Chương 314: Thiếu mất một món

Từ chiến trường hỗn loạn, lam quang rực rỡ đột nhiên lần thứ hai bùng phát. Lệ Kiếm Hồng, thân kiếm hóa thành một cơn lốc màu lam, nhanh chóng biến mất rồi lại hiện ra, oanh kích thẳng vào trận hình phòng ngự của Thần Phong Vệ Đội.

Theo một tiếng nổ "ầm ầm" vang lên, mười người Thần Phong Vệ Đội ngay chính diện đứng mũi chịu sào.

Dưới tác động mạnh mẽ lần này, máu tươi liên tiếp từ miệng họ hộc ra. Lệ Kiếm Hồng cũng không chậm trễ, thanh thắm huyền khí từ thân ảnh nhỏ bé trong nháy mắt tỏa ra thành một vòng tròn lớn, trong vòng công kích của một kiếm này, ít nhất cũng có bảy tám người bị phân thành hai mảnh!

Ngay lúc Lệ Kiếm Hồng xuất toàn lực cố mở một đường máu, công lực cũ đã cạn, tân lực chưa sinh, Trương Tồn Hiếu và Thần Phong Vệ Đội đã nhanh chóng bù đắp khoảng trống, hơn nữa còn có hơn ba mươi đạo kiếm khí dữ dằn chém tới Lệ Kiếm Hồng. Lệ Kiếm Hồng nhất thời chưa khôi phục, trúng hơn mười kiếm, nhưng dù sao cũng đã đạt tới cảnh giới Thiên Huyền, dù lấy một chọi nhiều vẫn miễn cưỡng chống đỡ. Ngay lúc bị bao vây bởi kiếm ảnh dày đặc, Lệ Kiếm Hồng cố nén thương thế, cưỡng vận huyền khí, gầm lên một tiếng, lại xuất kiếm khiến mười mấy người trọng thương.

Lần công kích đột phá này của Lệ Kiếm Hồng thu hoạch không tồi. Nhưng khi hắn thi triển huyền khí, liều mạng sử dụng sát chiêu công kích địch nhân, bản thân nguyên khí đã đại thương. Trước đó lại trúng hơn mười kiếm, khiến cho cơ thể hắn dù cứng cỏi như tinh thiết cũng không hề hấn gì, nhưng quần áo thì đã chẳng khác gì một tên ăn mày rách nát tả tơi. Bất chợt xoay người, chợt lóe lên rời khỏi chiến trường.

Đối với Lệ Kiếm Hồng, chút hao tổn này chỉ cần điều tức một lát là có thể khôi phục như thường.

Nhưng lần ra tay mãnh liệt này đã tạo ra kết quả rõ rệt, lỗ hổng cũng đã hiện rõ mồn một! Tinh nhuệ võ sĩ của Lý gia cũng đã như thủy triều vỡ đê, ào ạt tràn vào.

Mà tại hai hướng khác, hai vị Thiên Huyền cao thủ cũng áp dụng cách tương tự tạo ra lỗ hổng, nhất thời trận pháp của Thần Phong Vệ Đội xuất hiện sơ hở, trận thế đại loạn.

Ba người Lệ Kiếm Hồng vốn định che giấu thực lực để chờ cao thủ Huyết Kiếm Đường sắp tới, nhưng những người đó lại chậm chạp không đến, e rằng không có bất kỳ quân cứu viện nào. Vì vậy ba người trong lòng không còn kiêng dè, ôm lấy tâm thế tốc chiến tốc thắng mà phát huy thực lực chân chính, thậm chí còn không tiếc hao tổn nguyên khí lao vào đại khai sát giới, hệt như hổ vào bầy dê!

– Chờ đã, không nên giết ta! Ta là Phó Hội Trưởng Giang Nam Công Hội, ta đầu hàng!

Một tiếng kêu thê lương thấu trời, chính là Mạnh Hiểu Tùng.

Binh bại như núi đổ, vị Phó Hội Trưởng Công Hội Giang Nam này rốt cuộc đã không chịu được tâm lý sợ hãi cùng với khát khao được sống, cuối cùng cũng đã đầu hàng.

Trước mặt hắn, chính là Chu Kiếm Minh, Nhị đệ tử của Lệ Vô Bi! Hắn đang muốn vung kiếm chém xuống, lại không nghĩ tới kẻ có chiến lực không kém, là đối thủ duy nhất đáng để hắn dốc sức một trận, lại quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa:

– Tha cho ta đi, anh hùng, thương cho nhà ta còn có mẫu thân trăm tuổi già yếu, con út lại chỉ mới khóc đòi bú.

Mạnh Hiểu Tùng tiếp tục khóc lóc, kể lể thảm thiết.

– Anh hùng, hu hu… ta không muốn chết a!

Chu Kiếm Minh cả người ngây dại.

Hắn không thể tưởng tượng ra trên thế gian lại có người sợ chết lại còn vô sỉ như thế! Giữa lúc hai quân toàn lực giao chiến, lại có thể quỳ xuống, còn ra thể thống gì nữa, lại còn là Phó Công Hội Giang Nam, thật khiến người ta phải khiếp sợ! Quả nhiên là không có vô sỉ tầm thường, chỉ có vô sỉ đến cùng cực, vô sỉ không có giới hạn a!

– Hừ! Tên hèn nhát, đứng lên cho ta! Chỉ cần ngươi nói cho ta biết số thủ nỏ kia ở chỗ nào, ta tha cho ngươi sống!

Chu Kiếm Minh trợn mắt hét lớn.

– Ách, vâng, chính là những cây thủ nỏ kia…

Mạnh Hiểu Tùng tròng mắt đảo lia lịa, nếu ta biết thì ta đã không tiếc chút nào mà nói cho ngươi rồi! Thiên địa chứng giám, ta nào có biết bọn chúng đem số thủ nỏ đó giấu ở đâu chứ? Điều này chẳng phải là muốn mạng già của ta hay sao? Ta thật sự không biết!

– Mau lên chứ! Tên hèn nhát ngươi đảo mắt suy nghĩ cái gì? Hay là muốn chết? Còn không mau thành thật khai ra!

Chu Kiếm Minh hét lớn một tiếng.

– Anh hùng! Tha mạng! Ta vô dụng, thực sự không biết số thủ nỏ giấu ở nơi nào cả.

Mạnh Hiểu Tùng lại càng thêm sợ hãi, quỳ rạp xuống, dập đầu liên hồi, phát ra từng tiếng "binh binh"!

– Con mẹ ngươi! Vậy ngươi đầu hàng có giá trị chó má gì! Ngay cả một chút tác dụng cũng không có! Lão tử khinh bỉ cái tên hèn mạt nhà ngươi!

Chu Kiếm Minh trừng lớn mắt, một tiếng "phanh" vang lên, một cước phóng ra đá vào bụng Mạnh Hiểu Tùng, chỉ đem hắn đá bay lên hơn trượng, trong lòng buồn bực đến cực điểm.

– Lũ hèn nhát đầu hàng này cái gì cũng không biết, thật là…

Trên không trung, Mạnh Hiểu Tùng vẫn đang gào to tha mạng bỗng dưng im bặt. Một đạo kiếm quang đỏ như máu thoắt ẩn thoắt hiện, không hề dừng lại mà chém ngang thân thể hắn, sau đó tốc độ không hề chậm lại mà còn tăng lên, bắn tới Chu Kiếm Minh!

Ngay khi thân thể Mạnh Hiểu Tùng bị chém thành hai đoạn, tung mưa máu ngập trời, một thân ảnh đỏ như máu tựa như nương theo màn mưa máu mà hiện thân!

Xuyên thấu!

Dùng khí thế sét đánh không kịp bịt tai, đạo lưu quang chợt lóe, chém thẳng lên đùi phải vừa đá ra chưa kịp thu về của Chu Kiếm Minh, nhẹ nhàng cắt lìa làm hai đoạn như thái đao cắt đậu hũ. Toàn thân hắn bay qua màn mưa máu, máu tươi nhuộm khắp y phục hắn.

Thành thật mà nói thì cũng rất đáng khen! Riêng lần ra tay này mà không cần kế hoạch thì quả thực đã đạt đến cảnh giới khó gì sánh bằng! Chính là một màn đánh lén tiêu chuẩn, có thể nói là lô hỏa thuần thanh, đăng phong tạo cực.

Người này ẩn nấp chờ đợi thời cơ ra tay, chính ngay lúc Mạnh Hiểu Tùng đầu hàng, Chu Kiếm Minh giảm bớt địch ý; sau đó lại tức giận đem Mạnh Hiểu Tùng đá lên, khiến thân thể Mạnh Hiểu Tùng đến một độ cao vi diệu khó lường, vừa khéo khiến Chu Kiếm Minh và Mạnh Hiểu Tùng ở trên cùng một đường thẳng, lại che được tầm mắt Chu Kiếm Minh.

Tựa như một chiếc lá nhỏ che mắt chốc lát, cũng đủ khiến hắn khó lòng nhìn thấu cả một mảnh rừng rậm phía sau!

Bề ngoài che mắt, chính là diệu dụng của nó!

Mà trong tình huống này lại vi diệu đến tột cùng. Ngay khi sát thủ y phục đầy máu bỗng nhiên lao ra, liền nương theo "chiếc lá ngụy trang" này mà phóng tới, xuyên qua thân thể Mạnh Hiểu Tùng, thẳng đến Chu Kiếm Minh! Mà đúng lúc đó, Chu Kiếm Minh đang vừa tức giận vừa buồn bực, là thời điểm cảnh giác hạ xuống thấp nhất!

Một kiếm này thật vừa tay!

Nếu chỉ xét tu vi của sát thủ, tuy hắn đã đạt tới cảnh giới Thiên Huyền cao thủ nhưng dùng thực lực chân chính cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa với Chu Kiếm Minh, có khi còn yếu hơn một bậc nếu giao chiến mặt đối mặt. Cho dù kết quả tốt nhất cũng chỉ là lưỡng bại câu thương mà thôi. Nếu không phải lựa chọn thời cơ tốt như vậy thì dù cho ám sát cũng chỉ có thể gây ra vài vết thương nhỏ. Hiện tại lại xuất thần nhập hóa, chặt đứt một chân Chu Kiếm Minh!

Mắt nhìn thấy đùi phải bị một đường kiếm chặt đứt rơi xuống, máu tươi phun ra như suối, Chu Kiếm Minh kêu lên một tiếng đau đớn, hai mắt trợn trừng muốn lồi ra, thống khổ ngửa mặt lên trời. Mà ngay lúc này, gã sát thủ toàn thân y phục máu chảy đầm đìa cũng không buông lỏng, vung trường kiếm vừa chặt đứt chân người, thuận thế chém lên, xé nát đùi phải của Chu Kiếm Minh, một đường thế như chẻ tre, chém thẳng lên thân Chu Kiếm Minh!

Chu Kiếm Minh gào lên khản cả giọng, âm thanh đã không còn giống tiếng người. Theo bản năng lùi về phía sau, nhưng lại quên mất mình chỉ còn một chân, không những không thoát được mà còn ngã chổng vó xuống đất. Mà lúc này hai tay của gã kia lại như hai thanh trọng chùy lam quang lấp lánh, hung hăng nện vào ngực hắn, lại còn liên tục không ngừng. Tiếng "răng rắc" vang lên, toàn bộ xương sườn trước ngực hắn đều bị đánh gãy nát!

Chu Kiếm Minh từ miệng phát ra tiếng rên rỉ như dã thú sắp chết, máu tươi cùng nội tạng nát bươm phun ra ngoài. Khăn che mặt từ sớm đã rơi mất, bộ mặt to lớn lúc này vặn vẹo như rễ cây cổ thụ, toàn bộ gân xanh nổi lên chằng chịt.

Trong mắt tên sát thủ lóe ra lãnh khốc hàn quang, vẫn như trước chưa chịu buông tha, hai tay động một cái, như mãnh hổ vồ mồi, gối liên tục công kích. Chân trái vừa hạ, chân phải đã giơ lên, không ngừng nghỉ tra tấn hạ bàn Chu Kiếm Minh, hai khuỷu tay như dùi trống, không chút chậm trễ điên cuồng nện lên ngực Chu Kiếm Minh. Hai tay chợt như chớp xẹt nhập lại, mang theo hai luồng lam quang rực rỡ đánh thẳng vào hai bên thái dương Chu Kiếm Minh.

"Phanh!" Thất khiếu nhất thời đều phún máu!

Mưa máu nhẹ bay!

Hai chân tên sát thủ phập phồng như đang vận thân pháp cấp tốc. Một bên điên cuồng công kích lên thân thể Chu Kiếm Minh, một bên lại mang thân thể Chu Kiếm Minh nháy mắt thoát xa hơn mười trượng. Trong suốt quá trình, Chu Kiếm Minh không ngừng tiếp nhận những đòn công kích như vũ bão của hắn, cho đến khi Chu Kiếm Minh hoàn toàn ngừng giãy giụa. Thân hình vốn cao lớn khôi ngô của Chu Kiếm Minh đã biến thành một đống thịt vụn từ đầu đến chân. Cứ như thế mà buông ra, thân thể đổ ập xuống chân, không còn phát ra chút thanh âm nào nữa.

Ngay cả một mảnh xương cốt của hắn, cũng đã hóa thành bột phấn!

Trên đường đi, mọi vật thể do liên tục va đập với thi thể Chu Kiếm Minh, cũng đều bị lực lượng điên cuồng đó mà vỡ vụn bay tứ tán.

– Nhị sư đệ!...– Nhị sư huynh!...

Hai tiếng gào bi phẫn, tê tâm liệt phế vang lên. Lệ Kiếm Hồng và tam sư muội Phương Phiêu Hồng khóe mắt như muốn nứt ra, đồng thời bỏ qua đối thủ, lao về phía Chu Kiếm Minh. Nhưng tất cả đã quá muộn, Chu Kiếm Minh chỉ còn lại một đống thịt vụn, ngay cả một hơi tàn cũng không có, rõ ràng đã chết từ lâu rồi.

– Huyết Kiếm Đường sao? Ngươi là ai?

Lệ Kiếm Hồng hai mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào thân ảnh y phục màu máu kia.

Huyết nhân kia "ha ha" cười lớn, thong thả xoa xoa vết máu cùng bột phấn xương cốt dính trên tay, quay người nói:

– Nhãn lực của Lệ đại gia quả nhiên không tồi, tại hạ chỉ là một tên vô danh tiểu tốt của Huyết Kiếm Môn. Hai vị là Thiên Huyền cao thủ danh tiếng như sấm bên tai đã lâu, hôm nay gặp được thật là tam sinh hữu hạnh.

– Vừa nãy định nói ba vị đại danh đã vang dội từ lâu, nhưng tiếc là tam gia đã hóa thành cát bụi, nên đành phải nói hai vị. Chút thất lễ này mong hai vị Thiên Huyền cường giả không nên trách tội.

Sắc mặt Quân Mạc Tà đang ở trên cây cực kỳ hưng phấn, người này vừa nói mấy câu, quả thực rất tuyệt. Chà đạp người khác nhưng ngay cả một lời thô tục cũng không hề thốt ra, thật hợp ý ta! Nếu là ta thì ta cũng sẽ nói như vậy. Cái khó nhất chính là hắn nói một câu cũng không hề thua kém ta. Chỉ riêng điểm này, bổn thiếu gia quyết định sẽ cho hắn chết toàn thây!

**Dị Thế Tà Quân****Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ****Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm**

Đề xuất Voz: Tán Gái 10k Sub
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN