Chương 353: Không được cùng ta tranh đoạt lão công!
Hoặc là trong cõi u minh, hoặc là trời xanh đã sớm có định đoạt. Lão Thiên Gia dường như cũng cảm thấy Quân Vô Ý là kẻ đáng thương, nên chuyến đi Thiên Nam lần này, dù nguy cơ tứ phía, sát khí đằng đằng, nói cửu tử nhất sinh e rằng cũng chưa đủ, thậm chí trong lòng Quân Vô Ý còn sớm dự liệu mình sẽ thập tử vô sinh! Thế nhưng đối với Quân Mạc Tà, đó lại là hữu kinh vô hiểm.
Quân Mạc Tà thậm chí còn chẳng bận tâm đến những thế lực muốn ngấm ngầm hãm hại mình, như thể đã chắc chắn Tam thúc Quân Vô Ý sẽ bình an trở về trong trạng thái tốt nhất.
Thế nhưng Quân tam gia hoàn toàn chẳng hay biết gì về những điều này. Lần này hắn ôm ý chí quyết tử tham chiến, nếu cuối cùng có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, thì chính tại lằn ranh sinh tử ấy, tâm cảnh hắn có thể sẽ biến đổi, hoặc cũng không chừng sẽ gặp được kỳ ngộ làm thay đổi cả cuộc đời.
Một người từng thoát khỏi cái chết trong gang tấc, tự nhiên sẽ không còn ý niệm mãnh liệt muốn tìm đến cái chết như trước nữa, thậm chí trong lòng sẽ cảm thấy mình còn rất nhiều điều lưu luyến, chưa làm được trên cõi đời này.
Đây là một hiện tượng tâm lý vô cùng vi diệu.
Quân Mạc Tà cảm thấy Tam thúc Quân Vô Ý lúc này rất cần trải nghiệm cái chết, nên hắn chẳng nói gì, thậm chí còn định khiêu khích thêm vài lời nữa.
- Về chuyện ân oán, Tam thúc còn có điều gì muốn nói không?
Quân Mạc Tà hỏi.
Nếu đã quyết định đẩy Tam thúc đến bờ vực, nhân tiện cứ ném cho hắn một mồi lửa để hôm nay thỏa sức phát tiết. Phát tiết càng nhiều, tâm trạng ngày sau sẽ càng thanh thản! Vách đá có cao đến mấy, hiểm nguy đến đâu, thì đã sao chứ, cuối cùng Quân Mạc Tà vẫn sẽ có cách đảm bảo an toàn!
- Ân oán, đây chính là điều ta đang muốn nói.
Quân Vô Ý nhìn hắn thật sâu, trịnh trọng nói:
- Thù nhất định phải báo! Thế nhưng Mạc Tà, ngươi phải đáp ứng ta một chuyện! Nếu không phải chính miệng ngươi hứa, Tam thúc ta cho dù có ra đi cũng không an lòng!
- Chuyện gì? Xin Tam thúc cứ nói!
Quân Mạc Tà hỏi.
- Ta biết thực lực của ngươi sớm đã vượt xa khỏi phạm trù mà ta có thể tưởng tượng, thế nhưng ta vẫn muốn ngươi đáp ứng ta, trước khi thực lực của ngươi đạt tới cảnh giới Chí Tôn, trước khi có sự chắc chắn tuyệt đối, ngàn vạn lần đừng nên vọng động báo thù! Sẽ chỉ khiến Quân gia lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục mà thôi! Cả nhà Quân gia đều do ngươi gánh vác, ngàn vạn lần đừng để ta thất vọng!
Hai hàng lông mày của Quân Vô Ý nhíu chặt, khuôn mặt hiện rõ nét thâm trầm đau đớn, cùng hận ý sâu xa:
- Ta cũng tin tưởng, với cơ trí và thiên phú thực lực trời ban của ngươi, ngày báo thù sẽ không còn xa nữa. Cho nên khi thực lực của ngươi đã đủ, Mạc Tà, ngươi nhớ kỹ! Tam thúc ngươi muốn diệt toàn bộ Tiêu gia, chó gà không tha, để chúng vạn kiếp bất phục!
Quân Vô Ý nghiến răng, với vẻ cực kỳ lạnh lùng, trên khuôn mặt lần đầu tiên lộ ra vài phần dữ tợn. Quân Vô Ý dù giết địch hay trả thù, từ trước đến nay đều không ra tay với nữ nhi và trẻ nhỏ, đó là nguyên tắc của hắn. Thế nhưng hôm nay lại thốt lên câu "chó gà không tha, vạn kiếp bất phục", nói vậy hiển nhiên cừu hận của hắn đối với Phong Tuyết Ngân Thành Tiêu gia đã đạt đến cực hạn rồi.
- Cháu sẽ làm như vậy, Tam thúc. Bi kịch của Tiêu gia đã được định sẵn rồi! Chính như ngài nói, ngày này chắc chắn sẽ không còn xa nữa!
Quân Mạc Tà nghiến răng, hung hăng nói. Cuối cùng hắn còn thêm một câu:
- Tam thúc, người cứ yên tâm.
Quản Thanh Hàn nghe xong những lời này, lập tức cảm thấy không vui. Khuôn mặt tuyệt diễm còn vương vài vệt nước mắt, nàng nói:
- Quân Mạc Tà! Tên hỗn đản này sao lại nói vậy? Cái gì mà "người cứ yên tâm"? Ngươi nói thế mà nghe lọt tai sao?
Độc Cô Tiểu Nghệ cũng lập tức không vui, phồng má trợn mắt nhìn Quân Mạc Tà, thần sắc rất bất thiện.
Quân Mạc Tà giơ hai tay đầu hàng... Nữ nhân đang xúc động tốt nhất đừng nên trêu chọc. Ta chẳng phải đang tạo ra một bầu không khí khẩn trương sao? Ta chẳng phải đã có chuẩn bị từ trước rồi ư? Ai có thể lo lắng cho an nguy của Tam thúc hơn ta chứ...
Quân Vô Ý lại ha ha cười nói:
- Thanh Hàn, hiện giờ con đã không còn là con dâu của Quân gia ta nữa, nhưng con có nguyện ý làm nữ nhi của Quân gia ta không?
- Tam thúc?
Quản Thanh Hàn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên. Trong lòng nàng đang rất đau khổ, vì hôm nay đã giải trừ hôn ước với Quân gia. Nếu trở lại Quản gia, những kẻ a dua Huyết Hồn Sơn Trang trong gia tộc kia nhất định sẽ biến nàng thành vật hy sinh. Nàng đang không biết phải làm sao cho phải.
Nếu được lựa chọn, nàng thà tình nguyện chịu cô khổ đến già ở Quân gia cũng tuyệt đối không gả cho tên ác bá Lệ Đằng Vân! Vừa rồi ở sau rèm, nàng nghe được lời lẽ độc địa của Lệ Đằng Vân, trong lòng đã sớm chán ghét đến cực độ. Kẻ cặn bã như thế, chỉ liếc mắt nhìn cũng đã là sỉ nhục đôi mắt, huống hồ lại phải gả cho hắn, cả đời làm bạn với hắn?
Vừa nghe lời này của Quân Vô Ý, Quản Thanh Hàn lập tức hiểu rõ. Hóa ra ý tứ của Quân Vô Ý không phải là thờ ơ bỏ mặc nàng, mà là tạo ra một cách khác để bảo vệ nàng, nàng không khỏi dâng trào niềm cảm động đến tột cùng.
- Thanh Hàn con nếu nguyện ý, Quân Vô Ý ta hôm nay sẽ thu con làm nghĩa nữ! Tuy Quân Vô Ý ta không còn tương lai, thế nhưng Thanh Hàn con từ nay về sau sẽ danh chính ngôn thuận là người của Quân gia! Bất luận kẻ nào cũng không thể sỉ nhục con, con sẽ không phải chịu bất kỳ ủy khuất gì. Quân gia ta sẽ dùng máu tươi để rửa sạch mọi nỗi uất ức cho con, cho dù là người của Quản gia cũng không được!
Quân Vô Ý hừ lạnh một tiếng, quả quyết nói.
Quản Thanh Hàn mấp máy cánh môi, thân thể yêu kiều run rẩy kịch liệt, thế nhưng nàng không hề do dự, chậm rãi quỳ xuống, dập đầu thật mạnh, nói:
- Nữ nhi Thanh Hàn bái kiến cha nuôi!
- Tốt, tốt, tốt!
Quân Vô Ý vô cùng vui vẻ, lập tức hô liên tiếp ba tiếng "tốt", rồi lấy ra một khối ngọc bội, đi tới bên nàng và nói:
- Thanh Hàn, đây là cha nuôi cho con làm lễ ra mắt, cũng là biểu tượng con là người của Quân gia ta! Sau khi tiếp nhận khối ngọc bội này, con phải nhớ kỹ, con không chỉ là nữ nhi của Quản gia, mà còn là nữ nhi của Quân gia. Quản gia đối với chuyện hôn phối của con từ nay về sau phải thương nghị cùng Quân gia chúng ta nữa!
Quản Thanh Hàn tiếp nhận ngọc bội, nhìn bề mặt ngọc bội sáng bóng, nhẵn mịn, trên đó còn khắc tên "Thanh Hàn Ngô Tôn", chính là chữ viết của Quân lão gia tử. Rõ ràng là đã sớm có chuẩn bị, chứ không phải nhất thời mà đưa ra quyết định này. Nàng ngẩng đầu nhìn Quân Vô Ý, trong ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
- Ha ha, ngọc bội này chính là gia gia con đã chuẩn bị từ năm trước! Mấy năm trước gia gia con đã từng nói qua, cũng coi như là ta đã hoàn thành một tâm nguyện của ông ấy.
Quân Vô Ý ha ha cười, nói:
- Thanh Hàn, con đã chịu khổ rồi. Trong mắt chúng ta, nhất định sẽ không để con cứ vậy mà lãng phí cả đời. Chỉ cần một người của Quân gia còn sống, nhất định sẽ không cho phép bất cứ ai sỉ nhục con!
Nói đến đây, Quân Vô Ý thở dài một hơi, nói tiếp:
- Hôm nay nhận con, trận chiến ngày mai không biết ta có còn có thể trở lại hay không, cũng không biết nói gì thêm nữa. Ha ha, từ khi con tới Quân gia, Mạc Tà hắn... ha ha cũng có chút động tâm, trước đây vẫn là do quan hệ chị em dâu ràng buộc... Thế nhưng hiện tại, sau khi bố cáo thiên hạ, sẽ không còn phải băn khoăn nữa. Nếu như các ngươi...
Hắn cười khan, cũng không nói tiếp nữa, thế nhưng ý tứ trong lời nói thì cả ba người đều có thể nghe ra.
Hiệu quả của câu nói kia khiến ba người chấn động khôn cùng. Thế nhưng cả ba đều không phát hiện sau khi Quân Vô Ý dứt lời, hắn lại âm thầm nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ.
Mạc Tà à, con đường của ngươi là do ngươi chọn, ta chỉ hướng dẫn thôi. Đến tột cùng có thể nhất tề ôm mỹ nhân về hay không, thậm chí một pháo nổ hai lần, một mũi tên trúng hai con nhạn, đều phải nhờ vào thủ đoạn của ngươi đó... Ta cũng không nhìn thấu được đâu.
Hôm nay vác cái mặt già này ra nói câu này, Tam thúc ta thực sự là mất mặt a. Ài, nếu không phải ngày mai phải quyết tử, ta sao có thể nói lời này? Là thúc thúc mà lại đi làm mai cho chất nhi, đối tượng lại chính là một đứa cháu gái vừa mới nhận. Đây quả thực chẳng phải lời hay ho gì, coi như là ta nguyện hy sinh vì đại cục đi...
Quân Mạc Tà nghẹn lời, trân trối nhìn Quân Vô Ý. Tam thúc yêu quý của ta, lão nhân ngài thật biết cách kiếm lợi cho chất nhi mình quá. Ngày mai đã phải quyết chiến rồi, khuya nay thế mà còn có tâm tư này. Ta không thể không bội phục, đúng là tâm phục khẩu phục, quả thực quá bưu hãn rồi...
Quản Thanh Hàn nghe vậy cả người chấn động. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ thoáng chốc đỏ bừng như thoa son, đỏ lừ đến tận cổ, vành tai trắng nõn óng ánh cũng ửng hồng, một màu hồng trong suốt. Muôn phần thẹn thùng, nàng liếc mắt nhìn Quân Mạc Tà đang há hốc mồm như hà mã ở bên cạnh, sau đó cúi đầu thật thấp nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ. Độc Cô Tiểu Nghệ cũng như bị sét đánh ngang tai, hai mắt trợn trừng, khuôn mặt đáng yêu lập tức trở nên trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào.
Cái gì? Chuyện này cũng bắt ta làm chứng à? Trời ạ, làm chứng chuyện này ư? Sao ta có cảm giác bản thân tự dâng hạnh phúc cả đời mình cho người khác vậy? Đây là chuyện gì thế này?
Trong lòng tiểu nha đầu lập tức lo âu khôn tả, thoáng chốc khẩn trương lo lắng nhìn về phía Quản Thanh Hàn. Ánh mắt chợt thay đổi, vị Quản tỷ tỷ gần đây rất thân thiết, rất hợp duyên giờ phút này sao lại có vẻ hung tợn, đáng sợ đến thế! Lại còn muốn đoạt lão công với ta! Không được, cái gì cũng có thể thương lượng, duy chỉ có chuyện này là không thể thương lượng a! Tiểu nha đầu hầm hừ trợn mắt hết sức, trong lòng không ngừng suy tính đối sách.
Nguyên bản trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ còn có chút vui thầm, bởi vì nàng cực kỳ yên tâm về Quân Mạc Tà. Trong lòng bọn tỷ muội, chỉ có nàng mới biết rõ hắn không phải là kẻ đại sắc lang, đại lưu manh, đại ác bá, đại quần áo lụa là, mười phần đăng đồ tử mà mọi người vẫn nghĩ. Trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ một mực cực kỳ đắc ý, lại có cảm giác khoái trá như sắp phát tài. Loại tâm tư này tự nhiên không thể nói ra. Nếu như mọi người đều biết, đều đến tranh đoạt thì phải làm sao bây giờ? Quân ca ca là của ta, chỉ duy nhất của ta! Cho nên đoạn thời gian này Độc Cô Tiểu Nghệ đối với Quân Mạc Tà hết sức nhu tình mật ý, đã nghĩ đến chuyện độc chiếm hắn. "Vàng thật không sợ lửa", vạn nhất người khác đều phát hiện ra, mình sẽ không thể độc chiếm được nữa. "Miếng ăn ngon phải chính thức tới tận miệng mới là của mình". Những lời này chính là do gia gia nàng đã nói...
Lần trước Linh Mộng công chúa bất ngờ đến đây lập huyết thệ, tuy lúc đó là hoàn cảnh đặc thù, nhưng vẫn làm cho Độc Cô Tiểu Nghệ kinh ngạc. May mắn là Quân Mạc Tà chẳng có cảm giác gì với Linh Mộng công chúa, may mắn thay. Chính vì sự kiện kia mà Độc Cô Tiểu Nghệ mới quyết định đi theo Quân Mạc Tà tới Thiên Nam.
Có câu nói "tiên hạ thủ vi cường". Vạn nhất Linh Mộng công chúa coi đó là thật, bất luận xuất phát từ tâm lý gì, nếu như nàng tìm tới bệ hạ xin một đạo thánh chỉ ban hôn, vậy mọi chuyện xem như chậm rồi.
Dọc đường đi, tiểu nha đầu ra sức nịnh nọt Quản Thanh Hàn, thầm nghĩ rằng có Quản Thanh Hàn giúp đỡ, mình càng có nhiều cơ hội chiến thắng. Thế nhưng không ngờ hôm nay lại nghe tin sét đánh ngang tai. Nghe Quân Tam thúc nói, lại muốn Quân Mạc Tà cùng Quản Thanh Hàn thành đôi! Gà mẹ trực tiếp biến thành vịt, kẻ giúp đỡ hóa thành đối thủ cạnh tranh! Đúng là "trộm gà không được còn mất nắm gạo", "thông minh bị thông minh hại".
- Điều này sao được! Không được!
Độc Cô Tiểu Nghệ càng nghĩ càng tức giận, bộ ngực nhỏ run lên, trong lòng tràn đầy căm phẫn, không ngờ rống lớn một tiếng. Thanh âm lại cực kỳ vang dội, thậm chí còn mang ý tứ hờn dỗi, chấn động cả trướng bồng.
Ba người nhất tề giật nảy mình, ngạc nhiên nhìn về phía nàng.
Độc Cô Tiểu Nghệ bất chấp sự thẹn thùng, xông về phía trước ôm lấy cánh tay Quân Mạc Tà như tuyên bố chủ quyền:
- Hắn là của ta! Chỉ duy nhất của ta, các ngươi không thể đến đoạt! Hu hu, duy nhất của ta.
Nàng vừa nói xong, không khỏi uất ức vô hạn, trực tiếp khóc lên, nức nở nghẹn ngào mà nói:
- Ta đã nhắm trúng hắn rồi, các ngươi sao có thể đoạt hắn từ ta, hu hu, hắn là của ta, chỉ duy nhất của ta, ai đoạt cũng không được hu hu...
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Đô Thị: Thời Gian Chi Chủ