Chương 291: Ta nguyền rủa lũ lão giả này mà không khuất phụ! (Phần 2)
Đường Nguyên đột nhiên mím môi cười. Sau một lúc không kìm được, hắn đưa tay che miệng, cười đến thân mình run rẩy. Lát sau, như không thể khống chế, hắn cười gập cả người.
Đường Nguyên trong khoảng thời gian này được Quân đại thiếu chỉ giáo, nhờ đó mà hắn lại càng thêm hiểu rõ Quân đại thiếu. Bởi vậy người khác nghe không hiểu mấy lời này của Quân đại thiếu gia, nhưng Đường Mập lại hiểu rõ mười mươi, hỏi sao hắn lại không cười cho được.
Mấy người không hiểu rõ ngọn ngành thì lại nhìn hắn đầy vẻ khinh thường.
Tên Đường Mập này thật chẳng có nghĩa khí, hắn ta cùng phe với Quân Mạc Tà, giờ phút này thấy kẻ kia bẽ mặt lại còn tỏ vẻ vui sướng khi người gặp họa! Nhân phẩm của tên này quả thật khiến người ta khinh bỉ tột cùng.
- Quân công tử tài hoa xuất chúng như vậy, há có thể nhận thua sao? Bất kể thế nào cũng không thể không đem một bài thơ của mình ra cho mọi người đánh giá chứ.
Tên Hàn Chí Đông lúc nãy thấy vậy liền nhảy ra hô hào cổ động, hắn muốn làm mọi cách để Quân Mạc Tà lần này phải bẽ mặt một phen.
- Chẳng lẽ Quân công tử không muốn cùng chúng ta tỉ thí một trận sao?
Mai Cao Tiết lạnh lùng nhìn hắn.
- Quân Tam Thiếu là người trong gia đình trọng võ, không hiểu biết văn chương cũng là điều khó tránh khỏi.
Một tài tử của Văn Tinh Thư viện ha hả cười vang đầy đắc chí, thấy Quân Mạc Tà bẽ mặt khiến hắn vô cùng thoải mái.
- Nếu nhận thua, cũng là chuyện trong dự liệu của mọi người mà, chẳng lẽ mọi người còn cảm thấy bất ngờ sao?
Lời vừa nói ra, tựa như một câu chuyện cười tầm cỡ siêu cấp, khiến cho kẻ muốn cười lẫn kẻ không muốn cười đều phải bật tiếng cười lớn, trong tiếng cười mang đầy ý trào phúng, giễu cợt.
*Thật sự ta rất khinh thường các ngươi!*
Những lời này Quân Mạc Tà đương nhiên sẽ không nói ra. Có điều nếu các ngươi đã muốn bị chửi, bổn công tử mà không cố gắng lấy hơi mà chửi một trận thì quả thật có lỗi với các ngươi rồi.
Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng, ra vẻ xúc động mà nói:
- Nếu các vị đã tỏ vẻ cung kính như vậy, mà bổn thiếu gia từ chối thì quả là bất kính, phải xấu hổ một phen rồi. Có điều, chuyện "Nghiên cứu học vấn" là chuyện từ trước tới nay bổn thiếu gia chưa từng làm qua. Vậy ta cũng không làm một bài thơ đúng đề, mà tùy tiện "ngâm" một khúc góp vui cho mọi người vậy.
- Tùy tiện "ngâm" một khúc ư? Quân công tử quả thật tài hoa hơn người! Giơ tay nhấc chân liền thành thơ sao? Bội phục! Bội phục!
Lại là Hàn Chí Đông, từ khi hắn thua trong trận đấu câu đối liền ôm hận với Quân Mạc Tà. Nếu không phải Quân Mạc Tà, tại sao mình lại lâm vào cảnh chật vật như thế? Nếu vì vậy mà mất đi tiền đồ, liền chẳng khác nào bị Quân Mạc Tà hủy hoại cả đời mình!
Giờ có cơ hội báo thù, làm sao có thể buông tha? Giờ phút này hắn ta sớm không còn vì chuyện thắng thua của Văn Tinh Thư viện nữa, mà là vì bản thân muốn mượn cớ để hả cơn giận.
- Văn Tinh Thư viện, tài tử.
Quân Mạc Tà nghiêng đầu cười khẩy, đột nhiên thốt ra một câu đầy thâm ý:
- Tất cả đều có "Nhân phẩm" như vậy sao? Tại sao ta cảm thấy rằng còn không bằng lúc ta cưỡi ngựa chạy rông, khi nam bá nữ, làm một tên ăn chơi trác táng, không việc xấu nào không làm kia? Người như vậy mà chính là nhân tài mới xuất hiện của Văn Tinh Thư viện chuẩn bị tiến cử cho quốc gia sao? Ta không rõ, với cái tính "Làm chúa một phương" đó, liệu có thể mỗi ngày làm chú rể, hàng đêm đổi một tân nương hay không chứ?
Những lời này của hắn nhẹ nhàng nói ra, tựa hồ là vô tình thốt lời, cũng tựa như lời chửi đổng. Nhưng có câu "người nói vô tâm, kẻ nghe hữu ý". Một đạo linh quang chợt lóe lên trong mắt Hoàng đế Bệ hạ, ngài lập tức biến sắc, rồi lại lâm vào trầm tư ngay sau đó.
Các vị đại lão cũng đều ngẩn người ra, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
Ở khắc này, tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhớ tới, bao năm qua mỗi kỳ Kim Thu Tài Tử Yến, ở phương diện hiếu thắng thì phe Văn Tinh Thư viện lúc nào cũng thể hiện mãnh liệt nhất.
Lập tức ánh mắt trầm tư của mọi người đều chuyển đến trên người Quân Mạc Tà, người này rốt cuộc là vô tâm nói ra? Hay là cố ý ám chỉ?
Mà nhìn xuống dưới kia thì càng khiến người ta thất vọng. Vẻ mặt của đám văn nhân kia, quả thật vừa hèn mọn vừa bỉ ổi tột cùng.
Nói xong một câu, Quân Mạc Tà khẽ nhíu mày, chậm rãi bước ra khỏi chỗ của mình. Hắn ngẩng cao cổ, dáng vẻ vô cùng điệu đà, như thể vừa rồi mình có nói gì đâu.
Hắn chân bước hai hàng, kết hợp với eo lắc lư cùng mông đưa đẩy, trông không khác dáng đi của Donald Duck là bao.
Sau đó hắn tiếp tục bước tới, một tay đưa ra trước, một tay đưa ra sau; một tay đưa ra sau lưng, tay kia co lại trước ngực. Động tác vừa đi vừa lắc của hắn nhìn thì có vẻ cứng nhắc như khúc gỗ, lại khá trôi chảy, vừa kỳ quặc lại vừa tự nhiên.
Nếu như có thêm một người Địa cầu xuất hiện ở đây, chắc chắn sẽ lập tức nhận ra điệu bộ đó chính là những bước nhảy thành danh của siêu sao Michael Jackson: "Thái Không Bộ" (Moonwalk) và "Cơ Giới Bộ" (Robot dance). Hai đại tuyệt kỹ này được kết hợp lại làm một, lần đầu tiên ra mắt công chúng tại thế giới này.
(ND: Thái Không Bộ = Moonwalk hay trượt về sau là một điệu nhảy thể hiện hình ảnh người vũ công đang làm động tác như bước về phía trước trong khi thực ra người đó đang di chuyển về phía sau.Cơ Giới Bộ = Robot dance, một điệu nhảy bắt chước hoạt động của robot.)
Nếu có một fan hâm mộ của M.C ở đây, chắc hẳn sẽ rú lên kinh ngạc: Xem hai tay vung vẩy này, quả thật cứ như chạm điện vậy nha. Xem cái cổ gật gù lên xuống, quả thật quá "trâu bò" mà. Còn về bước đi, ặc ặc! Phải nói là linh hồn Michael Jackson chứ không phải Quân Tà đã nhập vào Quân Mạc Tà mới đúng.
Chậc, đáng tiếc thay, tại thế giới này đào đâu ra một kẻ am hiểu nghệ thuật, khiến Quân đại thiếu gia có cảm giác đang múa lửa trước mắt người mù vậy. Có tài mà không gặp thời a, haizzz…!
Có điều giờ lão tử sắp chửi ầm lên, cần quái gì hình tượng chứ? Tất nhiên là càng hư hỏng càng tốt! Lão tử cũng chẳng mong chờ mấy kẻ không dám khai trình độ văn hóa của mình kia đứng ra ủng hộ. Hôm nay nếu không chửi cho sướng miệng, lão tử nhất định sẽ không thèm về nhà!
Nhìn thấy mọi người ở đây đang cố trưng ra bộ mặt ngây ngốc của mình, không ngờ còn có thêm cảm giác không đành lòng nữa: Tên tôn tử này của Quân Chiến Thiên thật sự là kẻ dở hơi hiếm gặp, Quân gia sao mà "sản xuất" ra được một tên "hàng hiếm" này? Quả thật hết chỗ nói rồi.
Ngay lúc này, chỉ thấy cái eo của Quân đại thiếu lắc lư liên hồi, cả người cứng nhắc như bị điện giật, tay phải giật về như bị người ta rút gân, sau đó bàn tay làm thế "Lan Hoa Chỉ" (ND: Bàn tay duỗi ra, sau đó ngón giữa co lại chạm vào ngón cái, tư thế yêu thích của mấy tên "bóng lộ"). Sau đó hắn búng tay "tách" một cái, tay trái đưa về che dưới rốn, eo đưa ngang, dùng ánh mắt "quyến rũ" bắn ra tứ phía.
Không thể không thừa nhận, nếu động tác này của Quân đại thiếu gia mà biểu diễn trước công chúng kiếp trước, quả là hàng thật giá thật, còn hay hơn cả mấy tên vũ công nổi tiếng thế giới. Mấy động tác này nếu không có bản lĩnh vững vàng chắc chắn không thể làm nổi. Còn nếu có kẻ nào thắc mắc nguyên nhân Quân đại thiếu gia sao lại làm được ư? Chỉ cần ngươi có được một phần thân thủ như Quân đại thiếu gia, ngươi liền có thể làm được vô cùng dễ dàng.
Nhưng hỡi ôi, những động tác yêu cầu độ khó cao, những động tác tràn đầy tính nghệ thuật đó, trong mắt những tên "Chày gỗ" của thời đại này thì…
Bọn họ trực tiếp liên tưởng đến những động tác vận động trên giường, mà ngay cả đám đàn bà con gái kia cũng không ngoại lệ.
Họ chằm chằm nhìn vào động tác kích thích của các bộ phận hạ thân kia, vừa bình phẩm: "Quả thực là rất khó coi!"
Đã vậy, Quân Mạc Tà vừa lắc vừa hú, lại tựa như những tiếng rên rỉ quái dị, khiến cả nhóm công chúa lẫn các vị tài nữ đang có mặt ở đây đều mặt đỏ tai hồng, hầu như đều thầm mắng: "Tên này thật sự quá vô sỉ hạ lưu, lại có thể trước mặt nhiều người như vậy mà làm trò khiêu khích chúng ta!"
Độc Cô Tiểu Nghệ hai mắt phún hỏa, Linh Mộng Công chúa mặt mày trắng bệch, cả hai nàng đều có một loại khát vọng: lập tức xông ra xô hắn ngã xuống, rồi hăng hái đạp lên mặt hắn một trận! Thật là quá mất mặt, quá xấu hổ! Quả thực chính là làm bại hoại thuần phong mỹ tục!
- Muốn nói chuyện tình cảm với huynh.- Không xinh đẹp đừng tới gần.- Đừng nói chuyện yêu đương cùng huynh!- Huynh vốn là kẻ rất xấu!- Cũng đừng yêu thầm huynh!- Huynh chính là truyền thuyết.- Đừng có trêu chọc huynh!- Huynh khiến ngươi hộc máu!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Linh Dị: Quỷ Xá (Quỷ Khóc)