Chương 410: Mỗi người đều có tâm tư

Tiểu Hắc

Trước khi khởi hành, Quân Vô Ý đến từ biệt tướng quân Thiên Nam thủ thành. Hai người vừa gặp đã tâm đầu ý hợp, chỉ trong chốc lát đã trở thành tri kỷ.

"Ý tốt của Quân Tam tướng quân, Vô Ngôn xin lĩnh giáo. Chẳng qua, Vạn mỗ cùng con dân Thiên Nam chia ngọt sẻ bùi, cùng chung hoạn nạn, từ sớm đã coi họ như người một nhà, thật sự vô cùng luyến tiếc. Huống hồ, nếu ta rời đi, người khác đến thay lại thu sưu cao thuế nặng, chẳng phải sẽ làm khổ bách tính Thiên Nam hay sao? Vô Ngôn thà tình nguyện trấn thủ Thiên Nam cho đến chết!"

Đối với lời đề nghị nâng đỡ mình sau khi trở về của Quân Vô Ý, Vạn Vô Ngôn không chút do dự mà cự tuyệt.

"Nếu đã như vậy, ta sẽ không đề cập đến nữa. Được rồi, Vô Ý sẽ tận lực giữ lại chức vị Thiên Nam này cho Vạn tướng quân!" Quân Vô Ý nặng nề ôm quyền thi lễ thật sâu.

"Đa tạ Quân Tam tướng quân thành toàn!" Vạn Vô Ngôn vui mừng, chắp tay đáp lễ.

Hắn đứng thẳng người, trịnh trọng nói: "Vô Ngôn không thể cùng tướng quân tung hoành thiên hạ, tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng không hối hận. Chúc tướng quân đại triển thần uy, quân tiên dễ dàng thắng lợi, uy danh tướng quân vang khắp thiên hạ, Thiên Hương Đế Quốc vạn cổ trường tồn! Tướng quân bảo trọng, hẹn ngày tái ngộ!"

Hai người nặng nề thi lễ, lưu luyến chia tay. Tiếng vó ngựa như cơn gió lốc từ từ hòa cùng nhau tạo thành một cơn hồng thủy dũng mãnh, cờ quân tung bay phấp phới, gào thét trong gió thu, một đường hùng dũng thẳng tiến về phương Bắc.

Đại quân Thiên Hương như một Trường Long (Rồng Dài) trên đại lộ, phi tốc tiến về phía trước, tác phong quân lính vô cùng chỉnh tề, quyết tâm chiến thắng trở về.

Cuộc chiến ở Thiên Nam lần này, quân đội chính quy không hao tổn một binh sĩ nào. Điều này làm cho toàn bộ binh lính, những người vốn đã quyết chí đổ máu hy sinh, vô cùng vui sướng!

Trước khi xuất phát, tất cả mọi người đều sớm biết lần này xuất chinh căn bản là một cuộc hành trình tìm cái chết. Tuy rằng quân nhân ý chí kiên cường, luôn sẵn sàng hy sinh thân mình, quân lệnh như núi, thấy chết không sờn, nhưng phàm là người thì luôn có khái niệm sợ chết. Cường giả, dũng sĩ cũng không ngoại lệ, khó tránh khỏi một tia ý niệm cầu sinh. Nam nhi khi đã tiến vào con đường bi tráng này, chính là "Phúc sào chi hạ, phục hữu hoàn noãn" (Dưới tổ bị vỡ, liệu trứng còn nguyên vẹn chăng? – điển cố trong Tam Quốc Chí, nói về Khổng Dung khi bị Tào Tháo bắt, xin cho hai con còn nhỏ vô tội được sống, hai đứa trẻ tuy nhỏ nhưng đã nói câu này, ý là tổ chim đã bị phá, trứng liệu còn nguyên vẹn được sao). Mười phần đại quân ra đi chinh chiến, còn lại một nửa đã là may mắn lắm rồi.

Nhưng chẳng ai ngờ rằng, thanh thế lớn như vậy, dưới lực sát thương của Huyền Thú Triều lại không hề gây ra thương vong. Thậm chí binh lính còn chưa có cơ hội xuất trận, như một tờ giấy trắng chưa từng bị một vết mực, có thể nói là đầu voi đuôi chuột. Cứ như vậy mà khải hoàn trở về, nói là đi du lịch một chuyến cũng không quá. Mỗi người đều như vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng, tự nhiên có cảm giác hân hoan vui mừng khôn xiết, giờ phút này bước đi cực kỳ nhẹ nhàng.

Mà bên kia, đội quân của các thế gia đệ tử bị Hoàng Đế và các gia tộc điều đi lại có một loại cảm giác tìm được đường sống trong cõi chết. Đám người này tổng cộng cũng chỉ chết mấy hộ vệ nên chẳng khác nào đi du lịch mà còn được mang tiếng lập công lớn.

Loại tư tưởng này một khi truyền ra ngoài, nhất thời làm cho ba trăm thị vệ của các gia tộc may mắn còn sống sót bất mãn tới cực điểm. Tuy nhiên, bọn họ lại không hề tỏ vẻ bất mãn nửa điểm, bởi Quân Thiếu gia đã trả cho mỗi người một trăm lượng bạc. Ngay cả những huynh đệ đã tử vong, Quân Gia cũng ưng thuận hứa hẹn, khi về kinh sẽ lo liệu hậu sự chu đáo.

"Phải biết rằng, chúng ta đi theo chính là vì các ngươi, bằng không ai mà chịu tới cái địa phương quỷ quái này chịu chết? Ai mà không muốn ở nhà sảng khoái ôm lão bà ngủ ngon? Vậy mà các ngươi lại thờ ơ, còn không bằng người ngoài!"

Chính mình tận tâm hầu hạ thiếu gia, lại không bằng người ta đối xử với người xa lạ!

Giữa người với người quả nhiên là có sự phân biệt lớn đến vậy!

Mà cái cảm xúc bất mãn này, các công tử thiếu gia đang ở trong trạng thái hưng phấn cực độ tự nhiên là không hề để ý tới. Mà cho dù bọn họ có nhìn thấy cũng sẽ không thèm bận tâm.

Dù sao những người này đều hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý, luôn coi mình là trung tâm của vũ trụ. Mà lần này xuất chinh bọn họ cũng biết là một chuyến đi Cửu Tử Nhất Sinh (Chín phần chết, một phần sống). Nên trong lòng mỗi người đều sinh ra một tâm trạng ủy khuất: "Dựa vào cái gì mà các huynh đệ khác được ở nhà hưởng phúc, mà chúng ta lại phải đi tìm cái chết? Mọi người ai mà không có cha sinh mẹ đẻ? Chẳng lẽ ta là cây cỏ, các ngươi mới quý giá?"

Không cần nói đâu xa xôi, mấy ngày trước đây kinh thành cũng có các tin tức truyền đến, nói đến việc các gia tộc đều ở trong những cơn sóng ngầm mãnh liệt tranh đoạt vị trí gia chủ kế nhiệm, cũng có lời đồn nói những người xuất chinh đã bị bỏ quên, thậm chí không được nêu tên.

Một người nói là giả, nhưng nếu những lời này được trăm người nói thì sao? Hiện tại trong kinh thành, tất cả mọi người đều nghĩ như vậy thì sao?

Điều này không khỏi làm đông đảo các công tử, thiếu gia tham chiến phẫn nộ tới cực điểm!

Vì lẽ gì? Dựa vào đâu?

Cái đám phế vật kia thoải mái nằm ở nhà là có thể được nhậm chức gia chủ, còn chúng ta liều mạng đánh giết mà lại bị xóa tên khỏi danh sách đề cử sao? Các ngươi là phế vật, chúng ta mới là anh hùng!

Quang vinh trước mắt đều là do quên mình phục vụ mà đổi lấy! Mặc dù không có ra chiến trường, nhưng đây là vì không có cơ hội, chứ không phải bởi vì chúng ta không cố gắng! Hừm, dù sao chúng ta cũng đã đến chiến trường, cũng dùng tính mạng của mình đánh cược vào trận chiến này!

Chuyến đi lần này của chúng ta chính là chiến công không hơn không kém!

Cho nên đoạn đường trở về này, nhóm thế gia đệ tử mỗi người đều giống như những con gà chọi bách chiến, ý chí chiến đấu gần đây sục sôi! Mỗi người trong mắt đều quang mang lóe lên chiến ý vô cùng nghiêm túc, mà đối tượng của bọn họ tự nhiên là các huynh đệ ngồi mát ăn bát vàng ở trong nhà, tất cả cùng chung mối thù, nghiến răng nghiến lợi, mài đao xoèn xoẹt!

Có thể tưởng tượng, những tên gia hỏa này một khi trở lại Thiên Hương Thành đều biến thành một bầy chó điên đỏ mắt tranh đoạt vị trí gia chủ kế nhiệm. Tiến hành cuộc đấu tranh giai cấp không chút lưu tình, tạo ra một cuộc tranh giành quyền vị không chết không ngừng!

Nhưng bọn hắn kỳ thực hoàn toàn không hay biết, tin tức quân lính bình yên, chiến thắng khải hoàn quay về được truyền tới kinh thành làm cho đám thế gia đệ tử ở lại kinh thành chân chính có chút khủng hoảng, phẫn nộ. Đơn giản là bởi lời đồn đến bây giờ còn chưa bình ổn, mọi người đều sôi nổi kể ra rằng lần xuất chinh này, bởi vì có chiến công, có vinh dự, trở về chính là người thừa kế lý tưởng nhất cho chức gia chủ, bất kể bọn hắn có chân chính ra chiến trường hay không, chỉ cần có mạo hiểm đem sinh mệnh phiêu lưu, có tham dự chiến công đã là cách chứng minh tốt nhất…

Cho nên những người lưu lại kinh thành cũng đã tạo ra một thế trận sẵn sàng chiến đấu, chỉ chờ những huynh đệ "như gián, đánh không chết" của mình trở về. Đối mặt tất nhiên chính là một hồi giao tranh ác liệt, bốn phương nổ ra một cuộc đại chiến gia tộc: "Nội Chiến"!

Hai bên đã sẵn sàng đón địch, dù cách xa ngàn dặm đường, ai cũng đã lập thế trận. Ngươi có chuẩn bị ư? Ta đây cũng đã chuẩn bị đủ rồi! Ai sợ ai?

Đương nhiên việc đời luôn có ngoại lệ, cũng không phải toàn bộ thế gia đệ tử đều sẽ như thế. Ví như Độc Cô Gia, Lý Gia, lần này đại chiến chính là những người thu lợi. Người hưởng lợi lớn nhất tất nhiên là Quân Gia!

Tuy nhiên, từ Tam Gia Quân Vô Ý mà đếm xuống, người nào của Quân Gia cũng tâm tình trầm trọng, thậm chí còn trầm trọng hơn cả đám thế gia đệ tử kia.

Chuyện tình của Quân Mạc Tà cùng Quản Thanh Hàn thật sự tới rất không đúng lúc chút nào!

Quân Mạc Tà lần này trở về, tất nhiên cần đối mặt với lời đồn đãi nhảm nhí, lan truyền như thủy triều; ở bên trong, Quân Vô Ý phỏng chừng lúc này đây đang đổ mồ hôi mãnh liệt như nước lũ, không cách nào ngăn chặn được!

Quân Mạc Tà vốn là một tên hoàn khố bất kham nổi tiếng ở Thiên Hương Thành, lần trước tại Kim Thu Tài Tử Yến hắn lại đắc tội tất cả các tài tử và các vị Đại Nho. Phải biết rằng hiện tại trong triều đình, đám Đại Nho có sức ảnh hưởng rất lớn, không ít người đang giữ chức Ngự Sử chính là môn hạ của bọn họ.

Chuyện trước mắt, Quân Đại Thiếu gia mang quân chức, lại ở trong quân doanh tư thông suốt một ngày một đêm vốn là điều tối kỵ, động chạm chỗ nào cũng là tội nguy hiểm… Nếu có người tố cáo chuyện này thì cũng khó mà giải thích, mà Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ vốn là người ngoài quân doanh, để người ta dùng việc này để chỉ trích về kỷ luật quân doanh thì không cần nói đến Quân Mạc Tà, ngay cả Chủ Soái Quân Vô Ý cũng khó lòng trốn tránh trách nhiệm.

Càng huống hồ ở thời đại này chuyện phòng the của nam nữ vốn vô cùng nghiêm khắc. Quân Mạc Tà làm chuyện đó với chị dâu, Thiên Lý (đạo lý trời đất) khó dung! Có lý do to lớn như thế, bọn hắn làm sao mà để yên cho Quân Mạc Tà. Hơn nữa Quân Gia xuất thân đều là những tướng lĩnh kiệt xuất, Văn Thần và Võ Tướng luôn đối đầu, ý kiến bất đồng. Lần này là cơ hội ngàn năm có một để bọn chúng tấn công, không biết cuối cùng chuyện này sẽ đi về đâu! Nói chung tình cảnh hiện tại vô cùng tăm tối!

Có một chuyện Quân Vô Ý đã xác định: Vụ bê bối lần này đã truyền ra ngoài. Tuy rằng chính mình đã hạ nghiêm lệnh, nhưng trong quân doanh cũng có không ít mật thám theo sau đệ tử của các gia tộc. Chuyện tình như thế này sao có thể nghe theo quân lệnh của mình? Chắc chắn hiện tại bọn họ đã tốn không ít công sức để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới!

Cho nên con đường thăng quan rộng mở cho Đại Soái Quân Vô Ý, nhưng trong lòng hắn lại đang lo lắng bừng bừng, suốt đường cứ chau mày suy nghĩ: "Cháu mình mặc dù là Kỳ Tài Ngất Trời, nhưng đối mặt với miệng lưỡi của người thiên hạ làm sao có thể giữ được bình tĩnh? Còn có Quản Thanh Hàn mỏng manh yếu đuối như thế, sao có thể đối mặt với phong ba bão táp này đây?"

Nếu triều đình và địch nhân cùng nhau làm khó dễ, cừu hận tích lũy từ mấy thế hệ có thể nói là sâu như biển, tin tưởng rằng không ai sẽ bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Quân Vô Ý càng nghĩ càng cảm thấy khổ sở!

Ngược lại, Quân Mạc Tà một đường nhàn nhã, thoải mái, thậm chí còn thong dong hơn lúc đi. Hắn hoàn toàn không hề đặt cơn dông tố sắp đến trong lòng, dư luận thiên hạ là cái gì hắn cũng không để trong mắt, lại có thể thoải mái hơn bất kỳ người nào khác. Trước khi đi, hắn còn nghĩ đến việc đem thành viên của Tàn Thiên và Phệ Hồn chạy ra ngoài trước.

Mục đích của Quân Mạc Tà rất đơn giản:"Từ Thiên Nam đến Thiên Hương Thành, một đường đem tất cả Sơn Tặc, Đạo Phỉ tiêu diệt không còn một mống, giết càng nhiều người càng tốt, nhưng không được động đến người vô tội. Lúc ta trở lại Thiên Hương Thành, các ngươi phải hoàn thành nhiệm vụ cho ta!"

Sau đó Quân Đại Thiếu gia thậm chí không để lại một người tùy tùng nào, cứ như vậy ở trong đội ngũ. Ban ngày hắn cười đùa cợt nhả cùng Quản Thanh Hàn, bày ra bộ dạng lôi kéo làm quen, hay cùng Độc Cô Tiểu Nghệ đấu võ mồm, hoặc là đến chỗ đám lão binh mà đấu láo. Nhưng trời vừa tối liền không thấy bóng dáng, ai cũng không biết tiểu tử này buổi tối rốt cuộc đi làm cái chuyện xấu gì!

Một đường hành quân không xảy ra việc gì lớn, nếu có thì cũng chỉ có một sự việc cổ quái: Trong khoảng thời gian này, vũ khí của quân đội tư nhân của các đại gia tộc liên tục bị mất trộm không ít. Mà càng ly kỳ là những thứ bị trộm lại không có bất kỳ dấu vết gì, giống như là tự nhiên bốc hơi không có tung tích. Nhưng những binh khí của những người này cũng không thuộc về sự quản lý của quân đội. Nếu như bị trộm, cũng không tính là quân tình đại sự gì, chỉ là mỗi ngày đều có lập hồ sơ mà thôi. Nếu quả nhiên là vũ khí của đại quân bị mất trộm mới tính là đại sự…

Cho dù mỗi ngày đều có người đi lập hồ sơ mất trộm, ban đêm cũng không kể thủ vệ có bao nhiêu nghiêm khắc, bao nhiêu tận tâm, binh khí vẫn bị trộm như thường. Dùng tất cả các biện pháp phòng vệ cũng chẳng thấm vào đâu. Ngay cả bóng cũng không thấy được một cái!

Dần dà, mọi người rốt cục cũng mang tâm lý "vò đã mẻ chẳng ngại thêm sứt": "Cha mẹ nó chứ, nếu trộm thì trộm đi, dù sao cũng bắt không được kẻ cắp, chỉ cần không ăn trộm đi đầu của ta là được. Những thứ khác thích sao cũng được, lại không phải là Thần Binh Lợi Khí gì, đã mất thì cho nó mất."

***

**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả:** Phong Lăng Thiên Hạ

**Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành**

Đề xuất Đô Thị: Ta, Súng Thần
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN