Chương 368: Trận chiến thứ ba

Đột nhiên, Lệ Vô Bi thét lớn một tiếng, thân ảnh đen kịt mang theo Ngân Bạch Đao cuồn cuộn vút lên ngút trời. Giống như giữa biển khơi đột nhiên phụt lên một cột nước khổng lồ, ánh dương chói chang rọi chiếu, phát ra vạn đạo hào quang rực rỡ, lực lượng cực đại vô địch, khi phát ra không thể thu lại, hung hăng vọt lên không!

- Trận chiến chính thức giờ mới bắt đầu!

Không biết là ai đã khẽ lên tiếng, mọi người ở đây đồng thời ngưng thần không chớp mắt nhìn qua.

Quân Mạc Tà nghiêm nghị nhìn chăm chú, trong chốc lát đau đớn trên cơ thể cũng quên mất.

Xà Vương cùng Lãnh Huyết Chí Tôn liên tục biến hóa chiêu thức, thân pháp thoắt ẩn thoắt hiện, như thiểm điện vụt qua trong mắt hắn, chậm rãi lưu lại trong tâm trí hắn, những chiêu thức này cũng giúp hắn kiểm chứng không ít.

Phía Thiên Phạt, Hùng Khai Sơn cùng Hạc Trùng Tiêu đồng thời vươn dài cổ ra nhìn. Quân Mạc Tà rõ ràng cảm thấy Mai Tôn Giả ở sau lưng đang hung hăng nhéo mạnh vào hông mình, rồi xoay tròn, một thoáng khiến Quân Mạc Tà đau đớn đến độ linh hồn cũng phải run rẩy: Sao lại nhéo người ta như vậy chứ? Thủ đoạn này sao lại giống của nữ nhân vậy?

Nhưng Quân Mạc Tà đột nhiên nhận ra: Chẳng lẽ Xà Vương đối mặt với Lệ Vô Bi lại gặp nguy hiểm? Nếu không vì sao ba vị Thú Vương này đều khẩn trương như vậy?

Thế nhưng thấy Xà Vương vẫn ung dung đối phó, dường như có thể vượt qua cửa ải này!

Nghĩ tới đây, Quân Mạc Tà bất chấp đau đớn, mở to mắt nhìn lại.

Đúng lúc này, Xà Vương Thiên Tầm thét lớn một tiếng, thân thể mảnh mai khéo léo xoay tít, biển lục sắc dưới đất lập tức biến mất không thấy, một cột sáng lục sắc chói mắt thẳng tắp bay lên không trung!

Một trụ sáng màu trắng bạc hình tháp đao bao bọc lấy thân ảnh màu đen mơ hồ, mang theo tiếng gào thét bén nhọn. Âm thanh như muốn xé toang thiên địa, giống như một đầu rồng bị phong ấn đột nhiên từ dưới đất thoát ra, như hình với bóng đuổi theo. Sau đó rực sáng như mặt trời.

Cường quang chói lòa không gì sánh kịp phản chiếu khiến tất cả khuôn mặt của mọi người trắng bệch như tử thi!

- Nhân đao hợp nhất! Nhưng xét về ý nghĩa lại không giống như Nhân đao hợp nhất thông thường!

Quân Mạc Tà trong lòng khiếp sợ thốt lên:

- Đây là đem Tinh Khí Thần trong người cùng đao hợp lại thành chí cường đao pháp! Không ngờ rằng Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi còn có con át chủ bài như vậy!

Thế nhưng sau đó Quân Mạc Tà lại nghĩ: Lệ Vô Bi thân là một trong Bát Đại Chí Tôn, có con át chủ bài như vậy cũng là hợp lý! Nhưng mà tiểu cô nương này thật đúng là rơi vào nguy hiểm rồi!

Xà Vương trên bầu trời ngửa đầu lên trời giận dữ gầm lên, âm thanh bén nhọn phá mây xuyên không, khiến vô vàn Huyền Thú phụ cận nhất tề cúi đầu! Ngay sau đó, nàng ở trên không trung quay cuồng một vòng, đột nhiên hóa thành một đoàn hàn tinh cự đại xông xuống!

Giống như hai lưu tinh từ rất xa, lúc này từ hai nơi xuất phát, thời khắc này sắp đâm vào nhau!

Kình phong gào thét, vô vàn người ở phía dưới quan sát đều nín thở.

Một tiếng kêu du dương thanh lệ, cùng một tiếng rống trầm đục đồng thời phát ra, ầm một tiếng, hai luồng quang mang hung hăng đụng vào nhau!

Sau đó, âm thanh va chạm không ngừng vang lên. Giống như hỏa tiễn không ngừng nổ vang, khiến đại địa không ngừng chấn động, bầu trời như có vô vàn pháo hoa đồng thời được bắn lên. Không trung từ mười trượng trở lên tựa hồ trong thời khắc này lâm vào hắc ám, chỉ có những tia sáng thất thải không ngừng chập chờn phát ra.

Quân Mạc Tà rất đắc ý, giống như được trở về kiếp trước ở Địa Cầu, đúng là cảnh tượng bắn pháo hoa thường thấy vậy.

- Bất phân thắng bại!

Không trung còn đang kịch liệt chấn động, dưới mặt đất, Lôi Bạo Vũ, Bố Cuồng Phong cùng Mai Tôn Giả và những người khác đồng thời đưa ra kết luận.

Ầm ầm một tiếng vang lớn, hai người xuyên qua nhau, trụ đao ngân bạch tiếp tục phóng lên không trung, giống như sao chổi mang theo cái đuôi thật dài vút đi, hàn quang màu đen gấp gáp lao xuống đất!

Đồng thời trên không trung huyết vũ bay lả tả, vô số độc xà to cỡ chiếc đũa lộp bộp rơi xuống! Tạo thành một lớp phủ giữa chiến trường.

Trời mới biết vị Xà Vương dáng người mảnh mai này làm cách nào có thể đem đám độc xà này lên không trung đối phó với Lệ Vô Bi.

Bịch một tiếng, Xà Vương Thiên Tầm xoay người rơi xuống mặt đất, sau đó dư lực vẫn còn, thân thể liên tiếp thối lui mấy chục bước, rốt cục mới đứng vững. Khóe miệng nàng chậm rãi rỉ ra một vệt máu tím nhạt, sắc mặt tái nhợt. Lục y trên người rách nát tả tơi, lộ ra từng vết đao, đôi cánh tay trắng nõn cứ như vậy lộ ra trước mắt mọi người. Ống tay áo rộng thùng thình lúc trước đã hóa thành vô số mảnh vải vụn bay tán loạn như hồ điệp đầy trời.

Xoạt một tiếng, Lệ Vô Bi chậm rãi rơi xuống, mũi chân cắm xuống đất. Hai chân mềm nhũn miễn cưỡng đứng vững. Bộ dáng của hắn chật vật hơn một chút, bộ hắc bào dính đầy xác rắn, sớm đã bị cắt vụn, cũng không ít chỗ bị thương. Tựa hồ bị binh khí vạch phá, tóc rối tung, trông như ăn mày. Khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm, khuôn mặt lạnh lẽo như đá bỗng đỏ bừng như say rượu, trong nháy mắt lại biến thành trắng bệch như tuyết, tiếp đó lại hồng hào, sắc mặt chuyển biến nhiều lần, cuối cùng mới trở lại tái nhợt.

Ngang sức ngang tài!

Hai người đứng đối diện, một hồi lâu Lệ Vô Bi mới cắn răng nói:

- Đúng là Xà Vương, thật là lợi hại!

- Lãnh Huyết Chí Tôn quả nhiên danh bất hư truyền, xứng danh Chí Tôn.

Xà Vương Thiên Tầm khẽ cười duyên, thế nhưng khóe miệng nàng còn vương máu, khi cười khiến máu bắn ra. Lúc này lại có thêm hai phần thê mỹ!

- Trận chiến này xem như hòa, không biết Mai Tôn Giả định thế nào?

Lôi Bạo Vũ tiến lên một bước mỉm cười nói.

- Coi như hòa?

Mai Tôn Giả nặng nề đá vào mông Quân Mạc Tà một cước, mới thản nhiên nhìn về phía Lôi Bạo Vũ, trong ngữ khí mang ý vị thâm trường, đột nhiên cười nói:

- Cũng tốt! Cứ coi như là hòa đi!

Lôi Bạo Vũ không khỏi cúi đầu suy nghĩ.

Hiện tại mà xem, xác thực là bất phân thắng bại, cho nên mới nói là ngang sức ngang tài. Thậm chí Lệ Vô Bi còn chiếm một chút ưu thế, thế nhưng trong lòng Lôi Bạo Vũ rõ ràng, Xà Vương đây đang ở trạng thái nhân thân nên mới hơi yếu thế như vậy, còn chưa hiện nguyên hình, át chủ bài có thể nói là chưa dùng. Nếu như nàng ta hiện nguyên hình quyết đấu sinh tử, tin rằng Lệ Vô Bi tất nhiên sẽ không thoải mái như thế này.

Thế nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, mặc dù Lệ Vô Bi cuối cùng nếu như chết ở chỗ này, Xà Vương Thiên Tầm tuyệt đối sẽ không dễ chịu, mặc dù sẽ không đến nỗi đồng quy vu tận, thế nhưng cũng tuyệt đối lâm vào cảnh nguyên khí đại thương, chỉ sợ cả đời cũng sẽ không còn có năng lực biến hóa nhân thân nữa, thực lực của bản thân thoáng cái giảm xuống còn bảy tám cấp Huyền Thú.

Điều này bằng với chuyện đồng quy vu tận. Cho nên hòa coi như là kết quả không tệ rồi.

Thân hình của Lệ Vô Bi đứng nghiêm, trên mặt vẫn giống như cương thi vạn năm không đổi, lạnh lùng như một khối sắt. Lúc này binh sĩ hai bên đều vang lên tiếng hoan hô.

Vang tới tận mây xanh!

Tại thời khắc này, Lệ Vô Bi mặc dù chưa thắng, nhưng cuối cùng cũng thành công cầm hòa. Trận đấu này nếu so với trận thua lúc đầu, chẳng khác nào phương thuốc Khởi Tử Hồi Sinh! Lệ Vô Bi bình thường được mọi người nhắc tới chính là Lãnh Huyết Chí Tôn. Lúc này được gán thêm một biệt danh nữa: Anh hùng của Đại Lục, anh hùng của loài người.

Trận chiến đầu tiên, vì sách lược ti tiện cùng âm mưu đê tiện can thiệp nên mới thảm bại, thua triệt để. Thế nhưng trận thứ hai, lại chân chính là minh thương sống mái với nhau, trận giáp lá cà của các cao thủ!

Cho dù không thể hoàn toàn chiến thắng, thế nhưng vẫn có thể bức lui Thiên Phạt Thú Vương Vạn Độc Xà Vương Thiên Tầm. Đây cũng coi như là một chuyện lấy lại mặt mũi.

Thậm chí có không ít người cho rằng, trận chiến đầu tiên nếu không phải Huyết Hồn Sơn Trang cùng Phong Tuyết Ngân Thành có ý đồ xấu xa, chủ lực đã tung hết, cùng với sự chỉ huy xuất sắc của Quân Vô Ý mà nói, chưa hẳn đã bị thua!

Trong trận chiến này, đối phương xuất động Xà Vương. Người thích hợp nhất để đối chiến chính là Ưng Bác Không, Ưng Đại Chí Tôn. Phía liên quân lại không dám đặt niềm tin vào hắn, mọi người cũng không có mấy nghiên cứu về Độc Môn Tao Nghệ của hắn, chống lại Xà Vương - vị vương giả trong các loại độc này thật sự không có nắm chắc. May mắn là Lệ Vô Bi cũng có nghiên cứu qua về phương diện dùng độc, cũng vì nguyên nhân này mà người giang hồ mới chủ yếu gọi hắn là "Lãnh Huyết Chí Tôn", thế nhưng không ngờ thoáng cái hắn lại thành công!

Cho nên hiện tại, mấu chốt là phải nhìn vào trận chiến thứ ba!

Trên chiến trường, hai người liền chắp tay, Lệ Vô Bi nói:

- May mắn thôi!

Xà Vương Thiên Tầm lại hừ một tiếng, xoay người rời đi. Đối với việc bản thân không thể thắng trận này xem ra vẫn canh cánh trong lòng.

Lệ Vô Bi cười nhạt một tiếng, chậm rãi trở về. Cánh tay run nhè nhẹ, hắn biết rõ thanh đao coi như tính mạng của mình này có chút bị uốn cong, thậm chí trên thân đao còn xuất hiện nhiều vết nứt nhỏ. Tuy còn có thể dùng được thế nhưng rốt cuộc cũng không cách nào thích hợp với trận chiến cấp Chí Tôn nữa!

Xà Vương Thiên Tầm quả nhiên không tầm thường! Chỉ bằng một ít ám khí cùng thân thủ quỷ dị, hơn nữa đều tung ra những thứ kịch độc! Thật sự khiến người ta đau đầu.

Hai người này bề ngoài đều như bị thương không nhẹ, thế nhưng trên thực tế cũng không tính là quá nghiêm trọng, thậm chí đều không ảnh hưởng tới việc bản thân ra tay. Trong lòng cả hai đều hiểu rõ, một chiêu cuối cùng kia, hai người đều lựa chọn phương pháp đánh chệch đi một chút để duy trì cục diện. Thế nhưng nếu lúc này tiếp tục chiến đấu, kết cục cũng khó tránh khỏi đồng quy vu tận!

Cho nên hai người tuy ít nhiều có phần không phục, thế nhưng trong lòng đều tự thở dài một hơi.

Những phiến đá xanh trên mặt đất lúc này đã biến thành màu đen, khắp nơi đều là những hố to nhỏ lồi lõm. Hơn nữa còn có rất nhiều nơi nổi lên khói trắng.

Một mảnh sân bãi này chỉ sợ trong vòng trăm năm, bất cứ sinh mệnh nào cũng không thể tồn tại.

Xà Vương chi độc quả thật là độc nhất vô nhị trong thiên hạ!

Bóng người loáng một cái, Mai Tôn Giả khí định thần nhàn đã đứng ở giữa chiến trường, lớn tiếng nói:

- Trận chiến cuối cùng sẽ phân định thắng thua, nhóm Bát Đại Chí Tôn phía đối diện, bây giờ có thể ra được rồi!

Lôi Bạo Vũ đang muốn mở miệng, nghe vậy lại đành nuốt lời vào, cười khổ một tiếng.

Nhưng tất cả mọi người ở đây đều có chung cảm giác, chính là Mai Tôn Giả lúc này tinh thần khí thế lại không giống lúc trước! Mới vừa rồi còn ít nhiều có phần luống cuống, tâm tình không ổn định, hiện tại đúng là vô cùng khí định thần nhàn, giống như Lập Địa Thành Phật vậy. Tuy nhìn không rõ mặt mũi của nàng thế nào, thế nhưng khí tức quanh thân nàng tỏa ra, rõ ràng là bình ổn hơn rất nhiều.

Quân Mạc Tà ở tại chỗ vuốt mông chửi rủa: Đây đều là do cái mông của ca ca ta tạo thành sự biến hóa lớn như vậy đó.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Ngôn Tình: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN