Chương 354: Anh hùng không tịch mịch!

Cơn tức giận của Độc Cô Tiểu Nghệ tựa như một tiểu cô nương bị đoạt mất chiếc kẹo ngọt, hoặc như một tiểu hài tử mòn mỏi chờ đợi nửa năm mới có được một quả táo chín, nhưng khi quả táo vừa sắp chín muồi, đột nhiên lại xuất hiện hai người đến dòm ngó, bàn luận về việc phân chia nó, mà hoàn toàn xem nhẹ sự tồn tại của nàng.

Dám xem nhẹ chính mình đến thế!Sự phẫn nộ cùng ủy khuất lúc này quả thực không gì sánh nổi.

Ba người Quân Vô Ý đồng thời trợn tròn mắt nhìn. Sau đó gần như đồng loạt bật cười. Động tác cùng thần thái của nha đầu kia thật sự quá đỗi đáng yêu. Dù Quân Vô Ý đang mang nặng tâm sự, Quản Thanh Hàn vẫn còn ngượng ngùng xấu hổ, nhưng tất cả đều bị hành động của nàng làm cho biến mất vô tung vô ảnh.

Thấy ba người đồng loạt trừng mắt nhìn mình, Độc Cô Tiểu Nghệ lúc này mới kịp phản ứng, không khỏi mở miệng, tức giận thốt lên:- Chính là của ta!

Khi nói xong, nàng mới phát hiện bản thân mình thật sự thất thố. Chưa nói đến việc nàng cùng Quân Mạc Tà cũng chưa có hôn ước, căn bản không có bất cứ quan hệ gì, mà hoàn cảnh lúc này lại càng không phù hợp, Quân tam gia đang dặn dò như phó thác trước khi lâm chung vậy. Nàng tuyệt đối không nên quấy rầy như vậy, huống chi lúc này nàng còn mang thân phận người làm chứng, thật sự là không nên chút nào.

Hơn nữa, những lời này há lại là lời lẽ của một vị đại cô nương chưa xuất giá? Huống chi nàng còn mang thân phận Thiên Kim (con gái quý tộc) duy nhất của Độc Cô thế gia.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu nha đầu không khỏi lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, vội buông lỏng cánh tay Quân Mạc Tà ra, nhẹ nhàng cắn môi một hồi, quẫn bách đến mức không biết nói lời nào cho phải.

Chưa nói tiểu nha đầu không biết mở lời thế nào, ngay cả Quân tam gia, Quản Thanh Hàn và Quân đại thiếu gia cũng hoàn toàn không biết hòa giải ra sao. Ba người thật sự bị sự bưu hãn (bướng bỉnh, ngang tàng) của Độc Cô Tiểu Nghệ làm cho choáng váng, vẫn chưa hoàn hồn.

Bốn người mắt to trừng mắt nhỏ một hồi. Tiểu nha đầu đột nhiên "ừm" một tiếng, che đi khuôn mặt đang nóng bừng rồi lao ra ngoài, dáng vẻ giống hệt như bị chó đuổi phía sau vậy, chỉ nghe "bịch" một tiếng, không biết là va phải vật gì.

- Mạc Tà, ha ha, mị lực (sức hấp dẫn) của ngươi quả là không nhỏ a! Thế nào mà đã khiến cho hòn ngọc quý trong tay Độc Cô thế gia vì ngươi mà tranh giành tình lang vậy, thật khiến ta kinh ngạc!

Quân Vô Ý khoái trá cười lớn. Đối với hắn mà nói, Quản Thanh Hàn vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, thế nhưng giờ phút này nhìn thấy một màn như vậy, hắn cũng đã rõ Độc Cô tiểu nha đầu có tình căn thâm chủng (tình cảm cắm rễ sâu) đối với chất nhi (cháu trai) của mình. Tự nhiên hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm không ít. Những thứ khác không nói, riêng nói về tiểu nha đầu, nàng rất môn đăng hộ đối (xứng đôi vừa lứa). Nếu như Quân gia cùng Độc Cô thế gia kết tình thông gia, cho dù Hoàng Thượng thật sự có tâm nhằm vào Quân gia, thực tế cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng. Nếu chuyện tốt của cháu trai được thành tựu, cho dù ngày mai chính mình có phơi thây sa trường cũng mỉm cười nơi Cửu Tuyền (Suối vàng). Tiếc nuối duy nhất là không thể tự mình uống chén rượu mừng của cháu mình!

Trong trạng thái cực độ xấu hổ, Quân đại thiếu gia cũng nhiều lần định mở miệng, thế nhưng lại không biết nói gì. Thật sự là không biết từ khi nào mình lại trở thành "vật" độc chiếm của nha đầu kia? Cuối cùng, bất lực buông tay, nhún vai, hắn cười còn khó coi hơn khóc, mãi sau mới miễn cưỡng bật ra một câu:- Lớn lên quá đẹp trai cũng không phải là vấn đề của ta, thật sự đẹp trai quá cũng là một cái tội ư?

Quản Thanh Hàn nghiêm mặt hừ một tiếng, thế nhưng cũng không nói gì. Một lát sau, đột nhiên khuôn mặt nàng lại đỏ hồng tựa ánh bình minh ló dạng.

Quân Vô Ý khoái trá cười lớn, cũng cảm giác chính mình vừa mới nói một chuyện vượt quá thân phận của mình, đặc biệt chuyện này còn liên quan tới nghĩa nữ vừa mới nhận. Hắn xấu hổ cười khổ một tiếng, xua tay nói:- Các ngươi lui đi, ta cần yên tĩnh một chút. Ta cần suy nghĩ kỹ lưỡng chuyện chiến sự ngày mai.

Quân Mạc Tà cùng Quản Thanh Hàn nhìn nhau, cả hai đồng thời lui ra.

Quân Mạc Tà vốn định nói vài lời với Quản Thanh Hàn, thế nhưng vừa ra khỏi lều, Quản Thanh Hàn xoay người một cái đã biến mất không dấu vết. Sắc mặt nàng không ngờ lại vô cùng bối rối, mang theo cả lo sợ, nghi hoặc, và vẻ ngượng ngùng.

Quân đại thiếu thở dài một tiếng, đối mặt với Thanh Thiên Minh Nguyệt (bầu trời xanh trăng sáng). Hắn giả vờ thanh cao, mang vẻ phong lưu vô hạn, khẽ than nhẹ một tiếng: Bản thân là một nam nhân Khuynh Quốc Khuynh Thành (nghiêng nước nghiêng thành), một thân Băng Thanh Ngọc Khiết (trong sạch như băng, thuần khiết như ngọc), giai nhân thấy thì đỏ mặt, mỹ nữ gặp liền bỏ trốn. Hắn ung dung tiêu sái bước trở lại trướng bồng.

Trong trướng.

Quân Vô Ý phất tay áo, toàn bộ đèn trong trướng bồng lập tức tắt ngấm, không gian trở nên đen kịt, chỉ còn ánh trăng nhu hòa chiếu vào. Nến vừa tắt, khói xanh còn vương vấn bốc lên vài tia.

Thân ảnh thanh y của Quân Vô Ý ẩn mình vào trong bóng tối.

Ngoài trướng bồng còn có Đông Phương tam huynh đệ vẫn kiên nhẫn đứng, không chút lay động, cũng không phát ra bất kỳ thanh âm nào, cứ như vậy lẳng lặng bầu bạn cùng vị lão huynh đệ này.

Tối nay có lẽ chính là đêm cuối cùng trong cuộc đời của Quân Vô Ý. Cốt nhục huynh đệ âm dương cách trở, hồng nhan tri kỷ (bạn tri âm) xa tận Thiên Nhai (Chân trời). Thế nhưng cho dù Anh Hùng Mạt Lộ (người anh hùng đi đến đường cùng) cũng sẽ không cô độc!

Chúng ta sẽ đi cùng nhau!

Quản Thanh Hàn lẳng lặng đứng ở một nơi cách đó không xa quân trướng của Quân tam gia, trên khuôn mặt đẹp nước mắt vô thanh vô tức (âm thầm không tiếng động) chảy dài, nhưng thân thể vẫn không hề động, cũng không phát ra nửa phần thanh âm nào.

Tam thúc, Nghĩa phụ, đêm nay người sẽ không cô độc đâu!Hãy để nữ nhi bầu bạn cùng Nghĩa phụ! Có lẽ đây cũng là đêm cuối cùng rồi.

Trong quân doanh Thiên Hương, khắp nơi đều tĩnh mịch. Vô số đại hán đầu đội mũ trụ, thân khoác chiến giáp, võ trang đầy đủ. Họ đứng thẳng tắp như những cọc gỗ kiên cường bên ngoài trướng bồng, đội hình chỉnh tề! Ánh mắt hổ phách nóng bỏng ẩn chứa tình cảm chất phác. Mỗi người đều cố gắng nín thở.

Cùng với đám người này ra trận, chính là đi chịu chết. Thế nhưng Nguyên soái chỉ có một lựa chọn duy nhất, đó là hy sinh!Ngày mai, Nguyên soái sẽ xuất chiến!Tối nay, hãy để chúng ta ở cùng người!Nguyên soái, người sẽ không cô độc! Anh hùng không nên cô độc!

Huyết Y đại tướng là thần tượng trong quân, là cái tên vạn phần hiển hách (vang danh), cuối cùng sẽ giống như huynh trưởng Bạch Y Quân Suất (người chỉ huy quân đội mặc áo trắng) Quân Vô Hối của hắn, khắc sâu vào trái tim mỗi quân nhân Thiên Hương! Trở thành một pho Phong Bi (bia đá ghi công) bất diệt!

Tạo thành... Huyết Sắc Truyền Thuyết (truyền thuyết nhuốm máu)!

Ánh trăng u tịch lẳng lặng tỏa sáng trên bầu trời, lan tỏa ngàn dặm, bao phủ khắp núi rừng Thiên Nam.

Ánh trăng cũng không biết chiến sự ngày mai có bao nhiêu nam nhi sẽ nhuộm máu chiến trường, phiến rừng xanh này sẽ có bao nhiêu thi cốt nằm lại?

Một thân ảnh nhàn nhạt thoáng lướt qua trướng bồng, tiếp đó lại như tan vào trong không khí, triệt để biến mất. Cũng chỉ có những người có tu vi đạt đến Thần Huyền Cảnh giới (cảnh giới thần bí cao cấp) như Đông Phương tam kiếm mới mơ hồ cảm giác được đỉnh đầu mình khẽ động. Ba người đều ngạc nhiên nhìn nhau, thế nhưng không có phát hiện gì.

Vốn dĩ Quân Vô Ý ở bên trong trướng cũng mơ hồ phát giác ra điều gì đó, thế nhưng hắn cũng không để ý, căn bản chẳng hề quan tâm!

Cho dù thật sự có là tuyệt đỉnh sát thủ đến ám sát mình cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Dù sao ngày mai trên chiến trường cũng bước vào Hoàng Tuyền (Suối vàng), chết sớm một chút thì có ngại gì?

Cho nên hắn cũng thật sự không thèm để ý!

Về phần những người khác, cho dù là một chút dấu vết cũng không hề phát giác ra!

Quân Mạc Tà cuối cùng cũng hoàn thành việc sắp xếp nhân tuyển cuối cùng tham chiến: Bách Lý Lạc Vân. Hắn cầm lấy cái bình nhỏ trở về, chỉ mong thứ đồ vật mà Hạc Trùng Tiêu cho mình có tác dụng. Nếu không, e rằng bản thân hắn đành phải đích thân ra mặt ngăn cản cơn sóng dữ này thôi.

Nhưng mà nếu để cho kẻ gia hỏa muốn Tam thúc thân bại danh liệt chứng kiến người bình an trở về, chuyện như thế há chẳng phải rất hả hê sao?

Vầng trăng dần ngả về tây, phương đông cũng dần rạng sáng.

Ánh sáng cuối cùng cũng xua tan màn đêm u tối!

Trong trướng bồng, Quân Vô Ý chậm rãi đứng lên, bước vài bước, sau đó hơi do dự, rốt cuộc quyết định vẫn ngồi trên xe lăn. Chân tuy đã sớm phục hồi, thậm chí công phu bị phế mười năm trước cũng đã hoàn toàn khôi phục, thế nhưng nếu tiết lộ chuyện này ra ngoài, khó có thể đảm bảo Hoàng Đế bệ hạ có thể hay không đặc biệt chú ý đến Quân gia. Nếu thật sự là có chuyện này, coi như mình có xuống Suối Vàng (Hoàng Tuyền), cũng khó có thể nhắm mắt được.

Đối mặt với vô số Huyền thú (quái vật có huyền lực) cao cấp vây công, nếu không khéo léo, kết cục cũng đều bi thảm như nhau. Dù sao cũng đều phải chết, vậy tại sao còn phải rước thêm tội danh cho gia tộc?

Chậm rãi chuyển động xe lăn. Quân Vô Ý vẫy cánh tay phải, thanh bảo kiếm treo trên tường "vù" một tiếng đã bay vào tay hắn. Hắn lẳng lặng vén rèm cửa đi ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn giật mình sửng sốt.

Với tính cách trầm ổn, tỉnh táo của Quân tam gia cũng không khỏi giật mình kinh hãi. Thật sự là cảnh tượng khiến người ta phải kinh sợ!

Đông Phương tam kiếm đứng bên ngoài nhìn hắn. Đông Phương Vấn Tình mỉm cười, nhanh chóng bước đến đẩy xe giúp Quân Vô Ý. Hai bên dày đặc hơn hai vạn tướng sĩ chỉnh tề xếp thành hàng dài, im lặng nhìn hắn, tròng mắt người nào cũng ẩn hiện sắc đỏ.

Ánh mắt Quân Vô Ý cũng có chút đỏ hoe, hít một hơi thật sâu rồi nói:- Các ngươi đều ở đây làm gì? Mọi người hãy giải tán đi, cũng đâu phải Sinh Ly Tử Biệt (sống chết chia lìa), bày ra bộ dạng gì đây?

Không có người nào nhúc nhích. Sao lại không phải Sinh Ly Tử Biệt? Người nghĩ không ai biết chuyện gì đang xảy ra sao?!

Quân Vô Ý trầm mặc một hồi lâu, ánh mắt phức tạp quét qua từng gương mặt quen thuộc đứng bên cạnh. Một lúc lâu sau, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định. Hắn nhẹ nhàng nâng tay phải lên, quát:- Người nào hôm nay xuất chiến, hãy đứng ra khỏi hàng!

Sau khi ra lệnh, ba trăm người đồng loạt bước ra. Trong đó có một ít người do dự, thế nhưng cuối cùng cũng vì đại nghĩa mà không quay đầu. Họ tập hợp thành một phương trận ngay sau lưng Quân Vô Ý.

Đông Phương Vấn Tình thôi động (đẩy) xe lăn chầm chậm tiến lên. Ba trăm người theo sau, mắt thấy sắp ra đi. Đột nhiên, một tiếng gào to vang lên:- Chậm đã!

Đúng là Quân Mạc Tà, chỉ thấy khuôn mặt hắn trang nghiêm, vung tay lên nói:- Tiễn đưa các vị Thiên Hương anh hùng, há có thể không có rượu tiễn biệt tráng sĩ! Rượu này đều là Cực Phẩm Hảo Tửu (rượu ngon cực phẩm), chỉ có nó mới xứng với dũng sĩ Thiên Hương! Mạc Tà mong chư quân (các vị quân sĩ) thắng lợi trở về!

Phía sau hắn, lập tức có người ôm vò rượu chạy tới. Một người khác ôm theo chồng chén lớn đến, mỗi chén lập tức được rót đầy rượu.

Sâu trong đáy mắt Quân Mạc Tà, ẩn hiện một tia áy náy. Trước đây hắn chưa từng tiếp xúc với những người này, thế nhưng hôm nay bọn họ dứt khoát đứng ra, biết rõ là chịu chết, nhưng vẫn ngạo nghễ (kiêu hãnh) bước tới, không hề chùn bước!

Chỉ riêng điểm này cũng đủ khiến Quân Mạc Tà kính trọng.

Không quản lúc trước là người tốt hay xấu, nếu như đối diện với sinh tử mặt không đổi sắc, chính là anh hùng! Chính là Hảo Hán (người đàn ông bản lĩnh, khí phách)!

Anh hùng Hảo hán, không thể phân biệt bằng hai chữ thiện ác!

Thế nhưng thành thật xin lỗi, ta vốn dĩ có thể cứu các ngươi. Để cứu các ngươi, ta chỉ cần nhấc tay là đủ, thế nhưng, ta lại không thể cứu! Chiến tranh không thể không có người chết, cuộc chiến khốc liệt (tàn khốc) lại càng phải như thế!

Vì Tam thúc, vì Quân gia, ta không thể cứu các ngươi!

Thành thật xin lỗi!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm (Rừng Thượng Phạt)

Đề xuất Voz: Khi Miền Ký Ức Giao Thoa
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN