Chương 380: Hóa sắt thường thành kỳ kim!
Bởi vì Độc Cô Tiểu Nghệ từng nghe người ta nói rằng, nếu một nam một nữ đã "gạo nấu thành cơm" thì sẽ không còn khoảng cách nữa, nam nhân kia phải chịu trách nhiệm với nữ nhân. Ách, tất nhiên, quá trình "nấu cơm" ấy diễn ra thế nào thì Độc Cô Tiểu Nghệ thực sự không hề hay biết.
Về phần hiệu quả của xuân dược ra sao, nàng lại càng mù tịt hơn.
Điều duy nhất nàng biết là, xuân dược chính là một đạo cụ tất yếu để "gạo nấu thành cơm". Bởi vậy hôm nay nàng mới bày ra màn kịch này.
- Mạc Tà ca ca là của ta, chỉ duy nhất của ta. Hừ hừ.
Độc Cô Tiểu Nghệ mở túi hành lý, nâng từng bộ quần áo lên ướm thử, dường như đang suy tính rốt cuộc mặc bộ nào mới có thể tăng thêm "tỷ lệ thành công" trong việc "nấu" Quân Mạc Tà thành cơm.
Mà lúc này, Quân đại thiếu đang cao hứng trong Hồng Quân Tháp, nào hay biết mình sắp bị một tiểu ma nữ "nấu thành một nồi cơm", hơn nữa bản thân hắn lại chính là "gạo".
Nếu như hắn biết được, e rằng không cần Độc Cô Tiểu Nghệ động thủ "nấu", hắn cũng sẽ hai tay dâng lên phối hợp, để nàng "nấu" một cách nhẹ nhàng chứ chẳng cần phải cố sức.
Độc Cô Tiểu Nghệ vừa ngâm nga vừa chọn quần áo, chợt tấm rèm cửa trướng được vén lên, một luồng gió thơm thanh nhã thoảng tới, thì ra là Quản Thanh Hàn đã đến.
Thì ra, thủ lĩnh gia tướng đã đi tìm Quản Thanh Hàn. Đương nhiên hắn không dám nói rõ ràng chuyện liên quan tới xuân dược, chỉ dám úp mở rằng mấy ngày nay tiểu thư nhà mình có phần kỳ lạ, tâm trạng không tốt, đám gia tướng bọn họ lo có chuyện chẳng lành… Thậm chí còn nói lo lắng bệnh cũ của nàng tái phát.
Hắn càng ấp úng, Quản Thanh Hàn lại càng lo lắng, thật sự tưởng rằng Độc Cô Tiểu Nghệ bị bệnh cũ tái phát, thế nên vừa nghe xong liền vội vã chạy tới đây.
- Tiểu Nghệ muội muội, rốt cuộc muội bị làm sao vậy? Khó chịu ở đâu? Nhanh nói cho tỷ tỷ đi!
Quản Thanh Hàn vừa vào tới cửa liền vội vã hỏi.
Đang đắm chìm trong mộng đẹp, Độc Cô Tiểu Nghệ chợt nghe thấy một tràng câu hỏi, sợ hãi kêu "a" một tiếng, sau đó vội vã xoay người lại thất kinh nói:
- Quản tỷ tỷ, sao tỷ lại tới đây, tỷ cũng muốn thuốc sao?
- Thuốc? Ta? Ta không có bệnh, ta dùng thuốc làm gì?
Trong nháy mắt, Quản Thanh Hàn đã xác định: xem ra Độc Cô Tiểu Nghệ thực sự bị bệnh rồi, nếu không tại sao lại nói đến thuốc? Lại còn bảo mình uống nữa chứ?
- Phù.
Độc Cô Tiểu Nghệ thở phào một hơi, sợ hãi vỗ vỗ lồng ngực, tâm trạng vẫn còn chưa ổn định, nói:
- Muội còn tưởng rằng tỷ tới cướp phần nấu cơm của muội nữa cơ, nguyên lai không phải, may quá, may là không phải.
- Nấu cơm? Nấu cơm gì?
Quản Thanh Hàn kinh ngạc kêu lên một tiếng, vẻ lo lắng trên khuôn mặt càng đậm hơn, nàng vươn tay muốn sờ trán Độc Cô Tiểu Nghệ:
- Tiểu Nghệ muội muội, rốt cuộc muội bị làm sao vậy? Sao hôm nay muội lại nói năng lộn xộn như thế?
Đúng vậy, vừa rồi nàng hỏi mình có muốn thuốc không, bây giờ lại nói mình tranh đoạt chuyện "nấu cơm" với nàng! Nơi này là quân doanh mà. Há có thể để hai người họ nấu cơm? Hơn nữa, Độc Cô Tiểu Nghệ biết nấu cơm sao? Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?
- Muội không sao, ha ha hắc hắc, thật sự không sao mà, một chút cũng không có, ưm ưm ưm.
Độc Cô Tiểu Nghệ cười gượng vài tiếng, thần sắc có phần bối rối, chột dạ sờ lên cái gói nhỏ trước ngực. Trong lòng hơi chút trấn định, nàng vụng trộm ngẩng đầu nhìn Quản Thanh Hàn, lúng túng nói:
- Đúng rồi. Quản tỷ tỷ, hắn, hắn đã trở về chưa?
- Vẫn chưa về.
Vẻ mặt Quản Thanh Hàn càng lo lắng hơn, an ủi nàng:
- Yên tâm đi, sẽ không sao đâu. Hắn thần thông quảng đại, lại có nhiều quỷ kế như vậy, há lại có chuyện gì chứ? Phỏng chừng lát nữa sẽ về thôi.
Độc Cô Tiểu Nghệ ha ha cười hai tiếng, thoải mái hơn một chút, nói:
- Đúng vậy, gia hỏa này bản lĩnh rất lớn, nhất định không xảy ra chuyện gì đâu. Ân, muội vẫn đang đợi hắn trở về còn có việc cần làm mà.
- Đợi hắn trở về? Có chuyện gì?
Quản Thanh Hàn thầm nghĩ: "Tiểu Nghệ sẽ không phải vì quá lo lắng cho Mạc Tà mà thần trí mới trở nên thất thường như vậy chứ?" Càng nghĩ càng thấy khả năng này là có thể, nàng lại càng thêm lo lắng.
- Đợi hắn trở về để nấu... Ha ha.
Độc Cô Tiểu Nghệ suýt chút nữa nói ra, vội vàng đổi giọng nói:
- Muội đi ra ngoài xem một chút, Tiểu Bạch Bạch vẫn chưa thấy về, vài ngày không thấy tiểu khả ái này, thật sự là rất nhớ a.
Nàng đỏ bừng mặt cúi xuống vân vê góc áo, sau đó từ từ lẻn ra ngoài, vừa đi vừa tự trách: "Độc Cô Tiểu Nghệ nha Độc Cô Tiểu Nghệ, tại sao ngươi lại thiếu kiên nhẫn như vậy? Nếu như kế sách bị tiết lộ, bị Quản tỷ tỷ phát hiện rồi "tiên hạ thủ vi cường" thì có phải hỏng bét không?"
Trong lòng Quản Thanh Hàn thầm nghĩ: "Xem ra Tiểu Nghệ thật sự có vấn đề rồi, nếu không cũng sẽ không có bộ dạng như vậy, nói năng lộn xộn, cử chỉ thất thường. Ta cần phải giám sát thật chặt nàng, một bước cũng không rời mới được." Nghĩ vậy, nàng cũng vội vã theo ra ngoài.
Sau khi thu được lợi ích, Quân Mạc Tà bước ra khỏi Hồng Quân Tháp. Lúc này đã là giữa trưa của ngày thứ ba!
Trên đường trở lại Thiên Nam thành, hắn không ngừng tự hỏi, loại Kim chi lực và Mộc chi lực mới thu được này có lẽ rất thần kỳ, đáng tiếc mình lại không hề biết cách sử dụng.
"Hóa sắt thường thành kỳ kim, trảm vạn vật thành hư vô." Có thể làm được hay không? Chỉ cần mình vận khởi cỗ lực lượng thần kỳ này, là có thể nháy mắt biến sắt thường thành binh khí lợi hại hay sao? Chỉ có như vậy mới có thể "trảm vạn vật".
Thế nhưng vừa nghĩ vậy, Quân Mạc Tà lập tức thầm mắng bản thân một câu: "Ta phi, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy? Như vậy chẳng khác nào biến đá thành vàng hay sao? Không, căn bản không phải là biến đá thành vàng, mà căn bản chính là pháp thuật tiên gia trong truyền thuyết."
Đáng thương cho Quân đại thiếu, hiện tại hắn vẫn không biết rằng, trên thực tế mình đã sở hữu một công pháp đáng được xưng là pháp thuật tiên gia, hơn nữa còn là pháp thuật tối cao tầng, tối siêu cấp chung cực.
Người có thể thuận buồm xuôi gió tu luyện tới cảnh giới hiện tại, thật sự là cổ kim chưa từng có. Hơn nữa tốc độ tu luyện lại nhanh đến mức ấy, càng khiến người ta nghĩ nát óc cũng không thể giải thích được.
Quân Mạc Tà vừa nghĩ tới thời gian, lúc này mới phát hiện mình đã hai ngày liên tục không lộ diện. Tam thúc bên kia chỉ sợ rất sốt ruột, may là Tam thúc dù sao cũng biết thủ đoạn của chính mình, nhưng không biết bộ dạng khẩn trương của ba người cậu sẽ như thế nào. Bởi vậy hắn cũng không dám trì hoãn thêm nữa.
Một mạch trở về, vừa mới tiến vào Thiên Nam thành đã gặp Đông Phương Vấn Kiếm, bị vị cữu cữu này áp vào trong trướng bồng của Quân Vô Ý. Tin tức Quân Mạc Tà đã trở lại tự nhiên nhanh chóng lọt vào tai Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ. Quản Thanh Hàn rốt cuộc cũng thở phào một hơi, trong lòng hơi có chút vui mừng. Mà Độc Cô Tiểu Nghệ lại đột ngột đỏ bừng cả mặt, trái tim nhỏ bé bịch bịch đập loạn, qua nửa ngày còn chưa khôi phục, cũng không biết tiểu nha đầu đang nghĩ tới chuyện gì.
Mới vừa vào trướng bồng của Quân Vô Ý, hắn đã nhận được một loạt lời khiển trách. May mà da mặt của Quân đại thiếu gia còn dày hơn cả tường thành, hắn chỉ hì hì cười hai tiếng rồi nhanh như chớp trốn đi, một mạch trở lại trướng bồng của mình.
Quân Mạc Tà ngồi trên ghế, lúc này mới cẩn thận nghĩ tới năng lực của mình, rốt cuộc cầm lấy một thanh cương đao giắt trên trướng bồng, hắn vội vàng thử xem lực lượng mới thu nhận được.
...
Ngưng thần nhìn thanh đao này, Quân Mạc Tà hít sâu một hơi, hơi nheo mắt lại. Ý niệm khẽ động, Kim chi lực trong cơ thể tức thì được phát động, xuyên thấu qua kinh mạch chuyển tới bàn tay, sau đó xuyên thấu qua ngón tay, chậm rãi rót vào chuôi đao trong tay, hàn quang lập tức lập lòe phát ra.
Trong nháy mắt, kỳ biến phát sinh!
Ẩn ẩn xuất hiện đạm quang mang màu vàng lập lòe, tựa như trên thân chuôi cương đao này phát ra từng điểm sáng lấp lánh như sao, chậm rãi phát tán chiếu rọi giống như mộng ảo.
Đột nhiên hào quang bỗng nhiên sáng rực rồi vụt tắt, biến mất vô tung vô ảnh. Một làn khói xanh tức thời hiện ra. Quân Mạc Tà mở mắt nhìn vào lòng bàn tay mình, hắn không khỏi trợn mắt há hốc mồm!
Cái gì thế này!
Chuôi đao trong tay, lúc này không biết đã biến đi đâu! Hiện tại trong tay hắn chỉ còn một thanh tiểu "đao" nhỏ cỡ que tăm.
Hoặc không thể nói đây là "đao" mà nói là "châm" thì đúng hơn, chẳng qua là lớn hơn châm một chút. Chỉ có điều giống như châm, thế nhưng lại nặng hơn mấy chục lần!
Hơn nữa, hình thể cây châm lại hiện ra hình dáng một thanh đao giống như trong ý niệm của Quân Mạc Tà. Khi hắn vận khởi cỗ lực lượng này, trong lòng đã nghĩ tới hình thù thanh đao, đó chính là hình thù của thanh tiểu "đao" trước mắt này.
Điểm khác biệt duy nhất cũng chính là bị nhỏ đi mấy nghìn lần mà thôi!
Chỉ như vậy mà thôi!
Quân Mạc Tà dở khóc dở cười. Đúng vậy, sau khi trải qua thí nghiệm, hắn mới biết được "Hóa sắt thường thành kỳ kim" những lời này thực sự tồn tại, môn công pháp này xác thực có khả năng nghịch thiên! Thế nhưng cũng không phải cả khối sắt đều biến thành kỳ kim, mà là áp súc khối sắt tới tình trạng nhất định, chỉ giữ lại tinh hoa nhất trong khối sắt, sau đó tạo thành hình dáng mà mình muốn!
Như vậy, bộ phận còn lại đâu? Chúng đi đâu rồi? Chẳng lẽ đã bốc hơi vào không khí hay sao?
Quân Mạc Tà âm thầm buồn bực, tay cầm thanh đao khác đi đi lại lại, một lần nữa dẫn động công pháp, ngưng thần chuyên tâm quan sát biến hóa, lúc này mới thấy rõ.
Thì ra không khác biệt lắm với dự đoán của mình, thực sự là bốc hơi.
Chỉ thấy lốm đốm màu vàng kim nhạt chớp động một hồi, sau đó xuất hiện một màn sáng chói mắt, tiếp đó liền biến mất. Theo luồng sáng này, một đoàn sương mù nhàn nhạt bay lên, phát ra một mùi khác thường, rất buồn nôn. Theo màn sương mù này bốc hơi, thanh đao liền biến mất không thấy, lại biến thành một thanh tiểu "đao" bé bằng que tăm!
Quân Mạc Tà cười khổ không thôi. Nếu như với hiệu quả như vậy, muốn tạo thành một thanh đao có chiều dài, độ dày vừa với tay mình, e rằng cần phải có cả một núi tinh thiết mới đủ!
Hơn nữa, một thanh đao mỏng như que tăm này lại nặng tới hai cân, nếu như gom góp lại thành một thanh đao vừa tay, chẳng phải nặng cỡ mấy trăm cân hay sao? Thần binh lợi khí thật sự xứng với cái danh "thần binh lợi khí", thế nhưng ai có thể dùng được?
Quân Mạc Tà nhẹ buông tay, hai thanh "đao" nho nhỏ bằng que tăm lọt qua kẽ tay rơi xuống. Chỉ nghe "choang" một tiếng, một chuyện không thể nào tin được hiện ra trước mắt: cái bàn gỗ trước mặt Quân Mạc Tà không ngờ trực tiếp bị đâm xuyên thành hai lỗ nhỏ, tiếp tục vang lên hai tiếng "bụp bụp", hai thanh đao chui vào lòng đất, không còn thấy chuôi!
Quân Mạc Tà trợn mắt há hốc mồm!
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Tín Dụng Đen