Chương 409: Nữ nhân của ta thì để ta bảo hộ!
- Mạc Tà, con chớ kích động, ta từ trước tới nay chưa hề nói sẽ không cho các con ở bên nhau. Ta chỉ nói việc này hãy tạm hoãn một thời gian! Đúng vậy! Thanh Hàn bây giờ đã là thê tử của con, điều này con không cần phải nhắc nhở! Chúng ta ở đây ai cũng muốn thúc đẩy chuyện tốt đẹp này, không ai muốn chia rẽ các con, điểm này con phải hiểu được!
Quân Vô Ý vỗ bàn:- Nhưng chuyện này dù sao cũng cần có thời gian, con cần bình tĩnh, hãy kiên nhẫn đợi chờ! Đợi cho thân phận của Thanh Hàn được làm minh bạch, thông cáo (cáo tri) khắp thiên hạ, ta lập tức sẽ tổ chức hôn lễ cho các con, để nàng quang minh chính đại, đường đường chính chính mà làm thê tử của con! Một chút thời gian này con cũng không đợi được ư? Không nên để thiên nhân đàm tiếu, vạn nhân thóa mạ. Gia phong bị đạp đổ, khiến người trong thiên hạ nhạo báng thì con mới vừa lòng sao?
- Thì đã sao?
Quân Mạc Tà không hề yếu thế, ánh mắt cũng trở nên sắc lạnh:- Tam thúc, người có biết hay không? Nếu như con lại giống như ô quy rụt đầu trốn tránh, như vậy, tất cả lỗi lầm này, toàn bộ áp lực này sẽ do ai gánh vác? Ai sẽ thừa nhận?
Quân Mạc Tà đột nhiên xoay người, đầu ngón tay khẽ điểm, một đạo lam sắc thiểm điện chợt xẹt qua. Bức màn che xoạt một tiếng, tựa hồ bị lưỡi đao sắc bén cắt qua, nhẹ nhàng rủ xuống, lộ ra khuôn mặt đã đẫm lệ của Quản Thanh Hàn, cùng với thần sắc kinh hoàng của Độc Cô Tiểu Nghệ.
Trong lều vải nhất thời yên lặng, tất cả mọi người không nói câu nào.
Ai sẽ là người gánh vác? Lẽ nào còn cần nói rõ?
- Con bỏ đi, con thoải mái, con có thể tránh được tất cả trừng phạt, mọi tiếng xấu con đều không phải gánh! Nhưng điều này không có nghĩa là mọi chuyện sẽ kết thúc! Chuyện này vẫn cần phải có một người gánh chịu, chính là nàng! Quản Thanh Hàn!
Quân Mạc Tà đi nhanh tới, nắm chặt cánh tay Quản Thanh Hàn, kéo nàng vào trong.- Con nếu trốn tránh, sẽ khiến nữ tử yếu nhược này phải thay con gánh chịu ô danh! Mọi chuyện đều do Quân gia gây ra, nhưng cuối cùng lại do một nữ tử gánh vác hậu quả!
Sắc mặt Quân Mạc Tà đỏ lên, hắn cố gắng kiềm chế phẫn nộ, nhưng vẫn không ngăn được:- Chính nữ nhân của con phải gánh vác tất thảy chuyện này thay con.
Quân Mạc Tà trừng mắt nhìn Quân Vô Ý, trong mắt hiện lên tia sáng:- Tam thúc, người thử nói xem, người sao lại không biết hậu quả của những lời đàm tiếu kia to lớn đến nhường nào! Thiên nhân đàm tiếu, khác nào chịu chết, huống chi lại là trọng tội lớn như vậy. Lão nhân gia, người thử nói xem, một nữ lưu yếu nhược như nàng liệu có thể chịu đựng nổi hay không? Như thế chẳng phải là bức tử nàng hay sao?
Thân thể mềm mại của Quản Thanh Hàn khẽ run rẩy, tựa như chiếc lá sắp lìa cành trong gió. Khuôn mặt vốn lạnh lùng nay lại hiện lên vẻ bất lực. Ngay cả nàng là người kiên cường, ngay cả so với những nữ tử thế tục bình thường, nàng có khả năng chịu đựng cao hơn nhiều lần, nhưng đối mặt với lời lên án của thiên hạ, nàng vẫn như cũ chỉ là một cô gái yếu nhược mà thôi!
- Nàng là nghĩa nữ của ta, cũng lại là cháu dâu của ta, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt cho nàng! Ta đem Thanh Hàn ẩn giấu trong phủ, không cho nàng nghe được bất kỳ lời đàm tiếu nào! Đợi cho tới lúc nàng có thể lộ diện, thì tất cả chuyện này sớm đã sóng yên gió lặng rồi ư!
Quân Vô Ý có chút kích động:- Chẳng lẽ ta ngay cả chuyện này cũng không hiểu?
- Sóng yên gió lặng thực sự sao?
Quân Mạc Tà khẽ "hừ" một tiếng, nói:- Chưa nói tới những kẻ có tâm cơ, những kẻ rỗi hơi trong thiên hạ nhiều đến nhường nào! Một đám kẻ bụng dạ dơ bẩn, lòng dạ độc ác, ngấm ngầm nam châm nữ chọc, lại mang vẻ mặt đạo mạo đứng trên cao mà chỉ trích phê phán người khác, con thấy vẫn còn ít ư? Trường phong ba này, con dám chắc chắn rằng, nếu không có sự tồn tại của con, tuyệt sẽ không bao giờ lắng xuống! Trừ phi Quản Thanh Hàn tự sát để tạ lỗi! Chuyện này, chỉ có máu mới có thể rửa sạch!
- Nữ nhân của con, sẽ do con tự mình bảo hộ!
Thanh âm của Quân Mạc Tà vang vọng, sắc bén, tràn ngập sát khí. Hắn đứng thẳng tắp, ngạo nghễ nhìn bốn người:- Nếu là trách nhiệm của con, con tuyệt sẽ không trốn tránh! Vĩnh viễn sẽ không thối lui!
- Con mặc kệ nàng trước kia có thân phận gì, con chỉ cần biết hiện tại nàng là nữ nhân của con! Hơn nữa, còn là vì cứu con mà nàng mới trở thành nữ nhân của con!
Ánh mắt Quân Mạc Tà lấp lánh tia sáng, sát ý dâng cao:- Con cũng không màng phía trước sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không biết cảm tình của con là dạng gì; nhưng giờ phút này con chỉ biết rằng: Quản Thanh Hàn chính là nữ nhân của Quân Mạc Tà! Bất luận kẻ nào cũng đừng vọng tưởng làm tổn thương nữ nhân của con!
Giọng nói của Quân Mạc Tà âm vang, tràn đầy khí phách:- Nếu bảo con, một đại nam nhân lại trốn tránh như ô quy rụt cổ, để rồi khiến một nữ nhân phải gánh chịu tiếng xấu muôn đời này, thì hãy để con đối mặt với những lời trách mắng của người đời…
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng, nói:- Nếu con thực sự bỏ đi, trốn tránh trách nhiệm của mình, vậy con còn xứng đáng là một nam nhân ư? Còn xứng đáng là một con người ư? Đừng quên chúng ta là người của Quân gia, dưới háng có chim, là nam nhi đỉnh thiên lập địa, phải hiên ngang mà đối mặt! Con mẹ nó!
- Ngay cả thiên hạ đều chửi mắng, đều chỉ trích thì đã sao?
Quân Mạc Tà kiêu ngạo cười:- Nữ nhân của con, một mảnh thiên địa của nàng, một mình con cũng có thể chống đỡ cho nàng! Ngay cả phải đồ sát toàn bộ thiên hạ, con cũng muốn khư khư cố chấp bảo vệ nàng! Vạn tử bất thối!
Quản Thanh Hàn đột nhiên khóc nức nở! Nàng đột nhiên vỡ òa ra!
Từ đêm qua đến nay, điều nàng luôn luôn lo lắng kỳ thực chính là chuyện này! Quản Thanh Hàn thực sự không biết, nếu Quân Mạc Tà thật sự bỏ đi, chính mình sẽ đối mặt với chuyện này thế nào, có lẽ cũng chỉ có cái chết mới có thể kết thúc vấn đề.
Nhưng hiện tại, Quân Mạc Tà mỗi một câu đều như đinh đóng cột, đều quyết đoán đến vậy!
Người nam nhân này không có lời ngon tiếng ngọt, càng không có sơn minh hải thệ, nhưng mọi thứ hắn đều đã chuẩn bị xong. Vì mình, đối đầu với thương sinh! Đối đầu với luân thường đạo lý thế tục!
Vì mình, cuồng chiến thiên hạ!
Từ xưa đến nay, cho đến tận bây giờ, trong thiên hạ có được mấy nam nhân có thể vì nữ nhân của mình mà làm được chuyện như thế này?
Đột nhiên, tất cả đau khổ, thất vọng, băn khoăn đều tan thành mây khói trong khoảnh khắc này!
Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn thấy bộ dáng thẳng thắn, khí khái của Quân Mạc Tà. Nói ra những lời tuyên chiến mà tựa như đang nói chuyện bình thường, trong mắt đã ngập tràn hâm mộ. Nếu là có một ngày như vậy, hắn có thể hay không cũng vì ta mà làm như thế?
- Ha ha ha, tốt!
Đột nhiên, thanh âm nghiêm khắc của Quân Vô Ý đột nhiên chuyển biến, thần sắc tràn đầy tán thưởng, vỗ tay nói:- Không sai! Quả nhiên không hổ là cháu ta, Quân Vô Ý! Khí khái đỉnh thiên lập địa, tấm lòng nam nhi như thế, thật đáng để tán thưởng! Đây mới đích thực là nam nhân!
Ánh mắt của ba huynh đệ Đông Phương nhìn Quân Mạc Tà đến giờ phút này cũng tràn ngập vui mừng. Đông Khí Vấn Đao cười ha hả nói:- Hảo khí phách! Không hổ là nhi tử của Bạch Y Tướng Quân Quân Vô Hối! Chỉ riêng sự quyết đoán này, thế gian hiếm có ai bì kịp! Không hổ là cháu ta, quả nhiên hào khí ngút trời! Yên tâm, chuyện này cho dù toàn bộ thiên hạ có đối lập với con, ta cũng sẽ vẫn ở bên cạnh con!
Quân Mạc Tà giật mình, cười ha hả:- Hóa ra mọi người đang thử thách con.
- Kỳ thực cũng không chỉ là thử thách.
Quân Vô Ý thỏa mãn nhìn điệt nhi của mình nói:- Trong lúc này thật sự có rất nhiều điều bất đắc dĩ, nếu con một lời đáp ứng trốn đi, như vậy cũng không sao, dù gì lễ giáo cấm kỵ hiện nay cũng là một rào cản rất lớn, ai cũng không dám xem nhẹ! Trốn đi nơi khác cũng không có gì đáng trách. Bất quá, sẽ thiếu đi vài phần khí phách của nam nhi. Nhất là nam nhân của Quân gia! Ha ha, bất quá, trong bối cảnh hiện nay, nói là một chuyện nhưng dám chịu trách nhiệm trước việc mình làm thì trên đời này thật sự cũng không có được mấy người! Mạc Tà, thúc thúc thật cao hứng. Điệt nhi của ta đã không làm ta thất vọng, quả nhiên là một nam nhi đỉnh thiên lập địa!
- Yên tâm! Thúc thúc sẽ dốc hết toàn lực giúp con. Chắc chắn sẽ có kết quả.
- Bất quá, gia gia của con chắc chắn sẽ khiến con chịu không ít khổ sở đâu, điều này thì ta không thể giúp con rồi.
Quân Vô Ý mỉm cười nói.
Quân Mạc Tà gật gật đầu, nghiến răng nói:- Tam thúc yên tâm, con còn chịu được! Nếu con đã lựa chọn con đường này, Quân Mạc Tà con sẽ chấp nhận mọi chuyện, không oán không hối hận mà đi đến cuối cùng!
- Tốt! Hảo khí phách!
Quân Vô Ý cùng Đông Phương Tam Kiếm đồng thời lên tiếng.
Quản Thanh Hàn nhìn thấy vẻ mặt kiên nghị của Quân Mạc Tà. Đột nhiên trong lòng nhu tình trỗi dậy, một cỗ cảm giác an toàn tràn ngập. Nàng yên lặng cúi đầu, trên khuôn mặt hiện lên hai quầng đỏ ửng.
Độc Cô Tiểu Nghệ ở một bên bĩu môi, trong mắt tràn đầy vẻ không cam tâm.
Quân Vô Ý vẻ mặt phấn chấn, tựa vào bàn viết nhanh. Sau một hồi lâu, quẳng cây bút trong tay đi, quát to:- Người đâu!
Một thị vệ vội vàng bước tới.- Mau chóng mang phong thư này về Kinh Thành, giao cho Lão Gia Tử! Tuyệt mật, vô cùng khẩn cấp!
Quân Vô Ý lạnh lùng hạ lệnh:- Truyền quân lệnh của ta! Phàm là tướng sĩ trong quân ta, đều phải tuân lệnh nghiêm ngặt! Chuyện tại Thiên Nam, vô luận là chuyện gì, nếu có kẻ nào dám tiết lộ ra ngoài, xử theo quân pháp! Trảm (chém) cả nhà, tru di cửu tộc!
Thanh âm Quân Vô Ý vang vọng, sát khí dạt dào!
Vì hạnh phúc cả đời của điệt nhi, vì tương lai Quân gia, vị Huyết Y Đại Tướng Quân này lần đầu tiên truyền đạt quân lệnh ngoài tác chiến! Hơn nữa lại sát khí ngút trời, có thể nghe rõ trong thanh âm của hắn, nếu quả thực có kẻ nào dám trái lời, Quân Vô Ý tuyệt sẽ không ngần ngại đồ sát đến mức xác chất thành núi, máu chảy thành sông!
- Tuân lệnh!
Mệnh lệnh nhanh chóng được truyền đi, nhất thời hơn hai vạn tướng sĩ bỗng trở nên vô cùng khẩn trương! Đặc biệt là lều trại của hai đội nhân mã bên cạnh lều Quân Mạc Tà.
Ngay tại hôm nay, bọn họ còn say sưa đàm luận, mặc dù không truyền ra ngoài, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ ý tứ bên trong của đạo quân lệnh vừa ban ra. Hai vạn tướng sĩ đều cảm thấy mình vừa đi một vòng quanh Quỷ Môn Quan.
Nhất thời, hai tiểu đội này trở thành hai đội ngũ tuyệt đối tuân thủ kỷ luật.
Ngay lúc Quân Mạc Tà nói chuyện này, xa xa trên cây có hai thanh âm khe khẽ trò chuyện, hơn nữa lại có chút bất đồng quan điểm.
- Đại tỷ, quả thực có chút ngoài ý muốn a; Quân Mạc Tà kia lại trọng tình trọng nghĩa đến thế, làm sao đại tỷ lại nghe theo lời kẻ vô sỉ như vậy chứ? Đại tỷ có phải đã hiểu lầm điều gì đó rồi không?
- Ta như thế nào lại hiểu lầm? Tiểu tử này âm hiểm ác độc, làm việc đê tiện, hạ lưu, thực sự khó mà hình dung hết! Hắn nhất định đang giả vờ!
- Thật sự như vậy sao? Muội thật không thể không hoài nghi.
- Đương nhiên, không chắc hắn đã phát hiện ra chúng ta từ xa, nên đã diễn trò cho chúng ta xem.
- Điều này, sao có thể chứ!
- Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không phải là người tốt, ta khẳng định hắn không phải là người tốt.
- Nhưng muội vẫn còn có chút không tin tưởng lắm. Một hảo nam nhi như vậy, sao có thể làm ra điều bại hoại?
- Ngưng!
Phía dưới, Quân Vô Ý ra lệnh một tiếng, đại quân nhổ trại! Tinh kỳ phấp phới, khải hoàn trở về!
***
**Dị Thế Tà Quân****Tác giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4:** Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Đô Thị: Mệnh Danh Thuật Của Đêm