Chương 351: Lệ Đằng Vân bức bách
- Ơ, cháu... cháu chỉ tùy tiện ra ngoài đi dạo thôi, cũng không đi xa.
Quân Mạc Tà đảo mắt, sau đó vội vàng lẩn qua bốn người, thoáng cái biến mất không còn bóng dáng.
Đùa sao? Chẳng lẽ ta lại nói với các ngươi rằng ngày hôm qua ta đi tản bộ trong Thiên Phạt sâm lâm, còn vui vẻ đàm đạo và thương lượng hợp tác với bảy vị Thú Vương nữa?
Bốn người đưa mắt nhìn nhau, tùy tiện ra ngoài đi dạo sao? Tiểu tử ngươi là lần đầu tiên tới Thiên Nam thành, chẳng quen biết ai, ngươi đi dạo ở đâu? Hơn nữa lại đi suốt một ngày một đêm, ngươi đi dạo cũng quá lâu đó!
Thời gian này có thể đi được bao xa chứ, nói không chừng còn có thể tới tận thành Thiên Hương ấy chứ! Tiểu tử hỗn xược này không biết bọn lão già chúng ta lo lắng lắm sao? Nhưng nhìn vẻ mặt Quân Mạc Tà lại không muốn nói, dù sao người cũng đã bình an trở về, bốn người cũng chẳng có hứng truy cứu. Quân Vô Ý lại càng rõ hơn ai hết về thần thông quảng đại của cháu mình, nếu ở nhà dù có mấy ngày không về mọi người cũng không quá lo lắng.
Bất quá, bốn lão già bọn họ lại không ngờ rằng, lần này Quân Mạc Tà đi dạo thực ra cũng không tính là quá xa, chỉ là đi tới trung tâm Thiên Phạt sâm lâm hái chút dược liệu, đùa giỡn cúc hoa của tiểu thú mà thôi.
Bốn người nhìn nhau lắc đầu, cùng nhau đi vào. Họ lo lắng suốt một đêm, thấy Quân Đại thiếu gia đã trở về, lòng rốt cuộc cũng nhẹ nhõm. Ngày mai đã bắt đầu đại chiến rồi, hiện tại tâm trạng của mọi người đều nặng nề, nghỉ ngơi một chút là tốt nhất. Đúng lúc này, đột nhiên tại cửa có binh sĩ chạy tới bẩm báo rằng Thiếu trang chủ Lệ Đằng Vân của Huyết Hồn sơn trang tới thăm.
Quân Vô Ý trầm ngâm một hồi, sau đó nói:
- Mời vào.
Quân Tam gia thầm nghĩ, các thủ lĩnh khắp nơi tụ họp vào buổi sáng hôm nay, vốn đã cơ bản xác định bản thân là thống soái, cũng chính là kẻ đi tiên phong chịu chết.
Nhưng hôm nay khi định đoạt nhân tuyển, Huyết Hồn sơn trang lại đột nhiên phái ra một vị Tam đương gia muốn thay Quân Vô Ý làm thống soái. Điều này thật khó hiểu.
Địa vị thống soái này căn bản không có bao nhiêu quyền hạn, thắng không có công, thua chịu tiếng xấu thay cho người khác, khi ra trận là kẻ chết đầu tiên, còn phải đề phòng người bên cạnh mình ám toán, thật sự là nhân vật xui xẻo trăm bề! Tất cả mọi người đều không hiểu, Lệ Tuyệt Thiên là có ý gì? Kế hoạch đang là để Quân Vô Ý đi chết thay, đột nhiên lại cử đến một vị Tam đương gia đi chịu chết thay? Đây chẳng phải quá đáng tiếc sao?
Thế nhưng đây lại là ý kiến của đệ nhất cao thủ liên quân, tất cả mọi người không dám dễ dàng bác bỏ, cho nên chuyện tuyển thống soái cũng đành gác lại. Dù vậy, nhân tuyển cuối cùng chỉ có hai người, không phải Tam đương gia thì chính là Quân Vô Ý.
Mà Lệ Đằng Vân tới ắt hẳn có liên quan tới chuyện này, xem hắn nói gì đây.
Hội nghị vào buổi sáng nay, các đại gia tộc, thế lực khắp nơi đều có cao thủ tham chiến. Là những kẻ khởi xướng, Huyết Hồn sơn trang và Phong Tuyết ngân thành tự nhiên không dám chậm trễ, càng không thể chểnh mảng. Sự kiện lần này hoàn toàn là do hai nhà bọn họ dồn Quân Vô Ý vào tuyệt cảnh. Nếu bọn họ làm quá lộ liễu, hoàn toàn không để ý tới dư luận, đây chẳng phải sẽ khiến thiên hạ cười chê sao?
Tất cả mọi người đều biết thắng lợi trong trận chiến này là một khái niệm xa vời, thậm chí không có lấy một phần thắng. Thế nhưng, cho dù là chết, cũng vẫn phải phái người ra!
Quân Vô Ý cùng Đông Phương thế gia, Đoan Mộc thế gia và Tư Không thế gia đều bị buộc phải xuất lực. Về phía Phong Tuyết ngân thành xuất động Tam, Lục, Cửu trưởng lão, hai vị Thiên Huyền Mộ Tuyết Đồng, Tiêu Hàn cùng với bảy cao thủ Ngân Thành Thất Kiếm! Phong Tuyết ngân thành đối với lực lượng tổng thể của họ mà nói, có thể nói đã dốc hơn bảy thành thực lực, sức mạnh không thể nói là yếu.
Dù sao, chỉ cần Tam, Lục, Cửu trưởng lão xuất hiện đã là rất oai phong rồi. Mà Ngân Thành Thất Kiếm chính là kiếm trận có uy lực lớn nhất, nếu như tách ra mà nói thực lực không chỉ yếu đi một bậc, bảy người kia cũng chỉ như cao thủ bình thường mà thôi. Ngược lại, Mộ Tuyết Đồng và Tiêu Hàn lại bất lực. Tại địa giới này, cao thủ bậc này tụ tập, Thiên Huyền cao thủ cũng không còn hiếm có như bình thường nữa.
Nhưng mà Phong Tuyết ngân thành đã tính toán rất kỹ: nhiều cao thủ như vậy tham gia, cho dù là bại trận đi nữa, cũng tuyệt đối không tổn hại gì! Đối với tổn thất của Ngân Thành cũng không đáng kể, nếu như phái ra ít người, đó mới chân chính là chịu chết!
Về phần những cao thủ khác của Ngân Thành, Nhị, Ngũ, Bát trưởng lão, bởi vì Tiêu Bố Vũ có ân oán với Đông Phương thế gia, mà cả ba huynh đệ Đông Phương thế gia lại có mặt ở đây, tự nhiên bọn họ không thể lộ diện. Nếu không gây ra xung đột, chẳng phải là chuyện phiền toái lớn sao?
Cũng phải nói tới lần này người chủ sự Tiêu Bố Vũ của Phong Tuyết ngân thành căn bản là mang bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Vô luận Đông Phương thế gia cùng hắn có ân oán cá nhân gì, tại thời khắc trọng đại liên quan tới sinh tử tồn vong này, vì lấy đại cục làm trọng cũng tuyệt không thể lôi chuyện cũ ra tính toán.
Mà gần đây Đoan Mộc thế gia cùng Tư Không thế gia có mối giao tình với Đông Phương tam huynh đệ, thấy Đông Phương Vấn Tình rõ ràng đứng về phía Quân Vô Ý, tự nhiên bọn họ cũng đi theo.
Về phương diện Huyết Hồn sơn trang cũng xuất ra đại lực, cơ hồ xuất động gần như toàn bộ nhân lực, trong đó kể cả ba trăm Ngọc Huyền, một trăm Địa Huyền, ba mươi vị Thiên Huyền, cùng với năm vị Thần Huyền cường giả. Trong tất cả các thế lực, Huyết Hồn sơn trang chính là mạnh nhất.
Thực lực yếu kém nhất là Bách Lý thế gia chỉ xuất động có ba người. Ngoài hai vị Thiên Huyền cao thủ ra, cũng chỉ có Bách Lý Lạc Vân tu vi Ngọc Huyền mà thôi. Quyết định này khiến tất cả đại gia tộc ở đây đều thầm thở dài, trong lúc vô tình cũng có vài phần khinh thường gia tộc này.
Một vị thiên tài trẻ tuổi như vậy lại bị Bách Lý thế gia đối đãi như thế, thực sự là tầm nhìn quá thiển cận.
Cũng không biết rốt cuộc là có thù hận gì, cho dù là **Bất Cộng Đái Thiên** cũng không nên kéo người này xuống bùn chứ. Thiên tài tuyệt thế trong gia tộc như thế mà! Dù có xử lý nghiêm khắc, cũng chỉ nên trục xuất Bách Lý Lạc Vân khỏi gia môn là được rồi.
Bách Lý Lạc Vân cho dù là thành một **Giang Hồ Lãng Nhân**, hắn rốt cuộc vẫn mang họ Bách Lý, trong mắt người giang hồ, vẫn là một phần tử của Bách Lý thế gia. Hơn nữa chỉ cần cho hắn mấy chục năm tu luyện, ít nhất cũng sẽ có thêm một vị Thần Huyền xuất thế, thậm chí là Chí Tôn!
Khi đó Bách Lý Lạc Vân chính là thần hộ mệnh của Bách Lý thế gia. Đến lúc đó cho dù gia tộc có thù hận với Bách Lý Lạc Vân, thế nhưng bất cứ kẻ nào muốn đối phó với Bách Lý gia tộc đều phải cẩn trọng xem thái độ của Bách Lý Lạc Vân. Ít nhất cũng là một uy hiếp! Trong lúc vô hình Bách Lý gia tộc có thể nhờ đó mà phát triển.
Thế nhưng hiện tại Bách Lý thế gia lại muốn hủy hoại người này, cứ như thể không thể chờ đợi được nữa. Dồn thiên tài vào chỗ chết! Điều này khiến mọi người cực kì khinh bỉ quyết sách của Bách Lý thế gia. Làm một đại gia tộc mà không có tầm nhìn xa, hoàn toàn không hiểu đại cục, lòng dạ hẹp hòi, làm sao có thể làm thành đại sự?
Thậm chí có người còn nghĩ: Bách Lý thế gia từ nay về sau hẳn là xuống dốc rồi, thậm chí là diệt vong rồi!
Quân Vô Ý dẫn dắt hai vạn binh lính, tổng cộng chỉ chọn ba trăm người tham chiến, trong đó có hai trăm người là Ngọc Huyền, hầu hết đều là Ngọc Huyền sơ giai. Hơn nữa những người này cơ bản đều là đám người của các đại gia tộc phái tới bảo vệ đám công tử nhà họ.
Một khi chọn những người này, Quân Vô Ý hiểu rõ dụng ý của Hoàng Đế bệ hạ. Đám công tử thiếu gia của những gia tộc kia nhất định phải bảo vệ an toàn, tất nhiên không thể để xảy ra chuyện gì. Thế nhưng lại muốn đưa mình vào chỗ chết, chính là muốn mình chết thay những người này.
Trong kinh thành lực lượng của các đại gia tộc bị phân tán, lần này coi như là một lần chỉnh đốn, kinh thành cũng sẽ yên ổn không ít. Mà những người này khi phóng mắt nhìn khắp thiên hạ chẳng là cao thủ gì, nhưng nếu ở trong thành Thiên Hương, lại là một lực lượng rất đáng kể. Dù sao "trong núi không có lão hổ, hầu tử sẽ xưng vương".
Nhưng nếu như phần lớn những người này chết ở đây, lực lượng của các thế gia sẽ suy yếu thảm trọng. Mà các binh sĩ được phái ra để bảo vệ đám công tử thế gia, hộ vệ của họ đều bỏ mạng, tự nhiên sẽ không cam lòng. Sau khi về đến gia tộc nhìn thấy huynh đệ tỷ muội bình yên vô sự trong nhà, trong lòng tự nhiên càng thêm bất mãn. Kể từ đó, vô luận là tranh quyền đoạt lợi, hoặc là trực tiếp phá hoại vị trí thừa kế, đều sẽ dẫn đến thay đổi rất lớn. Điều này cũng làm cho các đại thế gia vốn muốn co rút lực lượng cũng phải thay đổi quyết sách.
Tính toán như vậy, chỉ có Hoàng Đế lợi dụng hoàng quyền càng thêm nắm chặt những gia tộc này trong lòng bàn tay mình. Đến lúc đó các gia chủ của các đại gia tộc nếu muốn uy hiếp tới hoàng quyền, Hoàng Đế có thể dễ dàng đàn áp.
Tính toán thật thâm sâu, bố cục thật tinh diệu!
Nguyên lai Hoàng Đế bệ hạ thâm mưu viễn lự, không ngờ đã tính toán đến mức này!
Tam gia đang suy nghĩ, Lệ Đằng Vân phong thái tuấn lãng, trang phục lòe loẹt, ăn mặc một bộ ngoại bào ngân quang lấp lánh tựa như một cây đèn biển đi tới. Quân Vô Ý cùng Đông Phương Tam Kiếm nhìn mà líu lưỡi, quả thực có phần không thể tưởng tượng: ăn mặc thành bộ dạng này, tiểu tử ngươi cũng quá phong tao đi?
Bây giờ nếu có thích khách mà nói, thật đúng là một mục tiêu lý tưởng. Ánh sáng phát ra trên người hắn khiến quang mang của đao kiếm cũng phải ảm đạm.
Lệ Đằng Vân mang theo hai tên cao thủ tùy tùng đi vào. Hai tay ôm quyền, thái độ kiêu căng, lời lẽ ngạo mạn:
- Quân tướng quân, tại hạ mạo muội đến thăm, xin Quân Tam tướng quân đừng trách.
- Đâu có, Thiếu trang chủ quá khách khí rồi.
Quân Vô Ý bất động thanh sắc cũng đáp lễ, nói:
- Không biết Thiếu trang chủ tới đây có chuyện gì chỉ giáo?
Lệ Đằng Vân cũng ha ha cười, sau đó nhìn xung quanh, muốn nói lại thôi.
Đông Phương Vấn Tình ba người ha ha cười, thấy hắn có điều kiêng kỵ cũng thức thời cáo lui trước.
Ba người bọn họ vừa mới đi ra, Quân Mạc Tà ở sau tấm rèm đi ra. Phía sau rèm còn có hai bóng người khác đang ngồi, chính là Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ.
Đối với ý đồ của Lệ Đằng Vân khi đến đây, Quân Mạc Tà cùng Quản Thanh Hàn cũng đoán ra được một chút, cũng đã sớm đi ra. Độc Cô Tiểu Nghệ tự nhiên cũng đi theo.
- Ở đây đều là người một nhà, Lệ Thiếu trang chủ cũng nên nói thẳng ra đi.
Trên mặt Quân Vô Ý hơi mỉm cười, đáy mắt lại ẩn chứa vẻ băng lãnh. Đối với ý đồ của Lệ Đằng Vân, Quân Vô Ý cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên cũng đoán ra được một chút.
- Đã như vậy, Bổn thiếu trang chủ xin nói thẳng vậy.
Lệ Đằng Vân khi tươi cười còn lộ ra vẻ vô cùng tự tin như mọi việc nằm trong lòng bàn tay. Đối với Quân Mạc Tà vừa mới đi ra, hắn căn bản không thèm để mắt đến, thậm chí ngay cả Quân gia, Lệ Đằng Vân cũng không thèm để ý. Dù sao, trước mắt là quái vật khổng lồ Huyết Hồn sơn trang, Quân gia rõ ràng là chẳng có tư cách gì.
- Bổn thiếu trang chủ lần trước du ngoạn Thiên Hương thành, trùng hợp gặp được Quản Thanh Hàn, Quản tiểu thư. **Thiên tư** kinh người, từ lúc đó ta ngày đêm nhung nhớ nàng, không ngày nào là không nhớ tới.
Lệ Đằng Vân nhẹ nhàng mỉm cười nói:
- Ta biết Quản tiểu thư thủ tiết nhiều năm, thế nhưng ta lại biết rõ thân phận vẫn là trưởng tức của Quân gia. Ha ha, thật ra mọi người cũng biết, việc hôn nhân này thật sự không nên miễn cưỡng, nhiều nhất bất quá cũng chỉ là danh phận **Hữu Danh Vô Thực** mà thôi. Hôm nay Đằng Vân tới đây, chính là yêu cầu Quân Tam gia, để Quản tiểu thư được tự do, **Thanh Toàn** mối lương duyên giữa chúng ta, chẳng phải là **Lưỡng Toàn Tề Mỹ** sao?
- Nếu như Quân gia đồng ý buông tay, Huyết Hồn sơn trang ta ắt sẽ có hồi báo!
Lệ Đằng Vân phất tay ra hiệu dừng lại nhìn Quân Vô Ý, sau đó nói tiếp:
- Chắc hẳn Quân Tam gia cũng nhìn ra được hội nghị buổi sáng ngày hôm nay, Tam đương gia của Huyết Hồn ta chính là do ta chỉ thị cho xung phong nhận việc. Muốn giành quyền chỉ huy quyết chiến, mọi người cũng biết trận quyết chiến này chẳng phải tầm thường. Đối mặt với chúng ta là vô số Huyền Thú cao cấp, tin rằng chỉ cần sơ sẩy một chút, chính là kết cục thê lương, hồn về **Cửu Tuyền**. Quân tướng quân thực lực tự nhiên là cực cao, huyền công **Tạo Nghệ**, ha ha, tự nhiên cũng rất nổi tiếng. Điểm này Đằng Vân vô cùng bội phục. Nhưng mà Quân tướng quân dù sao thân còn mang tật, trải qua nhiều năm như vậy, một khi ra trận đối đầu với Huyền Thú cao cấp, chắc hẳn Quân tướng quân cũng biết, chỉ cần tiến lên một bước, kết cục sẽ không may mắn gì!
Quân Vô Ý cụp mắt xuống, không để cho hắn chứng kiến lửa giận đang bùng lên trong mắt mình. Hắn trầm giọng nói:
- Ý đồ của Thiếu trang chủ đến đây ắt hẳn không chỉ là cảm thán về việc Quân mỗ dùng tính mệnh phung phí ngu xuẩn chứ! Ngươi hãy nói ra ý đồ thật sự của mình đi!
- Tốt, Quân tướng quân đã sảng khoái như vậy. Bổn Thiếu trang chủ cũng xin nói thẳng, chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, như vậy Quân tướng quân sẽ không phải ra trận chịu chết nữa.
Lệ Đằng Vân vòng vo cũng có chút mệt mỏi, hắn dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, nói:
- Đến lúc đó Huyết Hồn sơn trang ta tuyệt đối có thể dùng thế mạnh giành lấy quyền chỉ huy, tuyệt đối sẽ không tổn hại uy danh Quân gia. Dưới sự bảo hộ của Huyết Hồn sơn trang ta, người của Quân gia đảm bảo bình an vô sự. Cho dù là về phương diện Ngân Thành muốn ám hại, bên ta cũng hết sức bảo hộ!
Lệ Đằng Vân híp mắt lại, trên mặt càng lộ ra vẻ tự tin dạt dào, nói:
- Bổn Thiếu trang chủ cũng biết Quân tướng quân đang e ngại điều gì, ta tuyệt đối sẽ không làm khó Quân tướng quân. Mà Quân gia cũng chỉ phải trả giá một nữ nhân, hơn nữa lại là nữ nhân mà gần như không có bất cứ quan hệ nào với Quân gia cả.
- Nghe ý tứ của Lệ Thiếu trang chủ? Nữ nhân này hoàn toàn chẳng có giá trị gì sao?
Quân Mạc Tà thình lình nói xen vào một câu.
- Nữ nhân này! Ha ha, Tam thiếu nói câu đó thật không phù hợp với thân phận thế gia của mình, khiến ta rất đỗi ngạc nhiên.
Lệ Đằng Vân lạnh lùng giương mắt lên nói:
- Nữ nhân trong thiên hạ, mấy ai có giá trị? Cho dù là có chút thành tựu, chẳng qua cũng là nhờ vào uy danh của phu gia mà thôi. Với các gia tộc như ta và ngươi, cũng chỉ coi như là tặng cho nhau vài con ngựa, vài con chó hoặc là hắc hắc hắc... vài... nữ nhân, đây chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Chơi đùa mà thôi, làm gì mà phải ngạc nhiên như vậy chứ?
- Chơi đùa mà thôi?
Quân Vô Ý hạ giọng trầm thấp, tựa như gió lạnh trên đỉnh tuyết sơn:
- Lệ Thiếu trang chủ, đây chính là điều kiện của ngươi sao?
- Ta nói ra điều kiện như vậy đã là rất có thành ý rồi, chẳng lẽ Quân tướng quân vẫn không hài lòng sao?
Lệ Đằng Vân cũng cảm nhận được lãnh ý trong lời nói của Quân Vô Ý. Đột nhiên ánh mắt của hắn lóe lên hung quang nhìn Quân Vô Ý, giọng điệu mang theo đầy uy hiếp:
- Quân Tam tướng quân nên nghĩ lại đi, nếu như cự tuyệt thiện ý của ta đây, ngày mai chính là ngày giỗ của ngài đấy! Ngoại trừ việc phải đối mặt với đám Huyền Thú điên cuồng, kẻ thù đáng sợ xưa nay, còn phải đối phó với một thế lực cường đại không thể chống lại khác. Chỉ cần dùng một nữ nhân chẳng liên quan để đổi lấy tính mạng và sự bình an của toàn gia tộc, tin rằng cho dù là ai cũng chính là lựa chọn sáng suốt nhất. Hơn nữa, quyết định này còn khiến nữ nhân kia sẽ có được hạnh phúc to lớn. Quân tướng quân, đối mặt với hai con đường sống hay chết, ngươi sẽ không hành động khôn ngoan như vậy sao?
- Không có quan hệ gì sao? Quản Thanh Hàn chính là người của Quân gia ta. Ít nhất hiện tại là như vậy.
Quân Vô Ý lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- Chỉ cần một ngày còn là người Quân gia, vậy sẽ tuyệt không để bất kỳ ngoại nhân nào khinh thường, sỉ nhục! Chuyện sinh tử của người Quân gia, lại càng không cần Lệ Thiếu trang chủ ngươi phải bận tâm. Người đâu, tiễn khách!
- Quân Vô Ý, ngươi không cần phải rượu mời không uống lại uống rượu phạt! Bổn Thiếu trang chủ tới tìm ngươi trao đổi đã là nể mặt ngươi lắm rồi, lại còn dùng điều kiện hậu hĩnh nữa, chẳng lẽ ngươi tự coi mình là nhân vật đệ nhất sao?
Lệ Đằng Vân đứng bật dậy, gắt gỏng nói:
- Ngươi đã không biết điều, cố chấp muốn chết, ta đây cũng không quan tâm nữa! Ngươi có chết hay không cũng chẳng liên quan gì đến ta. Mặc dù ngươi không chết, liệu có thể ngăn cản được ta đến cướp Quản Thanh Hàn sao?
Quân Mạc Tà hắc hắc cười hai tiếng, nói:
- Lệ Thiếu trang chủ thật đúng là kỳ quái, người của Quân gia chúng ta bao giờ đến lượt ngươi phải bận tâm vậy? Ngươi là cái thá gì? Là con trai độc nhất của Tuyệt Thiên Chí Tôn, đường đường là Thiếu trang chủ của Huyết Hồn sơn trang. Thì ra đức hạnh chỉ có vậy thôi sao? Ngược lại thật sự là khiến ta mở rộng tầm mắt. Hèn chi, hèn chi đại tẩu của ta lại không thích ngươi, tin rằng đổi lại bất kỳ nữ nhân nào khác cũng sẽ không thích ngươi. Bởi vì ngươi ngoại trừ có một người cha là đệ nhị thiên hạ ra, thật sự cái gì cũng tệ hại! Huyết Hồn sơn trang, thật sự **Gia Môn Bất Hạnh** a.
- Rất tốt! Quân Mạc Tà, chính vì những lời hôm nay mà ngươi sẽ phải trả giá đắt, ngươi cứ đợi tới ngày mai đi nhặt xác của Tam thúc ngươi đi!
Lệ Đằng Vân hừ một tiếng. Phất tay áo đứng lên, nói:
- Bổn Thiếu trang chủ không thèm đôi co với ngươi, Quân Mạc Tà ngươi còn không đủ tư cách. Quân gia các ngươi lại càng không xứng mặc cả với ta.
Quân Mạc Tà hắc hắc cười lạnh nói:
- Rốt cuộc có xứng hay không hiện tại khó có thể nói trước. Ít nhất hiện tại ở trước mặt ta chính là một con cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. Xứng không?
- Ngươi!
Lệ Đằng Vân sắc mặt giận dữ, trong nháy mắt nỗi giận dữ lại biến mất. Hắn lạnh lùng nói:
- Một khi nữ nhân mà Lệ Đằng Vân ta muốn, đừng hòng thoát khỏi tay ta! Quân Mạc Tà, ngươi ở Thiên Nam thành nếu như mất đi sự che chở của ba vị cữu cữu Thần Huyền kia, ta lại muốn nhìn xem ngươi kiêu ngạo thế nào! Ngày mai là Tam thúc, có lẽ ngày mốt chính là tiểu tử ngươi đó! Có ba vị cữu cữu là Thần Huyền thì giỏi lắm sao? Quân Mạc Tà ngươi ỷ vào điều đó mà kiêu ngạo, ở trong mắt ta, ngươi không đáng một đồng! Nói cho ngươi biết, trên cái thế giới này nắm đấm lớn mới là vương đạo!
- Đạo lý này ta sớm đã biết! Huyền Thú nếu không đủ mạnh, Huyết Hồn sơn trang của các ngươi đã sớm thành hang ổ Huyền Thú rồi! Đừng tưởng nắm đấm lớn là vương đạo. Hay là do da mặt của Tuyệt Thiên Chí Tôn dày không ai sánh bằng, không cần để ý mặt mũi nên mới cuống quýt gọi Chí Tôn về? Trải qua chuyện này mà còn kiêu ngạo như vậy, trình độ vô sỉ có lẽ đã đạt tới đỉnh phong rồi nhỉ?
Quân Mạc Tà lắc đầu nói tiếp:
- Huyết Hồn sơn trang thật sự là như vịt chết tới nơi còn cố cãi. Đã như vậy, chúng ta đây chờ xem, sau cuộc chiến ngày mai, rốt cuộc nhà nào phải khóc tang!
- Được, cứ chờ xem nhà ai khóc tang. Quân Mạc Tà, tiểu tử ngươi cứ gom tiền giấy mà chờ đốt vàng mã đi!
Lệ Đằng Vân xoay người rời đi, đến cửa hắn lại ngừng bước, cuối cùng hỏi một câu:
- Quân Vô Ý ngươi chắc chắn không hối hận chứ?
- Cút!
Đây cũng là câu trả lời thuyết phục của Quân Vô Ý. Đối với tên Thiếu trang chủ vô sỉ của Huyết Hồn sơn trang này, Quân Vô Ý có thể nói là đã nhẫn nhịn đến cực hạn rồi!
Lệ Đằng Vân trong mắt bắn ra lệ mang, hừ mạnh một tiếng. Sau đó xoay người nghênh ngang bỏ đi.
- Đằng Vân công tử chậm đã.
Quân Đại thiếu gia đột nhiên hô lớn.
Lệ Đằng Vân quay đầu hừ hừ nói:
- Biết sợ rồi sao? Quân Đại thiếu gia mau đi khuyên nhủ Tam thúc ngươi đi, cả gia gia ngươi nữa. Sao phải vì một nữ nhân mà khiến cả Quân gia bị hủy diệt chứ! Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt!
- Í? Đằng Vân công tử, công tử hình như hiểu lầm ý ta rồi. Quân mỗ chính là có lòng tốt nhắc nhở công tử, **Ấn Đường** của công tử tràn ngập tử khí, mắt trái xanh, mắt phải đỏ, khuôn mặt thì ngu đần, đầy vẻ xui xẻo. Mấy ngày này nhất định là có tai ương **Huyết Quang** đổ xuống, muốn tránh cũng không thoát.
Nếu có thời gian lo lắng tới sinh tử của người khác, chi bằng quan tâm tới an nguy của bản thân còn hơn. Vạn nhất Quân mỗ nói trúng, lại liên lụy tới lão cha ngươi, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đây chính là tội bất hiếu lớn lắm đấy!
Quân Đại thiếu gia chậm rãi từ từ nói:
- Tuyệt Thiên Chí Tôn đã hơn một trăm tuổi rồi, muốn sinh đẻ nữa cũng không thể, Thiếu trang chủ nên bảo trọng thân thể a.
- Ngươi...
Cái mũi của Lệ Đằng Vân suýt nữa thì lệch sang một bên. Hắn hừ mạnh một tiếng cũng không quay đầu lại nghênh ngang rời đi.
- Tam thúc, trận chiến ngày mai đã xác định những người nào tham gia chưa?
Quân Mạc Tà hỏi.
- Rồi, trừ ta ra, còn có cao thủ của các đại gia tộc. Vì ứng phó với trận chiến này, ta đã dốc toàn bộ lực lượng. Nếu nói thực lực quân đội của Thiên Hương đế quốc chúng ta có thể vượt qua được toàn bộ đại lục, thế nhưng nói đến thực lực huyền công, lại chẳng đáng kể. Hầu như nếu so với tất cả các thế lực tham gia hội nghị ngày hôm nay, chúng ta quả thực là kém nhất! Về phần hơn hai trăm vệ đội cùng tướng lãnh trong quân của cháu, ta cũng không hề động tới người nào cả!
Quân Vô Ý cười cười, nhàn nhạt nói:
- Nếu thua ắt phải chết, cũng không cần suy nghĩ nhiều!
Quân Vô Ý còn có mấy lời không nói rõ ra, thế nhưng trong lòng Quân Mạc Tà lại rất rõ: hơn hai trăm thị vệ này chính là lực lượng cốt lõi của Mạc Tà, cũng là hy vọng tương lai của Quân gia. Nếu như đi ắt phải chết trên trận chiến này, chỉ cần một mình ta bỏ mạng là đủ rồi, sao phải hy sinh thêm nhóm người này nữa?
Trong lòng Quân Mạc Tà dấy lên sự cảm động. Quân Vô Ý lại không biết mình có năng lực khiến toàn bộ người của Quân gia hoàn toàn không tổn hại gì. Cho nên lúc này hắn vẫn còn ôm tâm lý hy sinh. Thế nhưng lúc này, mục đích của Quân Vô Ý vẫn là nghĩ cho bản thân, nghĩ cho Quân gia.
- Tam thúc!
Quân Mạc Tà trầm ngâm một lát, sau đó trịnh trọng nói:
- Yên tâm đi, không có việc gì đâu! Cuộc chiến ngày mai tuy thắng bại khó lường, thậm chí là chắc chắn thất bại. Thế nhưng Tam thúc ngài tuyệt đối sẽ không sao! Điểm này, cháu có thể cam đoan!
Quân Vô Ý nhìn hắn một hồi, đột nhiên nở nụ cười nói:
- Chỉ hy vọng là như thế!
Nói xong hắn đột nhiên kêu lên:
- Thanh Hàn, ngươi có phải đã nghe thấy hết rồi không? Trốn ở đó nghe lén đủ rồi chứ? Xuất hiện đi!
Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ có chút xấu hổ đi ra. Hai người nhìn ánh mắt Quân Vô Ý đều rất lo lắng, đặc biệt là thần sắc lo lắng trên mặt Quản Thanh Hàn, càng nhiều hơn chính là vẻ buồn bã.
Quân Vô Ý ho khan hai tiếng, đột nhiên trầm mặc. Ánh mắt đầy mâu thuẫn, một lúc lâu cũng không lên tiếng. Sau nửa ngày hắn mới khụ khụ hai tiếng, mở miệng:
- Hôm nay, trước mặt ta, Quân Mạc Tà là chất nhi, Quản Thanh Hàn là con dâu Quân gia, còn Tiểu Nghệ là hòn ngọc quý của Độc Cô gia tộc, cũng có thể đại diện cho Độc Cô gia tộc. Tiểu Nghệ, phiền ngươi làm chứng cho Quân Vô Ý ta.
Độc Cô Tiểu Nghệ không biết hắn muốn nói gì, lại theo bản năng cảm nhận được một luồng áp lực, tựa hồ Quân Vô Ý sắp làm ra một quyết định vô cùng trọng đại! Nàng không khỏi vô thức gật đầu.
Trong lòng Quản Thanh Hàn lập tức chấn động, đoán được Quân Vô Ý muốn nói gì, không khỏi bi ai kêu lên một tiếng:
- Tam thúc, không cần phải làm như vậy, không thể nào.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt sâm lâm
Đề xuất Voz: Kí sự về ngôi nhà đáng sợ