Chương 367: Đại chiến Lệ Vô Bi
Thiên Địa Tù Lung của Mai Tôn Giả quả nhiên là quỷ thần khó lường.
"Ta muốn động cũng không động được a." Quân Mạc Tà âm thầm mắng chửi trong lòng, thế nhưng ngoài mặt hắn vẫn mỉm cười nhìn Mai Tôn Giả. Quả thực, giờ khắc này hắn muốn nhúc nhích cũng không thể nhúc nhích.
Rầm rầm rầm! Lại ba cước nữa đá lên mông Quân Mạc Tà. Trong lòng hắn hận tới ngút trời, cơ hồ muốn nổ tung! Ngươi sao có thể đá như vậy chứ? Ngươi đúng là lão già biến thái!
Hắn lại không biết, chiếc miệng nhỏ nhắn của Mai Tôn Giả giấu sau khăn che mặt đã sớm chu lên, khẽ ngân nga nhắc lại:
- Ta sẽ huấn luyện ngươi mỗi ngày cứ thế mà chịu đòn! Ta sẽ nhào nặn, nhào nặn ngươi! Ngươi đúng là tên hỗn đản đáng ghét! Xem ta chơi ngươi đến chết thì thôi!
Một bên lặng lẽ cảnh cáo, một bên không ngừng tung cước, càng đá càng mạnh tay, vừa nhắc một câu lại đá một cước. Trong khi Xà Vương cùng Lãnh Huyết Chí Tôn còn chưa bắt đầu quyết đấu, cái mông của Quân Mạc Tà đã sưng phồng lên, cơ hồ như muốn rách cả quần.
Đông Phương Vấn Tình đối diện lại yên tâm cười nói:
- Ngươi xem, Mạc Tà thủy chung vẫn đang mỉm cười, xem ra hắn gặp được chuyện tốt rồi.
Quân Vô Ý chú mục nhìn lại, cuối cùng mới yên tâm vui mừng nói:
- Tiểu tử này thật sự có phúc lớn mạng lớn, một vị tiền bối cao nhân bực này không ngờ lại nhìn trúng hắn, điều này thực sự là may mắn, là may mắn của Quân gia ta.
- Đúng vậy, nhìn hắn cười trông rất sung sướng, phỏng chừng Mai Tôn Giả đã cho hắn không ít chỗ tốt!
Đông Phương Vấn Đao vân vê cằm, hắc hắc cười nói.
- Nói nhảm, nếu là ta, ta cũng sẽ cười không khép miệng lại được! Vị này còn cao hơn cả cường giả cấp Chí Tôn a!
Đông Phương Vấn Kiếm trợn mắt liếc Tam đệ của mình. Điều này còn phải nói sao? Một thiếu niên tuổi còn trẻ như vậy đã được một vị tuyệt đại cường giả ưu ái như thế, há có thể khó chịu được?
Tại sao khi ta còn trẻ lại không có vận khí tốt như vậy chứ? Ba huynh đệ đều có chút ghen ghét thầm nghĩ. Tiểu tử này dù sao cũng kế thừa một phần huyết mạch của chúng ta nên mới được như vậy thôi.
Bọn họ lại không biết, Quân Mạc Tà hiện tại quả thật là "sướng" đến muốn chết, thực chất là thống khổ tột cùng. Cái mông không ngừng bị đá, cả người đau đớn uốn éo, sớm đã đỏ hồng lên, quả thực là đau thấu tim gan, thế nhưng hết lần này tới lần khác vẫn phải làm ra khuôn mặt tươi cười này.
Nếu như đám cữu cữu kia biết được Quân Mạc Tà hiện tại chính là "sướng" đến mức này, đảm bảo bọn họ sẽ không còn ghen ghét nữa.
Quân Mạc Tà cảm thấy rõ ràng, cái mông của mình trong khoảng thời gian ngắn này giống như là quả cầu được bơm căng khí, phồng to đến nỗi trọn vẹn gấp đôi! Hơn nữa nó lại không ngừng sưng to thêm.
Cái này mà còn là cái mông nữa sao? Cứ trực tiếp gọi là khinh khí cầu đi cho rồi. Ta cứ như vậy ngồi trên mặt đất, chậm rãi có một loại cảm giác mình được nâng lên a.
Ngay lúc này, chiến trường cũng đã có động tĩnh.
- Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi?
Thanh âm của Xà Vương Thiên Tầm thanh thúy dị thường, dễ nghe vô cùng, thậm chí còn ẩn chứa một cảm giác dịu dàng, đôi mắt to tròn như nhiếp hồn kia hiếu kỳ cùng khờ dại hỏi.
Thần thái này, động tác này, rõ ràng chính là của một tiểu cô nương không hiểu sự đời, sau khi gặp người lạ lại thẹn thùng cùng sợ hãi hỏi. Cơ hồ tất cả mọi người trên chiến trường đều dâng lên trong lòng một loại xúc động: Muốn bước tới xoa xoa đầu nàng, khen một câu: tiểu cô nương thật lanh lợi, đừng sợ, ca sẽ đi mua kẹo cho muội ăn.
Nhưng đối với Lệ Vô Bi lại tuyệt không dám nghĩ như vậy!
Ngoại trừ Thiên Phạt Thú Vương Mai Tôn Giả ra, những Thú Vương khác tu vi Huyền Công xác thực đều kém xa Bát Đại Chí Tôn. Sở dĩ chúng có thể nổi danh cùng Bát Đại Chí Tôn là vì mỗi một con đều có thân thể cường hãn đến cực điểm! Công kích vật lý đối với bọn chúng căn bản chỉ là gãi ngứa mà thôi!
Bằng vào thân thể vô cùng cường hãn, cho dù Huyền Công hơi kém một chút cũng có thể đứng ngang hàng với Bát Đại Chí Tôn, hơn nữa lại có thủ đoạn âm độc xuất quỷ nhập thần. Chính mình ngày hôm nay rơi vào hiểm cảnh cũng không phải là không có khả năng!
Tiểu cô nương trước mắt này tuy nhìn như nũng nịu, yếu đuối không chịu nổi một đòn. Quả thực phấn nộn (non nớt) giống như một túi nước, thế nhưng Lệ Vô Bi rõ ràng biết, bản thể của tiểu cô nương này chính là một Xà Vương a!
Hơn nữa lại là một kẻ âm độc nhất trong Thiên Phạt Sâm Lâm!
Quả đấm của mình nếu đánh trên người nàng, chỉ sợ cũng chỉ khiến da thịt nàng hơi hồng lên mà thôi. Còn nếu như để nàng đánh lên người mình, bản thân mình có dám đỡ chăng?
- Là Xà Vương các hạ sao? Ngưỡng mộ đã lâu!
Xà Vương Thiên Tầm khẽ e sợ đứng đó, bộ dáng lại có phần điềm đạm đáng yêu, tựa hồ rất kinh ngạc kêu lên một tiếng:
- Lệ Chí Tôn, hung khí này thật đáng sợ, ngài có thể tàn nhẫn như vậy sao?
Nói xong nàng liền dùng tay che kín khuôn mặt.
Toàn thân Quân Mạc Tà lúc này cũng chỉ còn hai con mắt là có thể cử động, tự nhiên là muốn tận dụng cho thật tốt. Lúc này liền thấy được, bộ quần áo của Xà Vương Thiên Tầm rất đỗi chật, cũng hợp với vóc người nàng, thế nhưng ống tay áo lại thực sự rất rộng, cơ hồ muốn rủ xuống mặt đất!
Có chút cổ quái! Tuyệt đối là cổ quái!
Quả nhiên theo những lời này của Xà Vương, Lệ Vô Bi hừ một tiếng thật nặng, nhanh chóng nghiêng người. Trường đao trong tay dị thường nhanh chóng bổ ra một đạo thập tự đao hoa, phảng phất như hai đạo thiểm điện giao nhau trên không trung. Xuy xuy hai tiếng, hai con rắn nhỏ ngũ sắc như chiếc đũa bị chém thành bốn đoạn, vặn vẹo thống khổ trên mặt đất.
- Quả nhiên là Xà Vương! Không hổ với cái danh là âm độc!
Lệ Vô Bi tức giận hừ một tiếng, khuôn mặt đen sì hơi trắng bệch đi một chút. Hai con độc xà, cư nhiên lại là loại cực độc Thất Thải Nương Tử! Nếu như Chí Tôn Cường Giả bị cắn một ngụm, mặc dù không mất mạng, thế nhưng cũng choáng váng một hồi.
Tuy chỉ là tê liệt trong thời gian một hai lần hô hấp, thế nhưng đối với loại cường giả như Xà Vương mà nói, điều đó cũng đủ để giết chết mình một trăm lần, chính xác là có thể làm được điều đó.
- Oan uổng quá, người ta không có làm gì mà!
Xà Vương Thiên Tầm cười duyên một tiếng:
- A, đó là cái gì vậy, thật là đáng sợ!
Nàng nhìn hai con độc xà trên mặt đất, mắt mở thật to, tỏ vẻ rất giật mình kinh hãi.
Lệ Vô Bi dựng cương đao lên, "Phanh" một tiếng hạ xuống, lại đập chết thêm một con rắn nữa. Tốc độ của con rắn này càng nhanh hơn trước, hơn nữa lại nhằm vào yếu huyệt nơi cổ họng của Lệ Vô Bi. Điểm chết người nhất chính là nó vô thanh vô tức (im lặng, không tiếng động) di chuyển, dưới ánh mặt trời lại không có lấy nửa điểm phản quang! Vị Xà Vương này tiến công quả nhiên khó lòng phòng bị, trong lúc thản nhiên nói chuyện lại có thể hạ sát thủ tuyệt độc.
Quân Mạc Tà thấy vậy, sau lưng bỗng lạnh toát. Quả đúng là người không thể trông mặt, nước không thể đong a.
Nhìn tiểu nha đầu này vừa thanh thuần, đáng yêu, lại khờ dại, thuần khiết, cả người dường như vô hại. Ai cũng không thể đoán được chỉ trong nháy mắt nàng lại ra tay độc ác như vậy! Thật sự là điển hình của kẻ bụng dạ khó lường!
Trên chiến trường lúc này, tình thế lại một lần nữa phát sinh biến đổi.
Cái eo nhỏ nhắn của Xà Vương uốn éo, thân thể uyển chuyển nhanh chóng xoay chuyển, đột nhiên hai ống tay áo đồng thời vung lên. Trong thoáng chốc, một thân ảnh giống như lục sắc Cự Long từ trong tay áo nàng phi ra, trong nháy mắt đã dài tới bảy trượng, quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi! Kình phong gào thét, chiến trường lập tức biến thành hải dương lục sắc, triệt để bao phủ lấy Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi.
Đây mới chính thức là lúc Xà Vương biểu hiện thực lực!
Một màn lúc trước cũng chỉ là dạo đầu.
Thân ảnh màu đen của Lệ Vô Bi tựa như một khối đá ngầm nhô lên giữa biển rộng mênh mông. Khuôn mặt hắn trở nên hàn lãnh (lạnh lẽo), sừng sững bất động! Đích thực giống như một cột đá chặn giữa dòng nước.
Một tiếng gào thét trầm thấp vang lên, thế công của Xà Vương vẫn không dừng lại, càng thêm hung mãnh dị thường. Đột nhiên thân thể tinh xảo lăng không (bay lên không trung) bay lên, nhẹ nhàng nhảy múa tựa Lăng Ba Tiên Tử giữa hải dương lục sắc!
Ngọc thủ nhẹ nhàng giương ra, vô số điểm hàn tinh lóe lên rồi biến mất, sau đó từng điểm hàn tinh lại xuất hiện, toàn bộ không chút rơi vãi mà bay về phía Lệ Vô Bi. Thế nhưng khi ngọc thủ của vị Xà Vương này lại vung hàn tinh lên, thần thái trên khuôn mặt không hề biến đổi, vẫn rất thuần khiết, giống như một đứa trẻ đang chơi một trò chơi thú vị không biết mệt mỏi vậy!
Tựa hồ như nàng hoàn toàn không ngờ tới mình chỉ khẽ vung ra một chút hàn tinh đã khiến núi đá, thổ địa dưới chân bị nhiễm độc thành vùng đất chết.
Lệ Vô Bi cuối cùng không thèm cố thủ nữa, hắn quay mặt về phía Xà Vương đang mãnh liệt công kích. Lãnh Huyết Chí Tôn rốt cuộc cũng tung ra chiêu bí mật. Một tiếng hét trầm ổn vang lên, trường đao giăng khắp nơi, đao khí lẫm liệt (uy vũ, đáng sợ), mang theo sức công phá mãnh liệt, đồng dạng là một lãng hoa ngân bạch sắc chậm rãi thoát ra khỏi bích lục chi hải, cuồn cuộn xông lên.
Đao khí tung hoành (tung hoành) xông lên tận trời, vài vị Chí Tôn đang quan sát ở bốn phía đồng thời vận khởi Huyền Công phòng ngự, đều nhất mực bảo vệ bản thân. Nếu để cho đao khí của Lệ Vô Bi xuyên thấu qua phòng ngự của bọn hắn chui vào trong người, chỉ sợ cũng sẽ giống như Mãnh Long quá giang bị chém phụt ra một búng máu! Còn chưa làm thương tổn người khác đã khiến bản thân bị trọng thương trước, quả là điều không hay!
Lệ Vô Bi chiếm cứ địa lợi, cuồn cuộn phản công. Xà Vương Thiên Tầm lại nhất mực khống chế trên bầu trời, một đôi chân bạch ngọc càng lúc càng nhanh, bộ dáng thoải mái dần dần biến thành trầm ổn. Cánh tay ngọc trong lúc huy vũ (vung vẩy), hàn tinh nối thành một mảnh tuôn rơi xuống bên dưới, càng về sau lại càng nhiều rồi tụ thành một mảng, trở thành một luồng sóng hàn quang!
Trên chiến trường, nguyên bản chính là nơi hung hiểm nhất, lúc này biến thành từng đoàn bích lục (xanh biếc) nhảy múa vô cùng vui mắt. Một mảnh ngân bạch Lãng Hoa không ngừng bày ra, trên bầu trời lại xuất hiện một luồng sóng hàn quang không ngừng tuôn trào, quả thực chính là khung cảnh tuyệt mỹ!
Bất kỳ một người nào chứng kiến cảnh này, tuy biết rõ là sát khí dày đặc, thế nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ thoải mái!
Cảnh sắc bực này, quả thực không thuộc về nhân gian nữa!
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả**: Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 3**: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Vực Chi Vương