Chương 411: Thần binh chân chính

Thật sự không thể trách các thị vệ không cẩn thận. Đến mức một thanh đao đặt trong phòng, được thị vệ đứng cách đó năm mươi phân nghiêm ngặt canh gác, đến gió thổi cũng không lọt, lại tự nhiên biến mất trước ánh mắt kinh ngạc của bao nhiêu người. Chuyện kỳ dị đến cực điểm như thế, làm sao có thể phòng bị được? Hơn nữa, không chỉ một hai kiện mà cả hàng binh khí đều biến mất theo cách đó, thật khó hiểu đến cực độ.

Thật sự, trong căn phòng chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng. Không để lại bất kỳ một thanh đao hay cây kiếm nào.

Tất cả thị vệ đều rút binh khí của mình ra để tự vệ, đồng thời lớn tiếng mắng chửi:– Kẻ nào có bản lĩnh trộm cắp đến mức này, dù có đi trộm quốc khố hoàng gia cũng làm được, lẽ nào ngươi rảnh rỗi vô sự nên đến đây trộm vài thanh đao cùn sao?Thật khó hiểu nguyên do!

Trong mấy ngày qua, Độc Cô Tiểu Nghệ dường như đã dốc toàn bộ năng lực của mình để công kích Quân Mạc Tà. Tiểu nha đầu bưu hãn này, sau khi thấy Quản Thanh Hàn thành công, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ khẩn trương!

Tiểu nha đầu vì hạnh phúc cả đời của mình, hoàn toàn không để ý người khác nhìn nhận, suy nghĩ ra sao. Lần này, dù nàng có năn nỉ mấy vị Độc Cô ca ca đến nói giúp cũng chẳng hề có hiệu quả.

Trái lại, Quản Thanh Hàn, từ hôm nghị sự ở lều lớn, nàng hoàn toàn khôi phục thái độ lạnh lùng, băng giá như thường ngày. Đối với Quân Mạc Tà, nàng không hề thể hiện thái độ né tránh, cũng chẳng biểu lộ thêm điều gì. Còn Quân Mạc Tà cũng không hề tức giận chút nào. Dù bách chiến bách bại, hắn vẫn tiếp tục chiến đấu, vĩnh viễn không biết chán.

Da mặt của vị đại thiếu gia này quả thực đã đạt đến trình độ dày như lớp thành lũy, trong khoảng thời gian này đã khiến đông đảo tướng sĩ phải mở rộng tầm mắt.

Quân Mạc Tà không phải lúc nào cũng quấn lấy Quản Thanh Hàn. Mỗi buổi sáng, hắn đều dậy sớm đi dạo, sau đó gõ cửa chào hỏi các vị tướng sĩ phụ cận, cùng họ dùng bữa sáng và huyên thuyên vài câu. Đợi khi hai vị nữ tử thức giấc, hắn mới đến hỏi han, trêu ghẹo một chút. Tiếp hắn cũng được, mà không tiếp cũng chẳng sao, tuyệt nhiên không dây dưa nhiều.

Công việc buổi sáng cứ thế kết thúc.

Hắn nhàn rỗi thì Độc Cô Tiểu Nghệ lại tìm đến. Có lúc nàng ta thậm chí chẳng kịp rửa mặt đã trực tiếp quấn lấy Quân Mạc Tà, sử dụng y hệt thủ đoạn mà Quân Mạc Tà dùng với Quản Thanh Hàn. Phản ứng của Quân Mạc Tà cũng không khác là bao so với Quản Thanh Hàn khi đối phó hắn. Cái kiểu không xa không gần, như gần như xa ấy khiến Độc Cô Tiểu Nghệ càng đánh càng hăng, càng thua càng hăng. Cứ quanh đi quẩn lại, càng bị hóa giải lại càng tung ra những đòn công mạnh mẽ. Ba người cứ thế lặp đi lặp lại.

Đến giữa trưa lại tiếp tục một lần nữa, buổi tối cũng tuần hoàn như vậy.

Nhiều lần, các tướng sĩ đều không còn hứng thú để tâm. "Ba người các ngươi làm thế có gì thú vị sao? Tranh cãi mãi như vậy, các ngươi không thấy chán à? Mặc dù các ngươi không chán, nhưng bọn quê mùa chúng ta nhìn mãi cũng phải thấy phiền chứ".

Tuy nhiên, có điều khiến mọi người cảm thấy kỳ quái. Tuyệt đại đa số mọi người sáng sớm thức dậy đều tinh thần sảng khoái, ít nhất cũng không đến mức buồn bã ủ rũ. Chỉ riêng Quân thiếu gia mấy ngày gần đây, mỗi sáng vừa rời giường đều là một dáng vẻ mệt mỏi, giống như suốt đêm phải lao tâm khổ tứ. Liên tiếp mấy ngày như vậy, ngay cả khuôn mặt hắn cũng có chút gầy đi. Thế nào cũng phải nghỉ ngơi một lúc sau khi ăn điểm tâm, mới lại hồi phục được tinh thần chiến đấu, sức lực long hổ mới được phục hồi.

Chúng nhân đều rất kỳ quái, chẳng thấy Quân Tam Thiếu buổi tối đến nơi nào làm việc nặng nhọc, chỉ thấy hắn an tọa tại chỗ của mình, vậy cớ sao lại mệt mỏi đến vậy? Ban ngày cũng không thấy hắn phải bận rộn việc gì. Có chuyện gì đã xảy ra? Thanh Hàn tiểu thư và Độc Cô tiểu thư mấy ngày hôm nay đều dậy rất sớm, hẳn không phải do các nàng gây ra. Vậy thì còn có thể là ai?

Vì sự thay đổi bất thường ấy, vị cữu cữu Đông Phương Vấn Tình cuối cùng cũng không nhịn được, lén lút gọi cháu trai yêu quý của mình vào một góc, nhỏ nhẹ dặn dò:– Mạc Tà à, con còn trẻ phải biết kiềm chế đấy. Ta cũng biết, tiểu tử con lần đầu được hưởng cái tư vị mỹ diệu này, lại đột nhiên bị cắt đứt không có chỗ phát tiết, tất nhiên rất khó chịu. Ta cũng từng trải qua, đương nhiên hiểu cảm giác của con. Nhưng con cứ cả đêm tự mình an ủi như vậy thì không tốt, phải tận lực khắc chế. Cách một đêm làm một lần cũng không chết người đâu. Ngàn vạn lần đừng có một đêm làm nhiều lần, lâu rồi sẽ thành nghiện đấy. Phải biết giữ gìn thân thể mình đấy, nhất là những người luyện võ như chúng ta. Vả lại, làm như thế đối với con cái sau này cũng không phải chuyện tốt, phải cố gắng mà tự kiềm chế đi.

Quân Mạc Tà sững sờ, nghe cậu mình dạy bảo những lời thấm thía như thế cũng phải cứng họng, dở khóc dở cười.– Cậu ơi, người nghĩ nhiều quá rồi, con không phải như thế.Quân thiếu gia vội vàng thanh minh. Trời ạ, thật là oan uổng mà!

– Không phải cái gì?Đông Phương Vấn Tình trừng mắt, sau đó lại dùng khẩu khí nhỏ nhẹ nói:– Đều là nam nhân với nhau, ta lại là cậu của con. Con làm sao phải giấu ta, có gì mà không nói được chứ? Có gì mà phải đắn đo? Ham muốn điều ấy mới là nam nhân bình thường, ta cũng đã từng trải qua rồi. Ngày trước khi còn trẻ cũng khó mà kìm nén. Ai, nói tóm lại, những chuyện như vậy không nên tiếp tục, con biết không? Cậu là có ý tốt mới nói, phải biết nghe lời đấy.

Quân thiếu gia mặt mày tái xanh, không còn lời nào phản bác, trong lòng buồn bực không thôi. Cữu cữu lại tự nghiệm theo vết xe đổ của chính mình, ta còn có thể nói thế nào, còn dám nói được gì đây chứ?

– Hà hà, tất cả mọi người đều hiểu mà, tuổi trẻ mà. Luôn luôn hừng hực khí thế, ân, tận lực giữ kín, không nên để lộ ra nhé.Đông Phương Vấn Tình thân thiết vỗ vai cháu mình, rồi khôi phục lại khí độ trang nghiêm của Thần Huyền cường giả như cũ. Mang theo dáng vẻ bề trên của một vị cữu cữu cứ thế đi ra ngoài, trong lòng ông ta có một loại khoái cảm thỏa mãn khi truyền thụ kiến thức cho hậu bối.

"May mắn là còn phát hiện ra sớm, cháu mình còn chưa nghiện, kịp thời dùng lời nói và việc làm đúng đắn để răn dạy. Nếu như để đến sau này mà thành thói quen thì có mà hỏng bét, tựa như chính mình năm đó vậy. Ai, chuyện cũ không nên nghĩ tới nữa." Đông Phương Thần Huyền vẻ mặt đắc ý, còn mang theo vài phần buồn bã, ung dung ly khai.

Quân Mạc Tà sau khi nghe ngóng từ miệng hai người cậu còn lại mới biết, vị đại cữu này của mình tuy thê thiếp không ít, nhưng lại không có con cái, không có người kế thừa nối nghiệp, duy trì hương hỏa. Nhưng càng như vậy lại càng nạp thêm thị thiếp, càng nạp thêm thị thiếp lại càng không thấy mang bầu, hình thành một vòng luẩn quẩn không tốt.

Hiện tại, nghe nói đội ngũ thê thiếp của Đông Phương Vấn Tình có khoảng bốn mươi năm mươi người. Đây là số thê thiếp kinh khủng đến mức nào chứ! Nếu như mỗi ngày mây mưa một người, thì cũng phải tốn gần hai tháng!

– Thì ra là như vậy!Quân Mạc Tà thầm cười trộm hai tiếng, trong lòng thầm đánh giá: "Với y thuật và dược liệu mình có được, nếu trợ giúp cậu khôi phục năng lực sinh con cũng hoàn toàn có thể làm được. Bất quá, phải mở lời thế nào đây?"

Hơn nữa, hôm nay vị cữu cữu này lại suy bụng ta ra bụng người, không hỏi nguyên do đã chụp cho bổn thiếu gia cái mũ lớn như vậy. Không trả thù một phen tựa hồ không thể chịu được! Hắn là cậu mình, dùng vũ lực mà trả thù thì khẳng định không thể được. Còn việc này, dứt khoát chờ khi đến Đông Phương thế gia rồi nói sau, cũng không thể khẩn cấp được. Nhìn cữu cữu đi xa, Quân Mạc Tà mới vội vã quay trở về lều của mình. Cổ tay vừa lộn, một thanh trường kiếm sáng như tuyết xuất hiện. Thanh kiếm này dài hai thước tư, so với những thanh kiếm truyền thống dài ba thước thì ngắn hơn sáu phân. Kiếm rộng gần ba phân, độ dày vừa phải. Chuôi kiếm không khảm bất cứ thứ gì, xét về dáng vẻ bên ngoài thì nó cơ hồ rất mộc mạc, không có gì nổi bật.

Nhưng sự sắc bén lại tỏa ra khắp bốn phía!

Thanh kiếm này vừa rút ra một nửa, độ nóng trong cả trướng bồng như chợt giảm xuống, mang theo cảm giác lành lạnh. Mặc dù hiện tại đang là giữa trưa, mặt trời nằm trên đỉnh đầu, nhưng trong trướng bồng lại có một cảm giác lạnh lẽo như buổi hoàng hôn!

Từ thân kiếm đến mũi kiếm, dường như tồn tại một ngọn lửa lạnh lẽo cô độc. Kỳ thực cũng không có quang mang bắn ra bốn phía, nó cứ thế yên lặng nằm trong tay Quân Mạc Tà. Nhưng vì vậy lại có khí độ vương giả, khiến tất cả các loại binh khí phải kinh sợ, khiến người xem không tự giác cảm thấy thân kiếm có vầng hào quang chói lọi tỏa ra.

Ngón tay Quân Mạc Tà nhẹ nhàng búng lên thân kiếm, một tiếng kêu dị thường réo rắt vang lên, giống như một đầu Huyết Độc Long đang ngủ say vạn năm đột nhiên thức tỉnh, há miệng gầm vang.

Kiếm minh bỗng nhiên vang vọng trong không trung!

Trong phạm vi mấy chục trượng xung quanh, mỗi người đều cảm giác trong lòng một hồi rung động, vô số kỵ mã đồng thời kinh hãi hí dài. Có cảm giác như viễn cổ ác ma đột nhiên xuất hiện trước mặt chúng, khiến chúng kinh khủng sợ hãi.

Quân Mạc Tà lấy từ trên vách lều một thanh trường đao, đặt thân kiếm hướng lên, kiếm phong chỉ thẳng trời cao, sau đó nhẹ nhàng đặt chuôi đao xuống thân kiếm.

Xoẹt!

Một tiếng rất khẽ vang lên. Tại điểm tiếp xúc giữa trường đao và thân kiếm, hàn quang nhất thời lóe lên, trường đao giống như đậu phụ chia thành hai nửa, nằm im lìm trên mặt đất.

Một tiếng vang thật nhỏ, giống như khi cắm một thanh khoái đao vào giá gỗ, nhỏ đến mức cơ hồ không thể nghe được. Cứ như thế, một thanh bách chiến trường đao đã bị cắt thành hai đoạn.

Quân Mạc Tà từ từ thở ra nhẹ nhõm, vuốt ve thanh kiếm và nhẹ nhàng nói:– So với ngươi, những thanh thần binh chém sắt như chém bùn đã là gì? Ngươi mới thực sự là Binh Trung Chi Vương! Kiếm Trung Chi Hoàng!

Trường kiếm im lặng không một tiếng động.

– Ba trăm ba mươi ba thanh trường đao, ba trăm ba mươi ba thanh lợi kiếm, ba trăm ba mươi ba thanh trường kích, tổng cộng chín trăm chín mươi chín binh khí mới tạo ra được thanh kiếm như ngươi. Ngươi rốt cuộc muốn dùng bao nhiêu máu tươi để thỏa mãn giá trị của mình?Quân Mạc Tà dùng một thái độ nhẹ nhàng thong thả, như đang nói chuyện với một sinh linh.

Hắn biết thanh kiếm này có thể nghe hiểu được, thật sự có thể nghe hiểu.

Bảo đao hữu linh, thần khí hữu hồn!

Trường kiếm nhẹ nhàng rung động, lại tựa hồ vẫn bất động. Nhưng một đạo vầng sáng khác thường từ chuôi kiếm xuất hiện, kéo dài tới mũi kiếm rồi thu về, dừng lại ở thân kiếm, vắng lặng bất động. Tựa như có một linh hồn Huyết Độc Xà du động một hồi trên thân kiếm.

Quân Mạc Tà cẩn thận dùng lưỡi kiếm nhẹ nhàng cứa lên cánh tay mình, một dòng máu tươi chảy lên thân kiếm. Xoay ngược trường kiếm lại, dòng máu vẽ loạn trên thân kiếm một lần, sau đó lưu lại trên mũi kiếm, thân kiếm như nhu thủy không nhiễm một hạt bụi, trơn bóng.

Động tác này Quân Mạc Tà làm rất chậm, rất nghiêm túc, cực kỳ thành kính, xuất phát từ tận đáy lòng.

Lấy máu tươi của ta nuôi dưỡng lợi khí của ta, lấy linh hồn của ta cúng tế thần binh của ta. Đây vốn là nghi thức truyền thống được lưu truyền từ xa xưa của kiếm khách dân tộc Hoa Hạ. Nghi thức này xuất hiện từ khi thế gian có kiếm khách tồn tại, kéo dài mấy ngàn năm cho đến khi vũ khí nóng phát triển, vũ khí lạnh xuống dốc mới dần mai một.

Nhưng ở thế giới này, vào giờ khắc này, Quân Mạc Tà lấy sự thành kính từ tận đáy lòng dành cho bảo kiếm của chính mình. Tiến hành nghi thức đặc biệt của người xưa. Hắn muốn dùng phương pháp ấy để biểu đạt sự yêu thích đối với thanh kiếm này, cũng dùng phương thức ấy để nhắc nhở chính mình!

Vô luận bản thân ở nơi đâu, ta vẫn là huyết mạch của Viêm Hoàng, con cháu của Hoa Hạ!

Ngay cả khi trong thiên địa chỉ còn lại một mình ta!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Mượn Kiếm
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN