Chương 389: Sóng ngầm nơi kinh thành
Quân Mạc Tà rất ít khi tỏ ra đứng đắn, nhưng một khi hắn nói chuyện nghiêm túc, thì đó chính là một lời hứa. Giờ đây, Quản Thanh Hàn đã tường tận điều này. Thế nhưng, chính vì quá rõ ràng mà điều đó lại khiến nàng sợ hãi.
Lời Quân Mạc Tà đã nghiêm mặt nói ra, chính là lời hứa vàng đá! Hắn đã nói được là làm được, chưa từng có bất kỳ ngoại lệ nào.
Chưa bao giờ có ai có thể thay đổi quyết định của hắn. Kẻ từ Huyết Hồn sơn trang năm xưa đã từng uy hiếp, hắn cũng giữ vững lời thề của mình như thế, với những gì hắn vừa nói hôm nay cũng không ngoại lệ.
- Người đời ai nấy đều nói ta là quần áo lụa là, phóng đãng vô tri.
Quân Mạc Tà cười khổ, nói:
- Thật sự ta không hiểu tâm tư nữ nhân, cũng không biết phải làm sao để nói chuyện yêu đương. Có lẽ sau này ta phải ân cần dỗ dành nàng, ăn nói ngọt ngào một phen. Nàng đã phải hy sinh rất nhiều vì ta, ta cũng không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, nhưng ta thật sự không biết phải nói thế nào.
- Ta chưa từng trải qua chuyện yêu đương, thật sự chưa từng nói qua! Chuyện ngày hôm qua… khụ khụ… thật sự thì đó là lần đầu tiên của ta, đến giờ vẫn còn đau nhức đôi chút. Không lừa nàng đâu, không chỉ nàng khó chịu, ta cũng không kém phần khó chịu. Bây giờ hai chân vẫn còn mềm nhũn, đầu óc choáng váng. Lời này ta chỉ dám nói với riêng nàng thôi, với người khác thật sự ta ngượng ngùng không dám hé răng.
Quân Mạc Tà vẻ mặt đau khổ, nói ra những lời đầy vẻ ngượng ngùng, xấu hổ.
Quản Thanh Hàn đột nhiên muốn cười, nàng cũng là Hoàng Hoa Khuê Nữ, làm sao hiểu thấu được chuyện này. Mới trải qua việc này, lần đầu nếm thử con đường lên Vu Sơn, dưới thân nàng đau đớn muốn chết, sao lại có thể cười được? Thế nhưng, khi nghe Quân Mạc Tà nói những lời này, nàng không thể nào nhịn cười cho được.
Ô danh "hoa hoa đại thiếu gia" của Quân đại thiếu gia nhà ta lừng lẫy khắp nơi, nói ra những lời như vậy, thật khiến người ta khó tin. Nhưng nhìn thấy sắc mặt Quân Mạc Tà như vậy, Quản Thanh Hàn không thể cười nổi. Sắc mặt Quân Mạc Tà dù có phần quái dị, dù đầy vẻ ngượng ngùng, nhưng Quản Thanh Hàn có thể nghe được, những lời này hắn không hề nói dối, tất cả đều xuất phát từ tận đáy lòng hắn.
Tuyệt đối không thể nào là sự thật.
Kẻ khinh bạc nữ nhân trong truyền thuyết, hoang dâm đến cực điểm, Thiên Hương đệ nhất quần áo lụa là lại là một trai tân? Điều này không thể nào! Nếu nói Linh Vụ Hồ vẫn còn tồn tại xử nữ còn có thể tin được, nhưng mà Quân Mạc Tà…
Thế nhưng Quản Thanh Hàn lại không nghe rõ lời Quân Mạc Tà nói, hắn nói rất đúng: Kiếp này! Giả sử nàng có nghe rõ thì nàng cũng không hiểu được trong hai chữ này chứa đựng hàm nghĩa sâu xa gì!
Quản Thanh Hàn khẽ nhíu mày, sau đó sắc mặt lại trở nên lạnh lùng đôi chút. Quân Mạc Tà đợi một lúc, thấy Quản Thanh Hàn vẫn không nói gì, nhưng sắc mặt đã dịu đi đôi chút, trong lòng hắn thả lỏng được mấy phần, nói:
- Thật ra thì đêm qua ta trúng xuân dược, đầu óc hỗn độn chỉ biết hành sự theo bản năng, chứ bản thân không có cảm thụ gì. Giờ đây nghĩ lại, thật là tiếc nuối.
Quản Thanh Hàn tuyệt nhiên không ngờ tới tên này đang nói chuyện nghiêm túc lại đột nhiên thốt ra một câu như vậy. Ngay lập tức, nàng xấu hổ đến nỗi cả khuôn mặt đỏ bừng, oán hận khẽ hừ một tiếng.
Những lời này của Quân Mạc Tà chỉ là để thăm dò ý tứ của Quản Thanh Hàn, nhưng mà thấy khuôn mặt lạnh lùng không hiện ra vẻ giận dữ, lá gan hắn liền lớn thêm, đứng dậy định ôm nàng vào lòng.
Quản Thanh Hàn kinh hãi, vội vàng lùi lại hai bước, nước mắt lại lã chã rơi xuống, khuôn mặt lạnh lùng nói:
- Chuyện bất đắc dĩ ngày hôm nay vốn là một sai lầm. Ta tình nguyện cứu ngươi không phải vì bản thân ngươi, mà là vì hậu duệ duy nhất của Quân gia. Tuy chúng ta có mối quan hệ sai lầm ấy, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể tùy ý khinh nhờn ta! Quân Mạc Tà, chúng ta không thể mắc thêm lỗi lầm nữa, như vậy sai lại càng thêm sai! Ngươi đừng có tiếp tục càn rỡ nữa!
Hai tay Quân Mạc Tà đứng yên giữa không trung, sắc mặt biến đổi liên tục. Một lúc sau hắn mới bỏ tay xuống nói:
- Nàng nhất thời chưa thể chấp nhận được, vậy sau này chúng ta sẽ nói chuyện sau. Nhưng mà nàng là nữ nhân của ta, có trốn cũng không thoát được! Sau khi trở về, ta sẽ cùng Quân gia dốc toàn lực giải quyết. Tam thúc sẽ thu nàng làm nghĩa nữ, chúng ta sẽ bày tiệc thông báo việc này và mời tất cả những người có uy tín ở kinh đô đến, như vậy chắc chắn có thể từ từ dàn xếp ổn thỏa! Sau đó ta sẽ kết hôn, mà tân nương chắc chắn sẽ là nàng.
- Ai nói sẽ gả cho ngươi?
Quản Thanh Hàn chưa từng thấy xấu hổ đến mức này, nàng chưa từng gặp nam nhân nào bá đạo đến vậy. Một lời ngon tiếng ngọt chưa nói ra, đã nghĩ ngay đến việc cưới con gái nhà người ta về làm thê tử.
- Nàng có gả hay không là việc của nàng, ta có cưới hay không lại là chuyện của ta.
Quân Mạc Tà khẽ nhếch lông mày, cười một cách bất chính, nói:
- Mỹ nhân, khổ cực một ngày một đêm, ta biết nàng cũng mệt lả rồi, mau nghỉ ngơi một chút đi.
Sắc mặt Quản Thanh Hàn thoáng chốc đỏ bừng, rồi lại trắng bệch, nhìn Quân Mạc Tà nói từng chữ:
- Quân Mạc Tà, ngươi đừng vội trêu chọc ta như vậy, đừng để ta khinh thường ngươi! Chuyện hôm nay ngươi đừng có mà về bẩm báo với gia gia, nếu gia gia mà biết, ta sẽ tìm ngươi tính sổ! Ta có chết cũng không ở chung với ngươi chỗ này!
Quân Mạc Tà cười hắc hắc:
- Ta nói nàng về nghỉ ngơi đi là thật, nói cho nàng biết ta cũng không nói nàng ở lại đây. Xem ra có người đang đóng vai nghĩa muội thì phải?
Quản Thanh Hàn trừng mắt, ngón tay run run chỉ vào hắn:
- Ngươi… ngươi… đồ háo sắc! Đồ vô lại! Cái gì mà nghĩa muội chứ?
Quân Mạc Tà cười ha ha:
- Nàng nghĩ mà xem, là nghĩa nữ của Tam thúc, chả phải là nghĩa muội của ta hay sao?
Quản Thanh Hàn bị chọc cho tức điên, vung tay áo quay người muốn rời đi. Nhưng vừa cất bước lại đột nhiên cảm thấy hạ thân đau nhức như tê liệt, thoáng run rẩy một cái. Nàng miễn cưỡng đứng vững lại, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra, thế nhưng không thể cất bước được!
Gần như cả một ngày mây mưa, Quản Thanh Hàn mới thất thân, thân thể mềm mại của nàng đã sớm không chịu đựng nổi. Huống chi Quân Mạc Tà lại thô bạo như vậy, càng làm mọi chuyện thêm trầm trọng! Quân Mạc Tà thấy thế, vội vàng phi thân lên, hơi cúi người, tay trái luồn xuống cổ nàng, tay phải ôm lấy chân nàng, bế nàng như bế trẻ con, vừa đi ra ngoài vừa cười:
- Đừng sợ, ta đưa nàng về!
Quản Thanh Hàn vừa xấu hổ vừa sợ hãi! Nếu bị hắn ôm như vậy về lều, mình làm sao còn mặt mũi nào nữa. Nghĩ vậy nàng liền mạnh mẽ giãy dụa.
Quân Mạc Tà ra sức khống chế thân thể của nàng, không cho nàng động đậy mảy may, vững vàng bước ra. Quản Thanh Hàn xấu hổ đến cực điểm, đem đầu giấu thật sâu vào trong ngực hắn. Không biết là không muốn người khác thấy mình hay là không muốn bản thân nhìn thấy người khác.
Ra khỏi cửa nàng lại không nghe thấy bất kỳ thanh âm nào như nàng dự đoán. Hóa ra bốn phía không một bóng người! Đêm vốn đã khuya, vốn dĩ không có ai. Quản Thanh Hàn lúc này mới yên tâm đôi chút, rồi lại nổi lên nỗi xấu hổ vì bị Quân Mạc Tà ôm. Lỗ tai nàng dán chặt vào ngực hắn, nghe được nhịp tim của hắn đập từng hồi thùng thùng vang vọng, thần trí không kiềm chế được mà trở nên mơ màng.
Quân Mạc Tà đem nàng về lều, sau đó bị đuổi ra ngay lập tức, cười khổ một tiếng trở lại doanh trướng, toàn lực điều động linh khí, nhanh chóng khôi phục thể lực, rồi sau đó khôi phục công lực. Cuối cùng sau hơn nửa canh giờ, hắn cũng khôi phục bình thường.
Quân đại thiếu gia đứng dậy, hoạt động tay chân vài cái, lẩm bẩm nói:
- Chuyện hôm nay đúng như là một giấc mộng, không biết có tính là một giấc mộng xuân hay không nhỉ.
Thân hình hắn đột nhiên thoáng lóe lên, rồi biến mất khỏi doanh trướng, không còn thấy bóng dáng.
Quân Mạc Tà cũng không quên rằng mình còn thiếu một lời hứa.
Không thể để người khác mất lòng tin vào bản thân, cũng không nên thất hẹn!
Hùng vương Hùng Khai Sơn và Hạc vương Hạc Trùng Tiêu đã dốc toàn lực giúp mình thu phục Huyết Hồn sơn trang, nhưng mà mình vẫn chưa thực hiện lời hứa với bọn họ! Cho nên tối nay là cơ hội cuối cùng để hoàn thành lời hứa ấy.
Tất nhiên cũng là cơ hội tốt nhất, làm gì có ai ngại làm cho thực lực và tiềm năng của bản thân đột nhiên tăng lên một cách vượt bậc đâu!
Quân Mạc Tà không thích thiếu nợ, bất kể là nợ nhân tình hay tiền tài, đặc biệt là khi đối phương đã phải nỗ lực và dốc toàn lực hoàn thành.
Tuy rằng chuyện này làm có phần quá đáng, càng về sau càng vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Nhưng xét cho cùng là vì giao phó cho mình, cho nên Quân Mạc Tà không thể để bản thân thất tín.
Huống chi đã diệt trừ được Huyết Hồn sơn trang, một mối hậu họa khổng lồ!
Đặc biệt là hiện tại Quản Thanh Hàn đã là nữ nhân của Quân Mạc Tà, việc xử lý được Huyết Hồn sơn trang càng khiến Quân Mạc Tà cảm thấy sảng khoái.
Dám đoạt nữ nhân của ta? Con bà nội nó, ta chỉnh chết ngươi!
Cho nên vừa hồi phục, hắn liền lập tức đi ra ngoài, toàn lực thi triển Âm Dương Độn, dùng tốc độ nhanh nhất đến thẳng Thiên Phạt Sâm Lâm!
Ngay khi thân ảnh vừa mới biến mất, phía xa năm mươi trượng có một tiếng hô kinh ngạc:
- Sao lại thế này? Tại sao hơi thở của tên tiểu tử này đột nhiên lại biến mất? Tốc độ thật kinh người, lại nhanh chóng vượt ra ngoài cảm giác của ta!
Một lát sau, tên còn lại nói:
- Đại tỷ để ý làm gì chứ? Tốc độ tên tiểu tử đó mau nữa thì có làm sao chứ, nhân mã của Quân gia còn ở đây, chạy trời không khỏi nắng, chẳng lẽ còn lo hắn chạy mất hay sao?
Hai tiếng cười khẽ vang lên, lập tức khôi phục trạng thái vắng lặng không một tiếng động.
Kinh thành Thiên Hương!
Từ khi Quân Vô Ý dẫn quân xuất chinh, Thiên Hương thành xem như lục đục, biến động không ngừng. Hôm nay có hai đại gia tộc gây chiến, sau đó Hoàng đế đứng ra hòa giải; ngày mai lại có mâu thuẫn, sau đó lại có cáo trạng…
Tóm lại, Ngự Lâm Quân xuất động vô số lần, tần suất tuần tra càng ngày càng cao. Hơn nữa, nhiều chức quan âm thầm thăng chức, Hoàng đế mạnh mẽ đề bạt sĩ tử trẻ tuổi, dùng thủ đoạn tinh vi, rõ như ban ngày nhưng lại không ai chú ý, chậm rãi xen vào tất cả các bộ ngành, một số quan chức nắm giữ lâu năm hoặc các chức quan của các đại thế gia không có trọng lượng, hoặc là bị điều chuyển, hoặc cho về quê dưỡng lão.
Giống như âm thầm thay đổi từng viên gạch, thủ đoạn tuyệt diệu không chê vào đâu được!
Về phần thượng tầng nhân sĩ, tuy rằng các đại thế gia vẫn chiếm giữ hầu hết các vị trí trọng yếu. Nhưng có thể dễ dàng nhìn ra được, thủ hạ của bọn họ đi theo trước đây, giờ không còn mấy ai. Các bộ hạ cũ không còn, bị thay thế hoặc điều chuyển đến vị trí khác hết.
Chuyện cứ như vậy thuận lợi tiến hành, đợi cho các đại thế gia phát giác không ổn cũng là lúc sự đã rồi, muốn tiến hành các biện pháp kháng cự lại bất đắc dĩ phải dừng lại.
Thân còn chưa lo nổi, sao lo cho người khác!
Bởi vì bên trong các đại thế gia cũng không còn bình lặng, sóng ngầm cuộn trào vô cùng mãnh liệt. Không biết ai đồn ra rằng lần này theo Quân Vô Ý xuất chinh, đều là nhân tài do các gia tộc bồi dưỡng. Nên chỉ cần có thể trở về thì có thể được lựa chọn thành người thừa kế của gia tộc.
Tin tức này vừa tung ra, lập tức gợi lên vô số sóng to gió lớn.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Nghi có ma...xung quanh nhà!