Chương 399: Cửu Huyền căn

Quân Mạc Tà nhất định phải tiến vào. Bởi vì ngay lúc hắn có ý nghĩ lui về, ở ven biên sương trắng, Quân Đại Thiếu bất ngờ phát hiện ra một cọng rễ cùng vài phiến lá. Lá cây có hình thất giác, đỏ thẫm như huyết, mỗi gân lá đều hiện rõ, tựa như muốn bùng lên thoát khỏi mặt lá.

Cọng rễ kia cũng tinh tế dị thường, trắng như tuyết, thoạt nhìn tưởng chừng mềm mại lạ thường, nhưng khi chạm vào mới hay, nó lại cứng rắn hơn cả tinh cương!

Cửu Huyền Căn! Đây chính là lá và rễ của Cửu Huyền Căn mà ta tốn bao công tìm kiếm!

Quân Mạc Tà cực kỳ vui mừng. Đây là vị dược liệu cuối cùng còn khuyết để Quân lão gia tử phục dụng cùng Huyền Đan để đột phá cảnh giới! Không nghĩ tới có thể ở đây bất ngờ trông thấy, Quân Mạc Tà há có thể buông tha? Cho dù bên trong có hung hiểm cỡ nào đi nữa, Quân Mạc Tà cũng nhất định phải đoạt Cửu Huyền Căn kia về tay!

Linh Đan luyện chế từ Thiên Tà Vạn Độc Quả tuy cũng có công hiệu như vậy, nhưng còn xa mới kịp thời gian. Còn thiếu đại bộ phận dược liệu khác không nói, cho dù có đủ, với tu vi hiện tại của Quân Đại Thiếu cũng không luyện chế nổi. Thời gian quả thật không chờ đợi ai.

Hơn nữa, sau khi phục dụng Huyền Đan, đột phá cảnh giới rồi, còn có thể tiếp tục phục dụng Linh Đan luyện chế từ Thiên Tà Vạn Độc Quả nữa. Điều này chẳng khác nào thăng cấp hai lần vậy! Ngược lại nếu cứ như vậy trực tiếp dùng Linh Đan luyện chế từ Thiên Tà Vạn Độc Quả, vậy thì phần đan phương kia liền sẽ vô hiệu. Như vậy thì cái được không bù đắp nổi cái mất!

Bất ngờ trông thấy thứ mình tha thiết truy cầu, Quân Mạc Tà hăm hở triển khai Âm Dương Độn tiến tới!

Nhưng hắn lại một lần nữa thất vọng. Thuở trước, Âm Dương Độn Pháp, môn tạo hóa thần thông này, dù đi đến bất kỳ nơi nào cũng không gặp trở ngại, vậy mà giờ đây, ở chốn này lại gặp phải khó khăn! Dù đi sang trái hay sang phải đều bị sương trắng bao phủ, tựa như sa vào vũng lầy. Mỗi một bước tiến tới đều phải tiêu hao cực lớn linh lực!

Lúc này thân lâm huyễn cảnh, Quân Mạc Tà mới chân chính cảm nhận được cảm giác này. Rõ ràng cảm giác này giống như sa vào một đống bông vải khổng lồ. Nhìn có vẻ nhẹ nhàng, phiêu dật, nhưng khi tiến vào mới hay, ngoại trừ một màu trắng tinh của bông vải, hoàn toàn không thấy gì khác! Trong tình cảnh này, đôi mắt hoàn toàn trở thành vật trang trí, chỉ đơn thuần là một màu, lại có thể tạo ra hiệu quả ẩn nấp vô cùng quỷ dị.

Trong Thiên Phạt Sâm Lâm lại ẩn chứa tồn tại kỳ diệu đến thế! Quân Mạc Tà triệt để kinh ngạc.

Hắn đương nhiên không dám tùy tiện giải trừ Âm Dương Độn, trực tiếp dùng thân lực tiến vào. Nếu như làm như vậy, chẳng phải sẽ trở thành bia sống cho vị cao thủ ẩn mình bên trong sao? Bị người ta ám toán cũng chẳng hay!

Triển khai Âm Dương Độn tuy rằng tiêu hao cực lớn linh khí, nhưng có thể bảo đảm ta hoàn toàn ở trạng thái ẩn thân. Như thế thì cho dù người bên trong có thần thông thông thiên triệt địa, cũng tuyệt đối không thể phát giác ra ta! Đây mới là chỗ ưu thế lớn nhất của ta lúc này!

Tạo hóa thần thông, há là thứ tầm thường!

Quân Mạc Tà cho dù thân lâm kỳ cảnh như thế, nhưng một tay vẫn nhẹ nhàng vươn tới bụi Cửu Huyền Căn, tựa như mộng du, chậm rãi tiến sâu vào trong.

Bởi vì sự an toàn của bản thân vẫn được đảm bảo tuyệt đối.

Ở một nơi quỷ dị bậc này, Quân Mạc Tà chỉ khi sự an toàn được đảm bảo trăm phần trăm, mới có thể lựa chọn tiếp tục tiến tới. Chỉ cần có chút hung hiểm, hắn tuyệt sẽ không tiến tới thêm nửa bước!

Đây chính là chỗ cẩn thận của một đời đế vương sát thủ!

Nhưng Quân Mạc Tà lại tuyệt đối không thể đơn giản lui về như thế.

Vì Cửu Huyền Căn, hắn lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, buộc phải tiến lên!

Ngay khi thân hình Quân Mạc Tà vừa biến mất trong sơn cốc chốc lát, ở ngoài cách xa hơn mười dặm, Lục Đại Thú Vương đang yến ẩm chúc mừng cũng đều rõ ràng nghe được tiếng kêu bi thảm trầm thấp từ phương Nam vọng lại! Lập tức, sắc mặt chúng thú vương đều ngẩn ra, tiếp đó như chợt nghĩ đến điều gì, cả bọn như bị lửa đốt đít, nhảy dựng lên.

- Bên kia là phương hướng Thiên Phạt Động!

Thanh âm Hạc Trùng Tiêu có chút hoảng sợ, sự khẩn trương toát ra từ tận đáy lòng.

- Đúng là Thiên Phạt Động!

Ngoài Hùng Khai Sơn ra, năm vị Thú Vương còn lại sắc mặt đồng thời tái nhợt, cũng không dám có chút chậm trễ nào nữa, toàn lực thi triển thân pháp, một đường phi tốc hướng về phương Nam!

- Cũng không biết động tĩnh vừa rồi có phải do vị Phong tiền bối kia gây ra không? Vừa rồi chúng ta chỉ lo uống rượu, vả lại hắn cũng vội vã rời đi, nên quên nhắc nhở hắn, nơi đó tuyệt đối không được tiến vào.

Hổ Vương Hồ Liệt Địa có chút lo lắng, trán cũng lấm tấm mồ hôi, trong lúc phi tốc vẫn vội vã hỏi.

- Khó nói.

Ưng Vương Ưng Toái Không sắc mặt vốn đã đen giờ lại càng đen hơn, đôi mắt ưng sắc lạnh nhìn vào màn đêm đen kịt phía trước.

- Ngoại trừ vị Phong tiền bối kia, ở trong Thiên Phạt Sâm Lâm còn có ai dám xông vào Thiên Phạt Thánh Địa? Các ngươi dám sao?

Hầu Thất sắc mặt đầy lo lắng, có chút cuống quýt nói:

- Chúng ta cần phải tăng tốc. Nếu như đúng là vị Phong tiền bối kia gây ra động tĩnh vừa rồi, chúng ta mau chóng tới cầu tình hắn, mong hắn mau rời đi.

Hầu Vương này vừa nhận đại ân của đối phương, há có thể để ân nhân gặp chuyện không may ngay trên địa bàn của mình?

Hùng Khai Sơn hừ một tiếng, nói:

- Giờ này mà nói gì cũng còn quá sớm. Cuối cùng ai chiếm thượng phong còn chưa hay, lát nữa chưa chắc đã biết ai phải cầu tình ai đâu. Hi vọng lão hùng này mặt mũi đủ lớn!

Từ những lời nói này, xem ra Hùng Khai Sơn rất có lòng tin đối với vị thần bí cao nhân kia, đã đạt đến mức khó ai sánh kịp. Tất nhiên rồi. Lão hùng mặt mũi có đủ lớn hay không lúc này không nói, nhưng da mặt khẳng định là cực dày! Dù không phải Thiên Hạ Đệ Nhất, thì ít nhất cũng là Thiên Hạ Vô Song!

- Đều câm miệng hết! Đây là lúc nào rồi! Trước tiên cứ đến đó rồi nói!

Hạc Trùng Tiêu quay đầu quát một tiếng, cuối cùng thấy trên mặt đất chạy quá chậm, đột nhiên "xoạt" một tiếng thân hình vọt lên, giữa không trung xoay mình một cái, lập tức khôi phục bản thể, biến thành một con hạc lớn trắng tinh, vô cùng thần tuấn, vẫy mạnh đôi cánh, "xoạt" một tiếng, phi tốc bay đi!

Hùng Khai Sơn nhìn thấy hắn tung mình nhảy lên, liền hiểu rõ ý hắn, cũng theo đó nhảy lên, hơn nữa cú nhảy còn cao hơn Hạc Trùng Tiêu, chỉ chờ Hạc Trùng Tiêu vừa hóa bản thể, bản thân mình cũng vừa lúc hạ xuống, hai người liền cùng nhau đi trước.

Phối hợp như vậy, lưỡng vương đã phối hợp hơn mười năm rồi, quen thuộc không gì sánh được.

Nhưng lúc này đây lại có chút sai lầm tính toán. Hạc Trùng Tiêu lúc này rõ ràng đặc biệt nóng nảy, nhảy vút lên không trung, xoay mình hai vòng liền hóa bản thể; Hùng Khai Sơn thì đã sớm hóa bản thể, vội vàng mượn hơi nguyên khí để hạ xuống. Nhưng Hạc Trùng Tiêu lại vừa lúc hắn hạ xuống, liền "hưu" một tiếng vọt đi mất!

Hoàn toàn bị lừa rồi!

"Oanh" một tiếng, thân thể khổng lồ nặng mấy trăm cân của Hùng Khai Sơn từ giữa không trung hung hăng đập xuống, không chút giả vờ mà nặng nề ngã nhào xuống đất, trực tiếp làm mặt đất cứng rắn nứt toác thành một hố lớn. Vừa rồi hoàn toàn không có chuẩn bị, bất ngờ không kịp trở tay, dù da thô thịt dày không bị trọng thương, nhưng toàn thân đau nhức không thôi, Hùng Vương tức giận ngồi bệt xuống đất chửi ầm lên.

Lúc này chúng vương đang lo lắng bất an, đâu còn tâm tình quản hắn, đều vút qua bên cạnh hắn. Ưng Vương tốt bụng nhất, ở phía sau Hùng Khai Sơn, hóa bản thể, một móng cắn vào vạt áo của hắn, sau đó "xoạt" một tiếng vứt hắn lên không trung, quăng lên lưng mình, tốc độ không giảm chút nào, tựa như một mũi tên đen kịt, phóng về phương Nam!

Với tu vi của Lục Vương, hầu như chỉ trong hơn mười hô hấp đã lao tới vùng cấm địa.

Mắt thấy vùng sương trắng dày đặc trước mắt vẫn hoàn toàn không có chút biến hóa nào như trước, Lục Vương tỉ mỉ tìm kiếm khắp nơi một phen, không hề phát hiện có vết tích của bất luận kẻ nào đi tới nơi đây, tâm tình nhất thời thả lỏng một chút.

Bọn họ lại không biết rằng, Quân Mạc Tà đi tới đây, hoàn toàn là sử dụng Âm Dương Độn, há có thể lưu lại vết tích nào.

Tạo hóa thần thông bậc này, nếu lưu lại vết tích, mới chân chính là gặp quỷ!

- Xem ra cũng không có người tới đây. Không có ai tới chính là điều tốt nhất.

Hạc Trùng Tiêu thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói:

- Cấm địa, vốn không phải nơi người thường có thể bước chân vào, chắc hẳn không có việc gì.

- Hay là hỏi một chút cho chắc chắn. Mới vừa rồi có tiếng động từ trong cấm địa truyền ra, thật đáng lo ngại.

Thạch Bất Sầu lo lắng nói:

- Chúng ta đều biết mà, nếu không phải thống khổ tột cùng, thì tuyệt đối sẽ không phát ra loại thanh âm này.

Hầu Thất phản đối:

- Có đôi khi lúc luyện công đột phá cũng phải trải qua thống khổ tột độ. Có lẽ thanh âm vừa rồi chính là vì nguyên nhân này mà phát ra. Loại thanh âm này trong Thiên Phạt Sâm Lâm mặc dù không thường thấy, nhưng cũng không hiếm thấy, có cần phải kinh ngạc như thế không?

- Ngươi nói không sai. Phàm là cao giai Huyền Thú tu luyện, thường phát ra âm thanh như thế này. Nhưng ngươi lại nghe qua thanh âm này phát ra từ bên trong Cấm Địa bao giờ chưa?

Thạch Bất Sầu đáp lại bằng giọng châm biếm.

Hạc Trùng Tiêu suy nghĩ một hồi, cuối cùng dốc hết sức lực, cất tiếng hỏi:

- Hạc Vương Hạc Trùng Tiêu, Hạc Vương đương nhiệm của Thiên Phạt Sâm Lâm, đến đây bái kiến, không biết Thánh Địa tiền bối có gì phân phó không?

Thanh âm hùng hậu, vang vọng sâu vào trong sương trắng.

Một lúc lâu sau, từ trong sương trắng dày đặc truyền ra một thanh âm nghiến răng nghiến lợi:

- Bái kiến cái con khỉ. Bà ngoại ngươi chứ! Ngươi mau cút đi cho lão tử!

Lục Vương kinh ngạc nhìn nhau một hồi, cuối cùng đành ảo não theo đường cũ quay về.

Bọn họ sáu người vận khí thật sự không tốt. Người bên trong bất ngờ không kịp đề phòng, bị Quân Mạc Tà lợi dụng thần thức khổng lồ của Hồng Quân Tháp giáng trọng thương, thất bại thảm hại. Đang lúc cảm thán mình anh hùng tuổi xế chiều, trong lúc vạn phần nóng nảy, Lục Vương lại chọn đúng lúc này tới thỉnh an, chẳng khác nào mặt nóng dán mông lạnh sao?

Đây chẳng khác nào đâm đầu vào mông để rồi hứng một cái rắm lớn. Sáu vị Thú Vương vẫn không dám có nửa lời oán hận, phi tốc bỏ chạy, nhanh hơn bất kỳ thứ gì! "Xoạt" một tiếng, toàn bộ biến mất.

Một lát sau, trong sương mù dày đặc lại có thanh âm truyền ra:

- Mẹ kiếp, lại quên không hỏi bọn chúng vừa rồi có ai tiến vào không. Rốt cuộc là tên gia hỏa nào mà lại khó đối phó như vậy? Thần thức cường đại của hắn thật sự khủng bố, nếu không phải thu tay kịp lúc, chỉ sợ đã thất bại triệt để rồi.

Quân Mạc Tà toàn lực vận chuyển Âm Dương Độn Pháp, gian nan tiến bước trong sương mù dày đặc, nghe vậy cũng không khỏi bật cười. Xem ra tên gia hỏa ở bên trong này, cũng không phải loại có đầu óc gì đặc biệt. Lực lượng thần thức của Hồng Quân Tháp, sức người... à quên, sức thú, há có thể chống lại sao? Nhưng người này có thể dưới toàn lực phản công của Hồng Quân Tháp mà bảo toàn tính mạng, thậm chí còn chưa bị trọng thương quá nghiêm trọng, thì hắn cũng đã cực kỳ cường đại rồi.

Hắn từng bước một theo Cửu Huyền Đằng tiến lên, mỗi một bước đều vô cùng cẩn trọng.

Quân Mạc Tà tuyệt không tin người bên trong cũng sống trong sương mù dày đặc này. Hắn ta đâu phải người chết. Hơn nữa, ta một đường nắm theo rễ Cửu Huyền Đằng này tiến vào, nhưng hoàn toàn không hề chạm vào bất kỳ cây cối hay cỏ dại nào khác. Điều này thật bất thường!

Nơi đây đã có sự tồn tại của Cửu Huyền Căn, làm sao lại không có hoa cỏ cây cối khác?

Hoàn toàn không hợp lý!

Cũng không biết rốt cuộc đi được bao xa, Quân Mạc Tà cuối cùng cảm thấy sương trắng phía trước dần loãng đi, tinh thần chấn động, toàn lực xông về phía trước. Quân Mạc Tà lúc này chợt cảm thấy toàn thân buông lỏng, rốt cuộc cũng xuyên qua vùng sương trắng dày đặc này! Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy bản thân đang ở trong một mảnh đất trống, bốn phía vẫn như cũ là sương trắng dày đặc, trên không không thấy mặt trời, trái phải càng không thấy bất cứ vật gì. Tầm nhìn chỉ có thể đạt được trong phạm vi hơn mười trượng. Ngoài ra, toàn bộ vẫn là sương trắng dày đặc vô biên vô hạn.

Trước mặt không xa, chính là một cây tùng, xa hơn nữa, hình như là một sườn núi, rồi lại bị sương trắng che khuất hết.

Trong hoa cỏ cây cối, cũng có thể thấy được sương trắng nhàn nhạt hiện rõ. Nơi cây cối dày đặc, sương trắng sẽ loãng hơn một chút, mà nơi cây cối thưa thớt, sương trắng cũng tương đối dày đặc hơn.

Quân Mạc Tà cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ, mặc dù vẫn như cũ không biết loại sương trắng này là vật quái gì, nhưng lại biết được một điểm: Phàm là nơi cây cối sinh trưởng tươi tốt, loại sương trắng quái dị này sẽ ít hơn; ngược lại, nơi cây cối sinh trưởng kém sẽ nhiều hơn.

Mắt thấy xung quanh là sương trắng vô biên, Quân Mạc Tà thở dài, nơi này xem ra cây cối hoa cỏ cũng không nhiều lắm. Thảo nào loại dược vật quái dị, có độc và hiếm thấy như Cửu Huyền Căn lại sinh trưởng ở nơi này.

Dựa vào một cây tùng to lớn, bản thể của Cửu Huyền Căn chính là đang sinh trưởng tràn lan ở nơi này.

Quân Mạc Tà lúc này mới phát hiện, những cây cối ở trong sương trắng này, toàn bộ đều không quá cao, cao nhất cũng chỉ đến hơn mười thước, nhưng bất kỳ một gốc cây nào cũng đều vô cùng thô to! Chắc hẳn trên bầu trời sương trắng dày đặc hơn, hạn chế sự sinh trưởng của cây cối, khiến chúng chỉ có thể phát triển chiều ngang.

Nhưng thứ khiến Quân Mạc Tà khó hiểu chính là, nơi đây hoàn toàn không thấy ánh sáng mặt trời, cây cối làm sao có thể sinh tồn? Huống chi là sinh trưởng ngàn vạn năm?

Cuối cùng, hắn dứt khoát không suy nghĩ tới vấn đề khó hiểu như thế này nữa. Khắp nơi đều tràn ngập sự thần bí, mà những điều thần bí này, rõ ràng không phải lực lượng hiện tại của ta có thể vạch trần.

Âm Dương Độn Pháp ở trong này tiến bước rất khó khăn. Đại khái cũng vì công lực của ta vẫn còn kém, nhưng một ngày nào đó, ta sẽ giải khai hoàn toàn những điều thần bí này. Đến lúc đó, Thiên Phạt Sâm Lâm cũng triệt để tiếp nhận ta.

Mà hiện tại, có lẽ không nên tận lực lo lắng những vấn đề về Cấm Địa này. Vấn đề quan trọng nhất bây giờ, chính là đào Cửu Huyền Căn này lên là xong việc.

Quân Mạc Tà vừa định động thủ, lại nghe thấy một tiếng động nhỏ từ trong rừng vang lên, giống như là hai con vật nào đó đánh nhau, phát ra tiếng "phì phì" trong mũi.

Quân Mạc Tà chăm chú nhìn lại. Trong bạch vụ bao phủ, một con Kim Mao Hùng (gấu lông vàng) thật lớn chậm rãi đứng dậy, lười biếng vươn vai.

Cửu Cấp Đỉnh Phong Huyền Thú!

Quân Mạc Tà không muốn gây chuyện, trực tiếp độn thổ, cả người tiềm nhập sâu vào trong đất. Ngay trong lòng đất, ta đào Cửu Huyền Căn kia ra. Cửu Huyền Căn có mùi thơm đặc trưng, trong đất càng thêm rõ rệt. Quân Mạc Tà cầm trong tay nhìn qua, cảm thấy vui mừng khôn xiết.

Cửu Huyền Căn màu nhũ bạch trong tay hắn, óng ánh như ngọc.

Cửu Huyền Căn này thời gian sinh trưởng cực kỳ nghiêm ngặt. Mới sinh là màu đen, mười năm màu nâu, trăm năm màu vàng, ngàn năm màu hồng. Chỉ có Cửu Huyền Căn sinh trưởng vạn năm trở lên mới có thể có màu nhũ bạch!

Đây chính là cực phẩm Cửu Huyền Căn!

Quân Mạc Tà không nghĩ tới, ở chỗ này lại có thể có được kinh hỉ lớn đến thế. Hình thể gốc Cửu Huyền Căn này có chút dị thường. Ngoài việc có thể làm một phần dược liệu cho Quân lão gia tử, còn có thể thừa ra không ít, mà những phần thừa lại này, trong các phương pháp luyện Thần Đan khác đều có thể sử dụng!

Quân Mạc Tà tâm niệm vừa động, liền đem Cửu Huyền Căn thu vào Hồng Quân Tháp. Sau khi cực kỳ vui sướng, cười vang một tiếng, nhất thời, tiếng huýt gió từ bốn phía vang lên liên tiếp. Nguyên lai nơi đây không chỉ có một con Cửu Cấp Huyền Thú.

Hơn nữa, từ trong thần niệm tìm kiếm khắp nơi trở về, Quân Mạc Tà bất ngờ phát hiện, còn có vài cỗ thần thức có thực lực tương đương với cỗ thần thức đã giao chiến với mình!

Quân Mạc Tà toàn thân không khỏi toát mồ hôi lạnh. Trời đất của ta ơi, làm sao ở đây lại ẩn tàng nhiều lão quái vật đến thế? Hắn không dám nán lại thêm nữa, "xoạt" một tiếng liền độn ra ngoài!

Tiến vào gian nan nhưng rời đi dễ dàng, chỉ trong chốc lát đã độn ra ngoài phạm vi sương trắng. Xa xa nhìn lại vùng sương trắng quỷ dị này, Quân Mạc Tà khóe miệng hiện lên một nụ cười, lẩm bẩm nói:

- Ta sẽ trở lại. Chắc chắn!

Ở trước mặt hắn có một tảng đá khổng lồ, trên đó có vài chữ lớn, cũng khiến Quân Mạc Tà cuối cùng minh bạch đây là nơi nào:

- Thiên Phạt Động!

Nguyên lai nơi đây chính là một trong những địa điểm thần bí nhất thế gian!

Thiên Phạt Động! Không tệ không tệ! Quả không hổ là thần bí cảnh địa trong truyền thuyết!

Quân Mạc Tà trong lòng cười ha hả, thân như gió nhẹ mây trôi, đón lấy ánh dương đầu tiên, nghênh ngang rời khỏi, một đường hướng tới Thiên Nam Thành!

Lần này thu hoạch cực lớn! Hơn nữa là thu hoạch lớn ngoài dự liệu! Mức độ thu hoạch lần này khiến Quân Mạc Tà thỏa mãn tới cực độ!

Lần này Quân Mạc Tà không chỉ vì Quân lão gia tử mà chuẩn bị đủ toàn bộ dược liệu để phục dụng cùng Huyền Đan, hơn nữa, nhu cầu về dược liệu để luyện đan về sau cũng toàn bộ được phân phối đầy đủ. Với sự phong phú về dược liệu của Thiên Phạt Sâm Lâm mà nói, là sự tích lũy của ngàn vạn năm, thiên địa linh dược nào mà không có?

Trên cơ bản, ngoại trừ một số thiên địa linh dược phải sinh trưởng ở hoàn cảnh đặc thù, bên trong Thiên Phạt Sâm Lâm đều có thể cung cấp đầy đủ hết!

Điều này chẳng phải giúp ta bớt đi không ít công phu sao?

Huống chi, hôm nay ta cùng mấy vị Thú Vương của Thiên Phạt Sâm Lâm có quan hệ khá tốt, thân thiết như huynh đệ. Đây chính là một cỗ trợ lực cực kỳ cường đại!

Quân Mạc Tà bây giờ, bên ngoài xem ra vẫn là hoàn khố như nửa năm trước khi mới xuyên việt tới, nhưng trên thực tế, nội tình của Quân Mạc Tà đã là cực kỳ kinh người!

Quân Gia ở Thiên Hương Thành, không nói đến lực lượng quân đội, còn có đại bộ phận dân chúng làm trụ cột. Mà Hải Trầm Phong cùng Tống Thương trong khoảng thời gian này vì Quân Mạc Tà mà thu nạp rất nhiều bang phái hắc đạo trong kinh thành, hết sức gọn gàng không để lại chút dấu vết! Ít nhất, toàn bộ xu hướng của kinh thành, đều đã nằm gọn trong lòng bàn tay! Ở phương diện thương nghiệp, có vị thương nhân thiên tài như Đường Nguyên quản lý, cũng đã dần dần phát triển. Kinh thành Quý Tộc Đường, quả thực giống như một "Tụ Bảo Bồn Diêu Tiễn Thụ" (Chậu châu báu cây rụng tiền), hơn nữa mỗi ngày đều sinh ra lợi nhuận khổng lồ.

Về phương diện vũ lực của từng cá nhân, Quân Chiến Thiên Thiên Huyền Đỉnh Phong, Quân Vô Ý Thiên Huyền Trung Giai, Quân Mạc Tà Thiên Huyền Sơ Cấp. Mà ba người này, đều sắp sửa đột phá! Nhất là Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý, ở trong kế hoạch hiện tại của Quân Mạc Tà, đã là cao thủ Thần Huyền chân chính!

Phương diện viện trợ từ bên ngoài, một trong Bát Đại Chí Tôn, Ưng Bác Không, hiện đang tạm trú tại Quân Gia. Đông Phương Thế Gia, ngoại tộc của Quân Mạc Tà, cũng sắp được hắn loại trừ lời thề cũ. Đến lúc đó, lại thêm một cỗ lực lượng thích khách khiến người đời phải khiếp sợ! Chỉ riêng ba vị cữu cữu (cậu) thôi, cũng đã là Thần Huyền rồi, lực lượng của Đông Phương Thế Gia còn có thể đạt đến mức độ nào?

Ở Thiên Phạt Sâm Lâm xa xôi, còn có Lục Đại Thú Vương vì hắn mà vất vả trù bị linh dược. Có thể khẳng định rằng, chỉ cần Quân Mạc Tà lấy thân phận thần bí nhân của ta, chỉ cần nói một câu, điều động Cửu Cấp Đỉnh Phong Huyền Thú cùng các Thú Vương của Thiên Phạt Sâm Lâm trợ chiến cũng không phải là chuyện không thể. Hơn nữa, e rằng những tên gia hỏa kia còn cầu còn không được ấy chứ.

Tuyệt vời nhất còn có một vị, chính là vị thần bí cao nhân mà Quân Mạc Tà tự tay bịa đặt ra. Hiện tại thiên hạ ai chẳng biết rằng phía sau Quân Gia có một vị cái thế cao nhân "vô cùng lợi hại" như thế?

Loại uy hiếp vô hình này, cũng là chỗ dựa lớn nhất của Quân Gia hiện tại! Có tấm bình phong này, trong khắp thiên hạ, ai dám tranh phong với người Quân Gia? Ngay cả Đệ Nhị Chí Tôn Lệ Tuyệt Thiên cũng đành phải bó tay sao?

Huống chi, bây giờ còn có một vị thiên tài của Bách Lý Thế Gia, Bách Lý Lạc Vân, đang chờ ở Thiên Nam Thành. Chiêu mộ được Bách Lý Lạc Vân, sẽ liên quan tới đại kế lớn nhất của Quân Mạc Tà.

Có thể nói, cho dù hiện tại trong thế gian hồng trần này, Quân Mạc Tà cũng đã có một lực lượng gây ảnh hưởng cực lớn!

Thật phi phàm!

HẾT QUYỂN 3DỊ THẾ TÀ QUÂNTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN