Chương 395: Ta cấp mặt mũi cho ngươi

Giữa không trung, chợt một mảnh mây đen ập xuống. Một đầu Ưng Vương khổng lồ sải cánh lượn trên cao, khi đến đỉnh đầu mọi người, thân hình nó đột nhiên cấp tốc thu lại, hóa thành một nam tử mặc thiết sắc quần áo, dáng vẻ lạnh lùng. Trên mặt hắn, một cái mũi ưng thật to nổi bật, toát lên vẻ có chút nanh ác.

Vừa hạ xuống, hắn liền chắp tay cung kính hành lễ với Quân Mạc Tà.

"Vị này chính là Thập đệ Ưng Vương, Ưng Toái Không."

Lần này do Hạc Trùng Tiêu giới thiệu. Xem ra trong Thiên Phạt Sâm Lâm, hệ thống phân công vô cùng rõ ràng: Phi hành Huyền Thú do Hạc Trùng Tiêu quản lý, còn Tẩu Thú thì thuộc quyền Hùng Khai Sơn.

Từ đằng xa, lại có một Hầu Tử to lớn hơn hẳn đồng loại, một đường như tia chớp phi nhanh đến. Hắn thở hổn hển, hướng về Quân Mạc Tà hành lễ.

"Đây là Lão Thất, Hầu Vương, tên hắn là Hầu Thất."

Hùng Khai Sơn khẽ lắc đầu, trong mắt lộ vẻ tinh thần hao tổn, nói: "Bát muội Xà Vương tiền bối cũng đã gặp rồi, bất quá nàng cùng lão Đại đang đi xử lý công việc. Còn đệ đệ nhỏ nhất thì đang bế quan hóa hình, đã ba năm chưa từng lộ diện."

"Thì ra là vậy. Muốn được diện kiến Thiên Phạt Thú Hoàng Mai Tôn Giả một lát mà không thành, thật vô cùng tiếc nuối. Bổn tọa đặc biệt tới đây, vẫn không có duyên gặp mặt. Đáng tiếc thay! Còn có tiểu nha đầu Xà Vương kia, dám làm dám chịu, bổn tọa cực kỳ thưởng thức!"

Quân Mạc Tà nói xong, ha ha cười lớn. Hắn lấy tay che miệng chén rượu. Chúng Vương đều cho rằng hắn sắp uống rượu, nhưng đợi nửa ngày lại không thấy hắn bưng chén lên, không khỏi cảm thấy có chút buồn bực. Bất chợt, chén rượu trên không trung đột nhiên bốc lên một làn rượu khí, hương thơm nồng nàn xông vào mũi, chính xác là hương vị của Hầu Nhi Tửu. Sau đó, rượu trong chén lượn vòng một cái giữa không trung, tựa như trường kình hút nước, mất hút sau tấm khăn che mặt của Quân Mạc Tà.

Quân Mạc Tà chép chép miệng, nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới khẽ thốt: "Hảo tửu! Không hổ là Hầu Nhi Tửu! Quả nhiên danh bất hư truyền!"

Các vị Thú Vương đều kinh ngạc tột độ. Quả nhiên là cao nhân! Đến cả phương thức uống rượu cũng bất phàm.

Nhóm Thú Vương vốn còn đang tính mượn cơ hội uống rượu này để nhìn rõ dung mạo của vị Tuyệt Thế Cao Nhân, nhưng hành động vừa rồi của Quân Mạc Tà đã khiến toàn bộ tính toán của bọn họ thất bại. Ai nấy đều không khỏi thở dài một tiếng, cảm thấy có chút mất mát.

Quân Mạc Tà đột nhiên chuyển lời, hỏi: "Đúng rồi, Lão Hùng, lời ngươi giới thiệu khiến ta có chút hồ đồ. Ta biết Thiên Phạt Sâm Lâm từ xưa đến nay đều lấy thực lực bài danh mà xếp vị trí, điều này vĩnh viễn là như thế, không phải bí mật gì; nhưng Lão Cửu Hổ Vương và Lão Thập Ưng Vương đều đã có thể hóa thân hình người, sao lại xếp ở phía trước Lão Lục Sư Tử Vương và Lão Thất Hầu Vương, những người vẫn còn duy trì hình thái bản thể?"

Vừa nói như thế, không khí giữa sân tức thì chìm xuống nặng nề. Trong mắt Sư Tử Vương Thạch Bất Sầu và Hầu Vương đều bắn ra vẻ thương cảm dị thường!

Hạc Trùng Tiêu ngữ điệu thâm trầm, nói: "Tiên sinh đã nhắc, ta tự nhiên cũng không dám giấu giếm. Vốn dĩ việc này cũng chẳng phải bí sự gì. Sáu mươi năm trước, Sư Tử Vương và Hầu Vương tĩnh cực tư động (yên tĩnh tới đỉnh điểm thì bắt đầu sẽ động, ý nói cuộc sống tĩnh lặng quá lâu, muốn thay đổi một chút), bèn muốn ly khai Thiên Phạt để ra ngoài trải nghiệm một phen.

Nhưng sau khi ra ngoài, vì thiếu kinh nghiệm giang hồ, họ vô ý bại lộ gốc tích của mình. Năm đó, trong số Bát Đại Chí Tôn, có bốn vị Chí Tôn đồng thời ra tay, liên thủ giáp công. Trải qua một phen khổ chiến, Lão Lục và Lão Thất rốt cục không địch lại, đành vừa chiến vừa trốn. Tuy trải qua hiểm tử nhất sinh, cơ hồ muốn bỏ mạng trong tay Chí Tôn, nhưng cuối cùng họ may mắn trốn thoát về Thiên Phạt. Tuy nhiên, cả hai đều không tránh khỏi bị trọng thương. Đó chính là trong trận chiến đã để lại cho họ một vết thương nghiêm trọng không thể chữa trị. Tánh mạng hai người tuy được bảo toàn, nhưng giai vị lại không thể vãn hồi, thối lui về Cửu cấp, hoàn toàn đánh mất năng lực hóa thành nhân hình, cho đến ngày nay, vẫn vô cùng khó khăn để khôi phục."

Hạc Trùng Tiêu bi phẫn nói: "Khi đó, trong số Tứ Đại Chí Tôn ra tay, còn có hai tên khốn kiếp Lôi Bạo Vũ và Bố Cuồng Phong kia! Lão Đại nổi giận lôi đình, một mình giết vào Độn Thế Tiên Cung tìm công đạo. Nhưng Đại Tỷ lực không bằng người, cuối cùng đành tay không quay về... haizzz!"

Sư Tử Vương và Hầu Vương ảm đạm cúi đầu. Thực lực bị hao tổn, tu vi rút lui nghiêm trọng; ở Thiên Phạt Sâm Lâm vốn dĩ cường giả vi tôn, địa vị của họ thật sự là bấp bênh, ăn bữa nay lo bữa mai. Nếu trong tộc đàn có xuất hiện Cửu cấp Huyền Thú thành công tiến giai, hóa thành hình người, thì vị trí Tộc Vương, hai vị Vương giả sẽ phải chắp tay dâng lên.

Trải qua sáu mươi năm tích lũy lắng đọng, vượn đàn và sư đàn đều đã tự quật khởi vài vị Cửu cấp đỉnh Huyền Thú. Khoảng cách hóa hình của chúng cũng chỉ còn là một bước mà thôi, đã uy hiếp nghiêm trọng địa vị lãnh đạo của hai Vương. Song, thực lực của chúng vẫn kém hơn so với bọn hắn, nên cũng không thể làm gì được. Quy củ chính là quy củ, duy chỉ có thực lực mạnh mẽ mới là tất cả.

Hai Vương thậm chí sớm đã phát giác, con dân bổn tộc do chính mình chỉ huy đã bắt đầu xuất hiện bầu không khí không hòa hợp, không còn như trước đây. Họ không còn tuân thủ "nói là làm ngay", kỷ luật không còn nghiêm minh, tuyệt đối quyền uy và tuyệt đối cường thế cũng dần mất đi! Nếu không phải các Thú Vương huynh đệ ngoài sáng trong tối âm thầm viện thủ, e rằng tình thế đã khó lường từ lâu rồi…

Tuy nhiên, thú đàn tân lão luân phiên, cường giả xuất hiện, kẻ yếu bị đào thải vốn là thiên cổ chí lý. Một khi có Vương giả mới thành công hóa thành hình người xuất hiện, cho dù tình cảm của bản thân họ với các huynh đệ có sâu nặng đến mấy, thì cũng phải tuân thủ quy luật cơ bản của Thiên Phạt Sâm Lâm là "vật cạnh thiên trạch" (vật đua trời lựa)! Đến lúc đó, đám người Hùng Khai Sơn tuyệt đối không thể nhúng tay vào tranh phong Vương giả trong tộc!

Đó cũng chính là con đường cùng của Vương giả!

"Bị thương? Ha ha, rốt cuộc là thương tổn gì mà lại sắc bén đến thế, hậu quả còn nghiêm trọng đến nhường này? Cho ta xem thử xem, biết đâu ta có thể giải quyết được chăng!"

Quân Mạc Tà vừa thốt một câu, thân thể sáu vị Vương đang ngồi đồng loạt chấn động, ánh mắt đều lộ ra thần sắc mừng như điên!

Người trước mặt là ai? Người này chân chính là một Cao Nhân có Tạo Hóa Cái Thế Thần Công! Bọn họ tin tưởng, không có chuyện gì có thể làm khó được hắn! Tuy hắn không nói thẳng ra là sẽ trợ giúp, nhưng… Vị Tuyệt Thế Cao Nhân này phẩy tay một cái có thể giúp hai Đại Thú Vương thuận lợi tiến giai, thì việc giải quyết một vết thương nhỏ kéo dài suốt mấy chục năm nay có tính là gì?!

Sư Tử Vương và Hầu Vương đều kích động đến mức thân hình khẽ run rẩy.

Đã bao lâu rồi, hy vọng lại bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt họ!

Quân Mạc Tà chậm rãi chìa một bàn tay, nhẹ nhàng đặt lên bả vai Sư Tử Vương. Một luồng Thiên Địa Nguyên Khí thanh lương tinh thuần tức thì xuyên vào, chỉ một thoáng Sư Tử Vương cảm thấy cả người vô cùng thoải mái. Sợi Nguyên Khí tinh thuần dị thường kia tuần hoàn một vòng rồi lại một vòng trong cơ thể Sư Tử Vương. Một hồi lâu sau, Quân Mạc Tà buông tay, lại đặt lên bả vai Hầu Vương.

Chúng Vương đều thần tình bất an nhìn hắn, không dám lên tiếng, chỉ e làm quấy rầy đến vị đại Cao Nhân này.

Bởi vì Quân Mạc Tà mang theo khăn che mặt, bọn họ không nhìn rõ sắc mặt của vị Thần Bí Cao Nhân này ra sao, chỉ có thể hết sức nhìn vào ánh mắt hắn mà đoán. Nhưng ánh mắt Quân Mạc Tà lại lộ vẻ dịu dàng bình thản, hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ biểu tình gì.

Lại qua một hồi công phu, Quân Mạc Tà rốt cục cũng dừng động tác của mình, chậm rãi thở phào một hơi. Nhưng hơi thở này, khi lọt vào tai sáu vị Vương, lại như một tiếng thở dài mất hết khí lực. Nhất thời, trái tim sáu vị Vương đồng thời "bang bang" đập loạn nhịp trong lo lắng.

"Thương thế của hai vị Thú Vương Thạch Lục và Hầu Thất quả thật không nhẹ. Kinh mạch bị thương nặng nề, một vài bộ phận vỡ vụn, Nguyên Khí vận chuyển trong Đan Điền thì bế tắc. Hơn nữa, còn có một cỗ độc lực ác độc kinh niên tiềm phục sâu trong kinh mạch, vô cùng khó giải quyết. Đây cũng là một loại khí âm độc, không ngừng phá hoại cơ thể các ngươi. Mặc dù không nhiều, nhưng đủ để khiến tu vi của các ngươi trì trệ không tiến, thậm chí còn có thể khiến tu vi của các ngươi lùi lại một bước. Ta tin tưởng loại dấu hiệu này đã bắt đầu xuất hiện."

Quân Mạc Tà thở dài một tiếng, hỏi: "Loại Âm Độc Huyền Công này là của ai trong Tứ Đại Chí Tôn?"

Thạch Vương và Hầu Vương đồng thời ngẩn người. Hai vị Vương nhìn nhau, không hẹn mà cùng từ ánh mắt đối phương tìm thấy được đáp án.

Sư Tử Vương dùng móng vuốt chấm rượu trên bàn, chậm rãi viết vài chữ. Sau khi mất đi năng lực hóa hình, bọn hắn tự nhiên cũng mất đi khả năng nói chuyện như người bình thường. Nhưng việc viết chữ thì vẫn có thể làm được.

"Âm Phong Chí Tôn, Âm Hoàng Tuyền!"

"Thì ra đúng là Hoàng Tuyền Âm Phong Huyền Công! Khó trách lại âm độc đến thế!" Đám người Hạc Trùng Tiêu đồng loạt kinh hô.

"Tiền bối, nếu ngài đã có thể tra được căn bệnh như vậy, vậy có hy vọng chữa trị cho bọn hắn không?" Hùng Khai Sơn khẩn trương hỏi. Sư Tử Vương và Hầu Vương đều thuộc về Tẩu Thú, mà trong thế giới Huyền Thú, đó chính là lực lượng chủ chốt của thế lực Hùng Khai Sơn. Hơn nữa, sau thời gian dài hợp tác, hắn đã sớm quen thuộc với bọn chúng. Nếu tùy tiện xuất hiện hai vị Vương giả mới, khó mà đảm bảo Hùng Khai Sơn không phải "đại phí chu chương" (tốn công tốn sức), không biết mất bao lâu mới có thể đạt tới khả năng phối hợp khắng khít như bây giờ.

"Hoàng Tuyền Âm Phong âm độc sắc bén, lại còn tích tụ suốt sáu mươi năm tổn thương…" Quân Mạc Tà bày ra vẻ hữu tình vô ý, khẽ lắc đầu. Hai Đại Thú Vương Thạch Lục và Hầu Thất thấy cả Quân Mạc Tà, một Cao Nhân như vậy mà cũng "thúc thủ vô sách" (bó tay không có cách nào), không khỏi một trận nản lòng, mất hết cả can đảm!

Sắc mặt Hùng Khai Sơn cũng đại biến: "Chẳng lẽ ngay cả một cơ hội thử cũng không có sao!"

Quân Mạc Tà lẳng lặng nhìn ánh mắt khẩn thiết của Hùng Khai Sơn, trong lòng khẽ động. Hắn hít một hơi thật dài, trong mắt lộ ra vẻ ấm áp, rồi nói: "Việc này bất luận là ai đúng ai sai, suy cho cùng cũng đã là ân oán của quá khứ, bổn tọa vốn không muốn nhúng tay! Thôi được, thôi được, coi như gặp mặt cũng là có duyên, lại nể mặt thể diện của Lão Hùng ngươi, ta sẽ ra tay giúp bọn hắn! Vết thương này tuy khó giải quyết, nhưng phải xem người chữa trị là ai. Hoàng Tuyền Âm Phong có ác độc đến mấy, nhưng cũng chưa đủ để vào mắt bổn tọa!"

Một câu này của Quân Mạc Tà đã cho Hùng Khai Sơn mặt mũi vô cùng lớn lao!

Vừa nghe thấy những lời này, Hùng Khai Sơn nhất thời kích động tột độ! Khuôn mặt đen sẫm của hắn tràn đầy vẻ kinh hỉ, vinh quang, và cả sự kiêu ngạo. Hắn cười toe toét cái miệng rộng, quả thực không biết phải nói gì cho phải: "Các ngươi xem, đây là nể mặt Lão Hùng ta đấy! Danh phong của Quân Mạc Tà phải đạt đến trình độ nào mới được như thế này chứ!" "Oa cạc cạc, ô ô, làm ta kích động quá đỗi…"

Sư Tử Vương và Hầu Vương toàn thân lại đột nhiên run rẩy. Tin tức này, đối với hai người bọn họ mà nói, có hiệu quả tuyệt không thua gì sấm sét giữa trời quang! Cơ hồ trong khoảnh khắc, trái tim họ như muốn ngừng đập…

Nhất khắc Địa Ngục, một khắc Thiên đường!

Một khắc trước còn chìm trong tuyệt vọng, ngay sau đó lại thình lình đón nhận kinh hỉ lớn!

Vốn dĩ, điều này khiến Sư Tử Vương và Hầu Vương đang trong sự tuyệt vọng hoàn toàn cảm thấy trái tim không thể gánh vác nổi. Dù sao, ngay cả Lão Đại cũng "thúc thủ vô sách" (bó tay không có cách nào), vừa rồi Cao Nhân lại phủ định thêm một lần nữa…

Nói thật, việc chữa trị kinh mạch bị thương đối với Quân Mạc Tà mà nói, quả thật dễ như ăn bữa sáng!

Thật giống như vết thương ở chân của Quân Vô Ý lúc trước. Tình huống đó, cho dù là một Thần Huyền Chí Tôn tận tâm trị liệu, với đầy đủ mọi trang bị dược vật, cũng cần phải lấy việc tổn thất đại bộ phận Huyền Công tu vi làm điều kiện tiên quyết. Hơn nữa, còn là tổn thất đến phần Huyền Công không thể khôi phục, tuyệt đối là loại "lợi người hại mình"!

Như việc Hùng Khai Sơn và Hạc Trùng Tiêu tiến giai, tin rằng cho dù Tam Đại Thánh Địa đứng đầu liên thủ tương trợ cũng không thể làm được. Thế nhưng, cụm từ "không thể khôi phục" trong tay Quân Đại Thiếu Gia hiện tại thì quả là không đáng kể chút nào!

**Dị Thế Tà Quân**

**Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ**

**Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm**

Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN