Chương 292: Ta mắng đám lão già này mà không chịu chết!

Ở trước mắt bao người, văn tài lai láng của Quân đại thiếu rốt cuộc cũng tuôn trào ào ạt, hơn nữa hắn còn cố tình dùng một giọng điệu khó nghe, chói tai. Từng câu từng chữ rõ ràng truyền đến:

– Đừng để ý tới ta.– Ta chính là ông nội ngươi.– Đừng lên mặt với ta,– Ta cắt ky chú mày.– Ta mà thấy "trống vắng",– Liền giết người phóng hỏa.– Muốn gây phiền phức cho ta?– Ngươi tự đập đầu vào tường cho rồi!

Câu cuối cùng phát ra, ngón tay của Quân đại thiếu lại trùng hợp chỉ đúng vào đám người tài tử đại nho Văn Tinh thư viện… Còn trên mặt hắn, lúc này phô bày cho công chúng biết được cái gì gọi là biểu cảm "chết người không đền mạng"!

– Ta chửi lũ lão già cố chấp không chịu chết này! Muốn đùa giỡn với ta? Móa! Không nhìn xem lão tử đây là người như thế nào sao!

Cả triều đường ồ lên!

Mọi người ở đây không ai là kẻ không thành tinh? Ai nấy đều là những kẻ lọc lõi trong quan trường, lăn lộn nửa đời người. Coi như kẻ khác muốn nói nửa câu vi phạm lệnh cấm, cũng phải đau đầu vắt óc nghiền ngẫm cả nửa ngày, huống hồ loại người như Quân Mạc Tà lại dám trực tiếp chỉ thẳng mặt mà mắng chửi.

Mỗi một câu đều phô bày tột cùng cái gọi là "hành vi lưu manh", vừa vô lại, vừa chỉ đích danh từng kẻ trong Văn Tinh thư viện trong mỗi câu nói. Nước miếng văng khắp nơi, lời mắng chửi của hắn càng thêm phần uy hiếp, không chỉ vũ nhục, đe dọa, mà dường như còn liên lụy cả đến bậc cha chú.

– "Ngươi… ngươi, ngươi… ngươi… ngươi!" Hai vị học giả Mai Cao Tiết, Khổng Lệnh Dương uyên thâm này cả đời làm gì có khi nào bị người khác làm nhục đến mức này? Huống hồ đây lại là bị một tên thiếu gia ăn chơi trác táng sỉ nhục, trước mặt văn võ bá quan, trước mặt Hoàng Thượng lại ngang nhiên mắng chửi. Ngay lập tức, hai lão tay chân run cầm cập, mấy chòm râu nhảy nhót liên hồi, mặt mày trắng bệch. Chỉ một thoáng sau, Khổng lão đại nhân giả bộ ốm yếu của chúng ta liền trợn mắt, hô lên "ta xỉu"!

– "Hảo nghiệt chướng!"

Quân Chiến Thiên lão gia tử hầm hầm lao ra với vẻ mặt giận dữ, tựa hồ không hề kiêng kỵ gì mà tung ngay một cước vào chỗ ngồi của cháu nội mình.

Quân Mạc Tà cũng lén nháy mắt một cái, thân thể như mũi tên rời cung, lao thẳng tới cây cột trụ giữa điện. Với bộ dạng "đâm đầu xuống đất" này của hắn, quả thật ai cũng sẽ nghĩ rằng nếu va chạm thật thì chắc chắn sẽ thấy óc văng tung tóe.

Thế nhưng, bên kia lại có một người đứng đợi sẵn.

Ai?

Đó dĩ nhiên là người đứng đối diện với Quân lão gia tử.

Độc Cô Tung Hoành.

Hai lão già này hợp tác với nhau cả đời, Độc Cô Tung Hoành làm sao không biết tâm tư của Quân Chiến Thiên chứ? Chỉ thấy lão đã đứng sẵn ở đó, một bên đón lấy Quân Mạc Tà, một bên trừng mắt quát lớn:

– "Quân Chiến Thiên! Lão già này chẳng lẽ hồ đồ rồi sao? Chẳng lẽ ngươi muốn đánh chết đứa cháu độc nhất của Quân gia sao?"

Lão già này thật quá tuyệt! Chỉ một câu thốt ra đã nhắc nhở mọi người rằng đây là đứa cháu độc nhất của Quân gia, muốn giết ai thì giết, chứ muốn đụng đến nó thì đừng hòng.

– "Hôm nay đừng ai cản ta! Hôm nay ta quyết đánh chết tên súc sinh này! Quả thật ai cũng thấy rõ ràng hắn làm bẽ mặt ta, bôi nhọ gia phong Quân gia ta, hôm nay không dạy dỗ nó thì đợi cho đến khi nó quậy tung trời sao!"

Quân Chiến Thiên điên cuồng gào thét, mang dáng vẻ hung thần ác sát lao tới. Nhìn cái dáng vẻ này, nếu lão không lột da róc xương cháu mình thì quyết không chịu ngừng lại.

Có điều, những lời này của lão vừa thốt ra, lại khiến cả triều đình văn võ bá quan khinh bỉ nhìn lại: "Làm bẽ mặt ngươi? Quân Chiến Thiên ngươi cũng biết cái gì gọi là bẽ mặt sao? Đứa cháu của ngươi thành ra cái dạng này, chẳng phải ngươi đã quá quen rồi sao? Sao lúc trước không nhắc gì đến gia phong? Câu trước gào lên đòi đánh đòi giết, câu sau lại biến thành dạy dỗ một trận, quả thật là bội phục, bội phục mà!"

Bất quá, chửi thầm thì cũng chỉ là chửi thầm. Đã có lão già Độc Cô kia làm mẫu, mấy lão già còn lại cũng phải biết phối hợp mà làm loạn lên. Kẻ nắm tay người túm chân, hai ba người xông lại kéo áo Quân Chiến Thiên mà lôi về. Trước tiên phải kéo lão ta lui ra, nếu không thì làm sao lão có thể diễn màn "rút lui có trật tự" được?

Đường mập bên này thét lên một tiếng sợ hãi, sau đó dùng giọng điệu quỷ khóc thần sầu mà gào lên:

– "Giết người rồi! Muốn giết người rồi, có ai cứu mạng không? Tham thiếu huynh đệ của ta, ngươi ngàn vạn lần đừng có chết nha!"

Vừa gào, y vừa mang theo một thân nước miếng nước mũi nhào tới phía Quân Mạc Tà, khiến người khác nhìn vào chỉ thấy từng đống thịt rung rinh lắc lư, nhất là hai bờ mông nhấp nhô lên xuống tựa như sóng biển dạt dào…

Nhất thời, không khí trở nên ầm ĩ tưng bừng, khiến Hoàng đế Bệ hạ đang ngồi trên cao cũng hết chịu nổi mà vỗ ghế quát:

– "Tất cả im miệng! Tất cả dừng tay! Còn ra thể thống gì nữa!!"

Một tiếng long uy vừa dứt, tất cả mọi người trong nháy mắt ngừng tay rồi nhìn lẫn nhau. Tất cả đều cùng một bộ dạng thở hồng hộc, tay chân bủn rủn, tựa như muốn mọi người nhận ra rằng mình đã dốc hết sức lực vậy.

– "Cầu Bệ hạ làm chủ cho chúng ta! Nghiêm trị kẻ vô sỉ đang phát rồ này!"

Đám người Văn Tinh thư viện dưới sự thống lĩnh của Mai Cao Tiết vừa khóc rống lên vừa quỳ xuống. Bao nhiêu năm nay dù có thắng có thua, nhưng chưa lần nào bị người ta trắng trợn chỉ vào mặt mà sỉ nhục đến mức này? Đây quả thực là vô cùng nhục nhã a!

Quân Mạc Tà nằm trên mặt đất giả bộ hôn mê, khóe miệng khẽ nhếch, sau đó không nhúc nhích nữa.

– "Chuyện hôm nay không cần nói nữa, thật là làm mất hứng!" Hoàng đế Bệ hạ giận dữ phẩy tay:– "Các đại thế gia thì càn quấy, cái gọi là tài tử của Văn Tinh thư viện, lại lòng dạ hẹp hòi như vậy, "có thù tất báo" thì ngày sau làm sao có thể tạo phúc cho vạn dân? Việc ngày hôm nay cứ coi như bỏ qua? Mọi người tự về mà ngẫm nghĩ lại đi!"

Nói tới đây, mỗi người đều có chút kinh hồn bạt vía. Lời này của Hoàng đế thật sự là đủ nặng.

Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài tiếng bước chân dồn dập vang lên, một thanh âm vội vã, kinh hoàng kêu lên:

– "Khẩn cấp chiến báo!"

Các đại lão trong quân đội đều ngẩn người, khuôn mặt lạnh lẽo. Chiến báo, có thể nói là thứ mà mấy lão già khát máu này thích nhất, vậy mà đã lâu lắm rồi không xuất hiện.

Một tên thị vệ vội vã chạy vào, sau đó quỳ xuống trình ra một phong chiến thư.

– "Một làn sóng Thiên Phạt Huyền Thú đánh vào nam bộ? Tại sao lại có chuyện này chứ?"

Hoàng đế Bệ hạ vừa đọc qua liền không khỏi nhíu mày, sau đó nghi hoặc tự hỏi một tiếng, đôi lông mày của lão cũng nhíu chặt lại.

– "Trong chốn giang hồ lại có chuyện Sinh Tử Chí Tôn Thạch Trường Tiếu kết hợp với Huyết Hồn Sơn Trang phát ra Chí Tôn Triệu Hoán Lệnh? Chẳng lẽ… Có chuyện lớn phát sinh rồi sao?"

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Voz: Một tháng quay lại thời trai trẻ
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN