Chương 388: Ta là một người ích kỷ
– Đắc tội với ta ư? Với *phẩm cách* của hắn, hắn lấy gì để đắc tội với ta? Ta đơn thuần chỉ thấy hắn chướng mắt mà thôi!
Đầu tiên, thanh âm có chút khó chịu nhưng sau đó lại bình tĩnh ngay:– Muội không thấy bộ dạng quần áo lụa là đó, vừa nhìn đã cảm thấy làm bộ làm tịch, thật đáng ghét sao? Chỉ nhìn thôi đã muốn đánh hắn một trận! Phải hung hăng chỉnh hắn mới thấy thoải mái, mỗi ngày chỉnh hắn một lần mới gọi là sảng khoái!
Người kia sửng sốt cả nửa ngày không cất được tiếng, rõ ràng là kinh ngạc. Lão đại của chúng ta mà lại nói ra những lời này ư?
Thật lâu sau mới mở miệng nói được:– Vậy đại tỷ rốt cuộc có dự định như thế nào?
– Dù sao mục đích của chuyến này là du lịch giang hồ, vậy cứ đi theo hắn cũng được. Chẳng phải đã nghe Đông Phương Vấn Tình nói sẽ đưa hắn đến *bí địa* của *Đông Phương Thế Gia* sao? Chúng ta cứ đi theo đến đó, đến nơi thì tách ra. Trên đường đi cứ xem ta *trị* hắn thế nào, chỉ cần không đùa chết hắn là được.
Thanh âm lúc trước nói lầm bầm:– Vậy ngày hôm nay Độc Cô Tiểu Nghệ đã làm chuyện phá đám như vậy, đại tỷ vì sao lại không ngăn cản? Hắn đã trúng thuốc, nếu khi đó ta ngăn cản, hắn đã chết ngạt rồi! Đây là “chết ngạt” đó, chẳng phải càng thú vị sao?
Chết ngạt? Còn có thú vị? Hai nữ nhân này nói chuyện, thật sự là tàn nhẫn.Hai người đầy thần bí này là hai nữ nhân vô cùng cuồng mãnh!
– Ngăn cản? Vì sao phải ngăn cản?
Thanh âm trong trẻo lúc nãy lại cất lên, nhưng có chút khó chịu mệt mỏi:– Thiên Tầm, ta và muội tuy là *huyền thú hóa hình* thành người, mang *thân phận nữ nhi* như thế này, xấu xa như vậy chúng ta làm sao... ngăn cản được? Giết hắn thì chỉ cần vẫy tay một cái là được, nhưng ngăn cản... Dù sao, tóm lại là không thể ra tay.
– Đại tỷ nói rất đúng, muội hiểu rồi. Chúng ta quả thật không nên ra tay ngăn cản.
Thanh âm thanh thúy kia không ngờ lại là Xà Vương Thiên Tầm! Lúc này nàng cũng chợt nghĩ đến điểm này, không khỏi có chút cảm giác tội lỗi.
– Mặt khác, người này tuy rằng khó ưa, tuy rằng thiếu *phẩm hạnh*, nhưng *tu vi* có chút đáng khen.
Thanh âm lúc trước lại hừ một tiếng nói:– Chưa nói đâu xa, tin tức việc giao dịch *linh đan Phạt Thiên Thánh Quả* ắt phải lấy từ trên người hắn. Chẳng phải vừa rồi Ưng Bác Không nói phía trước đột nhiên xuất hiện một *thần bí nhân*, chính là sư phụ hắn hay sao? Mà theo như các ngươi nói, chẳng phải chắc chắn người kia muốn dùng *linh đan* đổi *Phạt Thiên Thánh Quả* hay sao?
– Đúng là như thế! Ta gần như đã quên mất.
Mắt Xà Vương Thiên Tầm sáng lên.– Như vậy thì có thể nắm chắc hơn. Tuy nhiên, thực lực của *thần bí nhân* thâm sâu khó dò, lần trước cảm nhận được *uy áp* mà giờ tứ chi ta vẫn còn run. Thực lực thật là kinh người, kể cả đại tỷ cũng chưa chắc có thể thắng dễ dàng.
– Không sai, mặc dù hôm đó chỉ gặp qua *thần bí nhân* đó, chưa *chân chính* giao thủ, nhưng thủ đoạn ra tay diệt trừ Lệ Tuyệt Thiên, ta tự nghĩ bản thân cũng không có khả năng làm được như thế. Thậm chí đến bây giờ ta cũng không rõ rốt cuộc đó là *tuyệt chiêu* gì? Dù là *Thiên nhân chi hỏa* trong truyền thuyết, hay *Tam Muội chân hỏa* e rằng cũng không hơn được. Một *cao nhân* như vậy nếu có thể bỏ thù kết bạn là tốt nhất! Chúng ta chỉ cần *khống chế* được đồ đệ của hắn, *linh đan* nhất định không thể trốn thoát! Tối thiểu cũng phải nắm *lá bài tẩy* này trong tay.
Người nói chuyện chính là *Thiên Phạt Mai Tôn Giả*.
– Cho nên việc này ngàn lần không được khinh thường. Nghe nói bọn hắn lần này đến *Đông Phương Thế Gia* có vài việc, trong đó chỉ một lý do là vì lời thề của *Đông Phương Thế Gia*. Hắc hắc, chúng ta lần này ra khỏi Thiên Phạt chẳng khác gì đem lời thề của *Đông Phương Thế Gia* bỏ đi một nửa, còn lại chỉ có *Kiếm Phong Tuyết Sơn* đổ nát mà thôi. Vạn nhất có kẻ mưu mô trong đó, nhưng bất kể thế nào thì chuyện này cũng là một chuyện thú vị.
– Thì ra là thế! Nguyên lai lão đại nghĩ sâu xa như vậy, lão đại không hổ là lão đại!
Xà Vương Thiên Tầm reo lên vui sướng:– Vậy chúng ta hãy đi theo hắn xem náo nhiệt chứ?
– Chỉ xem náo nhiệt thôi sao? Cũng chưa hẳn, biết đâu chúng ta cũng có cơ hội giúp vui.
Mai Tôn Giả nhẹ nhàng cười một tiếng.Sau đó không khí lại yên tĩnh trở lại, hai người không nói thêm một câu nào, dường như là chưa bao giờ tồn tại vậy.Nếu có người đi qua nhìn thấy sẽ kinh ngạc phát hiện ra là tuy có tiếng nói, nhưng mà không hề có bóng người hiện ra. Từ đầu đến cuối, hai người này ở trên nhánh cây chưa từng dao động một chút nào cả.
Hiện tại Quân Mạc Tà đang vô cùng thảm hại.Hắn tiến vào lều bên phải, liền trông thấy một thân ảnh yểu điệu đang ngơ ngẩn đứng trước giường, tựa như một pho tượng duyên dáng.Quản Thanh Hàn!
Quản Thanh Hàn mặt không biểu tình, *ngọc dung* lãnh đạm, ngơ ngẩn nhìn lên giường, trong tay nắm một nắm vải, đó là quần áo đã rách của nàng, trên đó còn lưu lại dấu vết tượng trưng cho *trinh tiết* của nàng.Trên người nàng lúc này mặc quần áo của Quân Mạc Tà, khá rộng rãi, không thể tôn lên vòng eo mảnh khảnh của nàng. Hai tay nàng nắm chặt, *sắc mặt* vốn đã rung động lòng người của nàng giờ đây vô cùng phức tạp: có chút *bi thương*, có chút ngượng ngùng, có chút thẫn thờ kèm theo chút mất mát.Nghe thấy Quân Mạc Tà tiến vào, *thân thể mềm mại* của Quản Thanh Hàn khẽ rung lên, khuôn mặt nàng đỏ bừng nhưng không xoay đầu lại, ngay sau đó *sắc mặt* lại trở nên tái nhợt.Quân Mạc Tà dừng phía sau lưng nàng, thật lâu sau hai người vẫn không mở miệng nói chuyện trước.Chỉ nghe hơi thở của đối phương và sự im lặng.Hai người tuy gần sát nhau, nhưng lại tựa như bị ngăn cách bởi cả một bầu trời. Giữa hai người vừa mới xảy ra chuyện thân mật nhất, nhưng lại giống như là hai người xa lạ. Không khí trong lều trở nên vô cùng kỳ dị, áp lực vô cùng.
Một lúc sau, Quân Mạc Tà cũng không biết vì sao đột nhiên cười ha ha một tiếng, có vẻ như rất cao hứng đặt mông ngồi vào chiếc ghế phía sau Quản Thanh Hàn.Nhìn bóng lưng của Quản Thanh Hàn, Quân Mạc Tà gần như nói với chính mình:– Ta biết hiện tại trong lòng tỷ rất phức tạp, hơn nữa cũng rất hoang mang, hoàn toàn không biết sau này nên làm gì, thậm chí ngay lúc này nên làm những gì.
*Thân hình* Quản Thanh Hàn hơi run lên.– Kỳ thực ta cũng giống tỷ, không biết phải làm sao bây giờ! Thật hoang mang!
Quân Mạc Tà chậm rãi nói. *Thân thể mềm mại* của Quản Thanh Hàn run mạnh hơn, định quay đầu lại. Nhưng vừa có ý định đó lại kìm lại được, không làm vậy.– Ngươi không biết làm thế nào? Vậy một nữ tử như ta biết phải làm sao?
Chỉ nghe Quân Mạc Tà dùng một giọng từ tốn giải thích đầu đuôi câu chuyện này.Cuối cùng Quản Thanh Hàn cũng hiểu được vì sao hai ngày nay Độc Cô Tiểu Nghệ lại có hành vi quái dị. Hiểu được, nàng không khỏi thở dài một hơi.Chuyện này quả thực là *thần xui quỷ khiến*, trùng hợp là mình lại bị vạ lây.
Nhưng sau đó Quân Mạc Tà lại nói, có vẻ rất quyết tâm:– Nhưng mặc kệ nàng có đồng ý hay không, có muốn hay không cũng vậy, sự thật vẫn là sự thật. Mặc kệ nàng trước kia có *thân phận* gì, không quản hiện tại nàng có thừa nhận hay không thì bây giờ nàng cũng là nữ nhân của ta. Điều này không thể thay đổi được.– Điểm này không có cách gì thay đổi, cũng không vì thời gian mà có thể khác đi được!
Quân Mạc Tà nói rất chậm, rõ ràng mạch lạc nhưng lại vô cùng *bá đạo*. Tuy nhiên sự *bá đạo* này không hề gây một chút phản cảm nào cho Quản Thanh Hàn, ngược lại khiến nàng cảm thấy yên lòng, tựa như một lời hứa hẹn chắc chắn.Dần dần, thanh âm của Quân Mạc Tà ngày càng trở nên kiên định:– Làm nữ nhân của ta đối với nàng có lẽ không dễ dàng gì, nhưng chỉ cần là nữ nhân của ta thì ta sẽ không tiếc bất cứ gì để che chở, bảo vệ nàng, quyết không cho nàng chịu bất cứ *ủy khuất* gì.– Hiện tại có lẽ nàng chưa chuẩn bị sẵn sàng, nhưng ta sẽ cho nàng thời gian để chấp nhận.
Quân Mạc Tà ngữ khí chậm rãi nói:– Ta và... nàng cũng biết *hôn ước* giữa nàng và ca ca của ta trên thực tế chỉ là *danh nghĩa*! Không, ngay cả *danh nghĩa* cũng không có! Nàng... nàng... bây giờ không còn là đại tẩu của ta, mà chỉ là *nghĩa nữ* của tam thúc. Hy vọng nàng nhớ kỹ *thân phận* này. Sau này khi chúng ta ở cùng một chỗ có thể sẽ có không ít sự quấy nhiễu, có thể sẽ có nhiều lời *đồn đãi nhảm nhí*. Nhưng mà những cái này nàng không phải lo lắng!
Quân Mạc Tà cười cười nói:– Việc này là việc của nam nhân. Cho dù khắp *thiên hạ* đều là *đồn nhảm nhí*, ta cũng có thể cam đoan với nàng rằng sẽ không có một câu nào lọt vào tai nàng cả! Một câu cũng không! Nàng có hiểu không? Vì vậy, việc nàng lo lắng sẽ không tồn tại.
Bả vai Quản Thanh Hàn bỗng nhúc nhích, cả người như được thả lỏng.– Thời gian qua chắc cũng đủ để nàng hiểu được đôi chút tính tình của ta. Ta sẽ không trở thành *anh hùng hào kiệt* hay cái gì tương tự vậy, thực tế ta vốn là một kẻ *ích kỷ*. Những việc khiến ta để ý từ trước đến giờ không nhiều lắm. Từ trước tới giờ và từ giờ về sau, ta sẽ chỉ quan tâm *thân nhân* của ta, nữ nhân của ta, huynh đệ của ta, *gia nhân* của ta. Chỉ cần những người này sống bình an vui vẻ, ta không cần gì nữa! Ngay cả *thiên hạ*, an nguy *bách tính* đối với Quân Mạc Tà ta cũng không liên quan! Ta thật sự là một kẻ không hề *cao thượng*!
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, chậm rãi nói tiếp:– Nếu nàng hy vọng ta có thể làm những chuyện vĩ đại, e rằng ta sẽ làm nàng thất vọng rồi! Bởi ta *chân chính* là một kẻ *ích kỷ*, nhất định sẽ không trở thành *anh hùng hào kiệt*. Thậm chí ta *ích kỷ* đến mức bất kỳ ai cũng không nên nghĩ đến việc khi dễ người của ta, hoặc làm nữ nhân của ta khó xử! Bởi vì chỉ cần có chuyện như vậy, mặc kệ hắn là ai ta đều sẽ tìm hắn trả thù, bao gồm cả *gia tộc* của nàng. Bởi những người ta quan tâm, không có tên bọn họ trong danh sách.
Quản Thanh Hàn cuối cùng cũng kích động mà quay người lại, hai hàm răng cắn vào môi, ánh mắt trong suốt phức tạp vô cùng. Nàng nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Quân Mạc Tà, môi mấp máy một hồi nhưng thủy chung vẫn không nói được gì.
Nàng đã từng nghĩ đến chuyện này truyền ra ngoài, *gia tộc* mình sẽ đối xử với mình như thế nào, chắc chắn bản thân sẽ bị coi thường! Chỉ cần nghĩ đến đó, nội tâm nàng đã vô cùng bối rối, không biết phải làm như thế nào.
Nhưng những lời của Quân Mạc Tà nói ra với ngữ khí bình thản, Quản Thanh Hàn lại đột nhiên cảm thấy trong lòng phát lạnh. Không phải vì những lo lắng trước kia trong lòng nàng, mà là vì lo lắng cho người nhà mình.
Nàng hoàn toàn có thể đoán được nếu như *gia tộc* mình có ý kiến gì bất lợi với mình, Quân Mạc Tà sẽ phản ứng như thế nào. Hơn nữa việc *Huyết Hồn Sơn Trang* *bức hôn* lúc trước, phản ứng của Quân Mạc Tà có thể nói là vô cùng *ác liệt*!
Quân Mạc Tà chắc chắn sẽ không hạ thủ lưu tình!
***
**Dị Thế Tà Quân**Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
**Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm**
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Tàng