Chương 356: Lệ Tuyệt Thiên oan uổng

Hai mắt Phong Quyển Vân lạnh băng nhìn chằm chằm Ưng Bác Không đầy bất mãn, sau đó lại chuyển hướng đến Lệ Đằng Vân đang nằm trên mặt đất, buông lời lạnh lùng:- Lệ Đằng Vân, ngươi phải hiểu rằng, không phải ai ngươi cũng có thể chọc giận! Phong Quyển Vân ta nếu muốn giết người cũng sẽ dứt khoát ra tay, từ trước đến nay không quản là Hoàng thân Quốc thích hay con trai của Chí Tôn. Ngươi thật sự rất may mắn! Bởi vì mặt mũi của phụ thân ngươi ta có thể không nể, thế nhưng việc hai vị Chí Tôn này ra tay ngăn cản ta thì không thể không để ý!

"Cuồng Phong Kiếm Thần, ngươi thật uy phong a!"Trong mắt Phong Quyển Vân không hề che giấu sát khí. Lệ Tuyệt Thiên rốt cuộc cũng xoay người lại, lạnh lùng nhìn Phong Quyển Vân. Thạch Trường Tiếu và Lệ Vô Bi cũng đồng thời tiến lên, lo ngại nội chiến bùng nổ ngay trước đại địch.Phong Quyển Vân không hề yếu thế, ánh mắt như kiếm nhìn hắn thật lâu. Khóe miệng đột ngột xuất hiện nụ cười lạnh, chậm rãi lắc đầu nói:- Xem ra hôm nay ta thật sự không nên tới!

Đột nhiên hắn xoay người lại, nói:- Chư vị, Phong mỗ cáo từ trước vậy!Nói xong, thân hình hắn lóe lên, lăng không bay vút lên, giữa không trung nghiêm giọng quát lớn:- Quân Vô Ý, nếu như ngày hôm nay ngươi không chết, Phong Quyển Vân ta sẽ tìm ngươi nâng chén tâm sự! Phong Quyển Vân ta hôm nay thấy ngươi gặp nguy nan mà đành bất lực, là lỗi của ta! Ngày sau sẽ giúp đỡ Quân gia! Cáo từ!Lời còn chưa dứt, thân hình đã hóa thành một đạo cầu vồng, tựa kiếm quang mãnh liệt bắn đi, mà thân thể của Phong Quyển Vân cũng theo đạo ánh sáng này như lưu tinh vụt về phía chân trời, biến mất vô tung. Giữa không trung vẫn còn vương vấn tiếng cười lạnh:- Phong Tuyết Ngân Thành, Huyết Hồn Sơn Trang. Thế lực thật lớn, không sai, bất quá cũng chỉ đến thế mà thôi! Ha ha ha...Trong sơn cốc còn truyền tới từng trận tiếng vọng:- Bất quá cũng chỉ như vậy mà thôi... Bất quá cũng chỉ như vậy mà thôi...

Quân Vô Ý đứng trước chiến trận, thần sắc khẽ rung động, nhìn một đạo kiếm quang vạch phá bầu trời, khuôn mặt lạnh giá bỗng xuất hiện một tia ôn hòa:- Đa tạ!Quân Vô Ý nhẹ nhàng nói, dường như chỉ để cho mình nghe. Trong lòng rốt cuộc cũng xuất hiện một tia ấm áp. Thiên hạ này, cuối cùng vẫn còn có chính nghĩa, cuối cùng cũng có những điều đáng trân quý trong cõi hồng trần.

Khuôn mặt lạnh lùng của Lệ Tuyệt Thiên tức thì tái nhợt!Hắn nhìn khuôn mặt đang sưng phồng của đứa con, khóe miệng vẫn còn vương vãi một vệt máu tươi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Ưng Bác Không cùng Thạch Trường Tiếu, thấy vẻ mặt hai người cũng chẳng vui vẻ gì, trong cơn tức giận, hắn lạnh lùng nói:- Xin hỏi hai vị Chí Tôn, các ngươi cũng cho rằng lão phu làm việc không phải đạo sao?- Chẳng lẽ ngươi cho rằng những hành động này đều rất thuận lòng trời? Chính nghĩa lẫm liệt sao?Ưng Bác Không trợn mắt lên, giận dữ nói:- Lệ Tuyệt Thiên, ngươi thân là Chí Tôn thế nhưng lại dám đổi trắng thay đen sao?- Lão phu đổi trắng thay đen thì như thế nào? Thiên hạ này, có ai dám nói lão phu làm sai?Trong mắt Lệ Tuyệt Thiên phát ra hàn quang, hung hăng nhìn Ưng Bác Không nói:- Ưng Bác Không, ngươi không nên quên, lão phu chỉ có một đứa con trai này! Ta có thể vì nó mà đối địch với cả thiên hạ, con của ta yêu cầu thứ gì, ta nhất định sẽ thực hiện!- Ha ha… Tuyệt Thiên Chí Tôn, hôm qua khi đối mặt với Mai Tôn Giả, uy phong của ngươi hôm nay sao không thi triển? Nghe nói ngọn sóng gió ấy chính do đứa con trai bảo bối của ngươi gây ra, ngươi còn dám phủ nhận sao? Ngươi chỉ có một đứa con trai thì sao? Lão phu tát hắn lăn trên mặt đất thì sao, ngươi đau lòng sao? Đúng rồi, lão phu vừa rồi ra tay chỉ là một cái tát, nhưng chính là cứu mạng hắn, giúp Lệ gia ngươi khỏi bị tuyệt hậu. Ngươi còn không mau đến tạ ơn lão phu!Ưng Bác Không cương trực hô to, không chút do dự, ngẩng cao đầu, liếc mắt khinh miệt, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích, mỉa mai. Ngôn từ sắc bén, đối diện Đệ Nhị Chí Tôn mà không hề có chút kiêng kỵ.Tuy biết rõ bản thân không phải là đối thủ của họ Lệ, thế nhưng hắn không hề có nửa điểm ý tứ lùi bước. Hắn quay đầu lại nhìn Quân Vô Ý trên trận địa, điềm nhiên nói:- Lệ Tuyệt Thiên, ngươi có con, người khác cũng có con, cũng không phải tự nhiên từ đá sinh ra. Lệ Tuyệt Thiên, bốn ngàn người phía dưới đang đi chịu chết. Bọn họ cũng đều do cha mẹ tận lực nuôi dưỡng! Bọn họ chết sẽ hóa thành xương trắng, con ngươi chết cũng chỉ là một khối thịt thối! Con ngươi thì cao quý hơn ai?

Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi mặt không cảm xúc, lạnh giọng nói:- Việc đã đến nước này các ngươi còn tranh luận những chuyện vặt vãnh này có ý nghĩa gì? Chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao! Kẻ không đáng chết hôm nay tự nhiên sẽ sống sót, mà kẻ đáng chết nhất định phải chết. Các ngươi hiện tại nội chiến, liệu có cứu được mạng bọn họ sao? Lão phu có mười một tên đệ tử, ra ngoài một chuyến mà cứ thế chết thảm một cách khó hiểu, hiện tại còn không biết hung thủ là ai. Nếu chiếu theo lời các ngươi, vậy lão phu cũng có thể tìm các ngươi mà đánh một trận?Thạch Trường Tiếu cũng dằn xuống cơn giận, tiến lên hòa giải. Lệ Tuyệt Thiên có thể không thèm để ý, thế nhưng Thạch Trường Tiếu thân là Tông Sư của một quốc gia, lại là vì bá tánh của bổn quốc cho nên mới tới đây. Thạch Trường Tiếu cũng tự nghĩ bản thân không phải là người tốt gì, thế nhưng hắn lấy đại cục làm trọng.Mặc dù từng ra mặt giúp đỡ Huyết Hồn Sơn Trang, thế nhưng hôm nay Lệ Tuyệt Thiên nói những lời quá đáng như vậy cũng không tốt, mà hiện tại lại không thích hợp để nổ ra nội chiến.Ưng Bác Không đồng dạng cũng cảm thấy gây huyên náo lúc này cũng không hay. Lão tử mặc dù là vì Phong Quyển Vân, thế nhưng cũng coi như là cứu lấy cái mạng nhỏ của đứa con trai ngươi, ngươi không cảm kích thì thôi, lại còn trút giận lên đầu ta! Đây là đạo lý của nhà các ngươi sao?Cho rằng lão tử xếp hạng cuối cùng là có thể tùy tiện để các ngươi ức hiếp sao? Tin hay không lão tử giết chết con trai ngươi? Ngươi mạnh hơn lão tử, lão tử thừa nhận, thế nhưng với tốc độ ốc sên của ngươi mà muốn giết lão tử? Ngươi liệu có thể đuổi theo được không?

Đám Thần Huyền cường giả như Tiêu Bố Vũ, những người có thực lực kém hơn một bậc, đều tiến lên khuyên giải, rốt cuộc bốn Đại Chí Tôn cùng nhau hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.Trong lòng Ưng Bác Không hết sức nôn nóng. Hắn từ lúc theo Quân Mạc Tà đã biết, gốc rễ của mọi chuyện này đều xuất phát từ Lệ Đằng Vân, thế nhưng lúc này vì sao Quân Mạc Tà lại không cho mình ngăn cản Quân Vô Ý xuất chiến. Cũng không biết Quân Mạc Tà dựa vào cái gì mà tự tin đến thế. Ưng Bác Không vẫn luôn bồn chồn, thỉnh thoảng lại nhìn quanh tìm kiếm tung tích của Quân Mạc Tà.Nguyên lai, Ưng Bác Không vốn không định can dự vào chuyện này, thế nhưng lại bị Quân Mạc Tà ràng buộc từ trước. Mà bây giờ Quân đại thiếu lại biến mất không dấu vết. Ai cũng không biết hắn bỏ đi nơi nào.

Ở phía xa theo phương hướng Thiên Phạt Sâm Lâm đột nhiên bay lên một mảnh mây đen đông nghịt, phi tốc mà tới, chính là vô số huyền thú phi hành. Trên mặt đất nổi lên từng cuộn bụi lớn. Âm thanh ầm ầm không ngừng truyền tới tai mọi người. Nghe âm thanh này cũng không biết là có bao nhiêu huyền thú ầm ầm chạy tới mới có thể tạo ra thế trận kinh thiên động địa như vậy.Không khí đột nhiên nổi lên một hồi dao động vi diệu, tốc độ nó có thể so sánh với tốc độ âm thanh. Đúng là Quân Mạc Tà giống như sao băng thi triển Độn Thuật...Ở phía xa bỗng truyền tới một tiếng nói hơi khàn khàn:- Lệ Tuyệt Thiên, bên các ngươi chuẩn bị xong chưa?Theo tiếng nói này vang lên, trên bầu trời xuất hiện một chấm đen, từ nhỏ dần biến thành lớn, một thân hắc bào bao phủ toàn thân vị thần bí nhân này, giống như lưu tinh từ phương xa bay tới rồi dừng lại cách mọi người mười trượng, đột nhiên khựng lại, vững vàng đứng giữa không trung.Chỉ bằng thủ đoạn tinh xảo này cũng khiến cho người người tán dương, huống chi còn là từ trên hư không ngưng lại đột ngột? Huyền công bực này càng khiến người ta kinh ngạc tột cùng!

- Mai Tôn Giả!Lệ Tuyệt Thiên hai tay ôm quyền cùng ba gã Chí Tôn đồng thời thi lễ:- Cách biệt đã lâu, Tôn Giả vẫn khỏe chứ!Đối với cường giả đỉnh phong thể hiện sự tôn trọng, chính là đạo lý tất nhiên ở thế giới này.Thế nhưng Lệ Tuyệt Thiên thật không ngờ chính một câu nói kia của mình lại châm ngòi một ngọn núi lửa cuồng nộ!"Cách biệt đã lâu, Tôn Giả vẫn khỏe chứ" câu này dùng với loại trường hợp khác thật không quá phận, thế nhưng hiện tại, câu nói của Lệ Tuyệt Thiên tuy không mang ý xấu, nhưng trong tai Mai Tôn Giả lại thành "Từ khi chia tay đến giờ, ngươi gặp chuyện rồi à..."Tu vi của Mai Tôn Giả cao như vậy, sau khi nghe câu "Cách biệt đã lâu, Tôn Giả vẫn khỏe chứ" này, thân thể cũng phải run lên, thiếu chút nữa thì từ giữa không trung ngã nhào xuống. Dù cuối cùng cũng ổn định thân thể, nhưng quả thực đã hạ thấp độ cao xuống hẳn một trượng.Chỉ nghe giọng hắn như nghiến răng nói:- Lệ Tuyệt Thiên. Ngươi không biết nói những lời dễ nghe hơn sao? Mới ba ngày trước còn gặp nhau, ngươi còn nói cái gì mà 'cách biệt đã lâu, vẫn khỏe chứ'? Ta xem ngươi hoặc là không có đầu óc, hoặc là bên trong nó đã bị nấm mốc rồi! Hoặc là đầu của ngươi đã bị lèn đầy bã đậu hay sao? Hay là luyện công làm cho đầu óc mụ mị rồi? Ngươi tên đồ hỗn trướng kia! Lão vương bát đản! Ngươi vì sao lại còn chưa chết đi!Vị tuyệt đại cường giả này chỉ vì người khác thuận miệng nói một câu ân cần hỏi thăm, thế nhưng lại đáp trả bằng những lời chửi rủa chua ngoa như mụ đàn bà! Thật sự là khiến người ta khó hiểu đến tột cùng.Lệ Tuyệt Thiên cực độ buồn bực cùng cuồng nộ.Lão tử hỏi thăm ngươi một câu 'cách biệt đã lâu', thì có tội à? Mẹ kiếp, đồ vô lại không biết nói lý! Cần gì phải phản ứng mãnh liệt như bị người ta làm nhục thấu xương vậy?Dù nói thế nào lão tử cũng là Chí Tôn đỉnh cấp, vậy mà cũng chẳng thèm nể mặt ta chút nào. Loại hành vi này thì khác gì người đàn bà chanh chua? Tôn Giả? Tôn Giả cái thá gì!Với thân phận của Lệ Tuyệt Thiên sao có thể cam chịu nhục như vậy? Sắc mặt hắn cũng không khỏi lạnh xuống:- Mai Tôn Giả tựa hồ phản ứng kịch liệt quá mức rồi... Chẳng lẽ là... bị kẻ nào vô lễ chăng?- Lệ Tuyệt Thiên đồ hỗn trướng! Ngươi đây là đang nói chuyện với Bản Tôn Giả sao? Còn có biết tôn ti trật tự không hả?Mai Tôn Giả lập tức giống như con mèo bị giẫm phải cái đuôi, nhảy dựng lên, giọng nói cũng trở nên the thé, bén nhọn.Hắn vốn không phải là một người không có tu dưỡng, thế nhưng hôm nay Lệ Tuyệt Thiên cũng xui xẻo, chỉ vì một câu nói của hắn khi lọt vào lỗ tai Mai Tôn Giả, không ngờ lại bị hiểu sai ý!Đây chính là chuyện vô cùng nhục nhã trong cuộc đời này của Mai Tôn Giả!Quả thực chính là giống với câu thơ: Dùng hết nước Tam Giang Ngũ Hồ, cũng khó có thể rửa sạch nỗi nhục ngày đó.Vừa nghĩ tới chuyện xấu hổ ngày trước, Mai Tôn Giả tức giận đến nỗi trái tim cơ hồ muốn nứt toác, máu huyết cuồn cuộn dâng lên não. Giống như câu nói tức sùi bọt mép, muốn ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng!Chuyện tình quá mức ti tiện, vô sỉ, đê tiện, hèn hạ như vậy lại có thể ngang nhiên xảy ra với mình. Mà ngay cả một tiếng kêu cũng không dám. Cuối cùng còn bị... Lệ Tuyệt Thiên này chẳng lẽ đã biết chuyện gì? Mới cách ba ngày, vì sao lại có cảm giác thái độ của hắn trở nên lớn gan hơn? Rõ ràng là đang có ý châm chọc mình!

Chuyện phát sinh trên người Mai Tôn Giả chỉ là vấn đề tâm lý của hắn, Lệ Tuyệt Thiên làm sao có thể biết được? Quả thật là quá hồ đồ.

Thế nhưng nghĩ tới đây, Mai Tôn Giả nhìn Lệ Tuyệt Thiên, ánh mắt càng lúc càng lộ vẻ bất thiện, sát khí càng mạnh mẽ hơn, như đang nghiến răng nghiến lợi. Bản Tôn Giả có thể tùy ý bị người khác cười nhạo sao?

Lệ Tuyệt Thiên, hôm nay ngươi xong đời rồi!

Nỗi oan của Lệ Tuyệt Thiên lúc này quả thực có thể sánh ngang với Nhạc Nguyên Soái ở Phong Ba Đình, thậm chí còn lớn hơn! Đặc biệt là lần này hắn chẳng hề đắc tội gì, lại cứ thế bị gán cho cái tội tày trời như vậy. Nếu như Lệ Tuyệt Thiên vì thế mà chết dưới tay Mai Tôn Giả, thì chuyện này tuyệt đối oan nghiệt như trời đổ tuyết vào tháng sáu, khiến lão thiên cũng phải đồng tình mà rơi lệ.

Thật sự là quá oan uổng!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Độc Tôn Tam Giới
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN