Chương 379: Quân Mạc Tà, ta muốn đem ngươi nấu thành cơm!

Nào có lý lẽ gì mà cứ là nam nhân thì nhất định phải mang theo xuân dược? Đây là cái lý lẽ gì? Chúng ta có lão bà, có tiểu thiếp, há cần gì phải giải quyết vấn đề sinh lý này? Huống hồ thanh lâu hiện nay lại có rất nhiều, thiếu gì chỗ giải quyết sinh lý? Về phần xuân dược, chỉ có đám dâm tặc mới chuyên mang theo bên mình mà thôi!

Hiện tại nếu ai mà lấy ra thứ đó, chẳng khác nào công khai cho mọi người biết: "Ta chính là dâm tặc sao?" Vậy sau này còn muốn lăn lộn nữa không? Còn có mặt mũi không?

Mười mấy đại hán đứng im một chỗ, há hốc mồm đăm chiêu, hoàn toàn không biết phải đáp lời ra sao, trông rất giống mười mấy pho tượng gỗ.

- Ai nha, ta dùng thứ này chỉ để nghiên cứu giải dược mà thôi, thật ra đều xuất phát từ tấm lòng thiện lương, cũng không phải là chuyện gì xấu, các ngươi sao lại làm ra vẻ mặt như vậy?

Độc Cô Tiểu Nghệ tuy chột dạ nhưng vẫn ngoan cố mạnh miệng nói, nỗ lực khuyên giải bọn người, từng bước dẫn dụ họ, nói:

- Nếu như các ngươi lấy ra được xuân dược để cho ta nghiên cứu giải dược, thiên hạ nữ tử từ nay về sau sẽ không còn lo lắng nữa, không biết sẽ có bao nhiêu tỷ muội nữ giới cảm kích các ngươi! Các ngươi chính là đại công thần đó!

Mọi người đều nghiêm mặt không nói lời nào.

Ngài đương nhiên là không đi làm chuyện xấu rồi, bởi vì cho dù ngài có muốn làm chuyện xấu cũng chẳng có bản lĩnh mà làm! Trong chuyện này, trừ việc ngài bị người khác chiếm tiện nghi ra, còn lại ngài chẳng chiếm được chút tiện nghi nào của ai cả.

- Giao ra đây! Giao hết ra đây cho ta!

Độc Cô Tiểu Nghệ chìa tay ra, vẻ mặt hăm hở nói.

- Hồi bẩm tiểu thư, bọn hạ thật sự không có!

Gia tướng cầm đầu nói.

- Không sao đâu mà, cùng lắm thì ngươi cứ đưa cho ta, ta sẽ không nói cho ai biết đâu.

Tiểu nha đầu làm ra vẻ mặt ôn hòa mà dụ dỗ.

- Thật sự là không có, thật không có mà!

Tên thủ lĩnh lập tức toát mồ hôi lạnh. Nếu như hắn mà giao xuân dược ra, khi trở về tất sẽ bị bãi chức! Hơn nữa khó bảo toàn bản thân không bị người khác nghi ngờ. Dù chết cũng không giao ra, huống chi trên người hắn thật sự không có!

- Bọn tiểu nhân cũng không có!

Mười mấy người nghiêm nghị, chính khí lẫm liệt đứng thẳng tắp trả lời.

Huống hồ đây là hành động quân sự chính quy, quân lệnh đã nghiêm ngặt cấm dục, còn tâm trí đâu nghĩ đến những thứ vớ vẩn này?

- Ta phi!

Độc Cô Tiểu Nghệ lạnh lùng mắng một tiếng. Mắng cho đám người trợn mắt há mồm, không thể tưởng được vị tiểu cô nãi nãi này lại có thể trực tiếp mở miệng mắng người.

- Nhiều Đại trượng phu như vậy mà không có người nào mang theo "hàng" sao?

Hơn mười người như một, đều liên tục gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

- Đã không có, vậy tất cả đều phải chịu phạt! Người đâu!

Độc Cô Tiểu Nghệ sát khí đằng đằng nói:

- Kéo đám người này ra ngoài cho ta, mỗi người đánh một trăm quân côn!

Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.

Trên người chúng ta không mang theo xuân dược, là một nam nhân rất thành thật, rất tốt, thế mà lại thành có tội? Chúng ta không những là nam nhân tốt, còn là quân nhân tốt, là những quân nhân nơi chiến trường. Không có ý chơi bời lêu lổng, thế mà cũng là cái tội sao? Đây là cái lý lẽ gì vậy? Thương Thiên Hậu Thổ ơi, xin hãy minh xét lẽ phải cho!

Theo một tiếng ra lệnh của Độc Cô Tiểu Nghệ, lập tức xuất hiện vài tên thị vệ hổ lang tiến vào. Những người này đều là đội ngũ chuyên trách của Quân Mạc Tà, từ trong số hai trăm năm mươi người được điều đến để phục vụ Độc Cô Tiểu Nghệ. Mỗi người đều có công phu không tầm thường, bọn họ không cần biết mệnh lệnh của tiểu nha đầu là đúng hay sai, mỗi một lời nói đều răm rắp tuân theo như "Quân pháp".

- Chậm!

Tên thủ lĩnh toàn thân toát mồ hôi lạnh. Một trăm côn quân trượng nếu như thực sự đánh xuống, mấy người bọn hắn chắc chắn sẽ không thể đứng dậy nổi. Đến nước này rồi, chi bằng cứ chiều ý tiểu công chúa vậy. Sau đó bọn ta sẽ đi bẩm báo với Quản Thanh Hàn tiểu thư, xin nàng trông chừng cẩn thận tiểu công chúa, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì lớn. Nếu thực sự có chuyện dẫn tới mất mạng, thì thật là oan uổng quá đỗi.

- A? Sao bây giờ bọn ngươi lại có rồi?

Độc Cô Tiểu Nghệ phất tay cho đám thị vệ rời đi, sau đó hăm hở hỏi.

- Khỉ ốm, trên người ngươi có, đúng không? Nhớ lúc trước khi ở Thiên Hương ngươi có cất giấu một ít, mau lấy ra đây!

Thủ lĩnh gia tướng trừng mắt nhìn một người gầy ốm trong đám, sau đó nói.

- Ta, ta...

Người được gọi là Khỉ ốm tội nghiệp nháy nháy mắt, không biết phải nói sao cho phải.

Thật không ngờ dưới uy hiếp của trăm quân côn, lão đại lại đành đoạn bán đứng mình.

- Ta cái gì mà ta?! Mau lấy ra đây!

Thủ lĩnh gia tướng giận dữ quát một tiếng:

- Ngươi thật đúng là đồ vô dụng!

- Nhưng, nhưng thứ này là để chuẩn bị cho ta dùng. Ta nghĩ lần này tới Thiên Nam cũng không tính là có động chạm binh đao, nên ta đã chuẩn bị một ít để khi quay về còn dùng mà.

Khỉ ốm dùng ánh mắt đáng thương nhìn lão đại. Khuôn mặt gầy ốm đỏ bừng lên tới tận mang tai, vô cùng xấu hổ nói.

Có người nhịn không được, khẽ ho khan rồi bật cười.

Càng giải thích càng lộ ra, càng che giấu càng chứng tỏ là thật. Có cái loại nam nhân nào mà lại mang theo xuân dược bên mình để tùy thời có thể dùng chứ? Vấn đề này không cần hỏi ai cũng biết rõ.

- Là loại cho nam nhân dùng sao?

Ánh mắt Độc Cô Tiểu Nghệ sáng bừng:

- Tốt quá! He he! Vậy cũng tạm dùng được, mau đưa ra đây! Ta còn phải nhanh chóng nghiên cứu nữa đó!

Khỉ ốm vừa buồn bực vừa xấu hổ, run lẩy bẩy móc từ trong ngực ra một bọc giấy nhỏ, cầm trong tay mà nước mắt như muốn trào ra. Hắn liếc nhìn đám người còn lại với vẻ méo mó, thấy đám đồng bọn đều nhìn mình với ánh mắt kỳ quái. Giờ phút này, Khỉ ốm hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống đất.

Thật sự là xấu hổ muốn chết!

Sau này còn phải tốn không ít bạc để bịt miệng đám gia hỏa này. Nếu chỉ có đám huynh đệ mình biết thì không sao, nhưng nếu như truyền ra ngoài... Thật sự chỉ muốn dùng đao cứa cổ mà chết thôi!

Độc Cô Tiểu Nghệ thấy tên gia hỏa này cứ ấp a ấp úng không chịu đưa, nàng thực sự không thể kiên nhẫn được, thoáng chốc nhảy vồ tới giật lấy bọc nhỏ, hắc hắc cười, vẻ mặt cực kỳ đắc ý. Sau đó mới chợt nhớ ra thân phận, vội vàng nghiêm giọng hỏi:

- Thứ này dùng như thế nào đây?

Khỉ ốm mặt đỏ bừng, ngay cả cổ cũng đỏ theo, cố gắng gượng cười nói:

- Chỉ cần dùng ngón tay khều một chút, hòa tan với rượu là được.

- Ặc ặc.

Có mấy người ở sau lưng thật sự nhịn không nổi, bật cười thành tiếng, sau đó vội vàng dùng tay bịt miệng, ho khan để che giấu, khiến thân thể một hồi run rẩy, cơ mặt cũng có chút vặn vẹo.

- A!

Độc Cô Tiểu Nghệ hiểu ra, liền gật đầu, làm bộ như rất rành rọt, nói:

- Dùng rồi có phản ứng gì không? Liệu có tổn hại đến thân thể không?

- Không có vấn đề gì đâu! E hèm, về phần phản ứng...

Mồ hôi hột to như hạt đậu lấm tấm trên trán Khỉ ốm, lộp bộp rơi xuống, thật sự là không biết nên nói thế nào cho phải, khuôn mặt gần như tái mét như nến.

Đám người phía sau: một tay gắt gao che miệng, một tay gắt gao ôm bụng, thân thể kịch liệt run rẩy.

- À, biết rồi, biết rồi, không còn chuyện gì nữa đâu, các ngươi lui xuống hết đi.

Độc Cô Tiểu Nghệ đỏ mặt lên, tựa hồ cũng biết đã hỏi phải một vấn đề khó trả lời, cho nên nàng phất tay. Đám người như được đại xá Thiên Ân, vội vàng xoay người chạy ra ngoài, bỗng chỉ nghe Độc Cô Tiểu Nghệ quát:

- Đợi một chút!

Đám người lập tức dừng chân.

- Việc này là bí mật, hiểu chưa? Đây chính là chuyện có liên quan tới hạnh phúc của hàng vạn nữ tử, tuyệt đối không được tiết lộ!

Độc Cô Tiểu Nghệ vẻ mặt vô cùng uy nghiêm nói:

- Nhất là mấy vị ca ca của ta đó. Càng không thể để cho họ biết, hiểu không? Ừm. Ta, ta sợ bọn họ lén lút dùng vụng trộm, ách, đúng vậy. Chính là sợ bọn họ lén lút dùng vụng trộm, được chứ?

Gì? Sợ bọn họ dùng vụng trộm? Mấy vị đại thiếu gia của Độc Cô gia mà cần phải đi dùng vụng trộm thứ này sao? Sắc mặt mọi người lập tức trở nên kỳ quái. Nếu để cho mấy vị ca ca của Độc Cô Tiểu Nghệ nghe thấy những lời này, chỉ sợ sẽ tức đến hộc máu mà ngất xỉu: chúng ta chỉ là người bình thường thôi mà!

Chỉ thấy Độc Cô Tiểu Nghệ trừng mắt, nghiêm giọng nói:

- Cho nên tuyệt đối không được để cho bọn họ biết! Nếu có người để cho bọn họ biết, hừ hừ, ta sẽ, ta sẽ... Ta sẽ đem toàn bộ bọc này đổ vào miệng kẻ đó! Nghe rõ chưa?

- Rõ!

Mọi người lập tức lui ra ngoài. Vừa ra khỏi trướng không được bao xa, đột nhiên một người ngã vật xuống đất, ôm bụng cười, cười đến mức muốn tắt thở, không thể nào ngừng lại được.

- Ngươi, các ngươi...

Khỉ ốm vừa tức vừa thẹn, đôi mắt trợn trừng, vốn dĩ cái quai hàm đã chẳng có mấy thịt, lúc này run rẩy đến thảm hại.

- Ha ha ha, ta buồn cười chết mất, hóa ra Khỉ ốm lại là người có "biện pháp", thật sự là... ngoài sức tưởng tượng! Khó trách mỗi lần đi kỹ viện, gia hỏa này lại chạy vội đi rất xa, ha ha ha. Mấy vị thiếu gia kia lại còn muốn đi dùng vụng trộm xuân dược.

Mấy người đều ôm bụng bò lê trên mặt đất, trong nháy mắt đã thành một đống.

Khỉ ốm mặt đỏ bừng, thân thể run rẩy, đột nhiên ôm chặt một thân cây mà hung hăng đập đầu vào.

Thật sự là khóc không ra nước mắt!

Sau nửa ngày, cuối cùng tên thủ lĩnh gia tướng mới ngừng cười, nghiêm mặt ho khan vài tiếng, nói:

- Cười thì cũng đã cười xong rồi. Ta phải dặn dò các ngươi đôi lời, việc ngày hôm nay, bất luận là ai cũng không được tiết lộ ra ngoài! Ta tin mọi người đều hiểu rõ một khi tin tức này bị truyền ra ngoài, hậu quả sẽ ra sao. Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Hôm nay mọi người thoát được một trăm côn trượng. Có lẽ lần sau sẽ là quân pháp khác đó, mọi người biết rõ chưa?

Đám người đều gật đầu lia lịa, tỏ vẻ nhất định giữ bí mật.

- Vậy ta phải đi cầu kiến Quản tiểu thư, xin nàng trông chừng tiểu công chúa, đừng để nàng gây ra đại họa gì.

Thủ lĩnh gia tướng vội vã nói.

Trong trướng, Độc Cô Tiểu Nghệ đang cẩn thận từng li từng tí dùng vải lụa gói bọc giấy nhỏ lại rồi nhét vào trong ngực. Nàng hơi bất an nhìn quanh một chút, thấy không có ai liền lộ ra vẻ mặt tươi cười đắc ý.

La la la! Độc Cô Tiểu Nghệ vô cùng cao hứng, ngâm nga một khúc ca, cười đến lộ cả hàm răng trắng bóc. Vui vẻ đi tới trước gương, kiểm tra cẩn thận khuôn mặt, sau đó thì thào tự nói:

- Ta xem ngươi còn trốn đi đâu được nữa, Quân Mạc Tà. Bổn cô nương muốn cứng rắn ra tay, đem ngươi "nấu thành cơm", xem ngươi còn trốn đi đâu được nữa! Hừ, Quản tỷ tỷ, ngàn vạn lần đừng trách tiểu muội bất trượng nghĩa! Hắc hắc, xem ngươi làm sao tranh đoạt với ta?

Nghĩ đến đây, Độc Cô Tiểu Nghệ đắc ý làm một bộ mặt quỷ trước gương.

Độc Cô Tiểu Nghệ từ nhỏ đã lớn lên trong gia tộc. Đối với phương diện nam nữ kia quả thực là hoàn toàn không hiểu gì. Lần này nghe được lời nói của Quân Vô Ý với Quản Thanh Hàn, liền kích hoạt sự hoảng sợ trong lòng nàng, cuối cùng nàng lại có thể nghĩ ra được một chủ ý kỳ quái đến vậy.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN