Chương 294: Bị ám sát!
Lúc ấy, quân tướng của Thiên Tứ đế quốc tham gia trận chiến này không một kẻ nào trốn thoát. Ngay trong đêm đó, có người đem tất cả đầu lâu của bọn chúng ném vào hoàng cung của trẫm, kèm theo một tờ giấy, trên đó chỉ viết một câu: "Nếu Quân Mạc Tà có chuyện gì xảy ra, mục tiêu kế tiếp chính là Thiên Hương hoàng cung! Quân gia nếu đoạn hậu, Dương gia cũng sẽ tuyệt tự trong chốc lát!" Ngay cả Quân Chiến Thiên còn không hay biết chuyện này!
* Còn Văn huynh, là người mới đến sau khi đại chiến ba năm trước kết thúc.
Âm thanh của hoàng đế chất chứa sự phẫn nộ, nhưng cũng pha lẫn sự vô lực và nhục nhã:
* Quân Mạc Tà, chính là cháu ngoại còn lại duy nhất của Đông Phương lão phu nhân! Một mạng của hắn có giá ngang với toàn bộ tính mạng của Thiên Hương hoàng thất!* Quân Chiến Thiên chính là vì khăng khăng không chịu tạo phản, cũng vì thế mà đoạn tuyệt quan hệ với Đông Phương Thế Gia!
Quân cờ trắng trong tay Hoàng đế bệ hạ đập mạnh xuống bàn cờ, khiến quân cờ tán loạn. Ngón tay hắn run rẩy, gục đầu ủ rũ nói:
* Quân đại ca đối với ta tình thâm ý trọng, Văn huynh, năm đó ta... xin lỗi Quân đại ca!
Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên:
* Điều này, ta thừa nhận! Nhưng ta… rốt cuộc cũng là một vị đế vương! Ta là vua của một nước, điều đó cho đến giờ vẫn chưa từng quên. Đế vương vốn vô tình, ta… bất kể thời điểm nào, điều đầu tiên phải giữ lấy vĩnh viễn chính là hoàng quyền, vĩnh viễn là tương lai của quốc gia này, ta không thể để bất cứ điều gì uy hiếp hoàng quyền của ta… Thật lòng mà nói, thời gian ta dành để nghĩ đến tình huynh đệ trong đó… là quá ít ỏi…* Đây chính là bi ai của bậc đế vương! Cô độc, cô độc mà!
Văn Thương Vũ im lặng một lúc lâu, sau đó thở dài nặng trĩu.
* Đó là lý do mà bất kể như thế nào, những người còn sót lại của Quân gia, chúng ta tuyệt đối không thể động vào! Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được đụng chạm đến. Ngay cả khi có lý do nhất định, cũng phải là chết trong tình huống "ngoài ý muốn"! Hơn nữa, dù là chúng ta hay bất kỳ ai trong Thiên Hương hoàng thất cũng không được có bất kỳ dính dáng gì. Bằng không, một khi bị nắm lấy nhược điểm này, một khi Đông Phương Thế Gia nổi điên lên… Văn huynh, Chí tôn bây giờ đã không còn như xưa nữa rồi. Từ khi Vân Biệt Trần mất tích, thiên hạ sớm đã tự do tự tại, mạnh ai nấy làm! Một khi Đông Phương tái xuất giang hồ, Thiên Hương ta… ắt gặp họa lớn!* Tình huống ngoài ý muốn?… Nếu muốn Quân Mạc Tà chết do một tình huống ngoài ý muốn…
Văn tiên sinh thở dài một tiếng:
* … E rằng rất khó!* Thật ra cũng không đến nỗi quá khó khăn!
Hoàng đế bệ hạ cười bí ẩn, trong ánh mắt chất chứa sự phức tạp:
* Hơn nữa, tình huống ngoài ý muốn này, đã đến rồi!
Vừa nói, hắn vừa lấy trong tay áo ra một phong thư đặt lên trên bàn cờ.
* Huyền thú triều? Ý của bệ hạ là…?
Ánh mắt của Văn Thương Vũ sáng bừng, chợt thở dài một hơi thật sâu:
* Sự kiện lần này xảy ra ở Nam bộ của Thiên Hương ta, đối với bất kỳ quốc gia nào khác trong vùng, đều không liên quan. Nhưng một khi thế lực của Huyết Hồn sơn trang hoàn toàn rút chạy, thì kẻ đầu tiên phải gánh chịu tai ương, chắc chắn là Thiên Hương ta!
Hoàng đế bệ hạ hơi nhíu mày rồi vươn người đứng dậy. Hắn vươn vai:
* Cho nên, chúng ta nhất định phải điều động binh mã, hơn nữa phải xuất lực không thể để người khác coi thường. Vì thế tất cả các đại thế gia trong kinh thành cũng phải điều động người của mình cùng nhau tạo thành một chi đội quân tinh nhuệ, kết hợp cùng mười vạn thiết kỵ của ta, hợp sức tiến thẳng xuống phương Nam!* Trong số này, Mộ Dung thế gia, Đường gia, Lý gia, Tống gia, Quân gia... Ha ha ha, đều phải phái người ra. Những kẻ này vừa đi, thì kinh thành về cơ bản sẽ trống trải đi rất nhiều, trẫm sẽ thừa dịp những ngày rảnh rỗi này để vui vầy cùng ba đứa con trai một phen.* Mà đợi sau khi bọn chúng trở về, nhất định sẽ thấy một cảnh tượng hoàn toàn khác hẳn.
Hoàng đế bệ hạ mỉm cười:
* Có điều, một chi quân đội này, với tính cách không ai chịu nhường ai của các đại thế gia, thì dù chi quân đội này có thực lực mạnh mẽ đến đâu, nhưng… hahahaha…
Tiếng cười của Hoàng đế bệ hạ chứa đầy vẻ lạnh lẽo. Hiển nhiên, đội quân bất hòa, trên dưới không thuận này, chính là điều tối kỵ nhất trong quân ngũ. Giờ mà đem chi bộ đội này ra đánh nhau với Huyền thú, không cần hỏi cũng biết kết cục!
* Chỉ có một con đường chết!* Bệ hạ định cho ai tới lĩnh quân vậy?
Văn tiên sinh mặc dù đã mơ hồ đoán được, vẫn hỏi lại:
* Quân Vô Ý!
Hoàng đế bệ hạ cười một cách quái dị:
* Trừ Quân Vô Ý ra, không lẽ còn có người nào thích hợp hơn sao?
Trong mắt Hoàng đế bệ hạ chợt lóe lên hàn quang: Quân Vô Ý, ta không biết ngươi tổ chức buổi Quý tộc đấu giá kia vì mục đích gì. Nhưng ta phải đi trước một bước ngăn chặn mọi ý niệm trong đầu ngươi lại! Chuyến đi Thiên Phạt lần này… ngươi tự cầu lấy phúc cho mình đi!
Ánh mắt sắc bén đó hồi lâu vẫn không tan!
Trong Hoàng cung, sắc mặt Quân Mạc Tà vô cùng u ám. Tựa như có một thứ uy áp của bậc đế vương cứ đè nặng mãi lên lưng hắn, khiến Quân đại thiếu gia phải trực tiếp vận dụng Khai Thiên Tạo Hóa Công để dò xét!
Dùng thần niệm dò xét xung quanh một hồi, sau khi xác nhận không có gì dị thường, hắn liền nhỏ giọng nói:
* Ê mập, mấy thứ dược liệu ta bảo ngươi đi tìm đó, hiện giờ đã được bao nhiêu rồi?* Cũng mới bắt đầu tìm, thì ngươi nói xem được bao nhiêu chứ?
Đường mập ngạc nhiên quay đầu lại đáp. Mấy thứ Quân đại thiếu gia kêu đi tìm toàn là vật phẩm quý hiếm, mới có mấy ngày mà đòi tìm được nhiều thì mới là chuyện lạ!
* Nghe rõ đây, bất kể dùng cách gì, cũng phải tìm cho ta trong thời gian ngắn nhất với số lượng tối đa! Càng nhanh càng tốt! Cần tăng cường tuyên truyền rộng rãi. Đối với dược liệu quý hiếm, dù phải mua với giá gấp đôi, gấp ba lần cũng không tiếc! Còn nữa, ba thứ dược liệu đặc thù mà ta cần, chỉ cần chúng xuất hiện, bất kể giá cao đến mấy cũng phải mua về cho ta! Tóm lại, không tiếc bất cứ giá nào, phải thu gom hết về đây cho ta trong thời gian ngắn nhất! Tính từ bây giờ, mỗi ngày ba lượt sáng, trưa, tối đều phải mang đến cho ta. Dù chỉ là một gốc cỏ, cũng phải lập tức đưa đến cho ta! Nghe rõ chưa?* Rõ rồi! Ta sẽ dốc hết sức mình làm tốt!
Đường Nguyên cảm nhận được sự gấp gáp của Quân Mạc Tà nên đành gật đầu.
Quân Mạc Tà thở phào một tiếng, ánh mắt vẫn chuyên chú. Lúc hắn quay đầu lại nhìn, vẫn thấy trên cao vạn tia nắng vàng chiếu rọi hoàng cung nguy nga rực rỡ. Nhưng hắn cũng cảm nhận được từ trong đó vẫn có một cặp mắt sáng rực đang dõi theo hắn.
Hắn cẩn thận ngẫm lại toàn bộ biểu hiện hôm nay của mình lần nữa, cuối cùng mới cảm thấy yên lòng.
Hoàng đế đang hoài nghi mình. Sự thật này lúc trước ở Quý tộc đường Quân Mạc Tà cũng đã nhìn ra. Mà Kim Thu tài tử yến lần này, chẳng qua là một biện pháp để xác thực mà thôi. Bất kể Quân Mạc Tà có biểu hiện nào đi nữa, hung hăng càn quấy hay cố ý lẩn tránh cũng vậy, cũng không thể thay đổi được sự thật này.
Trừ khi Quân Mạc Tà chịu buông bỏ tính cách kiêu ngạo này, quay lại dáng vẻ Mạc Tà trước kia, lúc đó mới tạm thời giảm bớt sự nghi ngờ, nhưng đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời mà thôi, chứ làm vậy càng khiến Hoàng gia quyết tâm "thôn tính" hắn!
Quân Mạc Tà dù có chết cũng không muốn làm vậy!
"Dưới háng có chim, xứng đáng nam nhi, đội trời đạp đất, sợ cái quái gì!"
Mười sáu chữ của tổ tiên để lại tựa như đã trở thành lời răn của mình đối với Quân đại sát thủ.
Lý do mà Quân Mạc Tà lúc bấy giờ, ngay tại đại điện của hoàng cung mà thoải mái thể hiện bộ dạng công tử bột ăn chơi trác táng, dù nhìn như đang diễn hề, nhưng hắn đã diễn một màn "ta đây ngạo đời, chẳng sợ thằng nào"!
Cũng là do khi nhìn thấy Đường Nguyên vác cả cái ghế dựa đi vào, Quân Mạc Tà đột nhiên nghĩ thông một vấn đề.
Nếu Hoàng đế thật sự muốn đối phó Quân gia, không cần lý do, hoàn toàn không cần một lý do nào hết! Kể cả tên Quân Mạc Tà này là một thằng ăn chơi đàng điếm há miệng chờ sung, sống tạm bợ qua ngày đoạn tháng đi nữa. Thì khi cần giết hắn, hoặc khi muốn giết hắn, tuyệt đối cũng chẳng chùn tay! Trái lại, nếu hoàng đế không muốn đối phó Quân gia, như vậy thì Quân Mạc Tà có là một kỳ tài ngút trời đi nữa cũng sẽ chẳng có chuyện gì.
Giờ thì Quân đại thiếu gia mới biết được nỗi buồn "vô cớ" của mình tầm xàm cỡ nào.
Huống chi hiện giờ Quân gia coi như cũng có thực lực để tự bảo vệ mình! Trong vòng một năm, cái giao kèo "bảo kê" của một trong Bát đại Chí tôn Ưng Bác Không chắc chắn sẽ được hoàn thành tốt. Còn sau một năm ư, Quân Mạc Tà có thể nắm chắc rằng đến lúc đó bất kỳ thằng nào muốn đụng đến Quân gia cũng "Lỗ mũi ăn trầu, răng môi lẫn lộn"!
Chuyện của Phong Tuyết Ngân Thành, Quân đại sát thủ không định đợi lâu!
Nhớ tới viên Huyền đan cửu cấp trong tay mình, Quân Mạc Tà lại thở dài. Huyền đan thì có, người chờ thăng cấp cũng có, thậm chí còn có một bảo kê cấp độ "Chí tôn cao thủ" đủ sức áp chế mọi thế lực...
…
Chỉ có điều thiếu dược liệu để luyện chế nữa thôi!
Hồng Quân Tháp, Hỗn Độn hỏa, Tạo Hóa Lô, có rồi…
… Nhưng không có dược liệu để chế thuốc!
Dược… Hiện giờ, mấu chốt nhất rốt cuộc là một chữ này: Dược.
Quân Mạc Tà cau mày thở dài một tiếng.
Trong mấy ngày nay, Quân Mạc Tà đã đọc thuộc làu phương thức luyện đan kia. Điều kiện để chế thuốc cũng đã ghi nhớ rất kỹ rồi. Nhưng Quân Mạc Tà bỗng nhiên phát hiện chính mình vẫn chỉ có thể chế được mấy loại đan dược cấp thấp, hơn nữa xác suất thành công cũng không cao.
Khai Thiên Tạo Hóa Công tầng thứ hai chỉ có thể luyện chế mấy thứ đan dược cấp thấp dùng tăng cường công lực, hoặc là trị liệu nhức mỏi, đau đầu. Mà những thứ đó đâu cần dược liệu quý giá gì.
Điều này làm cho Quân Mạc Tà vô cùng buồn bực, cực kỳ buồn bực!
Điều này khiến hắn cảm thấy chẳng lẽ có Hồng Quân Tháp rồi mà còn không luyện chế ra loại đan dược nào "đỉnh" hơn Huyền đan cửu cấp sao? Phải biết rằng Huyền đan cửu cấp là thứ có thể khiến cho một người tăng lên được mấy cấp bậc, hơn nữa bất kể hắn đang ở cấp bậc nào. Hiệu quả cỡ đó, sao có thể đem ra so sánh với mấy loại đan dược chỉ tăng lên vài năm công lực kia chứ? Đó là vì một khi gặp bình cảnh, có khi cả đời người còn không thể đột phá được. Có những cảnh giới đỉnh cao mà biết bao người đến chết cũng không thể vươn tới.
Cho nên cao thủ trên thế gian này vĩnh viễn là số ít, hoàn toàn thuộc về nhóm thiểu số!
Thật lòng mà nói, cũng do Quân Mạc Tà đòi hỏi cao quá mà thôi. Hiện tại hắn chỉ mới luyện đến tu vi tầng thứ hai của Tạo Hóa Công mà có thể chế tạo được mấy loại đan dược kia đã là chuyện đi ngược ý trời rồi. Cửu cấp Huyền đan thật sự rất đáng quý, nhưng trên đời này có thể tìm được mấy con huyền thú cửu cấp? Cho dù có đi nữa, có mấy người có thể dễ dàng đoạt được viên nội đan này đây?
Phải biết đại lục Huyền Huyền này từ cổ chí kim cũng có vài kẻ ăn phải thiên địa linh dược nên công lực được thăng cấp, nhưng từ đó tới giờ vẫn chưa có ai có "trình độ" để luyện chế ra loại đan dược thần kỳ mà ai ăn cũng đều được tăng công lực lên như thế này.
Không cần nói đến việc tăng lên mười năm, tám năm công lực. Mà cái loại đan dược tăng lên một năm công lực một khi xuất hiện cũng đủ tạo nên một trận sóng to gió lớn rồi!
Nói gì đến chuyện Đại thiếu gia gần đây đưa việc sản xuất đan dược với quy mô lớn! Cảnh giới của Quân Mạc Tà càng tăng lên, công lực càng thêm cao thâm thì hắn cũng đủ khả năng chế tạo đan dược với hiệu quả càng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Điển hình của việc kẻ no không biết cái khổ của người đói!
Lão gia tử Quân Chiến Thiên đang cưỡi ngựa đi phía trước, quay đầu lại nhìn thẳng cháu nội mình đang suy nghĩ căng thẳng, sắc mặt thay đổi liên tục, liền cảm thấy vui mừng.
Cho dù hôm nay Quân Mạc Tà làm bất cứ điều gì đi nữa, Lão gia tử căn bản chẳng thèm để tâm. Ông cụ này căn bản không tin rằng trong Thiên Hương thành này, bằng vào thực lực của mình, còn không bảo vệ được đứa cháu duy nhất này sao? Dù cho là cả Thiên Hương đế quốc thì sao?
Mẹ nó! Cháu nội của ta đây đúng ra phải đi làm diễn viên mới phải! Đây mới chính là người họ Quân của ta.
Không thể không nói, mắng chửi được cái đám yếu ớt kia cũng khiến ta đây cảm thấy trong lòng thật sảng khoái! Đây mới chính là một thằng đàn ông "dưới háng có chim" thực sự!
Ngay lúc ông cụ này đang tự mãn, đột nhiên phía trước xuất hiện dị biến bất ngờ!
Một cái bóng như quỷ hồn hiện ra, ngay giữa ban ngày ban mặt đột ngột xuất hiện, với một tốc độ không gì sánh kịp, từ ngọn cây bên đường bắn thẳng về phía Quân Mạc Tà như một tia chớp!
Veooo!
Gần như khi tia sáng này xuất hiện, nó đã bắn tới trước ngực Quân Mạc Tà!
Người này ra tay cực nhanh, thời cơ cực chuẩn, mục tiêu lại cực hẹp.
Với tốc độ kinh người và thời cơ quá chuẩn thế này, ngay cả Quân lão gia tử đã bước vào cảnh giới Thiên Huyền cũng hoàn toàn không kịp phản ứng! Nhất là lúc này, vừa mới rời khỏi hoàng cung! Vào giờ phút này mà lại lựa chọn cách ám sát như vậy, quả thật quá bất ngờ!
Tất cả mọi người như đang trong mộng, chỉ trơ mắt nhìn một tia sáng kia tựa hồ đâm xuyên qua lồng ngực Quân Mạc Tà. Rồi sau đó kẻ đó không hề quay đầu lại, mà trực tiếp dùng tốc độ thần dị xẹt đến ngọn cây bên kia đường. Chỉ thấy ngọn cây chỉ khẽ lay động một chút, sau đó không còn thấy bất kỳ bóng dáng nào nữa……
Từ đầu đến cuối, thời gian chẳng hơn một cái nháy mắt. Tất cả đã chấm dứt!
**Dị Thế Tà Quân**Tác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Huyền Huyễn: Cẩu Tại Lưỡng Giới Tu Tiên