Chương 394: Chúng vương tề tụ, cùng Quân hân hoan
Một lúc lâu sau, Hùng Khai Sơn tiếp đất, lần nữa khôi phục nhân hình. Hắn nhìn khắp lượt cơ thể mình, vui sướng tột độ như thể phát điên, tựa hồ đang trong một giấc mộng. Dù đã qua một hồi lâu, cảm giác mỹ diệu tựa mộng đó vẫn chưa tiêu tan.
Hắn kiểm tra toàn thân mình một lượt, rốt cuộc mới thực sự tin tưởng mình đã chân chính tiến giai!
Hùng Khai Sơn ngửa mặt lên trời cất tiếng rống dài, trong cặp mắt to lớn, nước mắt cuồn cuộn tuôn rơi như mưa. Hắn đột nhiên sải bước đến trước mặt Quân Mạc Tà, quỳ phục xuống. Hắn thật sự đã quỳ!
Quân Mạc Tà còn chưa kịp ngăn cản đã kinh hãi. Hùng Khai Sơn dập đầu mấy tiếng vang dội, giọng nói có phần nghẹn ngào:
– Đa tạ… Đa tạ… Ngươi!
Bên cạnh, ánh mắt Hạc Trùng Tiêu cũng có chút ửng đỏ.
Cũng là Thú Vương, đồng dạng gặp bình cảnh tu luyện, hắn hoàn toàn có thể lý giải tâm tình Hùng Khai Sơn lúc này, và hoàn toàn hiểu rõ vì sao Hùng Khai Sơn phải phục lạy! Bởi vì vị cao nhân thần bí này, đối với cả hai người mà nói, không nghi ngờ gì chính là ân Tái Tạo!
Quân Mạc Tà vội vàng kéo Hùng Khai Sơn đứng dậy, nói:
– Ngươi làm gì vậy? Đây chỉ là một cuộc giao dịch, ta cũng chỉ là thực hiện lời hứa của mình, cần gì phải làm đến mức này?
Nói ra những lời này, Quân đại thiếu cũng cảm thấy mình có chút ghê tởm, giống hệt một kẻ giảo hoạt.
"Chuyện hời như thế này thật là tốt a. Mỗi ngày làm tám mười lần cũng không chán, nếu có cơ hội, nên làm thêm vài lần nữa a…"
Hùng Khai Sơn cùng Hạc Trùng Tiêu hoàn toàn không có cảm giác như vậy, vẫn lệ nóng lưng tròng như cũ, nói:
– Mặc dù là đánh cuộc, dù trong mắt ngài không đáng kể gì, nhưng đối với lão Hùng ta mà nói, đây cũng là Càn Khôn Tái Tạo! Đại ân như thế, không lời nào có thể diễn tả hết lòng biết ơn. Về sau, nếu Tiền bối có bất kỳ sai khiến gì, cứ việc phân phó một tiếng. Lão Hùng ta cái khác thì không có, nhưng một thân khí lực thì tuyệt đối không hề keo kiệt! Danh hiệu Đại Địa Hùng Vương cũng không phải để nói suông.
Quân Mạc Tà nhìn thấy sự thuần phác cùng thành ý chân thành rạng rỡ trong ánh mắt Hùng Khai Sơn, đột nhiên trong lòng khẽ động. Đối mặt với thành ý như vậy, Quân Mạc Tà đột nhiên cảm thấy hành động của mình có phần đê tiện!
Hắn ngửa mặt lên trời thở một hơi thật dài, rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt chút ít. Đối với thuộc hạ, đối với địch nhân, đều cần dùng tâm cơ, nhưng quá nặng tâm kế cũng không đủ. Nhưng đối với bằng hữu chân chính, thứ tâm cơ này hoàn toàn không cần, chỉ dùng một chút cũng đã là quá nhiều!
Mà Hùng Khai Sơn rõ ràng chính là một người như vậy.
Chỉ cần nhận ân huệ của người khác liền đến chết cũng không quên.
Người như thế, chính là bằng hữu của ta.
Ánh mắt Quân Mạc Tà trở nên khác thường ôn hòa, hắn nhẹ nhàng vỗ lên bả vai Hùng Khai Sơn, nghiêm túc nói:
– Lão Hùng, ta thực sự xem ngươi là bằng hữu.
Hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói:
– Ta thân phận cao quý, bằng hữu chân chính không nhiều lắm, ngươi có thể xem là một người. Cho nên, đối với ta, không cần nói lời cảm tạ!
Hùng Khai Sơn nghe vậy, mặt mũi sáng bừng, vui mừng quá đỗi, nói:
– Tốt! Tốt lắm! Là lão Hùng ta hồ đồ ha ha…
Quân Mạc Tà cười ha ha, nói:
– Hiện tại đến phiên ngươi hộ pháp, ta trợ giúp Hạc Vương một phen! Hoàn thành lời hứa của ta!
Hạc Trùng Tiêu lo lắng nói:
– Ngài vừa tiêu hao nhiều như vậy. Hay là nghỉ ngơi một chút? Hồi phục nguyên khí?
Quân Mạc Tà nói:
– Không cần, ta còn có thể chịu đựng được. Đến đây đi.
Nói đoạn, hắn vươn tay ra.
Hạc Trùng Tiêu do dự một hồi, lại nhìn hắn, xác định hắn quả nhiên không có việc gì, một lúc sau, rốt cuộc mới yên tâm ngồi xuống…
Lại một lúc sau, Quân Mạc Tà nhìn thấy vẻ cuồng hỉ của Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn, đột nhiên cảm thấy trong lòng mình cũng vô cùng khoái lạc, một loại khoái lạc không thể diễn tả bằng lời.
Loại khoái lạc này hoàn toàn bất đồng với việc thành công mưu hại người khác, hoặc cướp đoạt bảo vật mà cuồng hỉ, hoặc giết chết kẻ thù khiến cừu hận tiêu tan…
Nó hoàn toàn là một loại khoái lạc cực kỳ thuần túy! Nhưng loại khoái lạc này lại mang đến cho Quân Mạc Tà sự hưởng thụ lớn lao!
"Thì ra, không chỉ là giết chóc đấu tranh mới có khoái cảm kích thích, ngẫu nhiên trợ giúp người khác một lần, loại cảm giác này cũng thật sự rất thoải mái!"
Quân Mạc Tà mỉm cười nghĩ bụng...
Lúc này là rạng sáng, Quân Mạc Tà quả thật vô cùng thoải mái, vô cùng khoái trá, vô cùng thích ý!
Hùng Khai Sơn và Hạc Trùng Tiêu, hai đại Thú Vương, cực lực mời vị đại ân nhân, đại cao thủ này tiến đến gặp huynh đệ của bọn hắn. Bọn hắn muốn chuẩn bị tiệc rượu để cùng Quân Mạc Tà luận đàm…
Thật sự là Thịnh tình nan khước. Hai đại Thú Vương đã nói hết lời, nếu tiếp tục cự tuyệt thật sự có chút không hợp với đạo làm người. Mà giờ khắc này trời cũng đã tối muộn, vì thế Quân Mạc Tà vui vẻ đi theo.
Hầu Nhi Tửu quả thật là rượu Tiên trong truyền thuyết, nếu so sánh với các loại rượu kém chất lượng của thế giới này thì một trời một vực. Đã có cơ hội tốt như thế, nếu không nếm thử một lần thì thật phí của trời ban!
Hùng Khai Sơn trên đường đi không ngừng hạ lệnh. Cho đám thủ hạ Cửu Cấp Huyền Thú, Bát Cấp Huyền Thú dâng lên những món ăn ngon nhất, thậm chí trực tiếp yêu cầu:
– Lấy tốc độ của Hạc Vương mà nhanh chóng mang lên!
Tức thì, bên trong trung tâm Thiên Phạt Sâm Lâm, một trận gà bay chó chạy, loạn thành một đoàn!
Lần hỗn loạn này, quả thực so với lần Huyền Thú Triều trước còn muốn lớn hơn một chút. Thiên Phạt Sâm Lâm thâm trầm trong đêm tối, xưa nay đều yên tĩnh. Nhưng hôm nay, bụi đất đầy trời, từng đầu Huyền Thú cao cấp giống như bầy ruồi bọ bay tán loạn.
Lần Huyền Thú Triều trước tạo thành động tĩnh tuy khổng lồ, nhưng đối với bên trong Thiên Phạt Sâm Lâm mà nói cũng không có chút ảnh hưởng nào. Nhưng lần này thì khác, trực tiếp ảnh hưởng tới trung tâm của sâm lâm.
Người ta thường xuyên chứng kiến cảnh: một con gấu ôm một đống quả hồng chạy đông chạy tây; hay là một đầu Hoàng Kim Hổ ôm trái cây phi như bay.
Sau đó, một cái rẽ ngoặt, hai đầu Cửu Cấp Huyền Thú may mắn làm sao, "Oanh" một tiếng đụng vào nhau, đồng thời ngã chỏng vó, trái cây quý hiếm rơi đầy đất…
Tiếng gió vút qua, Hổ Vương, Sư Tử Vương cùng Ưng Vương cũng như gió lốc lần lượt bay tới. Cơ hội được cùng siêu cấp Cường Giả ngồi cùng bàn uống rượu thật sự không nhiều lắm a, cơ hội như thế, không ra sức nắm chặt mới là kẻ ngốc.
Nói không chừng, vị Cường Giả này chỉ thuận miệng một câu, chính mình liền có thể Đột Phá, chẳng phải Tam ca Tứ ca đã Đột Phá như thế sao? Hiệu quả này thật sự quá khủng bố, đừng nói là Phạt Thiên Thánh Quả, coi như Thiên Tài Địa Bảo thần kỳ cũng không có khả năng tạo ra…
Quân Mạc Tà chứng kiến một hồi, ánh mắt hắn mở to.
Khi hắn chứng kiến hai "chén rượu" lớn, Quân Mạc Tà có một loại xúc động mãnh liệt. Hắn thậm chí hoài nghi Hùng Khai Sơn cùng Hạc Trùng Tiêu mời mình không phải để uống rượu, mà là để dùng "chén rượu" này mà tắm rửa! Cùng với các thứ bày trên bàn rượu, cái nào cũng thật là quá, cho dù là bồn tắm tựa hồ cũng không lớn đến vậy!
Chung quanh lại có vô số Kim Mao Hầu Tử không quản ngại cực khổ, con nào cũng khệ nệ ôm Hầu Nhi Tửu đến. Chính là thân thể bọn nó nhỏ bé, sao có thể sánh bằng thân thể to lớn khổng lồ của Hạc Tam, Hùng Tứ chứ. Xa xa còn có vô số Kim Mao Hầu Tử đang khiêng vác đồ ăn thức uống, phương hướng chính là bàn rượu này…
Sau đó, Cửu Cấp Đỉnh Phong Huyền Thú, Cửu Cấp Huyền Thú, Bát Cấp Cao Giai Huyền Thú sôi nổi mang theo biểu tình nịnh hót, dâng lên vô số trái cây quý trọng, sau đó phe phẩy cái đuôi, mang theo vẻ mặt quang vinh mà rút lui…
Quả thật, trái cây nơi đây có thật nhiều thứ đừng nói đã nếm qua hay gặp qua, ngay cả nghe nói cũng chỉ là trong truyền thuyết mới có. Quân Mạc Tà không khỏi ánh mắt lóe lên Lam Quang: "Nếu có thể đem những trái cây này mang đi cũng tạo ra không ít của cải a…"
Nhắc tới trái cây đã đủ để rung động lòng người, nhưng Huyền Thú bốn phía quỷ dị kinh người, thật sự rất quỷ dị. Ai đã từng thấy qua Hổ cùng Gấu trên mặt lộ ra vẻ nhân tính hóa đến mức cực kỳ nịnh hót cùng lấy lòng như thế này? Lão Tử chưa từng thấy qua! Mà không phải một hai con, cũng không chỉ là một đám hai đàn! Mà là… rất nhiều, rất nhiều Huyền Thú! Tình hình như thế này có thể không quỷ dị sao?
Trước mắt, tất cả chuyện này đều là vì hoan nghênh Bổn Thiếu Gia mà chuẩn bị!
Quân Mạc Tà chỉ một thoáng, trong đầu toàn là những suy nghĩ tự tô vẽ cho bản thân.
Quân Mạc Tà đột nhiên cảm thấy mình hiện tại chính là một nhân vật trong truyền thuyết: Tề Thiên Đại Thánh!
Cũng chỉ có Tề Thiên Đại Thánh trước khi Đại Náo Thiên Cung, ở Hoa Quả Sơn xưng vương, lúc bảy mươi hai động Yêu Vương nhất tề đến triều bái, mới có quang cảnh như thế này.
Sống như thế này, quả thực chính là Thần Tiên a…
Vô thanh vô tức, một con Sư Tử to lớn dị thường, toàn thân tuyết trắng, kính cẩn đi tới trước bàn đá. Hơi có chút dè dặt, nó chắp lên hai cái móng vuốt đầy lông, hướng về Quân Mạc Tà chắp tay vái chào. Sau đó, nó đặt mông lên băng đá mà ngồi xuống. Cái đuôi như cây sắt ở sau người tựa như cột cờ, lắc tới lắc lui, lay động không ngừng.
Quân Mạc Tà trợn mắt há hốc mồm một lúc, mới rốt cuộc minh bạch, người này vừa rồi cụp móng vuốt lại là đang hướng mình hành lễ! Hơn nữa là chắp tay hành lễ!
Thật sự là quá có lễ phép! Hắn thật sự khiếp sợ!
Hùng Khai Sơn đang ngồi liền lên tiếng giới thiệu:
– Khụ khụ, ngang vai vế, vị này chính là lục đệ của ta, Sư Tử Vương Thạch Bất Sầu.
– Khụ khụ khụ…
Quân Mạc Tà kịch liệt ho khan.
"Sư Tử Vương? Họ Thỉ? Thỉ Bất Xú? Tên này quả nhiên là… rất đặc sắc!"
Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn lập tức hóa đá, líu lưỡi, trợn mắt há hốc mồm; Bạch Ngọc Sư Tử Vương trán đổ mồ hôi, quẫn bách muốn đào đất chui xuống, vẻ mặt xấu hổ, liên tiếp hướng về Hùng Khai Sơn đưa mắt ra hiệu. Ý là: "Ngươi nhanh chóng giải thích cho ta đi, nỗi uất ức này khiến ta nửa điểm cũng không có hứng thú uống rượu a."
– Tiền bối hiểu lầm rồi, tên của lục đệ chỉ là trùng âm nhưng khác nghĩa, ha ha ha. Thạch là tảng đá Thạch, bất sầu là không lo buồn, Bất Sầu, ha ha ha…
Hạc Trùng Tiêu ho khan lên giải thích.
– Thì ra là thế, là Bổn Tọa nhầm, thỉnh Sư Tử Vương chớ trách!
Quân Mạc Tà gật gật đầu, còn hướng Sư Tử Vương chắp chắp tay.
Sư Tử Vương Thạch Bất Sầu bên kia lập tức an tĩnh lại. Đại Cao Nhân này lại có thể hướng mình tạ lỗi! Quả nhiên là có khí độ. Vốn dĩ Thạch Bất Sầu đang vô cùng buồn bực, thế nhưng giờ phút này nhất thời cảm thấy mình vô cùng có mặt mũi!
Một vị khác có hình thể khổng lồ, do Hoàng Kim Hổ hóa thân thành một nam tử Kim Y hào phóng, cũng đi tới trước bàn đá. Vừa định nói chuyện, đúng lúc bị câu nói kia "Thỉ Bất Xú" dọa đến mức hết hơi. Thấy Quân Mạc Tà ánh mắt chuyển tới mình, hắn vội khom mình hành lễ.
– Vị này chính là lão Cửu, Hoàng Kim Hổ Vương Hồ Liệt Địa.
Hùng Khai Sơn cười toe toét miệng rộng giới thiệu, trong mắt tràn đầy ý cười, hiển nhiên còn đang buồn cười ba chữ "Thỉ Bất Xú" kia…
– Hổ Vương Hồ Liệt Địa, ừm, tên này cũng uy mãnh! Cùng Hùng Vương thật hợp, một bên Khai Sơn, một bên Liệt Địa, rất thú vị!
Quân Mạc Tà lúc này ánh mắt thực ôn hòa, Hoàng Kim Hổ Vương Hồ Liệt Địa nghe lời bình hiển nhiên có chút hưởng thụ, được thụ sủng nhược kinh mà ngồi xuống.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Tiên Hiệp: Tái Sinh Vô Hạn Trong Thế Giới Quỷ Dị