Chương 414: Thông gia?

Quân Vô Ý đem mọi việc xảy ra tường tận kể rõ trong tín thư. Toàn bộ quá trình đều được giải thích rõ ràng: vốn dĩ nói rằng mình đã giải trừ hôn ước giữa Quản Thanh Hàn và Quân gia, sau đó còn nhận nàng làm nghĩa nữ; mà Độc Cô Tiểu Nghệ đối với Quân Mạc Tà tình cảm thắm thiết, lại cảm nhận được sắp tới sẽ phát sinh đại sự, vì thế bèn tính toán đem gạo nấu thành cơm, bỏ xuân dược cho Mạc Tà…

Nhưng bởi vì kiến thức nông cạn, không chịu đồng ý thực hiện kế sách đó, sau đó lại quyết định đào tẩu. Quân Mạc Tà bởi dục hỏa phần thân, lý trí hoàn toàn biến mất. Đúng lúc này Quản Thanh Hàn lại đến, vì muốn cứu Quân Mạc Tà một mạng, không tiếc hy sinh thân mình, cuối cùng tạo nên đại sai lầm như hiện tại.

Sau đó lại thấy thái độ mạnh mẽ của Quân Mạc Tà, hơn nữa Quân lão gia tử còn đặc biệt nhấn mạnh trách nhiệm của nam nhi, nhất định không thể trốn tránh. Đối với sự chỉ trích của thế nhân tại Thiên Hương, cũng phải ưỡn ngực nghênh chiến.

Mọi chuyện đều được tường tận ghi lại.

– Ngươi còn cười được sao?

Quân Chiến Thiên kỳ quái nhìn lão huynh đệ của mình.

– Cười đủ rồi chứ? Ngươi có biết đây là chuyện đại sự gì không, nếu như chuyện này mà xử lý không ổn thỏa, đối với Quân gia chúng ta chính là họa diệt môn!

– Ta thấy rất buồn cười, vị tiểu thư của Độc Cô thế gia này rất là thú vị... ha ha ha…

Lão Bàng không nén nổi tiếng cười, tiếp tục nói:

– Muốn gạo nấu thành cơm, đã hạ độc, lại còn toan bỏ trốn thì còn gì để nói nữa. Độc Cô Tung Hoành có một cháu gái như vậy thật không dễ dàng…

– Ừm? Độc Cô thế gia?

Quân Chiến Thiên ánh mắt bừng sáng, vỗ hai tay, râu dựng ngược:

– May mà có ngươi nhắc nhở! Mẹ nó, giờ xảy ra đại sự như vậy, làm sao lão già Độc Cô Tung Hoành kia có thể khoanh tay đứng nhìn? Chuyện hay ho này đều do cháu gái hắn gây ra, lão tử nếu không khiến hắn chịu trách nhiệm, thì lão vương bát đản kia sẽ được hưởng thái bình quá dễ dàng!

– Bất quá tên Mạc Tà cũng không thể trắng trợn chiếm tiện nghi như vậy, sau khi trở về để xem ta thu thập hắn thế nào!

Quân lão gia tử tâm tình chợt trở nên cực kỳ tốt, hừ hừ lầm bầm nửa ngày, nhưng không nói thêm lời nào.

– Vâng, lão gia, chuyện lần này không phải do tiểu thiếu gia gây ra lỗi, cũng không phải do Quản cô nương. Chuyện này tuyệt đối không thể xem là chuyện nhỏ được. Lần này đám Ngự Sử tuyệt đối sẽ không bỏ qua, sẽ nhân cơ hội này làm khó dễ, còn có các tài tử cũng sẽ đồng loạt công kích. Đám tài tử này không biết suy nghĩ đến nhân quả, bọn chúng chỉ chú trọng đến kết quả.

Lão Bàng cẩn trọng nói:

– Dù sao, thân phận hiện tại của Thanh Hàn cô nương, đối với bọn họ mà nói chính là tẩu thúc loạn luân…

– Một lũ hủ nho này, chúng nó biết cái chó gì! Tôn tử của lão tử còn mạnh hơn chúng nó nhiều, Quân Mạc Tà nhất định có đảm lược gánh vác trách nhiệm này, sẽ khiến bọn chúng hổ thẹn đến chết! Không hổ là tôn tử của ta, không hổ là nam nhi Quân gia, là trượng phu đích thực!

Lão gia tử vung tay lên, tựa như đang xua đuổi ruồi bọ:

– Này, đám văn nhân chó má, trừ việc viết vài câu thơ văn vô vị, con bà nó, chỉ có tác dụng tạo phân, có tác dụng chó gì! Lão tử cưỡi ngựa cầm đao tung hoành thiên hạ, xông pha núi đao rừng kiếm, trải qua núi thây biển máu, gây dựng công lao sự nghiệp từ bàn tay trắng đến chức vị công khanh, cần gì phải nghe bọn chúng cằn nhằn? Muốn rước phiền phức sao, lão tử giết sạch bọn chúng, cùng lắm thì làm thêm một trận thanh tẩy Thiên Hương Đế Đô!

Quân lão gia tử khi nói những lời này, không chỉ có khí khái lẫm liệt hào hùng, mà còn có phong thái của kẻ lưu manh vô lại nơi phố phường. Xem ra chuyện hôm nay, lão gia tử mặc dù ngoài miệng nói không cần để ý, nhưng thực tế trong lòng vẫn luôn chú ý. Tư tưởng của lão đã khơi gợi lại khí chất của vài thập niên trước.

Bất quá, lão cùng với tôn tử Quân Mạc Tà lại có chút tương đồng. Một người muốn thống khoái tàn sát sạch đám người tài, một kẻ muốn cưỡi ngựa hoành đao thanh tẩy triều đình, tất cả đều sử dụng phương pháp mạnh mẽ, trắng trợn, khiến máu chảy thành sông. Hai ông cháu này quả là mãnh nhân a…

– Ta phải đi tìm Độc Cô Tung Hoành!

Quân lão gia tử vội vàng bước ra ngoài:

– Cháu gái của lão quỷ đó gây ra đại phiền phức, há có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn? Chẳng lẽ không làm gì hắn thì được sao, đừng có nằm mơ!

– Vâng, lão gia cao kiến!

Lão Bàng theo sát gót, cầm thêm áo khoác cho lão mặc, dù sao hiện tại đã là đầu mùa đông, thời tiết rét lạnh, sau đó ân cần tiễn lão xuất môn. Quân lão gia tử uy phong lẫm liệt xuất môn, người hầu đem kiệu đến, Quân lão gia tử vung tay lên:

– Lão phu hôm nay muốn kỵ mã!

Tuấn mã được mang tới, lão gia tử phi thân lên lưng ngựa. Đang định thúc ngựa tiến tới, đột nhiên như chợt nhớ ra điều gì liền ghìm cương ngựa lại, cúi đầu nhìn lão Bàng đang hăng hái nói:

– Lão Bàng, ngươi thử đoán xem, lúc đó Mạc Tà có thể một phát phi trúng hồng tâm hay không, làm nên kết quả nở hoa, nếu như thế thì chỉ cần một năm qua đi là ta có thể ôm chắt rồi sao?

Lão Bàng đang theo sát bên cạnh lão, cau mày, vẻ mặt như đang lo lắng đại sự. Chuyện này nếu là thật thì quả nhiên không nhỏ a. Đang thầm cầu thần bái Phật mong cầu bình an, chỉ mong việc lão gia tử nói sẽ thuận lợi, kết hợp lực lượng Quân gia và Độc Cô gia hai nhà mạnh mẽ áp chế chuyện này. Trong tai chợt truyền đến lời nói của Quân lão gia tử, lão không nhịn được ngẩng đầu lên, líu lưỡi không nói nên lời, thực sự không nghĩ tới đang ở nơi đông người thế này, Quân lão gia tử cư nhiên còn có thể nghĩ đến việc này, cái này cũng quá dũng cảm a!

– Cái gì? Không…

Sau một lúc lâu, dưới ánh mắt cực kỳ chờ đợi của lão gia tử, chẳng hiểu trời xui quỷ khiến ra sao, lão Bàng vội vàng nói ra một câu hoàn toàn trái ngược với hy vọng của lão gia tử, cùng với đáp án trong dự liệu của lão gia tử quả là một trời một vực!

– Ngươi… cái lão già kia, sao có thể nhẫn tâm tạt gáo nước lạnh vào ta! Tôn tử ta từ xưa đến nay vốn là người phi phàm, sao ngươi biết được hắn phóng tên không trúng tâm!

Quân lão gia tử nhất thời râu dựng ngược, oán hận trừng mắt nhìn lão Bàng một cái. Tựa như một câu nói này của lão Bàng đã xem tôn tử của lão như người phàm tục. Hai chân kẹp chặt chiến mã, một tiếng hí dài vang lên, chiến mã tức tốc vọt đi!

Thủ vệ của Độc Cô thế gia vừa thấy Quân Chiến Thiên lão gia tử cưỡi ngựa hùng hổ tiến đến, bộ dạng như muốn hủy diệt Độc Cô thế gia, nhất thời luống cuống. Một người nhanh chân bỏ chạy, trực tiếp phi nhanh đi thông báo. Bảy người còn lại kiên trì tiến lên nghênh đón.

Quân lão gia tử chỉ roi ngựa, không xuống ngựa, nghênh ngang hỏi:

– Độc Cô Tung Hoành lão quỷ có ở trong phủ không?

Thị vệ cung kính đáp:

– Dạ, lão thái gia vừa mới hồi phủ.

Đối mặt với Quân Chiến Thiên ai dám nói dối? Nhưng lời hắn còn chưa dứt, Quân Chiến Thiên lão gia tử thúc mạnh ngựa, trực tiếp cưỡi ngựa xông thẳng vào đại môn Độc Cô thế gia, thuận tay còn vỗ lên mông chiến mã, hét lớn một tiếng:

– Độc Cô Tung Hoành, lão tử tới tìm ngươi tính sổ đây, nhanh chóng lăn ra đây cho lão tử!

Chiến mã liền nhanh chóng vọt thẳng vào…

Sau đó, mấy Quân gia thị vệ vội vàng xuống ngựa theo sau, nhanh chóng đuổi theo. Quân Chiến Thiên có thể cưỡi chiến mã xông thẳng vào mà không chút kiêng sợ, nhưng bọn hắn nào dám ngồi trên ngựa như lão? Phải biết rằng Độc Cô thế gia, ngay cả Hoàng Hậu nương nương đến đây cũng phải xuống ngựa đi vào. Một gia tộc to lớn nổi danh như thế, nơi tụ tập thổ phỉ, hang ổ lưu manh, người nào dám trêu chọc?

Khắp cả nước, cũng chỉ có Quân gia Quân lão gia tử có lá gan lớn dám làm như thế. Ngoại trừ Quân lão gia tử, cho dù là Đệ nhất thế gia Mộ Dung Phong Vân hiện tại, khi đến đây cũng phải khách khí!

Trong lúc nhất thời, khắp Độc Cô thế gia gà bay chó chạy, náo loạn khắp nơi.

Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch kinh hoàng chạy vội ra ngoài. Vị này hôm nay đang ở nhà nghỉ ngơi, vừa nãy còn đang nằm thoải mái trên đùi tiểu thiếp, bỗng nhiên vang lên âm thanh giống như kinh lôi. Vừa bước ra đã thấy Đại nguyên soái Quân Chiến Thiên đang ở trong sân rộng phóng ngựa chạy như bay, tung hoành ngang dọc. Không gian vốn đang yên tĩnh bỗng chốc trở thành chiến trường, mang theo cổ khí thế sát phạt nơi sa trường.

Các loại hoa cỏ quý báu trong viện, Độc Cô thế gia phải hao tốn tâm lực mới khiến chúng nở hoa vào mùa đông, giờ đều bị giẫm nát, vô cùng đáng tiếc. Độc Cô Đại tướng quân khóe miệng run rẩy…

– Thế bá, thế bá, ngài nguôi giận, ngài ngàn vạn lần bớt giận, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Độc Cô Vô Địch chạy ra chắn ngang trước ngựa Quân Chiến Thiên, khẩn trương khẩn cầu. Chiến mã tiến lên một bước, hắn vội vàng lùi một bước.

– Tiểu tử ngươi cút sang một bên cho ta!

Quân Chiến Thiên hét lớn một tiếng, âm thanh như sấm sét:

– Coi chừng lão tử cách chức ngươi! Nếu còn dám tiếp tục làm hỏng quân cơ!

Gì? Cách chức? Làm hỏng quân cơ? Những việc đang diễn ra lại có liên quan đến việc làm hỏng quân cơ sao?!

– Uy phong thật lớn! Quân lão thất phu, ngươi thật ngông cuồng a! Ngươi càng ngày càng quá đáng, lại dám ở trong nhà lão tử cưỡi ngựa phá phách, diễu võ dương oai, lại còn đòi cách chức nhi tử ta! Thật không biết, ngươi lấy đâu ra quan uy lớn đến thế? Lão tử chẳng phải chỉ thiếu ngươi ít tiền sao? Chỉ vì thế mà ngươi ngang ngược bá đạo đến vậy! Còn nói làm hỏng quân cơ? Ngươi tốt nhất cho lão tử một lý do thuyết phục. Nhi tử ta vì sao làm hỏng quân cơ, nếu như không nói rõ được, số tiền ta nợ ngươi nhất định sẽ không đòi lại được!

Thanh âm đè nén lửa giận vang vọng, tựa như từng hồi sấm rền, Độc Cô Tung Hoành lão gia tử ngẩng đầu quát lớn. Chòm râu trên mặt tựa như râu hổ, chậm rãi bước ra, hai tay ôm ngực, nhìn Quân Chiến Thiên hắc hắc cười lạnh.

Nói đến khoảng thời gian này, Quân lão gia tử cũng thường xuyên mượn cớ đến Độc Cô thế gia tản bộ. Ai bảo Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch trước kia lại đánh cược tiền rượu với giá trên trời, cho nên Độc Cô lão gia tử gần đây tuy rất không muốn nhưng vẫn phải chịu lép vế khi thấy Quân lão gia tử. Bất quá, hôm nay Quân lão gia tử nhất thời nói bừa như vậy, lại bị Độc Cô lão gia tử tóm được nhược điểm. Nhược điểm này rất có thể sẽ mang đến một khoản thu hoạch bội thu a!

– Oa ha ha, thông gia nhà ngươi cuối cùng cũng chịu ra rồi! Số tiền kia là cái gì chứ, sau này mọi người đều là người một nhà! Nhà của ta cũng là nhà ngươi, nhà ngươi cũng là nhà ta!

Quân Chiến Thiên cười ha ha, thái độ đột nhiên khác hẳn, nhảy xuống ngựa, tiến về phía Độc Cô Tung Hoành mà nghênh đón thân thiết dị thường.

– Gì cơ? Thông gia?

Độc Cô Tung Hoành cùng Độc Cô Vô Địch hai cha con hai mắt mở to nhìn nhau, nhất thời đều ngây ngẩn cả người.

– Chậm đã! Quân Chiến Thiên, ai là thông gia với ngươi?

Độc Cô Tung Hoành suy nghĩ hồi lâu, sau đó lập tức chìa một bàn tay ra, giống như đang muốn đẩy lùi cái gì đó. Thậm chí thân mình còn lùi lại từng bước, bởi vì Độc Cô lão gia tử đang nghĩ đến một chuyện vô cùng đáng sợ.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Già Thiên (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN