có điều nếu nói tới **hỏa dược vị** trong đó, cộng thêm cái thái độ **kịch liệt** này hẳn đã vượt qua **kỷ lục** các năm trước cộng lại rồi. Điểm này thì hễ ai đã từng tham gia **Kim Thu Tài Tử Yến** đều cũng cảm giác rõ ràng được. Ngoại lệ chắc chỉ có Quân Đại thiếu gia cùng với Đường mập là không nhận ra. Dù sao hai tên này chính thức lúc này mới là tham gia kiểu so đấu kiến thức này.

Lúc trước cũng có tham gia, có điều tham gia là để đi **tán gái đẹp**, sao mà so được với hôm nay chứ.

Kế tiếp, là đấu **thi từ**. **Lễ Bộ Thượng Thư** Tôn Thành Hà cùng mọi người **thương nghị** một hồi, rốt cục quyết định ra đề. Hai bên sẽ cùng làm thơ rồi đem ra so sánh. Sau khi **phân tích ưu khuyết** sẽ quyết định thắng thua.

"Lần này **bình thi**, lấy **học vấn** làm đề. Mời hai bên chọn người đưa ra thi đấu."

Tôn Thanh Hà nhìn nhìn Quân Mạc Tà, lắc lắc đầu, hiển nhiên trong lòng lão coi như đã biết kết quả thắng thua nên không khỏi **khinh thở dài một tiếng**.

Quân Mạc Tà cũng không thèm **kế đo đắn** gì mà vừa cười ha hả vừa bước ra.

Bên này một **thanh sam tài tử** đứng lên, nghe giới thiệu mới biết hắn tên Tần Cầu Sĩ; chỉ bằng tên này liền có thể tưởng tượng được ra mức độ **tham luyến công danh** của cha mẹ của vị Tần Cầu Sĩ cao đến mức nào rồi.

"Thỉnh Quân công tử **chỉ giáo**."

Tần Cầu Sĩ **nhíu mày suy tư** một phen, khoảng chừng sau **bán chích hương** trôi qua mới bắt đầu **khẽ hắng giọng**, cao giọng nói.

Một vị **thái giám** đứng bên kia đã sớm cầm bút chuẩn bị, cổ tay khẽ đưa ra, **nín hơi** chờ đợi. Một khi Tần Cầu Sĩ mở miệng, hắn sẽ lập tức **toàn bộ ghi chép** lại.

"Dũng đăng thư sơn lăng vân tiêu,Cảm độ học hải quan nộ triều;Tâm chính ý cần hà tu kính,Phàn tinh trích đấu lộ vị diêu;Nguyện tương thử thân phó nhân trá,Chẩm lận nhiệt huyết chú hồng kiều;Thử sinh nhược năng đắc thốn tiến,Bất phụ kim triêu huy lang hào."

Dịch nghĩa:- Dũng cảm trèo lên ngọn núi sách cao ngất trời mây.- Dám ra biển học xem sóng dữ.- Trái tim sáng tựa như gương.- Sáng tựa như những vì sao đang lên.- Nguyện đem tấm thân dành cho người.- Dòng máu nóng trong người như tạo thành cây cầu đỏ.- Cuộc đời này nếu có bước tới trước,- Chắc chắn sẽ không phụ lòng người nâng đỡ hôm nay.

Dịch thơ:Núi sách ngút ngàn chân vẫn bước,Biển học sóng gầm cản nổi ta?Gương sáng trong lòng tim ta đó,Lấp lánh sáng ngời tựa sao xa.Mang tấm thân này ra giúp nước,Một bầu máu nóng nguyện vì dân.Mai này kiệt sức mà nhìn lại,Mỉm cười, chẳng phụ người nâng ta.

Vị Tần Cầu Sĩ nay cũng thật **cừ khôi**. Chỉ cần thời gian **bán chích hương** ngắn ngủi cũng có thể làm ra bài thơ đủ vần đủ điệu. Mặc dù **nghệ thuật quan niệm** cũng chưa đạt mức **thượng thừa**, nhưng đem ra đấu trận này cũng coi như là quá ổn. Một bài này không những dễ nghe, mà còn thể hiện thái độ của mình đối với việc học, cũng mơ hồ thể hiện ra một **hào hùng lý tưởng** vì nước vì dân cùng một khát vọng to lớn.

Sau khi vị **thái giám** cầm bút viết lại, liền đem bài thơ này **cung kính dâng lên Hoàng Đế Bệ Hạ** xem qua. **Hoàng Đế** lướt mắt đọc qua, sau lại liếc mắt nhìn Tần Cầu Sĩ. Trên mặt hắn cũng không biểu lộ gì mà phất tay ra lệnh đưa cho các vị **văn thần** xem. Mà các vị này đọc qua rồi cũng gật gù khen hay, dù các vị này cũng một thân **tài hoa** nhưng cũng **tự tri tự bỉ**. Nếu mình ở vị trí đó, dưới **cự đại áp lực** và với thời gian **bán chích hương** như vậy, thì dù có làm ra bài thơ nào cũng khó mà hơn được bài này.

"Thật **ướt**, thật **ướt át** nha. Tần huynh thật sự là **dân chơi**, phẩy tay cũng làm **ướt át** cỡ này." Quân Mạc Tà vừa vỗ tay bôm bốp, vừa cười dâm đãng đến cực điểm: "Cái tài phẩy tay làm **ướt át** cỡ này, Quân gia ta xin chịu lép vế nha, à… tốc độ dù sao cũng quá nhanh, quả là một **thần tốc chi thủ** mà."

"Đa tạ Quân công tử đã khen ngợi, **tiểu sinh tài sơ học thiển**, xin Quân công tử cùng các vị **tiền bối** chớ chê cười."

Tần Cầu Sĩ này làm sao mà hiểu nổi nghĩa bóng trong lời của hắn, còn khiêm tốn nói:

"Xin Quân công tử **chỉ giáo**, tại hạ cũng xin cung kính chờ nghe **đại tác** của Quân công tử."

"Cú **phát** của ta? Không không, **thiên phú** của **bổn công tử** rất **trân quý**, có thể tùy ý **phát tác**, không cần **nhuận sắc**, cũng không cần **làm màu**. Tất nhiên cũng không làm đau lòng người bị ta **phát** trúng."

Quân Mạc Tà vội vàng khiêm nhường nói, rơi vào tai người nghe quả thật là một **mớ hỗn độn**.

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Voz: Tháng 7 và nhà hàng xóm...
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN