Chương 415: Sự tình là thế này

Lão phu gọi ngươi là lão thông gia, đương nhiên là gọi ngươi rồi, chẳng lẽ còn gọi người khác sao? Ngoại trừ lão già nhà ngươi, ở Thiên Hương thành này còn có mấy ai xứng làm thông gia với lão phu?Quân lão gia lộ vẻ bực tức, bày ra bộ dạng “Ngươi là tên ngốc sao?”.– Phi! Lão tử với ngươi kết thông gia từ bao giờ? Ngươi không tự xem lại Quân gia các ngươi đi, từ Quân Chiến Thiên ngươi trở xuống, con trai một đứa, cháu trai một đứa. Con trai thì bị phế, cháu trai lại là loại phá gia chi tử vô dụng, mà còn dám mơ tưởng kết thân với lão phu, đúng là si tâm vọng tưởng!Cơ mặt Độc Cô Tung Hoành run rẩy, trong mắt hung quang bạo phát, muốn nổi trận lôi đình.Nếu là ngày thường, lão Quân gia nghe được những lời này của lão Độc Cô, đặc biệt là câu “Con trai bị phế”, chắc chắn sẽ lập tức nổi giận lôi đình, xông thẳng lên “sửa chữa” lão Độc Cô là điều không thể tránh khỏi!Nhưng giờ phút này, lão Quân gia lại chẳng hề tức giận chút nào, ngược lại cười híp mắt nói:– Thông gia kiểu này vốn dĩ là chuyện ngoại duyên. Trước đây có thể xem như không phải, nhưng bây giờ muốn không phải cũng không được. Ngươi hãy lại đây, nghe ta nói cho kỹ. Chuyện này nói ra kỳ thật rất đơn giản, chỉ gói gọn trong một câu: Gạo đã nấu thành cơm! Ngươi hiểu ý ta chứ? À Vô Địch, con cũng nên nghe một chút, dù sao con vẫn là người trực tiếp thông gia.Độc Cô Tung Hoành lão gia tử vừa nghe câu “gạo đã nấu thành cơm” thì mặt đã tái mét. Nghe tiếp đến cái gì mà “trực tiếp thông gia”, nhất thời sắc mặt lão chuyển sang xanh xám.– Ách, con đột nhiên nhớ ra các tướng sĩ trong doanh trại đang tìm con có việc cần xử lý gấp. Làm hỏng việc quân cơ chính là trọng tội. Hơn nữa, bên kia lại có liên quan đến đại sự của mấy chục nhân mạng. Sinh mạng quý giá, chậm trễ không được, con không đi không được ạ!Độc Cô Vô Địch càng nghe càng thấy không ổn, lập tức nghĩ đến Tẩu Vi Thượng Sách (kế thứ ba mươi sáu). Hắn muốn tránh đầu sóng ngọn gió trước, vả lại lý do đưa ra cũng thật bá đạo, rõ ràng là còn có thể liên quan đến sinh mạng, cả mấy chục mạng người chứ!– Tiểu tử, ngươi đứng lại cho lão tử!Độc Cô Tung Hoành sắc mặt đã xanh xám, trừng mắt, một tiếng quát lớn rung trời:– Chuyện chưa nói rõ ràng, ngươi mà dám đi, lão tử sẽ đánh gãy chân ngươi! Nếu còn tiếp tục lên tiếng, ta sẽ ra tay ngay!Độc Cô Vô Địch vừa mới xoay người, đừng nói nhúc nhích, ngay cả lên tiếng cũng không dám, vẫn duy trì tư thế một chân bước đi, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, giống như lúc bị tiêu chảy đột nhiên bị người chặn ở cửa nhà xí không cho vào, đầu đầy mồ hôi rơi thánh thót.– Quân Chiến Thiên! Mời!Độc Cô Tung Hoành liếc mắt, nghiêng đầu nhìn Quân lão gia tử, một tay chìa ra ra hiệu mời vào. Ý tứ rất rõ ràng: Có chuyện gì thì đừng nói ở đây, chúng ta vào nhà đóng cửa lại rồi nói.– Tất cả các ngươi đứng chờ tại chỗ này, bất kể là ai cũng không được rời đi. Nếu có kẻ nào muốn tiếp cận, có ý đồ nghe trộm cơ mật quân sự tối cao, giết không tha!Quân lão gia quay trở lại hạ lệnh.Vừa nghe Quân lão gia tử hạ lệnh, lão Độc Cô cũng cảm thấy sự tình xem ra không hề tầm thường, liền làm theo, ra lệnh cho hộ vệ của mình canh gác. Đội ngũ hộ vệ hai nhà chỉnh tề đồng loạt tuân mệnh, nhanh chóng phân bố đến các vị trí chủ chốt.Lão Quân gia sau khi bố trí xong xuôi, lúc này mới quay lại, theo sau Độc Cô Tung Hoành đang bước đi.Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch với vẻ mặt ủ rũ theo sát phía sau, trong lòng cảm giác bất an càng ngày càng rõ ràng. “Gạo đã nấu thành cơm?”, lẽ nào thật sự là chuyện đó? Trời ạ! Khuê nữ của ta, chẳng lẽ con muốn đẩy lão tử này vào hầm lửa sao?– Quân lão thất phu, có lời thì cứ nói thẳng, có rắm thì cứ phóng ra, đừng có lắm lời với lão tử, đừng có ba lần bốn lượt nói bóng gió không rõ ràng như vậy.Sắc mặt lão gia tử Độc Cô Tung Hoành đã gần như chuyển sang màu đen, thực sự rất không kiên nhẫn, lại không nhịn được liếc nhìn con trai, ánh mắt thật sự vô cùng bất thiện.Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch khúm núm ngồi ở một bên, xưa nay đâu có bộ dạng này, bị ức hiếp đến mức trông như tiểu tức phụ trong nhà. Thân thể tráng kiện như muốn co rút lại để chui xuống đất, không ngừng lau mồ hôi. Thiên Hương hiện tại đã là thời tiết đầu mùa đông mà nhìn dáng vẻ Độc Cô đại tướng quân cứ như đang ở trong mùa hè.– Ân, cháu gái Tiểu Nghệ nhà các ngươi, haha, nha đầu đó là một cô nương tốt đấy. Lần ở Thiên Nam này, nàng…Quân Chiến Thiên cũng không kiêng dè, nói thẳng. Nhưng hắn vừa mới mở lời thì đã bị Độc Cô Tung Hoành cắt ngang.– Dừng!Độc Cô Tung Hoành giơ tay lên, quay sang nhìn Độc Cô Vô Địch, hung tợn hỏi:– Các ngươi không phải nói hiện tại Tiểu Nghệ cùng Linh Mộng công chúa đang bế quan trong hoàng cung sao? Tại sao lại chạy tới Thiên Nam? Thế này là lừa dối lão phu sao?Độc Cô lão gia từng trải mấy mươi năm, tuy rằng lập tức đã đoán được lời Quân lão gia tử nói nhất định là sự thật, nhưng lão vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh (nguyên văn là một phần vạn hi vọng), nhỡ đâu… Dù sao một câu “gạo đã nấu thành cơm” kia của Quân lão gia tử cũng thật sự khiến lão chấn động!– Chuyện này… kia… này…Mồ hôi trên trán Độc Cô Vô Địch chảy càng lúc càng nhiều, quả thực là túa ra như tắm, cơ hồ ngập cả mặt mũi, lau mãi không ngừng, mặt lúc đen lúc đỏ lúc trắng, chật vật không chịu nổi. Cứ “này này kia kia” mãi, không nói ra được một câu hoàn chỉnh. Mức độ nói lắp đã vượt xa Đoan Mộc Sao Phạn rồi…Độc Cô Tiểu Nghệ một mình đi theo Quản Thanh Hàn tới Thiên Nam, mấy ngày sau Độc Cô đại tướng quân mới hay tin. Việc này nếu trước đó mà nói với lão gia tử thì không nghi ngờ gì sẽ bị lột da ngay lập tức. Cho nên Độc Cô Vô Địch cũng đã sắp xếp đội hộ tống gồm ba đứa con trai của mình, bảo vệ thật tốt cho đứa con gái rượu, cầu thần bái Phật ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện. Sau đó lại ở nhà một ngày một đêm cầu nguyện tiểu “bà cô” này ngàn vạn lần không gây sự, mau chóng trở về an toàn và không gây ra sự cố gì.Nhưng tình hình trước mắt này nhất định là đã sai với ý nguyện, đứa nữ nhi bảo bối này ở bên kia không chừng đã gặp phải rất nhiều phiền phức. Cứ xem vẻ mặt của Quân Chiến Thiên là biết rõ ràng.Thấy con trai không nói gì, lại chỉ biết ngồi lau mồ hôi, Độc Cô Tung Hoành lão gia tử trong lòng đã hiểu rõ. Chẳng còn chút hy vọng nào để trông cậy vào, lão tức giận hừ một tiếng, nói:– Già rồi, ta thực sự đã già rồi. Trong nhà này ta đúng là một kẻ đui mù!– Phụ thân, cái này… việc này…Độc Cô Vô Địch há hốc miệng, khó khăn muốn giải thích. Thế nhưng nửa ngày rồi vẫn cứ ấp úng mãi.– Hỗn trướng! Ngươi câm miệng cho ta! Còn tiếp tục lên tiếng nữa là lão tử đánh gãy chân ngươi!Độc Cô Tung Hoành hét to, quay sang Quân Chiến Thiên.– Ngươi nói tiếp đi, nói rõ ràng từng chi tiết một, không được bỏ sót bất cứ điều gì.– Ân, ngươi cũng biết Thanh Hàn cùng khuê nữ của ngươi đi theo cùng Quân gia chúng ta. Chuyện bắt nguồn từ khi nha đầu Tiểu Nghệ vừa thấy Thanh Hàn không còn là chị dâu Mạc Tà, lập tức nổi giận. Nha đầu đó cũng rất quý Mạc Tà, liền nghĩ ra một biện pháp, sai hộ vệ gia tộc tìm một ít xuân dược.– Ân, số lượng cũng không nhiều lắm, chỉ một gói nhỏ mà thôi (khẽ ho). Không hề rơi vãi chút nào, toàn bộ cho Mạc Tà uống. Mạc Tà làm sao có thể đề phòng nàng? Đương nhiên là không đổ một giọt nào mà uống hết. Nhưng một mình nàng lại không chống đỡ được. Đúng lúc nguy cấp nhất, nha đầu Quản Thanh Hàn tự nhiên sinh lòng thiện, sợ bọn họ xảy ra chuyện nên liền tìm tới. Ha ha, kết quả, ai da, tạo thành sai lầm lớn. Ân, sự tình chính là như vậy đấy.– Lão Độc Cô, ngươi nói xem, lúc này chúng ta có thể không phải thông gia sao? Đây chính là cháu gái của ngươi chủ động đấy. Phi, bất kể là ai chủ động, dù sao cũng là “gạo đã nấu thành cơm”, Mạc Tà nhà ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm.Hơn nữa Quân Chiến Thiên còn bày ra bộ dạng “người bị hại”, không ngừng than ngắn thở dài.Kỳ thật, những lời của lão Quân gia nói đều là thật, chẳng qua là cố ý nói dối đôi chút để tạo nên hiểu lầm mà thôi. Tỷ như: “Nhưng một mình nàng lại không chống đỡ được, đúng lúc nguy cấp nhất…”. Người biết chuyện đương nhiên sẽ biết Độc Cô Tiểu Nghệ không hề có chuyện gì, tuy rằng lúc ấy quả thực là không chống đỡ được Quân đại thiếu gia, nhưng căn bản là không có chuyện “abc” kia. Thế nhưng người không hiểu chuyện thì lại có thể nghĩ khác, nhất là hai người đàn ông trước mắt này.Độc Cô Tung Hoành cùng Độc Cô Vô Địch hai cha con tự nhiên mà liên tưởng đến: Quân Mạc Tà dưới tình huống uống nhiều xuân dược như vậy, với một cô nhóc hoàn toàn không có kinh nghiệm như Độc Cô Tiểu Nghệ, nhất định là không chống đỡ nổi, như vậy…Tưởng tượng như vậy, vô hình trung đã hình thành một suy nghĩ chắc chắn rằng chuyện đã xảy ra: Quân Mạc Tà đã cùng Độc Cô Tiểu Nghệ phát sinh quan hệ “abc” kia. Ân, Độc Cô Tiểu Nghệ không chống đỡ nổi, lúc nguy cấp nhất, Quản Thanh Hàn xuất hiện, vì thế đã cứu Độc Cô Tiểu Nghệ một mạng, cứu như vậy cũng chính là cứu một người nhưng phải trả giá bằng một người khác, lại còn dâng cả chính mình lên.Chính là một chút khó hiểu cũng không có. Độc Cô Tiểu Nghệ nếu đã hạ độc, vậy thì đã tính toán tới cùng rồi, làm sao có thể trốn chạy?Theo lời Quân Chiến Thiên kể ra, tròng mắt hai cha con Độc Cô Tung Hoành và Độc Cô Vô Địch càng trừng càng lớn, tiếng thở càng lúc càng dồn dập. Càng về sau, trong họng đã phát ra “phì phò phì phò”, đúng là tiếng thở dốc tức giận.Mãi cho đến một lúc lâu sau khi Quân Chiến Thiên nói xong. Hai cha con này vẫn trừng mắt, hổn hển thở dốc không yên. Quân Chiến Thiên biết rõ toàn bộ mục đích của mình đã đạt được. Chẳng thèm để ý tới bọn họ, hắn nâng chén trà lên, chậm rãi thưởng thức.– Đúng là tức chết ta mà!Thình lình, điều khiến người ta ngạc nhiên là người hung dữ nhảy dựng lên lại là Độc Cô đại tướng quân, người vừa nãy còn ủ rũ ủ ê. Chỉ thấy hắn khoa chân múa tay hăm dọa:

– Quân Mạc Tà, tên tiểu súc sinh này! Dám làm ra chuyện đê tiện như thế! Ta… ta… ta không tha cho hắn! Ta muốn… ta muốn… ta muốn băm thây vạn đoạn hắn, trước tiên sẽ thiến, rồi lại tiếp tục thiến, con mẹ nó, lão tử… lão tử…

Hắn nói hai chữ “lão tử” cả nửa ngày mà vẫn không nói hết. Không đợi hắn nói xong, đột nhiên một cái tát mạnh mẽ giáng xuống đầu hắn, lập tức đánh cho hắn ngã lăn ra đất, trông như kỵ sĩ bị ngã ngựa, chống vó.

– Ngươi… ngươi… ngươi là đồ hỗn trướng! Kêu la cái gì? Kêu cái đầu cha ngươi! Vừa rồi lão tử đã nói thế nào, ngươi còn dám lên tiếng, ta đánh gãy chân ngươi! Ngươi cho rằng lời của lão tử là đánh rắm sao?

Giờ phút này Độc Cô Tung Hoành lão gia tử rốt cục xem như triệt để bạo phát, khuôn mặt trướng thành màu tím cà, cả người như trâu điên! Lão tát liên tiếp, vừa đánh vừa chửi ầm ĩ:

– Tất cả chuyện này đều là do ngươi nuông chiều nữ nhi bảo bối, làm hư chính con gái mình còn chưa tính, lại còn khiến người khác gián tiếp bị hại. Ngươi hãy tự kiểm điểm lại xem, điều này có thể oán Quân Mạc Tà sao? Ngươi! Ngươi! Ngươi! Ngươi muốn chọc giận chết ta! Lão tử hôm nay nhất định phải đánh gãy chân tên tiểu tử ngươi, a a a a!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Đồ Đệ Của Ta Đều Là Đại Phản Phái
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN