Chương 363: Danh chấn thiên địa!
Quân Mạc Tà nào hay, lần trước hắn vô tình gây họa trong Thiên Phạt Sâm Lâm đã tạo nên mối thù oán bất ngờ giữa hắn và vị Mai tôn giả này. Mối thù không chỉ là oán cừu thông thường, mà gần như là hận ý bất tận, không đội trời chung. Thậm chí còn tựa như một loại "Thâm cừu đại hận" vậy!
Hiện tại, Quân Mạc Tà thậm chí còn đắc ý ngập tràn. Hắn nghĩ: "Nhìn xem, đẹp trai cũng có chỗ tốt chứ! Vị tiền bối này chỉ liếc mắt một cái đã ưng ý ta rồi."
"Họ Quân? Tên gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Đã lập gia đình chưa?" Những lời này thốt ra từ kẽ răng Mai tôn giả. Nếu người khác ở gần nghe thấy, tuyệt đối sẽ tưởng rằng nàng muốn tìm hiểu kỹ về hắn.
"Tiểu sinh là Quân Mạc Tà, thuộc Quân gia ở Thiên Hương thành. Ừm, năm nay mười tám, còn chưa có hôn phối. Thi từ ca phú không mấy tinh thông, văn võ thao lược cũng chỉ hiểu sơ qua. Cầm kỳ thư họa có tìm hiểu đôi chút, Chư Tử Bách Gia cũng từng nghiên cứu." Quân Mạc Tà cười ha ha, bày ra bộ dạng phong lưu tiêu sái, trắng trợn khoa trương.
Vốn định nói thêm một câu: "tinh thông tám loại ngoại ngữ", thế nhưng hắn lập tức nuốt ngược lời này vào. Nơi đây đâu phải Địa Cầu chứ.
"Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà, Quân... Mạc... Tà!" Tiếng Mai tôn giả như rên rỉ, lại như tiếng khóc. Về sau, từng chữ đứt quãng, âm thanh càng lúc càng lớn, càng ngày càng vang vọng rồi nổ tung trong các khe núi, dường như không ngừng dội lại, đập vào vách núi rồi lan truyền xa hơn.
"Quân! Mạc! Tà! Mạc! Tà! Mạc... Tà... Tà... Tà..." Cả phiến thiên không, khắp mảnh rừng rậm từng tràn ngập âm thanh, giờ khắc này cái tên Quân Mạc Tà đã chân chính chấn động thiên địa! Mà đúng là chấn động thật!
"Ừm, chính là tại hạ. Không biết tiền bối rốt cuộc có gì chỉ giáo?" Quân Mạc Tà hơi khó hiểu, ẩn ẩn cảm thấy có điều không ổn, hắn bối rối. "Nghe sao mà giống như hận ta thấu xương vậy? Ta cũng không có đắc tội với ngươi nha. Ta xác định là chưa từng thấy qua Mai tôn giả ngươi, cái tên áo đen kia a."
Thế nhưng Quân Mạc Tà vẫn âm thầm vận công, chuẩn bị chỉ cần hơi có chút bất thường, hắn lập tức sẽ trốn vào Hồng Quân Tháp. Cho dù bại lộ bí mật cũng không tiếc.
Nha nha, Mai tôn giả này thật lợi hại! Tuyệt Thiên Chí Tôn cũng bị nàng dùng một tay lật nhào. Còn mình thì chỉ giống như con kiến, phỏng chừng cả một cái tát của nàng cũng không chịu nổi.
Tuyệt Thiên Chí Tôn da dày nên một cái tát cường độ lớn như vậy cũng không việc gì, thế nhưng nếu như mình bị ăn một cái bạt tai, chỉ sợ thân thể sẽ tan tành tại chỗ này, còn đầu thì có khi bay về tận Thiên Hương thành ăn mừng năm mới cũng nên.
"Có gì chỉ giáo?" Mai tôn giả nhắc lại một câu, đột nhiên có phần mờ mịt. Đúng vậy, chính mình nếu bắt được hắn thì làm gì đây? Một cái tát giết chết hắn? Một cước đạp chết hắn? Nhưng chẳng phải quá hời cho hắn sao? Cho dù khiến hắn chết một ngàn lần cũng khó tiêu mối hận trong lòng ta!
Nhưng làm sao bây giờ? Bộ dáng tiểu tử này yếu ớt đến mức không thể đánh được nữa.
Hơn nữa, dù thế nào đi nữa, tiểu tử này còn là ân nhân cứu mạng của mình. Bắt hắn thì có thể, nhưng trực tiếp giết chết hắn, có phải là hơi quá phận rồi không?
Mai tôn giả đột nhiên vươn một tay, bắt lấy Quân Mạc Tà.
Lúc này bọn họ chỉ cách nhau hơn một trượng, đây cũng là khoảng cách tương đối an toàn của Quân đại thiếu. Thế nhưng khi Mai tôn giả vung tay, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy toàn thân không thể động đậy, một cỗ hấp lực cực đại truyền đến trước người, sau đó hắn rơi vào trong tay Mai tôn giả.
Toàn thân Mai tôn giả từ đầu đến chân bị bao phủ trong hắc bào, thế nhưng lạ lùng vô cùng. Tại khoảnh khắc này, Quân Mạc Tà có thể ngửi được một mùi hương thanh nhã ngào ngạt, cực kỳ dễ chịu. Quả thực là mùi hương mà cả đời hắn chưa bao giờ cảm thấy ngửi xong lại thấy thoải mái đến thế. Hắn không khỏi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, sau đó mở to mắt kêu lên: "Thơm quá!"
"Tiểu tử này đến bây giờ còn dám chiếm tiện nghi của ta!" Trong lòng Mai tôn giả liên tục hiện lên một ý niệm: "Nhất định phải bóp chết tiểu tử này!"
Thế nhưng, sau khi tóm được hắn trong tay, cảm nhận trên người hắn tràn ngập thiên địa linh khí, Mai tôn giả đã xác nhận được một chuyện: vị thần bí cao nhân có thể khiến huyền thú thăng cấp kia, vị đã xông vào Thiên Phạt Sâm Lâm trộm đi Phạt Thiên Thánh Quả nói là để luyện đan kia, nhất định có liên quan đến tiểu tử này!
Hắn có khí tức thiên địa linh khí thần dị đồng nhất với vị thần bí cao nhân đã xuất hiện trong Thiên Phạt Sâm Lâm kia. Rất có khả năng hai người là thầy trò!
Không phải Mai tôn giả không nghĩ tới tiểu tử này chính là vị thần bí cao nhân kia. Thật sự là vị thần bí cao nhân kia có thủ đoạn vô cùng cao minh, mà thực lực của Quân đại thiếu lại chỉ hơn đồ bỏ đi một chút mà thôi. Trừ phi là đồng thời hiện thân, cả hai đều có thiên địa linh khí, thì hai người thật khó có thể liên hệ với nhau!
Mai tôn giả suy đi tính lại một hồi, cũng không nghĩ sẽ bóp chết hắn. Làm vậy quá hời cho hắn, mà nàng còn có chút kiêng kỵ nữa.
Thú Vương thăng cấp chính là một đại sự. Nếu giết chết tiểu tử này, ngược lại làm cho sự kiện kia bị ảnh hưởng, chẳng phải là được ít mà mất nhiều hay sao? Dù sự ảnh hưởng đó không sao đối với mình — căn cứ uy áp của vị thần bí cao nhân kia mà đoán — coi như mình không quan tâm, thế nhưng đám Thú Vương khác thì sao đây?
"Tiền bối?" Quân Mạc Tà nhạy cảm nhận ra vị tiền bối này đang mâu thuẫn, hắn không khỏi thử kêu lên một tiếng. Tiếng kêu còn chưa dứt, đột nhiên "ba" một tiếng vang lên, hắn đã bị ăn một cái tát bỏng rát cả mặt. Tiếp đó thân thể bỗng trở nên nhẹ bẫng, cứ như vậy giống như đằng vân giá vũ bay lên.
Chính là Mai tôn giả đã hung hăng ném hắn lên. Thoáng cái thân thể hắn đã cách mặt đất hơn mười trượng, thế nhưng đà bay vẫn không dứt, giống như hỏa tiễn liên tục bay lên. Tiếp đó, Mai tôn giả thả người mà lên theo, hắc bào trong mắt Quân Mạc Tà kịch liệt biến lớn, sau đó "bộp bộp" vài âm thanh giòn giã vang lên. Mai tôn giả tại giữa không trung cho hắn vài cái tát, đánh vô cùng cao hứng.
"Ta đánh không chết ngươi nhưng ta muốn tận tình hành hạ ngươi! Chỉ cần đánh không chết ngươi, cái gì cũng dễ nói!"
"Con mẹ nó! Ngươi có bệnh à? Đánh cái quái gì vậy?" Quân Mạc Tà nổi giận đùng đùng, ngóc đầu lên hỏi. Không ngóc đầu lên cũng không được, tình thế này quá chênh lệch. Một trận tát tai liên tục tung ra, tát trái rồi lại tát phải. Hắn đành phải ngóc đầu né tránh. Điều này cũng làm cho thần kinh Quân đại sát thủ kiên cường thêm không ít, phản ứng cũng nhanh nhạy. Nếu đổi là người khác đã sớm bị đánh cho nhừ đòn rồi!
Gió lớn nổi lên, cuốn bay những lời của Quân Mạc Tà đi. Thế nhưng Mai tôn giả là ai, tự nhiên là nghe rất rõ.
"Vương Bát Đản, để ta bắt được tiểu tử ngươi, lại còn dám nói ra lời bẩn thỉu như vậy, để ta hảo hảo sửa cho ngươi một trận!"
Không nói một lời, nàng cắn môi liên tục xuất thủ tát! Quân Mạc Tà rõ ràng nhìn thấy ánh mắt phía sau tấm màn che mặt của đối phương, thần sắc nàng đang rất hưng phấn, tựa hồ như hành hạ mình đối với nàng mà nói là thú vui tao nhã vậy!
"Chết tiệt! Thì ra là một kẻ cuồng hành hạ a!"
"Hảo hán không chấp cái thiệt thòi trước mắt, ngươi chờ đấy, nếu như có cơ hội, lão tử cũng đánh nát cái mông của ngươi!" Tâm niệm của Quân đại thiếu vừa động, "vèo" một tiếng hắn biến mất tại không trung.
Điều này chính là chỗ huyền diệu của Âm Dương Độn Pháp. Đổi lại cho dù là Tuyệt Thiên Chí Tôn cũng chưa chắc có thể ở trước mắt vị Mai tôn giả, khi nàng toàn tâm toàn ý tập trung tinh thần mà bình yên chạy thoát!
Mai tôn giả đang sung sướng đánh đập, đột nhiên một cái tát lại đánh vào không khí. Không khí đột nhiên vang lên tiếng "vèo", nàng không khỏi cảm thấy bực bội. Vừa nhìn quanh bốn phía, cũng không thấy bóng dáng tiểu tử này đâu. "Thật sự là kỳ quái, tiểu tử này lại có thể chạy thoát khỏi tay mình ư?"
"Tiểu tử này nhiều nhất cũng chỉ là Ngọc Huyền Cảnh giới là cùng, sao hắn có thể chạy thoát? Thật sự là kỳ quái dị thường!"
Rốt cục xác định được Quân Mạc Tà đã đào tẩu và biến mất. Mai tôn giả mới phát tiết được nửa phần lửa giận trong lòng, còn chưa phát tiết hết, mang theo vẻ mặt bực bội, trong lòng tràn đầy sự khó hiểu, chậm rãi rơi xuống. Trong lòng nàng liền đặt ra nghi vấn khó giải: "Hắn rốt cuộc là biến mất bằng cách nào? Chuyện này cũng quá ly kỳ, không thể tưởng tượng nổi ư?"
Trong lúc nàng còn đang bực bội, Quân Mạc Tà cũng đang ở trong Hồng Quân Tháp chửi ầm lên!
Quân đại thiếu rất bực tức!
"Tên kia khi dễ người quá! Ta đắc tội gì với ngươi hay sao? Lần đầu tiên gặp mặt ngươi đã đánh ta! Ta, ta con mẹ nó, từ lúc lớn lên như vậy ta còn chưa từng ăn đòn bao giờ nha!"
"Vừa nhìn thấy ta đã làm ra vẻ mặt không đội trời chung. Ta đã giết cha ngươi, cường bạo lão bà của ngươi hay tán tỉnh con gái ngươi, hay là chọc thủng cúc hoa của ngươi? Có thâm cừu đại hận gì mà lại làm thế? Mà ngươi lại chính là đệ nhất Thú Vương Thiên Phạt a! Ngươi chờ lão tử đi, bao giờ ngươi đến cầu lão tử, lão tử khẳng định sẽ khiến cúc hoa của ngươi phát nổ!"
"Thật sự là quá khó hiểu quá!"
Quân Mạc Tà vuốt cái má đang bỏng rát, nghiến răng nghiến lợi! Hai đời hắn chưa từng chịu thiệt thòi như thế này. Hôm nay cư nhiên bị người bạt tai, mà người bạt tai lại là một nhân vật đỉnh phong! Nếu là người bình thường bị Mai tôn giả bạt tai, thậm chí còn cảm thấy vinh hạnh. Thế nhưng Quân Mạc Tà quyết không nghĩ như vậy!
"Không phải chỉ là huyền công lợi hại một chút thôi sao! Nhìn tốc độ luyện công của lão tử đi! Sẽ mau chóng đuổi kịp ngươi! Nếu như không làm nở hoa cái mông của ngươi, ca sẽ không mang họ Quân nữa!"
Lúc này, trận đại chiến ở phía dưới đã kết thúc.
Mười người của Phong Tuyết Ngân Thành kết thành kiếm trận, mở ra một huyết lộ che chở cho Tiêu Hàn cùng Mộ Tuyết Đồng. Tuy chật vật vạn phần, người người mang thương tích, thế nhưng cuối cùng cũng phá được vòng vây, không một ai bỏ mạng, thậm chí thương thế cũng không tính là nặng, xem như là đoàn người này bị thương vong nhẹ nhất. Phía Huyết Hồn Sơn Trang, ba vị Thần Huyền cường giả đã chết hai người, chỉ một người chạy thoát. Thế nhưng hắn lại chịu trọng thương, sở dĩ có thể may mắn chạy thoát chính là nhờ dùng Tự Tàn bí thuật. Sau này muốn phục hồi như cũ cũng rất khó khăn, công lực Thần Huyền Cảnh giới tất nhiên sẽ bị giảm xuống. Về phần đám Thần Huyền còn lại tham chiến, gần bảy trăm người, không một ai sống sót. Ngay cả hơn mười danh Thiên Huyền cao thủ cũng đều không ngoại lệ.
Lại nói, tính ra, toàn bộ các nhân thủ của các đại thế gia cũng chỉ có vài người may mắn đào thoát được, còn lại toàn bộ bị tiêu diệt.
Thương vong ít nhất chính là đám người của Quân Vô Ý – những người có thực lực yếu nhất. Hơn ba trăm người chỉ chết hơn một trăm, tính toán đâu ra đấy chính xác là còn lại hai trăm người. Về phần vài vị cao thủ đầu lĩnh, ngay cả Bách Lý Lạc Vân vị Ngọc Huyền này cũng không bị thương chút nào!
Nhưng mà hiện tại, tất cả mọi người đều rất mệt mỏi. Đông Phương Vấn Tình cùng bọn người lê kiếm trở về, thở hổn hển từng ngụm. Đám huyền thú trước mặt bọn họ cũng không dễ dàng gì, từng con đều thè lưỡi đong đưa cái đuôi mà thở dốc.
Mặc dù là diễn trò, thế nhưng cũng cần khí lực rất lớn!
Đại chiến vòng thứ nhất đã kết thúc, Thiên Phạt Sâm Lâm toàn thắng!
Quân Vô Ý nhíu mày, không hề có nửa điểm vui sướng vì sống sót sau đại chiến, càng không có vì bình yên thoát khỏi vòng vây của đám huyền thú mà khoái chí. Hắn rất mệt mỏi, trừng mắt hổ nhìn một đám người trên sườn núi, trong mắt tràn ngập vẻ lo âu.
Quân Mạc Tà vừa rồi la hét trên bầu trời, hắn đương nhiên cũng nghe được. Chính vì thế nên hắn mới lo lắng không thôi.
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A