Chương 315: Cuối cùng cũng đến lượt của ta

Dịch giả: Itpro

- Ta hỏi ngươi, ngươi là ai, có dũng khí thì xưng tên đi!

Lệ Kiếm Hồng thân hình run nhẹ, thanh âm trầm thấp khiếp người, không để ý đến sự châm chọc của người này, cũng không mảy may liếc nhìn thi thể thê thảm của sư đệ trên mặt đất.

Tam sư muội Phương Phiêu Hồng ánh mắt nhìn chằm chằm vào thi thể Nhị sư huynh trên mặt đất, cả người run lên, một câu cũng không thể nói.

Cuộc chém giết kịch liệt giữa sân cũng đột nhiên dừng hẳn. Đám người Triệu Vô Cực, những kẻ vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, đều không khỏi cảm thấy may mắn khôn nguôi, đối với việc đối phương đến chậm như vậy cũng chẳng mảy may để tâm.

Mặc kệ là chậm hay sớm, chỉ cần tới là tốt rồi. Có thể bảo toàn tính mạng đã là may mắn, còn cố chấp gì nữa đây?

Tuy rằng mọi người dừng tay, nhưng không khí trong sân cũng càng ngày càng áp lực!

Hồng y nhân "ha ha" cười lớn, đột nhiên giương tay lên, ống tay áo khẽ phất, "bốp" một tiếng vang thanh thúy xuyên qua không trung. Hắn rõ ràng là đánh vào khoảng không vô hình, nhưng lại giống như va chạm vào một thực thể nào đó.

Bốn phía phát ra một trận âm thanh xé gió rất nhỏ, đột nhiên, hơn mười bóng người lặng lẽ hiện ra từ bốn phương tám hướng.

Ánh lửa chiếu rọi, những người này mỗi người đều là một thân hồng y, lẳng lặng đứng vững bất động. Nhưng từng đôi mắt cũng lóe lên ánh *hàn quang* rét lạnh khiếp người, giống như bầy *huyết lang* trong đêm tối, đang đợi hiệu lệnh của *Lang Vương*.

Hai bóng người chậm rãi phiêu dật tiến vào đứng trước đội hình hồng y nhân, hướng ánh mắt về phía Lệ Kiếm Hồng cùng Phương Phiêu Hồng. Trên người họ, *lam sắc quang mang* rực rỡ khẽ nhấp nháy, lập tức đập thẳng vào mắt đám người Lệ Kiếm Hồng!

Ba người này, đều là *Thiên Huyền cường giả*!

Xen kẽ xung quanh, ánh *huyền khí* màu vàng phân bố khắp nơi, *Địa Huyền cao thủ* cũng có mười mấy người. Ngoài ra, toàn bộ đều là ánh *thanh ngọc ám sắc*, chừng ba bốn mươi người!

Trong lòng Lệ Kiếm Hồng chợt lạnh xuống.

Lạnh như một tảng băng!

Cuộc chiến này làm sao có thể đánh!

Thực lực của đối phương vượt xa mình quá! Mà bên mình chỉ có mình và Tam sư muội hai người.

- Tên của ta? Ha ha, Lệ đại nhân, ngài cũng không phải lần đầu *xuất môn*, tại hạ thân là sát thủ *Huyết Kiếm đường*, *tính danh* sao có thể nói cho ngươi biết đây? Cho dù ta không coi hai vị vào đâu, nhưng cũng không muốn *Lệ Vô Bi*, *Lệ Chí Tôn* biết! Về phần tại hạ có hay không có dũng khí, ngài cứ thử không ngại mà hỏi Nhị sư đệ ngài, hắn khẳng định biết rất rõ ràng!

Hồng y nhân nghiêng nghiêng đầu, lúc này mới trả lời Lệ Kiếm Hồng.

- Tốt lắm! *Huyết Kiếm đường*, *Lệ mỗ* đã ghi nhớ các ngươi!

Lệ Kiếm Hồng *bi phẫn* nhìn bọn hắn liếc một cái, quay người lại:

- Sư muội, chúng ta đi!

- Chậm đã!

Hồng y nhân đột nhiên quát.

Lệ Kiếm Hồng dừng bước.

- Thế nào? Chẳng lẽ các ngươi còn *vọng tưởng* lưu lại hai người bọn ta sao?

Lệ Kiếm Hồng cười lớn một tiếng đầy thê lương:

- Thực lực của các ngươi tuy vượt xa chúng ta, nếu đánh nhau chúng ta cũng quả thật không phải đối thủ, nhưng ngươi cho là các ngươi có thực lực giữ được chúng ta sao?

Lệ Kiếm Hồng nói không sai, người cầm đầu song phương đều là *Thiên Huyền cường giả*. *Huyết Kiếm đường* muốn đánh bại Lệ Kiếm Hồng tự nhiên không chút khó khăn nào, nhưng nếu muốn giữ lại Lệ Kiếm Hồng cùng Phương Phiêu Hồng cũng tuyệt không có khả năng! Chỉ cần hai người một lòng muốn chạy, bất cứ lúc nào cũng có thể mở một đường máu mà chạy đi.

- Ha ha, Lệ huynh chính là hiểu lầm *hảo ý* của huynh đệ ta. Lệ huynh thân là *huyết mạch* duy nhất của *Lãnh Huyết Chí Tôn*, chúng ta đương nhiên không dám *đắc tội*.

Hồng y nhân chậm rãi nói:

- Chỉ là, thi thể Chu nhị gia, chẳng lẽ các ngươi cũng không muốn mang đi sao? Cam tâm để hắn *phơi thây* nơi hoang dã sao?

Lệ Kiếm Hồng hừ lạnh một tiếng, cũng không nói tiếp. Đột nhiên thân thể dựng thẳng lên, một tay nắm Phương Phiêu Hồng, không nói một câu, trực tiếp mấy cái chớp động trên cành cây, biến mất vào trong bầu trời đêm.

Lệ Kiếm Hồng thấy rất rõ ràng, chỉ cần hắn ôm thi thể Chu Kiếm Minh, mang thêm một vật nặng, sẽ khó lòng thoát được. Những lời của hồng y nhân này, rõ ràng chính là *rắp tâm hại người*, muốn khiến mình cùng sư muội đều bị giữ lại đây, *diệt trừ hậu hoạn*.

Trên thực tế, lần này *oán thù* đã kết, song phương không thể xoay chuyển, tuyệt đối là *bất tử bất hưu*. Chỉ cần mình biểu hiện ý muốn mang thi thể Nhị sư đệ đi, đối phương nhất định sẽ dùng thủ đoạn cực đoan để giữ lại mình cùng sư muội. Cho dù cha của mình là *Lãnh Huyết Chí Tôn* thì sao? Đừng quên nếu hai người đều chết ở đây, lại thêm bọn họ bắt hết vệ sĩ Lý gia, thì sẽ không còn ai *đối chứng* nữa. Khi đó, cha mình có muốn trả thù cũng không biết ai là *cừu gia*!

Đối phương quả thực có thực lực này!

Cho nên hắn nắm bắt thời cơ, lập tức *phi thân* mà đi.

Đúng như Lệ Kiếm Hồng *phán đoán*, đối phương biết chặn đường hắn không có bất cứ ý nghĩa gì, cho nên cũng không có người chặn đường!

Trong bóng đêm mờ ảo ánh trăng, đột nhiên có một đám sương mù trắng ngà khẽ dâng lên, chậm rãi bao phủ cả sân. Sương mù càng ngày càng đậm, dần dần tựa hồ đã hình thành một màn che mỏng.

Trong núi rừng, sáng sớm nào cũng có sương mù như vậy dâng lên, mọi người cũng không để ý. Huống chi trong sương mù, lại còn có từng đợt không khí núi rừng tươi mát thấm vào phổi, khiến người ta sảng khoái. Mọi người không tự chủ được hít thở vài cái. Nhất thời cảm giác tinh thần chấn động!

Nhưng chẳng biết lúc nào, phía dưới cây đại thụ, *Quân Mạc Tà* cũng thở dài một hơi thật sâu.

Thầm than đáng tiếc!

Rất đáng tiếc, đám người Lệ Kiếm Hồng đi quá sớm. Nếu lưu lại thêm một hồi nữa là có thể *tận diệt*. Đáng tiếc, lão tử đã tốn *thiên tân vạn khổ* mới làm ra *Tiêu Hồn Hương* a, vậy mà lại có thể xuất hiện hai con cá lọt lưới.

Tại thời điểm chiến đấu đương nhiên không thích hợp sử dụng *Tiêu Hồn Hương*. *Khí lưu huyền khí* cường đại như vậy chỉ sợ trong nháy mắt liền đem *Tiêu Hồn Hương* thổi bay không còn một mảnh nào, hoàn toàn không tạo nên hiệu quả gì.

Cho nên hiện tại *Quân Mạc Tà* chứng kiến *tình thế* đã ổn định mới quyết định ra tay. Dùng *thiên địa linh khí* của *Hồng Quân Tháp* phối hợp luyện ra *Tiêu Hồn Hương*, gần như vô hình vô ảnh, vô tung vô tích.

Hương vị thật ra vẫn có một chút, hơn nữa còn là nhẹ nhàng, khoan khoái, tao nhã. Nhưng ở trong hương vị tao nhã này, người ta vô tri vô giác mất đi khả năng chống cự. Ngay cả là *huyền khí cao thủ*, sau khi hít vào một lượng nhỏ, trong nháy mắt *huyền khí* giảm xuống mấy *giai vị*, *chiến lực* giảm hẳn.

Đây cũng là con át chủ bài chưa lật của *Quân Mạc Tà* trong hành động lần này!

- Các ngươi cuối cùng cũng đến!

*Trương Tồn Hiếu* trên người đã có không ít tổn thương, khập khiễng bước tới đón. *Triệu Vô Cực* cũng ở bên cạnh hắn, khi nhìn thấy ánh mắt của hồng y nhân, trong lòng tràn đầy sợ hãi, xen lẫn vô hạn nịnh nọt.

- Ừm, xảy ra một số chuyện *ngoài ý muốn*. Chậm trễ mất một lúc.

Hồng y nhân mặt không chút thay đổi gật đầu, nói:

- Đám *thủ nỏ* kia ở nơi nào?

*Trương Tồn Hiếu* nhìn nhìn *Triệu Vô Cực*, *Triệu Vô Cực hiểu ý*, mang theo mọi người đi tới mấy cỗ xe ngựa phía trước. Nhưng hắn không tiến đến khoang hành khách mà đi đến chỗ con ngựa kéo xe bên cạnh, trước tiên tháo yên ngựa xuống, sau đó dùng tay tháo một sợi dây lưng gần như trong suốt từ trên thân ngựa, từng vòng từng vòng cởi xuống, cuối cùng để lộ ra dưới bụng ngựa một miếng da hơi mỏng, "rầm" một tiếng.

Nguyên lai *Triệu Vô Cực* chính là giấu *thủ nỏ* cột vào nơi này.

Chỉ riêng phần *tâm cơ* này cũng *ngoài dự đoán* của mọi người.

Cho dù có kẻ muốn cướp, cũng liền kiểm tra xe ngựa. Xe ngựa không có, cũng sẽ tìm ở chỗ khác, ai mà để ý đến ngựa kéo xe?

- *Thủ nỏ*, tổng cộng có ba trăm năm mươi cái, so với dự tính hơn hai mươi cái đều đã đưa tới. Bản vẽ chế tạo cũng đã bị hủy. Mỗi con ngựa dưới bụng đều buộc hai mươi cái, còn các con ngựa khác thì mang theo tổng cộng là bảy nghìn mũi *nỏ tiễn*! Đây chỉ là nhóm *nỏ tiễn* đầu tiên, nhóm thứ hai đang được tiếp tục chế tạo.

*Triệu Vô Cực* hết sức sợ hãi nói, khúm núm cúi đầu. Chẳng biết tại sao, hắn cảm thấy *hàn khí* tỏa ra bốn phía từ người hồng y nhân trước mắt, tựa hồ rất bất mãn với bộ dạng của mình.

- Tốt lắm! Nhiệm vụ của ngươi hoàn thành rất tốt.

Hồng y nhân vui mừng nói:

- *Bổn tọa* cho phép ngươi nghỉ ngơi thật tốt một chút. Cũng khen thưởng cho ngươi!

- *Đa tạ*!

*Triệu Vô Cực* vui mừng khôn xiết, khom người tạ ơn. Nhưng nói còn chưa nói xong, đầu đột nhiên "bịch" một tiếng rơi xuống mặt đất. Trên mặt vẫn còn mang theo nụ cười nịnh nọt, bị hồng y nhân đột nhiên *xuất kiếm* chém rụng!

- Ngu ngốc!

Đây cũng là lời bình cuối cùng hồng y nhân lưu lại!

- Ta khen thưởng cho ngươi, chính là cho ngươi đoàn tụ với Nhị đệ ngươi! Ở dưới *suối vàng*, ngươi có thể vĩnh viễn an nghỉ!

Hồng y nhân âm trầm nói.

- Tiền bối? Tại sao?

*Trương Tồn Hiếu* kinh ngạc hỏi, hồng y nhân một chưởng vỗ vào trên đầu của hắn, nhất thời đầu nổ tung! Trước khi chết vẫn giãy dụa thốt lên: Vì sao?

- Vì sao? Còn tưởng rằng ngươi sẽ thông minh một chút, nguyên lai ngươi cũng là đồ ngu ngốc! Lại có thể hỏi ta nguyên nhân?

Hồng y nhân lau máu trên tay, mỉm cười nói:

- Các ngươi thật đúng là ngu ngốc, *Huyết Kiếm đường* lại cùng hợp tác với tên ngu xuẩn Nhị hoàng tử ư? Bằng vào hắn mà cũng xứng sao!

Đột nhiên vung tay lên, lạnh lùng nói:

- Động thủ!

Toàn bộ hồng y nhân đồng thời động thủ. Bọn hắn vừa rồi cũng đã cố ý tiếp cận những người may mắn sống sót, cơ hồ chính là đứng chung một chỗ. Mà đám người may mắn kia biết *cường viện* đã đến, bóng ma tử vong đã tan đi, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, không còn chút đề phòng nào. Giờ phút này, hồng y thủ lĩnh ra lệnh một tiếng, giống như bổ dưa thái rau. "Người may mắn" bị giết đến người ngã ngựa đổ, thậm chí cả *ý niệm* phản kháng trong đầu cũng không có, kêu thảm lên té xuống.

Mà một bộ phận hồng y nhân khác còn lại thì vô thanh vô tức vây lấy đám vệ sĩ Lý gia đi theo Lệ Kiếm Hồng, đao kiếm cùng lúc hạ xuống...!

Trước kia, những người này là dưới sự dẫn dắt của hai vị *Thiên Huyền cao thủ* công kích người khác, chiếm trọn *thượng phong*. Mà bây giờ, cũng là bị ba vị *Thiên Huyền cao thủ* *suất lĩnh* một đám *Địa Huyền*, *Ngọc Huyền cao thủ* công kích họ! *Tình thế* hoàn toàn ngược lại. Vốn từ lúc hai người Lệ Kiếm Hồng đi rồi, bọn hắn cũng đã tuyệt vọng, hiện tại không còn chút dũng khí phản kháng, cơ hồ trong nháy mắt đã bị giết sạch!

Giờ phút này, giữa sân cũng chỉ còn lại mấy chục hồng y nhân. *Chiến lực* bọn họ quả thật mạnh mẽ, một vòng giết chóc cũng không một người nào bị thương.

Sương trắng càng lúc càng đậm!

- Mau chóng kiểm tra, những con ngựa nào có *thủ nỏ* thì thu thập hết, lập tức *rút lui*!

Hồng y nhân cầm đầu dồn dập truyền lệnh.

- Ha ha ha, rốt cục cũng đến phiên ta, thật sự là *mẹ kiếp* chờ đợi vất vả! Bất quá các ngươi *mẹ kiếp* không đủ kịch liệt, lại có thể để hai người thoát chết, điểm này làm cho ta rất không thích!

Một tiếng cười *hư vô mờ mịt* đột nhiên truyền ra, bỗng nhiên bên trái, bỗng nhiên bên phải, bỗng nhiên ở phía trước, bỗng nhiên ở phía sau, biến hóa khôn lường, không thể nào nắm bắt. Chỉ nghe hắn nói:

- *Huyết Kiếm đường* thật sự là đáng nể a, cách chiếm tiện nghi này thật là làm cho ta *tâm phục khẩu phục*, càng thêm bội phục! Bất quá, *Huyết Kiếm đường* các ngươi nếu không phải vì Nhị hoàng tử dốc sức, cuối cùng là vì ai dốc sức? Nói trắng ra, ai có *mị lực* lớn như vậy, đáng giá cho các ngươi dốc sức? *Bổn đại gia* thật sự cảm thấy hứng thú.

- Ai? Là ai *giả thần giả quỷ*? Lăn ra đây cho ta!

Hồng y nhân hét lớn một tiếng, đưa mắt nhìn quanh.

- Hắc hắc... Lão tử chính là lão tử của ngươi, cũng có nghĩa là *phụ thân* của ngươi đó!

Trong bóng tối, người kia cười ha ha mà nói:

- Ha ha, nhi tử, còn không mau mau quỳ xuống nghênh đón *phụ thân* ngươi đến sao!

- Muốn chết!

Hồng y nhân đại nộ, dò xét xung quanh, đột nhiên thả người nhảy lên, một đạo *lam sắc kiếm quang* dài phát ra. *Kiếm quang* lướt qua, "ầm ầm" vài tiếng, mấy cây đại thụ chặn ngang bị cắt đứt! *Sơn băng địa liệt* mà ngã xuống, nện lên mặt đất khiến bụi đất tung bay.

- Ể? Điều này sao có thể?

Vừa mới *đại triển thần uy*, đánh gục *cùng giai cao thủ*, hồng y nhân đột nhiên kinh hãi kêu lên. Hắn rõ ràng phát hiện *Thiên Huyền huyền khí* của mình, theo một kiếm vừa rồi phát ra thế mà đã tiêu tán hơn phân nửa!

- Ha ha ha, thế gian cái gì mà không có, có chuyện gì là không thể xảy ra chứ, có gì mà lạ!

*Thần bí nhân* cười dài một tiếng, đột nhiên hét lớn một tiếng:

- Động thủ đi!

Bốn phía "oanh" một tiếng, mặt đất chung quanh đột nhiên lật lên, bùn cát đột nhiên nổ tung bay lên, một *thân ảnh* tráng kiện xuất hiện. Ngay sau đó, bốn phương tám hướng đều có người bay nhanh đến.

Một *thân ảnh* phiêu dật giữa không trung đột nhiên *biến ảo*, hướng về một *Thiên Huyền cao thủ* khác bay tới, tốc độ cực nhanh!

Hồng y nhân đầu lĩnh chấn động, kêu lên:

- Cẩn thận!

Vừa dứt lời, lại thấy trước mắt mình chợt lóe, một *hắc y nhân* che mặt đột nhiên hiện ra trước mặt. Nguyên lai mục tiêu của người này không ngờ lại là hắn! Dưới sự kinh hãi, hắn nhanh chóng ngả về phía sau né tránh, đồng thời nâng trường kiếm muốn phát động *thế công*.

Nhưng người này giống như dùng *Như Ảnh Tùy Hình* mà đi theo, ra tay trước. *Hàn quang* chợt lóe, đâm vào cổ họng của hắn. Một đường *hàn quang* tốc độ cực nhanh. Với ánh mắt của hồng y nhân, cũng không rõ ràng đây là *binh khí* gì, đã cảm thấy yết hầu lành lạnh đau đớn.

Hồng y nhân không kịp rút kiếm, lui lại, lại cảm thấy nửa thân dưới có tiếng gió vút qua, *hạ bộ* bị một đầu gối hung hăng thúc tới. Hồng y nhân đại nộ, mông khẽ vểnh lên, như tia chớp tránh được một cước, né được một kích. Rồi lại cả kinh thấy *hàn quang* lại lóe lên, đâm thẳng hai mắt. Hắn dốc hết lực lượng còn thừa lui về bên cạnh, chỉ cảm thấy trên mặt một trận đau đớn, biết rõ mình đã bị *lợi khí* làm rách da. Đồng thời trước ngực "ầm ầm" hai tiếng, hai khuỷu tay địch nhân hung hăng giáng vào lồng ngực, nửa thân dưới một trận đau đớn, vị trí yếu hại nhất bị đạp trúng một chút!

Hồng y nhân vừa giận vừa đau lại sợ hãi.

Những *thủ đoạn* này, đúng là vừa rồi hắn dùng để đối phó *Chu Kiếm Minh*, đối phương gần như toàn bộ rập khuôn mà làm! Nhưng lúc này vai diễn đã thay đổi, hắn lại là kẻ bị hành hạ. Hơn nữa người này, so với chính hắn càng thêm tàn nhẫn, càng thêm chính xác!

Chẳng lẽ trên đời thật sự có báo ứng?

*Dị Thế Tà Quân*

*Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ*

*Quyển III: Thiên Phạt Sâm Lâm*

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN