Chương 357: Chiến đấu cuồng bạo
Lúc thủ lĩnh Thiên Phạt nổi thịnh nộ, mặt mày hung tợn, nhất tâm muốn xung phong đại chiến, Hùng Khai Sơn liền dẫn theo quần thú Huyền Thú gầm thét xông ra.
Đột nhiên bên tai hắn lại truyền tới một thanh âm:- Lão Hùng, trận đại chiến hôm nay ngươi sẽ đánh trận đầu sao?
Hùng Khai Sơn ngẩn người, giọng nói này dường như được phát ra từ một người đi song hành bên cạnh mình, vừa đi vừa nói chuyện, tựa như cận kề bên tai, thế nhưng lại không hề có bóng người nào.
Kỳ thực, đúng như Hùng Khai Sơn đã cảm nhận được, Quân Mạc Tà lúc này đang ở bên cạnh, một đường đi theo hắn. Chẳng qua là hắn không nhìn ra mà thôi. Nhưng Hùng Khai Sơn khóe miệng giãn rộng, suýt bật cười thành tiếng, bởi vì hắn đã nghe ra chủ nhân của thanh âm này. Hắn không khỏi cảm thán nghĩ: Cao nhân quả nhiên là cao nhân a, chớ tưởng thần thông thủ đoạn này đơn giản, trên đời này mấy ai có thể thi triển được?
Hắn cung kính đáp:- Vâng, hôm nay ta cùng Hổ Vương, Sư Vương dẫn theo Hổ, Sư, Hùng Tam Đại Huyền Thú đối chiến với Huyền Giả Thiên Nam.
- Ừm, bột thuốc các ngươi đưa cho ta, ta đã bôi lên đỉnh đầu năm người rồi.
Quân Mạc Tà ha ha cười, nói:- Lát nữa chú ý đừng đánh nhầm người nhé.
- Chuyện này đương nhiên rồi.
Hùng Khai Sơn cảm thấy vị tiền bối này hôm nay hơi dài dòng, chuyện này lẽ nào còn phải nói? Chúng ta làm sao có thể nhận nhầm người được? Hắn lại không biết hôm nay Quân Mạc Tà có chút khẩn trương, quan tâm tắc loạn, cho nên mới nói nhiều một chút.
Ngay lúc này, Hùng Khai Sơn chỉ cảm thấy bả vai chợt mát lạnh, một luồng Linh Khí tinh thuần quán nhập vào cơ thể, chớp mắt đã vận hành một chu thiên trong cơ thể hắn, lập tức cảm giác sảng khoái tràn ngập toàn thân. Toàn bộ kinh mạch bị Liệt Mạch Độn Tâm Kiếm của Lệ Tuyệt Thiên làm tổn thương lúc này đã hoàn toàn phục hồi, hắn không khỏi mừng rỡ khôn xiết, cảm kích nói:- Đa tạ tiền bối!
Thương thế kia vốn dĩ không hề nhẹ, thế nhưng sau khi được đệ nhất Huyền Thú Chi Vương trị liệu, tổn thương cũng đã khôi phục bảy tám phần. Lúc này Linh Khí của Quân Mạc Tà vừa đến, vừa vặn chính là đúng bệnh bốc thuốc, lập tức toàn bộ đều khỏi hẳn. Hơn nữa Hùng Khai Sơn vừa rồi phục dụng một viên Linh Đan tăng cường mười năm công lực, cho nên công lực của hắn ngược lại còn tinh tiến rất nhiều.
Ngay lúc này, bên cạnh hắn vang lên thanh âm:- Nhưng mà cuộc chiến ngày hôm nay, nếu như năm người kia gặp nguy hiểm, nguy cơ không chỉ đến từ địch nhân, mà ngay trong Liên Quân cũng không ít kẻ muốn đánh lén, các ngươi cũng phải chú ý bảo vệ, không thể để bọn họ chịu bất cứ tổn thương nào!
- Tiền bối yên tâm, chuyện này lão Hùng ta không ưa nổi, hết thảy cứ giao cho ta.
Hùng Khai Sơn dùng sức vỗ ngực cam đoan.
- Rất tốt, vậy ta cũng yên lòng. Ừm, đối với những người khác không cần thủ hạ lưu tình! Nhất là Phong Tuyết Ngân Thành cùng Huyết Hồn Sơn Trang, nếu có thể thì xử lý sạch sẽ đi!
Quân Mạc Tà cười nhẹ hai tiếng, khẽ quát:- Ta đi trước.
Hùng Khai Sơn mơ hồ quay đầu nhìn xung quanh, bốn phía không thấy bóng người. Nếu không phải trong cơ thể vẫn còn cảm giác sảng khoái, nội thương đã tan biến, hắn còn tưởng mình vừa trải qua một giấc mộng.
Quân Mạc Tà ung dung dùng Độn Thuật tìm tới Hạc Trùng Tiêu, tiếp tục dặn dò thêm lần nữa. Xong xuôi, hắn mới thỏa mãn thi triển Độn Thuật quay về.
Hẳn là... hết thảy đều đã an bài xong rồi.
Hai ngày này Quân Mạc Tà thu được không ít lợi ích, thế nhưng cũng rất mệt mỏi. Lệ Tuyệt Thiên bảo vệ con hắn, vây khốn Quân Vô Ý; Phong Tuyết Ngân Thành lại ra oai bức ép các đại thế gia phải cúi đầu, điều này làm cho Quân Mạc Tà phẫn nộ tột cùng.
Nếu không phải bởi vì mình còn có chuẩn bị một nước cờ cuối cùng, ngày hôm nay liệu ta cùng Tam thúc có thoát khỏi kiếp nạn này? Càng huống chi nhóm người kia vì viện trợ Huyết Hồn Sơn Trang mà đến. Loại chuyện này không còn có thể nói là hèn hạ, mà phải nói là hạ lưu! Cực kỳ bỉ ổi!
Nhưng mà các ngươi đã bất nhân thì chớ trách ta bất nghĩa. Có đám cường giả Thiên Phạt Sâm Lâm trợ thủ, nếu như không hảo hảo tính toán, cho các ngươi biết trộm gà không được còn mất nắm thóc, Quân gia chúng ta há có thể dễ dàng bị khi dễ như vậy?
Còn có Lệ Tuyệt Thiên, Lệ Đằng Vân, ta cũng sẽ có một phần đại lễ dành tặng cho hai phụ tử các ngươi, cho các ngươi dục tiên dục tử!
Lúc này nhìn thấy Mai Tôn Giả cùng Lệ Tuyệt Thiên nổi giận, Thạch Trường Tiếu vội vàng bước ra, cười nói:- Mai Tôn Giả tựa hồ tâm tình không được tốt, ha ha, nếu không ngại thì có thể nghỉ ngơi một lát, một lát nữa lại tiếp tục bàn bạc cũng không muộn.
Vị Sinh Tử Chí Tôn này cũng nghe ra được, vị Mai Tôn Giả trước mặt này dường như đã xảy ra biến cố nào đó, cho nên hôm nay vừa nghe được lời lẽ trùng hợp mới động hỏa như vậy. Cho dù Lệ Tuyệt Thiên không có thân phận là Đệ Nhị Chí Tôn thì ngài cũng không nên cứ thế mắng hắn như mắng con mình chứ. Người cần thể diện, cây cần vỏ bọc, cho dù ngài có là Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân cũng không thể khi dễ người khác như vậy.
Ngài không thấy Lệ Chí Tôn đã tức giận đến nỗi khuôn mặt lúc xanh lúc trắng, suýt nữa hôn mê sao?
Nhưng mà sự kiện này cũng rất có tính kịch, lúc vừa rồi Lệ Tuyệt Thiên còn ỷ vào Huyền Công cao cường mà ngang ngược giáo huấn đám Ưng Bác Không, Phong Quyển Vân, giờ đây hắn lại bị người khác giáo huấn ngược lại.
Ưng Bác Không nghe vậy mỉm cười, trong lòng vô cùng sung sướng. Mẹ kiếp, người ta đều nói ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, hóa ra không chuẩn xác chút nào. Cứ nhìn chuyện hôm nay đi, đâu cần tới ba mươi năm? Chỉ cần ba cái chớp mắt là đủ rồi, thật thống khoái, quá thống khoái...
- Tâm tình không tốt? Hừ!
Mai Tôn Giả nghe Thạch Trường Tiếu nói xong, chỉ hừ một tiếng, rồi đột nhiên duỗi tay chỉ vào mặt Lệ Tuyệt Thiên, lạnh lùng nói:- Ai nói Bản Tôn tâm tình không tốt? Hôm nay cái lão vương bát đản này thuần túy là muốn chết! Con mèo ba chân kia dám giở trò, mang tiếng là Đệ Nhị Chí Tôn lại chẳng biết xấu hổ! Đáng thương mà cũng thật đáng cười, khuôn mặt này đúng là cần ăn đòn gấp. Ngươi là thứ gì mà dám ở trước mặt ta diễu võ dương oai, đem sư phụ sư nương ngươi ra đây cho ta hỏi xem, bọn họ có dám làm vậy không?
Lệ Tuyệt Thiên cuối cùng không nhịn được cơn cuồng nộ, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, Sát Khí bạo trướng, áo bào toàn thân không gió tự bay. Cực độ nhục nhã, rốt cục bạo phát, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo không ngừng, toàn thân nổi giận run rẩy thở hổn hển, hét lớn:- Mai Tôn Giả, Lệ mỗ kính trọng ngươi là Thiên Phạt Chí Tôn, vốn muốn dàn xếp ổn thỏa, ngươi lại nhiều lần làm nhục ta, chẳng lẽ Lệ Tuyệt Thiên ta lại sợ ngươi sao?
Cho dù hắn là tượng đất cũng có ba phần Hỏa Khí, huống chi lại là Đệ Nhị Chí Tôn nổi danh thiên hạ? Bị người ta nhục mạ dồn dập, hôm nay cho dù không có ai chứng kiến, Lệ Tuyệt Thiên còn mặt mũi nào mà hành tẩu giang hồ nữa? Đệ Nhị Chí Tôn? Là Chí Tôn cứt chó a! Bị người ta ị lên đầu lên cổ, lẽ nào còn phải khen một câu thơm quá?
Mai Tôn Giả khinh miệt hừ lạnh một tiếng, nói:- Bản Tôn chính là làm nhục ngươi đấy, ngươi muốn gì? Ngươi dám sao?
Bóng người lóe lên, bất cứ ai cũng không kịp ngăn cản. Trên thực tế cũng chẳng ai muốn ra tay ngăn cản. Thạch Trường Tiếu, Lệ Vô Bi, Ưng Bác Không đám người một bên xem kịch vui, sao có thể xông ra ngăn cản được?
Thân thể của Lệ Tuyệt Thiên tựa như một cơn lốc, lao tới. Hắn hoàn toàn nổi giận, tung ra chiêu "Tuyệt Yêu Thập Tan Kiếm", một thanh trường kiếm sâm hàn kinh người xuất hiện. Đột nhiên cuồng phong nổi lên, đám người đứng bốn phía đều không tự chủ được cảm thấy khí châm bén nhọn như đập vào mặt, không nhịn được đưa tay xoa mặt, không ngờ lại ẩn ẩn cảm giác đau rát. Tất cả đều liên tục lùi về sau vài bước.
Lệ Tuyệt Thiên lướt đi trên mặt đất, tạo thành một hào rãnh thật sâu.
Mai Tôn Giả ở giữa không trung khẽ hô một tiếng:- Tới rất tốt!
Hắc bào rộng thùng thình của hắn đón gió xoay chuyển, sau đó lập tức biến thành một đoàn hắc vụ dày đặc, tựa như muốn thôn phệ thiên địa, không chút ý né tránh, ầm ầm nghênh đón kiếm thế.
Song phương còn chưa kịp an bài chiến đấu, mà nhân vật lãnh đạo hai bên đã lao vào nhau! Hơn nữa tình huống lại vô cùng kịch liệt! Lệ Tuyệt Thiên lòng tràn đầy lửa giận, vô cùng nhục nhã, vô cùng bi phẫn. Mai Tôn Giả lại càng khó tả hơn. Lửa giận ngập trời, quẫn bách bất cộng đái thiên, cơ hồ mỗi chiêu đều muốn đoạt mạng đối phương. Chiến trường hôm nay là ở trong một thung lũng nhỏ giữa hai ngọn núi, hai ngọn núi cách nhau ít nhất là mười dặm. Thế nhưng hai người này chỉ khẽ đằng vân giá vũ tựa như Cổ Ma Thần, mỗi động tác đều nhanh vùn vụt khiến người khác không kịp nhìn rõ, như thiểm điện từ nơi này đánh sang nơi kia, rồi lại từ nơi kia đánh ngược trở về!
Giữa không trung vang lên tiếng sấm sét bạo liệt giống như Lão Thiên Gia đang nổi giận. Một thân ảnh màu đen giống như hỏa tiễn bay thẳng lên trời cao, mà một thân ảnh khác lại giống như lưu tinh thẳng tắp lao xuống đám người Ưng Bác Không.
Người rơi xuống chính là Lệ Tuyệt Thiên. Hắn bị Mai Tôn Giả cuồng mãnh cực điểm, cứng rắn đánh rơi. Tuy không một ai nhìn rõ được trận này, thế nhưng trong lòng hắn biết rõ, một lần đụng độ này, bả vai, ngực, bụng mình trọn vẹn trúng ba chưởng. Nếu như không phải hắn kiệt lực chống đỡ, bảo trì thân hình, thân thể bây giờ có lẽ đã ầm ầm rơi xuống, tạo thành một cái hố lớn dưới đất rồi.
Tuy cuối cùng cũng không té ngã, thế nhưng một đường liên tục lùi về sau, lại giống như Cự Nhân Khai Sơn, hai chân hắn vẽ lên dưới mặt đất tạo thành một cái rãnh sâu hoắm. Thế nhưng Mai Tôn Giả vẫn không ngừng truy kích! Chỉ nghe thấy một tiếng thét dài vang vọng không trung, một đạo hắc ảnh thẳng tắp xuyên phá không gian mà đến, tốc độ cực nhanh. Hắc bào rộng thùng thình của hắn cơ hồ cũng bị cuồng phong xé rách, thậm chí còn xuất hiện vệt khói mờ ở phần biên. Không ngờ chỉ dựa vào tốc độ của mình mà gần như có thể thiêu đốt hắc bào. Thế nhưng kinh khủng nhất chính là luồng Sát Khí khủng bố không ngừng dồn về phía Lệ Tuyệt Thiên, không hề lưu tình chút nào.
Lệ Tuyệt Thiên điên cuồng gào thét, tụ tập toàn bộ công lực còn sót lại, liều mạng vồ tới. Thạch Trường Tiếu, Lệ Vô Bi, Ưng Bác Không ba người đồng thời nhận ra nguy cơ của Lệ Tuyệt Thiên. Mặc dù vô cùng chán ghét người này, thế nhưng ba người cũng biết, Lệ Tuyệt Thiên hiện tại không thể chết! Một khi Lệ Tuyệt Thiên chết đi sẽ đánh mất trợ lực lớn nhất. Với sự cuồng nộ của Mai Tôn Giả ngày hôm nay, chỉ sợ không một ai ở đây có thể sống sót rời khỏi!
Ba người tựa hồ rất ăn ý, đồng thời toàn lực xuất thủ. Cùng lúc đó, bảy đại cao thủ của Phong Tuyết Ngân Thành, bao gồm Nhị, Ngũ, Bát tam vị Trưởng Lão, rốt cuộc cũng phi thân ra. Mai Tôn Giả ở giữa không trung gầm to một tiếng:- Tới rất tốt!
Không ngờ không hề né tránh, trong nháy mắt lại tăng thêm vài phần khí lực.
Rầm rầm rầm!
Liên tiếp vang lên những âm thanh bạo liệt, tiếp đó một đạo bóng đen mảnh khảnh nhanh chóng lóe lên rồi xuất hiện trên bầu trời Thiên Phạt Sâm Lâm, từ từ rơi xuống, giẫm nát một ngọn cây đại thụ, cuối cùng đứng vững vàng trên một nhánh cây to bằng ngón tay.
Vài tiếng kêu đau đớn đồng thời vang lên. Ba người Tiêu Bố Vũ tuy xông lên trễ nhất, thế nhưng lại bị đánh bay ra sớm nhất. Ba người tựa như ba quả bóng cao su, thân thể đồng thời bị đánh văng trở lại vách núi.
Ưng Bác Không liều mạng lao ra ngoài, tựa như chim ưng giương cánh, thân thể lùi ra xa hơn mười trượng, lại đột nhiên muốn ngã. Hắn vội vàng mượn lực, nhanh như chớp lùi lại phía sau, xem như cũng khá chật vật.
Thế nhưng so với Lệ Vô Bi thì vẫn còn khá hơn. Cả khuôn mặt Lệ Vô Bi đỏ bừng, một đường bị đánh văng xoay tròn lùi ra ngoài.
Thanh y của Thạch Trường Tiếu bị phá nát, tựa như thanh điệp bay múa trên không trung. Hắn không kịp tung ra bất cứ chiêu thức nào đã phải cấp tốc lùi lại. Thân thể lóe lên, bay ra xa hơn mười trượng, tiếp đó lại lộn nhào, bay xa thêm mười trượng nữa.
Nhưng mà bị thương nặng nhất vẫn là Tuyệt Thiên Chí Tôn Lệ Tuyệt Thiên. Khóe miệng hắn tràn đầy tơ máu, cuồng nộ gầm lên một tiếng, thân thể bắn lên giữa không trung, lóe lên như thiểm điện, cũng không biết rơi xuống chỗ nào.
Ngay lúc này, đột nhiên vang lên một âm thanh long trời lở đất. Tám người trước đó lấy cứng đối cứng, toàn bộ bị đánh bật lại. Một khối mây hình nấm mang theo loạn thạch bắn ra bốn phía, thoáng chốc đã che lấp cả bầu trời. Cảnh tượng này giống như một ngọn núi lửa bạo phát, từng hòn đá nhỏ thì bằng nắm tay, đá lớn cỡ vài trượng bắn ra, khí thế Hủy Thiên Diệt Địa bay thẳng lên trời, cuối cùng cũng không thấy rơi xuống, không biết bay tới phương nào.
Một hồi lâu sau, từng tảng đá lớn cỡ đầu người từ trên không trung rơi xuống như mưa đá. Từng tràng âm thanh rầm rầm không ngừng vang lên. Khí Kình của tám đại cao thủ bỗng nhiên va chạm vào cùng một điểm, kiềm chế lẫn nhau, thời gian như ngừng lại, cuối cùng vang lên một tiếng nổ lớn! Mà Uy lực của vụ nổ này khiến bất kỳ cao thủ nào chứng kiến cũng phải kinh hãi, lạnh cả sống lưng, hai chân run rẩy. Người bị thương nặng thứ hai là Thạch Trường Tiếu, thanh y trong nháy mắt vỡ vụn, tựa như thanh điệp bay nhảy trên bầu trời. Ngọn núi nhỏ mà đám người Lệ Tuyệt Thiên đứng không ngờ lại bị san phẳng hơn phân nửa! Hơn nữa trên mặt đất còn xuất hiện một cái hố không biết sâu bao nhiêu... Sở dĩ không biết sâu bao nhiêu là bởi vì có rất nhiều nước không ngừng tuôn ra từ dưới mặt đất, nước rất đục, lại không ngừng phát ra tiếng ùng ục...
Tất cả mọi người, kể cả đám người Hùng Khai Sơn đang hùng hổ xếp hàng, cũng đều khiếp sợ, mở to miệng, ngược lại đều hít một hơi khí lạnh.
Chỉ với nhân lực đã có thể tạo ra hiệu quả như vậy sao? Trời ạ, chuyện này cũng thật quá đáng sợ đi!
Hùng Khai Sơn cũng thật sự là quá xui xẻo! Hắn vẫn còn đang rung động vì vụ nổ, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc, không khép lại được. Ngay lập tức, ma xui quỷ khiến thế nào, một hòn đá to cỡ quả trứng gà lại rơi trúng vào miệng hắn.
Cộp cộp hai tiếng, suýt chút nữa hàm răng phía trước của Hùng Khai Sơn cũng bị đánh bay.
Tin rằng nếu là người bình thường, đừng nói là hàm răng, chỉ sợ ngay cả đầu lưỡi cũng bị nát bấy. Thế nhưng Hùng Khai Sơn là loại nào? Chính là một con gấu đó! Hơn nữa lại là Hùng Vương, hàm răng rắn chắc vô cùng, may mắn không bị rụng cái nào.
Thế nhưng cái đầu cũng ong ong một hồi, cái miệng vô thức khép lại, rốp một tiếng, trực tiếp nhai vỡ hòn đá này. Đầu lưỡi vô thức cuộn tròn, cứ thế ù ù cạc cạc u mê, đần độn mà nuốt xuống...
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Linh Dị: Chuỗi sự kiện không tên bất bại