Chương 422: Sự đau khổ của Quân Mạc Tà
Nhưng đám đệ tử kia vẫn còn mịt mờ, không hề hay biết thân phận của hai cô gái này, càng không biết hiện tại chúng yếu ớt đến nhường nào. Thậm chí, chúng còn lầm tưởng mình là chỗ dựa vững chắc, chắc chắn sẽ giành được thắng lợi. Nếu chúng mà biết được sự thật, uy tín của Tiêu Bố Vũ sau này chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Song, thực tế lúc này Tiêu Bố Vũ cũng đành bó tay, giờ mà tùy tiện chọc giận đối phương thì máu tươi năm bước là điều khó tránh.
– Lời này nghe cũng có lý. Oán thù như thế quả thật khó đội chung trời! Chuyện giữa chúng ta tạm thời chưa tính, cứ đứng đây xem một hồi rồi nói sau. Quyết chiến cùng Quân Vô Ý của Quân gia… Ha ha ha, bản thân ta cũng muốn xem thử, liệu tinh anh của Tiêu gia Phong Tuyết Ngân Thành có thể thắng được một Huyết Y đại tướng của thế tục quốc gia hay không? Tốt nhất là đừng để ta thất vọng.
Cô gái áo trắng ngay cả mí mắt cũng không chớp một cái, nói chuyện cứ như đang nói với không khí vậy.
Xà Vương lập tức thu lại khí thế của mình, lẳng lặng đứng kế bên cô gái áo trắng. Giờ đây nàng đã trở lại thành một cô gái bình thường, ngoại trừ việc sắc mặt khó coi vì ngăm đen, thì thật ra vẫn vô cùng hấp dẫn...
Tiêu Bố Vũ thực sự nửa cười nửa mếu.
Hai người này tạm thời gác lại mọi chuyện, đứng đó xem kịch vui.
Mà cái kịch vui trong mắt hai người này, lại khiến ta suýt chút nữa hộc máu.
May mắn là Tiêu Hàn còn không biết thân phận hai cô gái này, nếu không mười phần công lực của hắn có thể phát huy ra được một phần cũng đã là may mắn lắm rồi...
Điếc không sợ súng, tính ra cũng là một loại hạnh phúc vậy!
Chỉ có điều, những lời này giờ Tiêu Bố Vũ Tiêu nhị gia mới thấu hiểu hết được.
Tâm tình của Quân đại thiếu gia chúng ta mấy ngày nay thật sự vô cùng tồi tệ rồi!
Mỗi khi vó ngựa vang lên, khoảng cách tới Thiên Hương Thành lại càng gần thêm. Quân Mạc Tà giờ đây đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống và cũng đã suy tính kỹ lưỡng cách thức ứng phó! Chỉ có điều, việc này tuy đối với hắn không lớn, nhưng cũng là một nguyên nhân khiến tâm tình Quân đại sát thủ của chúng ta mỏi mệt.
Đại thiếu đang lo lắng, sợ rằng lỡ mình không khống chế được tính khí nóng nảy mà ra tay tàn sát chúng sinh! Nhất là đối với cái lũ suốt ngày ra rả "Chánh nhân quân tử" đáng ghét kia. Mỗi lần nghĩ đến là sát khí của Quân Mạc Tà không tự chủ được mà ào ào tuôn ra! Mà lúc này đối tượng công kích của bọn chúng là nhằm vào mình, coi như mình đã có chuẩn bị sẵn tâm lý đi nữa, kết quả cuối cùng ra sao, Quân Mạc Tà mình cũng đã đoán trước được, mà thật ra điều này cũng không khó đoán.
Chỉ có điều, chuyện này còn liên quan đến Quản Thanh Hàn.
Trong lòng Quân đại thiếu thật sự vẫn còn một tầng vướng mắc. Nói gì thì nói, ta đây cũng tính là "trai tân" cả hai đời, từ khi đến Huyền Huyền Đại Lục này còn chưa thực sự động phòng. Tuy rằng thiên hạ đồn rằng mình là một kẻ khinh nam phách nữ, hoang dâm vô độ, trác táng bậc nhất... Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên của mình, hỏi sao lại không băn khoăn?
Hơn nữa, chuyện này tính ra cũng là chuyện tốt, chẳng phải nói ít nhất cả hai cũng đều đã "lên đỉnh" sao? Cho nên mấy ngày nay Quân đại thiếu của chúng ta luôn tìm cách tái diễn cảnh xuân.
Chỉ có điều, anh Tà nhà ta nhiệt tình hừng hực, dục vọng như thủy triều dâng, dù cho cố tìm mọi hoàn cảnh thuận lợi, trêu ghẹo, khiêu khích đến mức nào đi nữa, nhưng Quản Thanh Hàn nàng lại giữ nguyên thái độ lạnh như nước đá, bất động!
Thậm chí, nàng còn không cho hắn cơ hội nói chuyện, bởi vậy lửa chưa nhóm đã bị dập tắt, củi ướt không đốt lên lửa… khiến dục vọng mãnh liệt đến mấy cũng phải tiêu tan!
Quân đại thiếu dù sao cũng là trai mới lớn, mới nếm mùi đời nên cũng xem nhẹ suy nghĩ của Quản Thanh Hàn. Hiện tại trong lòng Quản Thanh Hàn tuy rằng cực kỳ cảm động, đối với Quân Mạc Tà cũng đã có chút động lòng. Thậm chí trong lòng nàng cũng đã chấp nhận Quân Mạc Tà từ lâu. Chỉ có điều, thân phận mình dù có thay đổi đi nữa, thì trên đoạn đường này chỉ một số ít người biết chuyện Quân Vô Ý thu Quản Thanh Hàn làm con gái nuôi. Nhưng có một sự thật là còn rất nhiều người trong thiên hạ chưa biết.
Có thể nói rằng, Quân Vô Ý đã đồng ý với chuyện của hai người.
Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là Quản Thanh Hàn có thể tùy ý quan hệ phóng túng trước hôn nhân với Quân Mạc Tà! Chuyện hôm trước là một tai nạn, cũng là một tai nạn mà Quản Thanh Hàn không thể không chấp nhận. Nhưng nếu sau đó cứ cùng Quân Mạc Tà mây mưa giao hoan, cùng đưa nhau lên đỉnh Vu Sơn kiểu này thì thật sự Quản Thanh Hàn sẽ trở thành kẻ bị cả thiên hạ chê cười.
Suy cho cùng, trước chưa nói đến chuyện lúc nào cũng có vô số ánh mắt dòm ngó, chỉ nói đến thời điểm nhạy cảm bây giờ đã đủ rắc rối rồi? Cho nên thái độ của Quản Thanh Hàn đối với Quân Mạc Tà là thứ nhất khó xử, thứ hai e thẹn, thứ ba băn khoăn, thứ tư... vân vân... nói tóm lại là kiên quyết không cho Quân đại thiếu thực hiện cái âm mưu đen tối của mình.
Cho nên hiện giờ Quản đại tiểu thư của chúng ta càng thêm lạnh lùng hơn so với trước, quả thật là đẹp như đào mận mà lạnh lùng như băng sương!
Với chỉ số thông minh của Quân Mạc Tà, làm sao hắn lại không rõ lý do. Nhưng biết là một chuyện, còn chịu đựng được lại là chuyện khác. Đã nhẫn nhịn mấy chục năm, giờ được trải nghiệm một lần mỹ diệu như thế, hỏi sao còn chịu nhịn được nữa. Huống hồ trước mặt mình lại là một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương, mà tính đi tính lại còn là nữ nhân của mình nữa chứ.
Mà vị mỹ nhân này từ đó đến giờ lại treo biển "cấm sờ vào hiện vật", dụ dỗ thế nào cũng không chịu cùng hắn lên đỉnh Vu Sơn bàn chút chuyện nhân sinh.
Mà nếu chỉ vậy thôi thì anh Tà nhà ta còn có thể nhịn nổi. Chỉ có điều, bên cạnh lại có thêm một cô nàng thiên kiều bá mỵ Độc Cô Tiểu Nghệ, dù bất cứ nơi đâu – trong mọi hoàn cảnh nào, dùng hết thảy thủ đoạn để ve vãn anh Tà. Nhưng đối với Quân Mạc Tà bây giờ, "món mỡ" này lại càng không thể động vào được.
Cho nên Quân đại thiếu rất thảm, thật sự rất thảm!
Có thể tưởng tượng được một thanh niên khỏe mạnh cường tráng, một nam tử bình thường mà suốt ngày phải chịu cảnh máu dồn một chỗ, gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây. Nhất trụ Kình Thiên như vậy thì căng thẳng cỡ nào!
Mà những lúc đó, Quân đại thiếu biết âm mưu đã bại lộ, chỉ còn có cách ba chân bốn cẳng phóng ngay về chỗ của mình, vừa thở phì phò vừa tìm chậu nước lạnh để xối cho hạ hỏa.
Mà ngày nào cũng như ngày đấy, thử hỏi có nam tử nào chịu nổi không!
Cũng may một điều là giờ đã bắt đầu chuyển đông, có thể mặc thêm nhiều đồ một chút. Có điều, phía dưới vẫn căng phồng. Thật không tưởng tượng được nếu vào mùa hè, Quân đại thiếu của chúng ta có thể thật sự che giấu được hay không đây?
Mà dưới tình huống như vậy, hỏi xem có ai mà cảm thấy vui vẻ nổi.
Nhất là ba ngày trước khi đến một ngã rẽ, ba người cậu của hắn chia tay mà chạy về phía Đông Phương Thế Gia. Sau đó thì Quân Mạc Tà nhà ta lại càng không còn gì để kiêng sợ nữa.
Nguyên nhân khiến ba người Đông Phương Vấn Tình rời đi rất đơn giản: Hiện tại huyết mạch của em gái chỉ còn lại độc nhất hắn, nên nhất định phải bảo toàn. Nhưng hiện tại gặp phải chuyện phiền phức lẫn xấu hổ này, ba người phải lập tức quay về bẩm báo mọi chuyện với Lão phu nhân để chuẩn bị sẵn sàng. Một khi Quân gia đối mặt với thế lực không thể chống lại, lúc đó cho dù có mang tiếng là kẻ bội tín đi nữa thì Đông Phương Thế Gia cũng phải xuất hết toàn lực. Lúc đó cho dù có dùng mọi cách cũng phải cướp Quân đại thiếu gia cùng Quản đại tiểu thư trở về Đông Phương Thế Gia!
Cho nên ba người bọn họ sau khi nói rõ mọi chuyện liền giục ngựa rời đi ngay.
Hiện giờ Quân Mạc Tà của chúng ta đang cưỡi ngựa đi phía sau xe của Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ. Cỗ xe ngựa kia chính là khi đi hắn đã chiếm đoạt được. Vậy mà giờ hắn lại không được ngồi vào trong! Mà đó còn là cấm lệnh do tự thân Quân Vô Ý hạ lệnh, nên thực sự rất nghiêm khắc. Vị Tam Thúc này trước giờ kỷ luật nghiêm minh, nên cái cấm lệnh này ngay cả Quân đại thiếu gia cũng không muốn cãi lại!
Phía trước loáng thoáng truyền lại từng trận gió thơm, khiến máu trong người Quân Mạc Tà lại càng sôi lên sùng sục.
Vô tình, nơi đó lại nổi lên phản ứng.
Mà chú ngựa hắn cưỡi đang an ổn bước đi, bỗng nhiên hí dài một tiếng rồi quay đầu lại. Chú ta nghi hoặc nhìn Quân Mạc Tà, đôi mắt ngựa mở lớn tràn đầy nghi hoặc lẫn ủy khuất trong đó: "Chủ nhân à, ngài cưỡi tôi thì tôi cũng đã đủ tủi thân rồi, xin ngài đừng đem cái khúc gỗ đó cọ xát lên lưng tôi nữa. Dù sao tôi đây cũng là ngựa đực, coi như ngài có đói quá mà làm càn cũng xin ngài nghĩ kỹ lại. Cho dù ngài không để ý chuyện "đồng tính" nhưng tôi để ý đó, hơn nữa vị trí cũng không đúng, đây là tuốt bên cột sống lận đó..."
Quân Mạc Tà đáp lại bằng ánh mắt vô tội:
– Huynh Mã, huynh có khi dễ ta ta cũng đành chịu. Nhưng tiểu đệ này mấy hôm nay chẳng thèm nghe ta điều khiển đâu. Huynh là thần tuấn như thế, đừng chấp nhặt mấy chuyện lặt vặt được không?
Chuyện mà ai cũng hiểu là chuyện gì đó mà!
Vì thế, huynh mã của chúng ta chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay quay đầu tiếp tục cất bước, ngoan ngoãn chấp nhận "sự thật phũ phàng" này.
Từ sau khi luyện ra thần kiếm Viêm Hoàng Chi Huyết, Quân Mạc Tà quả thật cũng nghỉ ngơi vài ngày. Nhưng cuối cùng anh Tà cũng bi ai phát hiện rằng thà mình bận rộn đến chết còn hơn. Chứ trong mấy ngày "nghỉ ngơi" này vừa khổ sở vừa mệt mỏi còn hơn lúc cắm đầu vào luyện kiếm nữa. Lúc trước còn có việc để tập trung làm, chứ hiện giờ trong đầu ngoài "chuyện ấy" thì cũng là "chuyện đó" mà thôi.
Mà sau khi dùng nhiều phương pháp khác nhau vẫn không bỏ được mấy cái "ý tưởng đen tối" kia, Quân Mạc Tà rốt cuộc hết sạch hy vọng. Vậy là lần thứ hai trong quân doanh lại xuất hiện tình trạng vũ khí không cánh mà bay, mà đây không phải là cách tập trung duy nhất của anh Tà hiện giờ sao?
Trong cái lúc Quân đại thiếu không có chỗ để phát tiết này, bất luận vật tư quân dụng hay dân dụng cũng đều được anh Tà trưng dụng sạch sẽ! Chỉ có điều, nhờ Quân Mạc Tà đã nói trước với Quân Vô Ý rằng những thứ này là do hắn lấy đi... ừm... cần dùng vào việc khác.
Cho nên Quân Vô Ý cũng sớm có chuẩn bị tinh thần, gặp chuyện là không hề sợ hãi. Xuất phát từ niềm tin đối với cháu trai, Quân Đại Soái cũng không hỏi rõ trắng đen mà lựa chọn tin tưởng, thậm chí còn có ý che chở. Bởi vậy khi thấy Quân Nhu quan run rẩy bẩm báo với vẻ mặt tuyệt vọng, sẵn sàng chịu đòn roi hoặc cột trói, Quân Đại Soái chỉ phẩy tay hờ hững nói:
– Ta còn tưởng chuyện gì lớn, không phải chỉ vài thanh đao cùn sao? Mấy chuyện nhỏ nhặt này còn dám làm phiền ta hả, đi ra!
Làm cho vị Quân Nhu quan vốn ôm cái tư tưởng sẵn sàng chịu chết kia một phen mờ mịt, vẻ mặt nghi hoặc quay ra ngoài. Dù sao không chết, không bị phạt là sướng như mơ rồi! Mà nói đi nói lại, đâu phải là mất năm ba cây đao, mà phải gọi là mất hơn nửa số binh khí trong quân doanh, đây chính là tội đáng chém đầu đó nha!
Rốt cuộc sao lại thành "chuyện nhỏ" như vậy hả?
Sao Đại Soái đột nhiên lại hòa nhã dễ gần như vậy? Nhưng mà kiểu này quả thật khiến người ta vừa mừng vừa lo...
Vì vậy mỗi tối Quân đại thiếu nhà ta bắt đầu sự nghiệp rèn binh khí của mình. Chỉ có điều lúc này hắn không liều mạng như trước, nhiều lắm là dùng hơn một trăm thanh binh khí chế thành một thanh kiếm. Mà chuyện chế kiếm kiểu này, khi chế được chín cây thì cũng hết hứng.
– Chết tiệt, ta đâu phải là thợ rèn chuyên nghiệp, chế mấy thứ đồ chơi này chủ yếu là để tìm việc mà giết thời gian. Mà chuyện gì cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho dù có ý nghĩa đến mấy, thử hỏi ai chịu được?
Ân, mấy thứ này chế ra cũng đủ dùng rồi. Tam Thúc một cái, Ông Nội một cái, Hải Trầm Phong một cái, cái này để dành cho Bách Lý Lạc Vân. Còn một cái để dành cho Lão Bàng nữa, hiện nay tu vi của lão chưa đủ, sợ là cầm còn không vững thứ này.
Cho nên, chỉ cần chín cây kiếm là đủ rồi.
Có một điều, sự biến hóa của Quân Mạc Tà rất rõ ràng. Theo sự quen thuộc của Quân Mạc Tà đối với thần kiếm Viêm Hoàng Chi Huyết, sát khí trên người Quân Mạc Tà cũng càng ngày càng lạnh thấu xương.
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ****Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành**
Đề xuất Voz: Gấu hơn mình 6 tuổi