Chương 403: Vì ngươi trút giận

Không đợi Quân Mạc Tà đến gần, mấy người phía Bách Lý thế gia đều đã cảm nhận được cỗ khí thế sắc bén này! Dù sao Bách Lý Hùng Phong cũng đã đạt đến cảnh giới Thần Huyền, tu vi Huyền Khí cũng chỉ hơi kém Đông Phương tam huynh đệ một bậc mà thôi. Còn hai người khác của Bách Lý thế gia, một người là Thiên Huyền cao thủ, Bách Lý Lạc Vân là Ngọc Huyền đỉnh phong, sát khí rõ ràng bao trùm, há lại không nhận ra? Rất rõ ràng, cỗ khí thế cường đại bất ngờ xuất hiện này, chính là hướng về trướng bồng của bọn họ mà tới. Bọn họ chính là mục tiêu của nó!

Tấm màn trước cửa trướng bồng được vén lên, Bách Lý Hùng Phong dẫn đầu, ba người không hẹn mà cùng đứng phắt dậy.

Nhìn thân ảnh Ngọc Thụ Lâm Phong cách đó không xa, đối diện với ánh dương ban mai đang từ từ đi tới, đôi đồng tử của Bách Lý Hùng Phong, người cầm đầu Bách Lý thế gia, đồng thời co rụt lại. Thiếu niên trước mắt, toàn thân tắm trong ánh nắng ban mai mà phát ra kim quang rực rỡ, mang đến cho lão một áp lực cực lớn.

Điều này sao có thể? Đó chỉ là một thiếu niên tuổi còn rất trẻ, vì sao lại có cảm giác áp bách cường liệt đến thế?

Đôi mắt thản nhiên kia, lại giống như có thể thấy rõ toàn bộ tâm tư của lão! Điều này làm cho lão có một loại cảm giác, tựa hồ sinh tử tồn vong của mình, tất cả đều đã nằm trong tay người thanh niên này mặc hắn định đoạt. Bản thân mình, đã hoàn toàn không còn chút năng lực tự chủ nào.

Loại cảm giác vô lực cực độ này... vì sao lại có thể cảm nhận được trên người của một người trẻ tuổi mà tu vi lại xa xa không bằng mình như thế?

— Quân Tam Thiếu?

Bách Lý Hùng Phong phát hiện tâm thần mình chấn động bất an, thậm chí không biết tự lúc nào đã dần dần sụp đổ. Vì muốn che đậy sự bất an trong lòng, lão trầm giọng hỏi lớn:

— Xin hỏi Tam Thiếu lúc này giá lâm có việc gì?

Thậm chí chính Bách Lý Hùng Phong cũng có thể nhận thấy rõ ràng, dưới khí thế lớn mạnh của đối phương, thanh âm của mình lại có phần vô lực, không nói nên lời.

Ngay khi ba vị đại cao thủ Bách Lý thế gia bị khí thế kinh người của Quân Mạc Tà bức bách phải rời khỏi trướng bồng, lão đã rơi vào thế hạ phong tuyệt đối, mất đi tư cách ngang hàng đối thoại rồi! Vô luận lão là Thần Huyền hay Chí Tôn, kết quả đều như nhau.

Bởi vì bọn họ bị bức phải bước ra.

Nếu như bọn họ có thể ở trong trướng bồng bình tĩnh chờ Quân Mạc Tà ở bên ngoài lên tiếng trước, như vậy vô luận là Quân Mạc Tà nói lời cầu kiến hay khiêu khích, tình thế của họ đều sẽ tốt hơn rất nhiều.

Đáng tiếc, tất cả bọn họ đều không làm được.

Bách Lý Lạc Vân, người đang đứng sau lưng Bách Lý Hùng Phong, bất ngờ chứng kiến Quân Mạc Tà cường thế xuất hiện, hung hăng càn quấy đến cực điểm nhưng lại thản nhiên đến lạ. Nàng càng cảm nhận được cỗ khí thế lạnh thấu xương đủ để khiến thiên hạ thần phục, đôi mắt nàng đột nhiên tuôn ra hào quang cuồng nhiệt dị thường.

Cảnh giới này không phải là cảnh giới mà mình hằng mơ ước tha thiết sao?

Loại cảnh giới này có lẽ chưa phải là đỉnh phong, loại khí thế này cũng chưa hẳn là mạnh nhất thế gian. Nhưng... đây... đây mới thực sự là sự kiêu ngạo và tự tin tuyệt đối.

Chính mình luôn luôn cho là mình kiêu ngạo đến mức Ngạo Nhiên Bất Quần, thế nhưng so sánh với khí thế cao ngất lúc này của thiếu niên trước mắt kia, cùng lắm cũng chỉ là sự phản kháng của kẻ tự ti đến cực độ mà thôi.

— Bách Lý Lạc Vân, ta tới là để tìm ngươi, lúc trước chúng ta đã từng có giao ước.

Quân Mạc Tà thản nhiên nói. Hắn hoàn toàn phớt lờ Bách Lý Hùng Phong, vị thống lĩnh của Bách Lý thế gia trong chuyến đi này, đang đứng ngay trước mặt, chỉ trực tiếp hướng về phía Bách Lý Lạc Vân mà nói. Thậm chí, hắn còn thản nhiên cười khẽ một tiếng. Đối với câu hỏi của vị Thần Huyền cường giả Bách Lý Hùng Phong này, hắn dường như căn bản không hề nghe thấy, hoặc căn bản là khinh thường không thèm trả lời...

Đây hoàn toàn là sự coi thường! Sự coi thường trắng trợn!

Bách Lý thế gia tầm nhìn hạn hẹp, tự hủy đi lực lượng hùng hậu của mình như thế, khiến cho Quân Mạc Tà hoàn toàn khinh thường bọn hắn! Trong lòng vị Tà Quân này, từ nay về sau Bách Lý thế gia đã bắt đầu bị xóa tên khỏi tầm mắt vì kế hoạch của mình với Bách Lý Lạc Vân.

Bách Lý Hùng Phong cảm thấy sự phẫn nộ trong lòng chợt bùng lên dữ dội, trong lúc đột nhiên đó thậm chí còn có một loại cảm giác mất đi lý trí. Ngay cả khi lão còn là cường giả Thiên Huyền hay Địa Huyền, cũng rất ít khi xuất hiện loại cảm giác này, đừng nói chi đến hiện tại lão đã thân là Thần Huyền nhất phẩm. Thế nhưng đối mặt với thiếu niên này, vài chục năm tu dưỡng khí độ và phong thái cao thủ của lão dường như trong nháy mắt đều bị ném lên chín tầng mây!

Bách Lý Hùng Phong hoàn toàn không biết rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

Lão hít một hơi thật sâu, kiệt lực áp chế sự tức giận đang dâng trào, lão quát:

— Quân Mạc Tà, lão phu đang nói chuyện cùng ngươi!

Xét thấy Quân gia đột nhiên trở nên cường thế, có chỗ dựa là vị nhân vật đỉnh phong kia, người có thể miễu sát Đệ Nhị Chí Tôn, Bách Lý Hùng Phong mặc dù giận dữ, nhưng vẫn giữ đúng chừng mực.

Bởi vì người kia, Bách Lý thế gia của lão không thể trêu vào. Không chỉ riêng Bách Lý thế gia, Bách Lý Hùng Phong biết rõ rằng, cho dù là cự đầu như Phong Tuyết Ngân Thành cũng không thể trêu vào người kia.

Đó là lý do mà mặc dù Bách Lý Hùng Phong tức giận, nhưng khẩu khí vẫn giữ sự ôn hòa như cũ.

— Ta luôn luôn nhớ rõ giao ước của chúng ta, cho nên ta nhờ Tam thúc đem ngươi lưu lại. Hôm nay, ta cuối cùng cũng có thời gian.

Quân Mạc Tà cười sang sảng, mang theo vẻ thân thiết nhìn Bách Lý Lạc Vân, tựa hồ có chút trưng cầu ý kiến, nói:

— Ngươi không nóng lòng sao?

Đối với lời nói của Bách Lý Hùng Phong, Quân Mạc Tà lại một lần nữa "không nghe thấy". Cái này gần như là tương đương với hai cái bạt tai vang dội liên tiếp giáng xuống mặt Bách Lý Hùng Phong.

Bách Lý Lạc Vân trong lòng đột nhiên có một tia cảm động, cũng đã hiểu ra đôi chút.

Lời nói của Quân Mạc Tà chỉ hướng về mình mà nói... chỉ là hướng về mình mà nói thôi... thậm chí dù chỉ là dư quang khóe mắt cũng không thèm liếc nhìn vị Thần Huyền đang đứng ngay trước mặt.

Vị cao thủ thống lĩnh Bách Lý thế gia - Bách Lý Hùng Phong, trong mắt hắn hoàn toàn không tồn tại.

Giờ phút này, trong mắt Quân Mạc Tà hoàn toàn không có sự tồn tại của Bách Lý thế gia. Thiên Huyền thì sao? Thần Huyền có đáng để dọa ai? Rồi cũng quy về cát bụi! Giờ khắc này trong mắt Quân Mạc Tà, chỉ có một mình Bách Lý Lạc Vân mà thôi. Vì sao? Lý do này, trong lòng Bách Lý Lạc Vân lại đặc biệt minh bạch.

Thiếu niên trước mắt này, hắn thật sự rất hiểu mình. Thậm chí, ta đang suy nghĩ điều gì, hắn tựa như đều biết rõ. Giờ khắc này, hắn đúng là vì ta trút giận, vì ta bị ức hiếp mười mấy năm ở Bách Lý thế gia mà trút ra khẩu khí này.

Hắn biết, ngay cả ta muốn rời đi Bách Lý thế gia, ta cũng muốn ly khai trong hào quang vạn trượng, ra đi một cách tiêu sái tột cùng mà không phải lén lén lút lút, bị người ta coi như chó mà đuổi đi.

Ta là một thiên tài, ta biết rõ giá trị của mình. Nếu như ta muốn ly khai Bách Lý thế gia, từ lâu đã rời đi rồi, sẽ không có bất kỳ thế gia nào cự tuyệt một thiên tài như ta gia nhập. Nhưng ta không đi, chính là muốn một phần vinh diệu, một khẩu khí vốn dĩ thuộc về ta.

Không tranh lợi lộc, tranh khẩu khí!

Mà bây giờ, phần vinh diệu mà nàng hằng mơ ước tha thiết kia, ngay lúc này lại được thiếu niên trước mặt trao cho mình. Vì vinh diệu của mình, vì những sự bất công mình đã từng chịu đựng, vì giúp mình trút ra khẩu khí này mà hắn không tiếc đắc tội một đại gia tộc như Bách Lý thế gia.

Thế gian, còn có ai có thể vì ta mà làm như vậy?

Chính là giờ khắc này, trong lời nói của Quân Mạc Tà thậm chí không hề có một lời mời mọc nào, nhưng trong lòng Bách Lý Lạc Vân đã nảy sinh lòng khâm phục ngay khoảnh khắc này. Trong mắt Bách Lý Lạc Vân ánh quang chớp động, nàng không hề nói chuyện, nhưng tận đáy lòng đã lập nên một lời hứa hẹn.

Quân Mạc Tà đang hoàn thành nguyện vọng của mình. Hắn đã làm được, bởi vì với lời hứa của mình, Quân Mạc Tà không hề kiêng kị, liều lĩnh đối mặt với Bách Lý thế gia, còn nàng cũng nên thực hiện lời hứa của mình, một lời hứa hẹn trọn đời, kiếp này không rời không bỏ, thề chết nguyện trung thành.

Nhưng Bách Lý Hùng Phong lại tức giận đến điên người.

Quân Mạc Tà từ đầu đến cuối hoàn toàn không coi lão ra gì như thế, khiến cho vị Thần Huyền cao thủ này nổi trận lôi đình. Cho dù Quân gia các ngươi có Tuyệt Thế Cường Giả tọa trấn, cho dù Quân gia các ngươi tẩy sạch sự hủ bại, trọng chấn thanh thế hiển hách, nhưng chỉ bằng một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa như ngươi, lại dám can đảm không đặt Bách Lý thế gia vào trong mắt như thế, càng hoàn toàn không coi lão phu Bách Lý Hùng Phong ra gì, quả thật là muốn nhẫn, nhưng không thể nhẫn!

Mặc dù Quân gia các ngươi lúc này phong quang vô hạn, không ai dám trêu chọc, nhưng cũng không thể đắc thế liền đi ức hiếp người khác như vậy sao? Bách Lý Hùng Phong vốn không phải là người có lòng dạ rộng rãi gì, chỉ riêng từ điểm hắn không màng tiền đồ gia tộc mà vẫn muốn mạnh mẽ gạt bỏ, thậm chí nhất định phải dồn Bách Lý Lạc Vân vào chỗ chết, cũng không khó để nhìn ra. Chưa nói đến việc hắn tự mình áp giải Bách Lý Lạc Vân đến Thiên Nam chỉ để chắc chắn nàng phải chết, có thể nói đã làm việc này đến mức tận tuyệt nhất. Bộ mặt tiểu nhân của lão, dù là ai cũng đều hiểu rõ...

Nhưng, càng là người như vậy, lại càng chú trọng mặt mũi của mình...

Bách Lý Hùng Phong gầm lên một tiếng trầm thấp đầy giận dữ trong cổ họng, "ồ ồ" thở hổn hển vài hơi. Lão vẫn thủy chung cố kỵ người đứng đằng sau Quân gia, muốn cố gắng áp chế ngọn lửa giận trong lòng. Đáng tiếc, ngọn lửa giận càng bị áp chế lại càng bùng lên mạnh mẽ. Lão cắn chặt hàm răng, nặng nề, trầm trọng nhấn mạnh từng chữ:

— Quân! Mạc! Tà!

Giờ khắc này nếu Quân Đại Thiếu hơi hơi cho lão chút sắc mặt vui vẻ, chỉ sợ Bách Lý Hùng Phong lập tức sẽ thay đổi thành một bộ mặt a dua nịnh hót tiêu chuẩn nhất, cũng giống như lúc đầu hắn đu bám gót chân thối của Huyết Hồn sơn trang. Bởi vì uy danh của Quân gia bây giờ còn vượt xa Huyết Hồn sơn trang trước kia. Bách Lý thế gia ngang ngược mạnh mẽ như thế, há lại có thể trêu chọc vào? Mặc dù đó chỉ là hư danh!

Tiếc là...

Quân Mạc Tà vẫn phớt lờ lão, thậm chí ngay cả âm thanh gầm nhẹ như sấm rền kia hắn cũng dường như căn bản không hề nghe thấy. Trong mắt Quân Đại Thiếu, Bách Lý Hùng Phong hoàn toàn không tồn tại. Quân Mạc Tà vẫn như cũ vân đạm phong khinh nhìn Bách Lý Lạc Vân mỉm cười:

— Ta biết ngươi còn lo lắng, lo lắng phụ thân ngươi sẽ vì chuyện của ngươi mà ở Bách Lý thế gia chịu đối xử bất công, thậm chí là bị ức hiếp, hãm hại quá đáng. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, không cần phải lo lắng.

Nụ cười của Quân Mạc Tà như ánh mặt trời, nghiêm túc hạ thấp giọng xuống, phảng phất như đang an ủi Bách Lý Lạc Vân, nhưng lại giống như đang tuyên bố điều gì đó:

— Cho dù là đám phế vật Bách Lý thế gia kia, ta thật sự không để vào mắt, cho tới bây giờ cũng chưa từng chân chính đặt vào trong mắ...t.

Hắn tuy rằng hạ thấp giọng xuống, nhưng cuối cùng vẫn thốt ra.

— Ta chỉ hy vọng, giá trị của ngươi... đáng để ta làm như vậy.

Lấy tu vi đã đạt đến Thần Huyền cảnh giới của Bách Lý Hùng Phong, cho dù Quân Mạc Tà hạ giọng xuống thấp nhất, lão cũng có thể nghe được rõ ràng. Quân Mạc Tà lúc này cúi xuống thấp giọng, ngược lại càng có cảm giác như căn bản không coi Bách Lý Hùng Phong là người.

Bách Lý Hùng Phong chỉ cảm thấy trong đầu "ong" một tiếng, tựa hồ có thứ gì đó đứt phựt trong đầu, hai nắm đấm của lão siết chặt, hai mắt nhất thời trở nên đỏ bừng, gương mặt tím bầm như gan gà, đột nhiên ngửa mặt lên trời rống lớn:

— Thằng nhãi ranh khốn kiếp, tức chết lão phu rồi!

Quân Mạc Tà chớp chớp mắt, khoanh hai tay trước ngực, khẽ nhíu mày, từ từ nói với Bách Lý Lạc Vân:

— Thời tiết thật sự không tốt a. Nắng gắt như thế, vậy mà lại có sét đánh. Hạn hán có thiên lôi quả là chẳng sai a...

Lời còn chưa dứt, Bách Lý Hùng Phong đã lâm vào trạng thái phẫn nộ cực độ, không thể nhịn được nữa. Bàn tay to như quạt hương bồ mang theo tiếng gió sắc bén, đồng thời vỗ tới. Lão chỉ muốn đập nát tên tiểu tử đáng giận trước mắt này thành đống thịt vụn, như vậy lão mới có thể hoàn toàn dập tắt ngọn lửa giận trong lòng lão!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Tà Đế
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN