Chương 402: Ý loạn tình mê
Ý nghĩ của Quân Mạc Tà rất đơn giản. Hắn tuyệt đối không nghĩ mình sẽ sa vào cảnh khẩu chiến suông với người khác. Ngươi không nghe lời phải không? Rất tốt, ta phái sát thủ cho ngươi một kiếm đoạn mạng, sau đó chúng ta lại thỏa luận tiếp!
Nơi nào có nhiều thời gian như vậy để lãng phí khẩu thiệt với các ngươi? Thời gian của đại gia đây chính là cực kỳ quý giá a...
Mà thực lực của Hải Trầm Phong và Tống Thương tuy đều cao hơn Bách Lý Lạc Vân, nhưng Hải Trầm Phong lại là một kẻ đại trượng phu trọng tình trọng nghĩa! Tính cách của hắn giống như nhân vật hiệp khách trong truyền thuyết, không thể đảm nhiệm chức trách này; Tống Thương lại si mê rượu, đó càng là một nhược điểm chí mạng.
Cho nên, loại vị trí hạt nhân này, hai người này đều không phù hợp!
Đó là lý do mà Quân Mạc Tà đối với Bách Lý Lạc Vân cực kỳ xem trọng!
Thân ảnh Quân Mạc Tà hướng soái trướng bước tới. Đám người Quân Vô Ý, Ưng Bác Không, Đông Phương tam kiếm, Đoan Mộc Siêu Phàm và Tư Không Ám Dạ không khỏi đều ngẩn người. Bọn họ đồng thời cảm nhận được một loại cảm giác lạnh lùng sắc sảo và lẫm liệt hàn sâm tràn ngập cả không gian.
Tựa như một thanh tuyệt thế lợi kiếm đồ sát vô số, từ phía trước trướng bồng như chợt lóe lên! Thời gian mặc dù ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để khiến mọi người kinh sợ trong lòng, linh hồn phải run rẩy!
Trong quân doanh tại sao lại đột nhiên xuất hiện một nhân vật lăng lệ phi phàm đến thế?
Bảy người gần như đồng thời quay đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy thân ảnh Quân Mạc Tà áo trắng phất phơ từ trước cửa trướng bồng thoáng qua như một tia chớp. Mặc dù chỉ kịp thoáng nhìn, nhưng bảy người đều đồng thời ngây người!
Quân Mạc Tà!
Không ngờ lại là Quân Mạc Tà!
Điều này sao có thể?
Bảy người trong trướng bồng này, ai mà chẳng là tuyệt đỉnh cao thủ? Bất kỳ một người nào cũng là hùng cứ một phương, nhãn lực mẫn tuệ, trực giác nhạy bén, người bình thường sao có thể sánh bằng?
Người bình thường gặp phải loại tình huống này, cùng lắm cũng chỉ ngạc nhiên đôi chút, nhưng bảy người này lại lập tức nhận ra bản chất của vấn đề!
Loại cảm giác lạnh lẽo đáng sợ này, cần phải giết bao nhiêu người mới có thể tạo ra loại khí thế tàn khốc bễ nghễ thiên hạ như vậy? Phải trải qua sự tình thế nào mới có thể có được loại khí thế bao trùm thiên địa như thế? Lại phải trải qua bao nhiêu sinh tử, mới có được loại vân đạm phong khinh từ tận linh hồn này?
Quân Vô Ý thân là Huyết Y đại tướng, lúc trước đã từng cầm quân ngàn vạn. Khi đó chỉ huy quân tiên phong, quả thật là thiên lý hoành thi, vạn lý huyết bạc! Nhưng hiện tại Quân Mạc Tà vô tình toát ra loại khí độ này, hắn tự thấy mình cũng chẳng có được!
Quân Vô Ý không nghi ngờ gì nữa, là một kẻ đa tình!
Chỉ riêng điểm đa tình này thôi, cả cuộc đời hắn mãi mãi sẽ không đạt được cảnh giới như Quân Mạc Tà hiện tại!
Ưng Bác Không tung hoành thiên hạ, giết người như ngóe, ngạo mạn cố chấp, một thân huyền công đã đạt cảnh giới đỉnh phong, thân cư địa vị Chí Tôn; nhưng hắn cũng không có cái loại cảm giác siêu phàm thoát tục, cao không thể với tới như Quân Mạc Tà hiện tại!
Mà Đông Phương tam kiếm xuất thân là thích khách, dù nói là tay nhuốm máu tanh, giết người như cơm bữa cũng không quá đáng. Nhưng tự bản thân đều cho rằng, sát khí của mình còn kém xa loại sát khí sắc bén kinh thiên, tiềm tàng bất phát như của Quân Mạc Tà bây giờ!
Về phần Đoan Mộc Siêu Phàm và Tư Không Ám Dạ lại càng không cần phải nói, hai người đã lập tức trợn mắt há hốc mồm. Trên thực tế mỗi người trong trướng đều kinh ngạc vô cùng.
Ai cũng chưa từng nghĩ tới, cái "nhân vật chính" mà đêm qua trong miệng mọi người còn là trò cười buồn cười kia, vậy mà vào hôm nay lại cho mọi người một sự chấn động lớn đến thế!
Cái chấn động này cũng hết sức mãnh liệt, quả thực kinh động lòng người!
Đông Phương Vấn Kiếm lẩm bẩm không rõ:
- Quân Vô Ý... ngươi... ngươi... Ta vừa rồi không nhìn lầm chứ. Kẻ vừa mới đi qua kia là cháu của ngươi? Cháu ngoại của ta? Là con của Vấn Tâm? Là tên tiểu hỗn đản Mạc Tà kia?
Lão vừa hỏi như vậy, ánh mắt của mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm Quân Vô Ý.
- Mẹ nó chứ, Quân gia các ngươi rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu bí mật? Một thiếu niên như vậy, lại có thể khiến hắn lấy thân phận hoàn khố xuất hiện hơn mười năm, rốt cuộc làm sao mà làm được?
Đôi mắt Quân Vô Ý cũng thiếu chút nữa lồi ra khỏi hốc mắt, giống như nằm mơ chưa tỉnh nói mớ:
- Đệ làm sao biết được? Kẻ vừa rồi là Mạc Tà sao? Chắc là vậy!
Đông Phương Vấn Đao giận dữ:
- Cái gì "chắc là vậy"? Từ lúc hắn sinh ra ngươi đã bế hắn trên tay rồi, ngươi không biết thì ai biết? Đưa lão tử một đáp án chắc chắn đi!
Đúng vậy, ngươi không biết vậy còn ai biết nữa? Ánh mắt mọi người nhìn Quân Vô Ý đều đầy vẻ quái dị: "Đến lúc này rồi, hắn còn định giấu giếm gì nữa đây?"
Quân Vô Ý im lặng, hoàn toàn im lặng. Ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra, thật sự không biết gì cả!
Quân Mạc Tà cũng không biết, mình chỉ lướt qua soái trướng và đi về phía trước, vậy mà lại gây cho mọi người sự chấn kinh lớn như thế, cũng mang đến cho Tam thúc của mình phiền phức không nhỏ.
Hắn chỉ là tích tụ sát khí trong lòng. Đó là một loại cảm giác lâu ngày không gặp, theo từng bước đi của hắn về phía trước, lệ khí ở sâu trong nội tâm từng bước thức tỉnh, sự khát máu từ trong xương tủy chậm rãi tụ tập, sự ngạo nghễ trong linh hồn cũng từng bước tỏa ra... Hắn đã tính toán rõ ràng khoảng cách giữa trướng bồng của mình và trướng bồng của Bách Lý thế gia. Từ lúc bắt đầu cất bước đầu tiên, đến trước trướng bồng của Bách Lý thế gia dừng lại ở bước cuối cùng, sẽ mang cho chúng nhân của Bách Lý thế gia một loại cảm giác quân lâm thiên hạ, khiến họ run rẩy không thể kháng cự!
Hắn muốn triệt để thuyết phục Bách Lý Lạc Vân! Cũng chuẩn bị vì Bách Lý Lạc Vân mà hoàn thành tâm nguyện.
Mặc dù Bách Lý Lạc Vân không nói, nhưng Quân Mạc Tà tâm lý hiểu rõ!
Trong trướng bồng màu trắng phía trước, Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ hai người náo loạn đến tận nửa đêm, giờ đang rửa mặt chải đầu. Tuy chỉ nghỉ ngơi được chút ít, nhưng Quản Thanh Hàn đã hồi phục phần nào. Dù sao lúc trước Quân đại thiếu có giúp nàng điều dưỡng, hơn nữa nghỉ ngơi dưỡng sức một đêm nên cũng tốt lên rất nhiều, ít nhất đã có thể đi lại rồi.
Độc Cô Tiểu Nghệ than ngắn thở dài, trông còn uể oải hơn Quản Thanh Hàn.
Mí mắt tiểu nha đầu trĩu xuống, mang nặng tâm sự, thỉnh thoảng nhìn bộ ngực và phần thân sau của mình rồi so sánh giữa hai bên. Càng so sánh lại càng có chút vẻ tự ti.
Vì sao chỗ đó của Thanh Hàn tỷ tỷ lại to lớn và mềm mại đến thế? Độc Cô Tiểu Nghệ có chút mất tự tin, rầu rĩ nói:
- Thanh Hàn tỷ tỷ, vóc người của tỷ thật đẹp, lại còn đầy đặn đến thế. Sao tỷ có thể có được vậy?
Quản Thanh Hàn ngọc dung đỏ lên, giận dỗi nói:
- Cái gì "sao mà có được"? Muội chỉ cần qua hai năm nữa cũng sẽ lớn lên, có lẽ còn phát triển hơn tỷ nữa là.
Độc Cô Tiểu Nghệ đang ôm hai má, hồn du thiên ngoại, không nghe thấy lời của nàng, lẩm bẩm nói:
- Lớn như vậy, mềm như vậy, Mạc Tà ca ca chạm vào nhất định rất thoải mái a. Ta đêm qua sờ vào cũng thấy mềm mại lắm. Ta sau này cũng có thể lớn như vậy sao? Có thể thật sao?
Quản Thanh Hàn vừa ngượng vừa vội, một tay che miệng nàng lại:
- Nha đầu chết tiệt kia, muội lảm nhảm cái gì thế?
Độc Cô Tiểu Nghệ bị nàng bịt miệng, vậy mà lại có thể nước mắt chảy ròng, từng giọt từng giọt rơi trên tay Quản Thanh Hàn, thần thái có chút vẻ đau đớn đáng thương. Quản Thanh Hàn cả kinh, còn cho là do mình bịt miệng nàng lại khiến nàng đau đớn, vội vàng buông tay ra.
Độc Cô Tiểu Nghệ nước mắt càng ngày càng nhiều, chậm rãi mím chặt môi lại, thần sắc trong mắt mịt mờ bất lực, hiển nhiên đã đau lòng đến tột cùng.
- Tiểu Nghệ... muội... muội sao vậy? Mau nói cho tỷ tỷ đi.
Quản Thanh Hàn vội vàng luống cuống lau nước mắt cho nàng, lo lắng hỏi.
Độc Cô Tiểu Nghệ cuối cùng cũng bật khóc nức nở:
- Muội biết tỷ tỷ đang an ủi muội. "Chỗ đó" của muội sẽ lớn lên nhưng cũng không lớn bằng của tỷ, cũng không mềm bằng của tỷ. Hu hu hu... Hơn nữa đêm qua có cơ hội tốt như vậy, muội lại bỏ lỡ. Muội thật là ngốc nghếch quá, muội thật là ngu xuẩn quá, ngu xuẩn muốn chết a a a!
Độc Cô Tiểu Nghệ chỉ khóc một lúc liền thở không ra hơi, không ngừng thút tha thút thít.
Quản Thanh Hàn hoàn toàn câm nín.
Đúng lúc này, khuôn mặt của Độc Cô Tiểu Nghệ đang quay ra ngoài, đột nhiên phát hiện một thân ảnh, liền tức khắc nín khóc, tựa hồ không tin vào ánh mắt mình, dụi mắt liên tục, kinh ngạc khẽ kêu lên:
- Mạc Tà ca ca?
Độc Cô Tiểu Nghệ thốt lên "Mạc Tà ca ca". Bốn chữ này, tràn ngập vẻ kinh ngạc tột độ, không thể tin được, tựa như ban ngày gặp ma vậy.
Quản Thanh Hàn vốn không muốn quay đầu lại, nhưng nghe giọng nàng lại có thể biến đổi đến thế, rốt cuộc cũng không tự chủ nổi quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cách đó không xa, một thân ảnh mặc áo trắng từ từ tiến tới từng bước một từ phía mặt trời mới mọc, giống như ngọc thụ lâm phong, thong thả tiến lại gần. Nhưng theo hắn tới gần, một cỗ khí tức trầm lắng nhưng bức người như ập thẳng vào mặt. Một cỗ khí tức huyễn hoặc khôn lường này, khiến Độc Cô Tiểu Nghệ ngỡ như đang diện kiến đế vương!
Đúng! Chính là loại cảm giác này!
Đây là một loại cảm giác siêu nhiên, cảm giác đối diện với kẻ nắm giữ quyền thế tối cao, cúi nhìn trăm họ, cái uy của đế vương nhân gian!
Phong thái cực phẩm quân lâm thiên hạ!
Bước chân của hắn nhẹ nhàng, lại giống như là gõ lên hồi trống vang dội hồng trần nhân gian, làm cho hàng vạn sinh linh trong thiên hạ theo bước chân của hắn mà phấn khởi, khiếp sợ, rồi quỳ lạy!
Đây... đây còn là tên Quân Mạc Tà khắc sâu trong lòng mình hay sao? Còn là tên Quân Mạc Tà cả ngày ăn nói lả lơi, hành sự bất chính, Mạc Tà ca ca của ta sao? Độc Cô Tiểu Nghệ nhất thời hoảng hốt, cảm giác mình như đang nằm mơ, trong đôi mắt đẹp lại càng thêm bắn ra ánh nhìn cuồng nhiệt, xen lẫn chút... mê say!
Giờ khắc này, hình tượng của Quân Mạc Tà và ước mơ trong lòng của thiếu nữ từ thuở nhỏ lại hoàn toàn trùng hợp.
Phu quân của ta, phải là một anh hùng cái thế như vậy, đạp lên đầu quần hùng thiên hạ, quân lâm đại địa. Nhưng chỉ riêng đối với ta lại nói lời ngọt ngào, cực kỳ thân thiết, có thể trong lúc ta buồn trêu cho ta vui, khi ta thương tâm ôm ta một cái, lúc ta vui vẻ lại cùng ta cười đùa.
Đây mới là phu quân trong lý tưởng của ta.
Mà Quản Thanh Hàn bên cạnh cũng ngây ngẩn cả người.
Hình tượng giờ khắc này của Quân Mạc Tà, thậm chí khiến nàng quên mất ấn tượng về Quân Mạc Tà hoàn khố bất kham trước kia. Trong nháy mắt khi nàng thấy đó là Quân Mạc Tà đã định chuyển ánh mắt đi nơi khác, nhưng không hiểu vì sao, lại bị phong thái của hắn thu hút mãnh liệt, thậm chí ánh mắt không thể rời mắt dù chỉ một ly!
Đúng lúc này, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Quân Mạc Tà chuyển hướng nhìn về phía này, vừa lúc và ánh mắt ngây ngẩn của Quản Thanh Hàn đối diện với nhau!
Quản Thanh Hàn cả người chấn động mạnh! Từ sau đêm hôm đó, nàng vẫn là lần đầu tiên dưới ánh mặt trời ban ngày nhìn thấy Quân Mạc Tà. Trong lúc hai mắt nhìn nhau này, trong nội tâm nàng đột nhiên dâng lên một ý nghĩ: "Chẳng nhẽ lại là một người khác sao!"
Nam nhân tràn đầy khí phách, tràn đầy khí thế kinh người duy ngã độc tôn, tràn đầy tà dị sát phạt quả quyết này, chính là nam nhân đêm qua đã đoạt đi xử nữ chi thân của mình, từng là hoàn khố đệ tử đó sao?
Vì sao hắn lại thay đổi lớn như thế?
Hai người lặng lẽ nhìn nhau một thoáng. Trong ánh mắt Quân Mạc Tà, dường như ẩn chứa điều gì đó khác biệt, nhưng hắn cuối cùng không dừng bước, trở lại ánh mắt lạnh lùng sắc bén, từng bước hướng về trướng bồng của Bách Lý thế gia đi đến.
Khí thế tích tụ đã đạt đến đỉnh điểm!
Quản Thanh Hàn ở phía sau, trong ánh mắt đột nhiên trở nên bối rối.
***
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Hành Trình Cưa Trai - Phải Lòng Anh