Chương 424: Hảo kiếm!

Thật đê tiện!

Phải biết rằng, mấy chục vạn đại quân một khi triển khai đội hình thì kéo dài cả chục dặm đường, mà soái trướng lại nằm ngay chính giữa!

Hơn chục dặm đường, nếu chỉ chạy ngang thôi cũng sợ chạy đến chết, huống hồ là chuyện từ ngoài giết vào. Cho dù tính một nửa đường đã tới soái trướng thì cũng cần một binh lực hùng mạnh đến nhường nào!

Cho dù với năng lực của Chí Tôn cường giả có thể ngự không phi hành, nhưng trong khoảng cách mười dặm đó cũng phải hạ xuống để lấy lại hơi. Chỉ cần rơi xuống một lần cũng sẽ bị vây hãm một hồi mới có thể bay lên lần nữa. Một khi bay đến được soái trướng cũng phải qua mấy lần đổi khí, hao phí không ít sức lực!

Nhưng chỉ cần có hỗn loạn, soái trướng có thể thay đổi vị trí bất cứ lúc nào!

Cho dù Ưng Bác Không muốn ám sát Quân Vô Ý giữa vạn đại quân, thì độ khó khăn vẫn quá cao!

Trừ phi dùng Âm Dương Độn Pháp của Quân đại thiếu gia, thì mới có thể làm được chuyện hái đầu chủ soái giữa thiên quân vạn mã.

Nhưng Quân Vô Ý vẫn nhớ rõ, lúc đó chỉ có mấy tên Thiên Huyền xuất hiện trước mặt hắn! Hơn nữa còn là đột nhiên xuất hiện, hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước, vừa gặp đã trực tiếp ra tay khiến hắn trở tay không kịp!

Soái trướng được bảo vệ nghiêm ngặt đến mức nào, cho dù là một con ruồi cũng không phải muốn bay là bay vào được!

Vậy làm sao có thể bất ngờ tập kích?

Nếu nói không có nội gián, có đánh chết Quân Vô Ý cũng không tin!

Nhưng nếu có nội gián, vậy kẻ nội gián đó đã làm thế nào? Ai có thể sắp đặt nhiều nội gián như vậy? Trong lòng Quân Vô Ý sớm đã hoài nghi, thậm chí đã có hướng hoài nghi. Chỉ có điều, nếu hoài nghi theo hướng đó, thật sự rất đáng sợ. Một khi chạm vào, có khả năng sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn. Do đó, sự hoài nghi này cần có chứng cứ xác đáng, cần có chứng cứ thiết thực nhất để chứng minh!

Đây cũng là sự khác biệt lớn nhất giữa Quân Vô Ý và Quân Mạc Tà. Quân Vô Ý mới thật sự là đời sau của Quân gia, hắn giống với Quân lão gia tử, có thể vì quốc gia, vì gia tộc, vì lê dân mà gác lại ân oán cá nhân.

Nhưng nếu một việc như vậy xảy ra với Quân Mạc Tà, hắn chẳng cần bận tâm những điều đó. Nghi ai liền trực tiếp điều tra, thậm chí bắt về nghiêm hình bức cung. Ngươi có kẻ đứng sau mạnh lắm ư, có bối cảnh lớn thì sao chứ? Nắm đấm của ta lớn thì ta có đạo lý. Ngươi đụng tới một ngón tay của ta, ta lập tức giết cả nhà ngươi. Cho dù việc này gây ra ảnh hưởng thế nào, bao nhiêu người vô tội phải chết thì có đáng kể gì? Muốn trách thì đi mà trách kẻ gây sự với ta, lẽ nào lại đi tìm kẻ bị hại đáng thương này sao!

- Hắc hắc, Quân Vô Ý, ngươi rất buồn bực sao? Vậy ngươi cứ tiếp tục buồn bực đi, cứ buồn bực mãi đi!

Tiêu Hàn cười điên cuồng:

- Ta cho ngươi biết. Chuyện này tất nhiên có nội tình, chẳng qua ta sẽ không nói cho ngươi! Vĩnh viễn không nói, để ngươi mang theo nghi vấn này mà chết đi! Ha ha ha….

- Suy đoán của ta quả nhiên là đúng, bên trong thật sự có nội tình khác. Tiêu Hàn, chỉ bằng những lời này của ngươi, hôm nay ta sẽ giao chiến với ngươi một trận. Coi như là lấy trước một phần lãi từ Phong Tuyết Ngân Thành, không vì cái gì khác, mà vì đại ca, nhị ca của ta!

Sát khí của Quân Vô Ý trở nên mạnh mẽ, từ sâu trong đáy mắt hắn tựa như có sát khí đang bốc lên.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Chiều Hư2. Trấn Hồn3. Không Cần Cậu Báo Ân4. Chế Ngự Nam Thần=====================================

Trong lòng hắn lại đau nhói!

- Đại ca, nhị ca, thứ lỗi cho tam đệ đến ngày hôm nay mới có thể rửa sạch nỗi sỉ nhục cho hai huynh!

Ánh mắt Quân Vô Ý trở nên bén nhọn hơn thường. Hắn khẽ vươn tay, nói:

- Kiếm!

Quân Mạc Tà đã sớm chuẩn bị, cổ tay hắn vừa lật, một thanh trường kiếm lóng lánh hiện ra rồi đưa đến trước mặt Quân Vô Ý.

Quân Vô Ý đưa tay tiếp lấy, liền bất ngờ trước sức nặng của thanh kiếm. Với thực lực Thiên Huyền trung giai mạnh mẽ của hắn, chỉ cần hơi lơ là một chút đã suýt làm rơi kiếm. Khi cổ tay bị đè xuống, hắn vội vàng vận Huyền lực lên, lúc này mới không để tuột kiếm. Thanh kiếm này thoạt nhìn bình thường không có gì nổi bật, nhưng sức nặng của nó phải gấp ba lần trường kiếm thông thường!

Thật ra, thanh kiếm này không nằm trong nhóm bảo kiếm Quân đại thiếu gia chế tạo lần hai, mà chỉ đơn giản là lấy mười lăm thanh kiếm khác chế thành một thanh này mà thôi.

Bởi vì nếu chế một thanh kiếm bằng cách ép một trăm thanh lại thành một, e rằng Quân Vô Ý không chịu nổi sức nặng của nó. Dù thực lực Quân Vô Ý có cầm được đi nữa thì nó cũng nặng gấp mười lần kiếm thông thường, tuy cầm được nhưng muốn sử dụng thuận tiện thì khó. Tam gia chắc chắn phải mất một khoảng thời gian mới sử dụng quen tay được, chứ giờ mà đem ra sử dụng thì chắc chắn sẽ bị phản tác dụng.

Cho nên Quân Mạc Tà tranh thủ lúc đi đường đã chế ra thanh kiếm này. Nó chỉ nặng gấp ba lần bình thường, với sức lực của Quân Vô Ý, hoàn toàn có thể sử dụng nó nhuần nhuyễn.

Còn về phần chất lượng, tuy thanh kiếm này Quân Mạc Tà chế tạo có phần qua loa đại khái so với mấy thanh trước, nhưng nếu so sánh với binh khí thông thường thì cũng đáng xếp vào loại "Thần Binh Lợi Khí" — vật phẩm hoàng kim rồi!

Quân Vô Ý kinh ngạc liếc nhìn Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà chỉ mỉm cười không nói gì.

Quân Vô Ý tùy ý múa vài đường, trong lúc trời nhập nhoạng tối này, thanh trường kiếm lại phát ra một đạo hào quang, tựa như một tia chớp lóe lên, tạo ra một sắc thái động lòng người.

- Kiếm tốt, quả nhiên là một thanh kiếm tốt!

Quân Vô Ý buột miệng thốt.

Tiêu Bố Vũ đứng đối diện thấy vậy liền sa sầm mặt. Thanh kiếm này rõ ràng là một Thần Binh Lợi Khí!

- Tỷ tỷ, thanh kiếm này có chút kỳ lạ. Kiếm quang trùng trùng, nếu so về tính chất thì thanh đao của Lệ Vô Bi cũng không bằng một góc của nó.

Xà Vương ghé miệng thì thầm vào tai cô gái áo trắng. Nhưng sau khi nàng nói, cô gái áo trắng vẫn không có phản ứng, tựa như hoàn toàn không nghe thấy gì, khiến Xà Vương thầm cảm thấy kỳ quái. Lúc đầu nàng còn tưởng cô gái áo trắng kia bị thanh kiếm hấp dẫn, chỉ có điều nhìn lại một hồi mới thấy đôi mắt đẹp kia đang nhìn chằm chằm một kẻ khác.

Xà Vương Thiên Tầm nhìn theo, chỉ thấy đó là một chàng trai đẹp trai đang đứng, dáng người cao lớn, hai mắt lấp lánh. Mặc dù đang đứng trước thiên quân vạn mã nhưng hắn vẫn trông thật cô độc, tựa như trong cả trời đất này chỉ một mình hắn đang đứng đó mà thôi.

Chỉ nhìn một lần mà tận sâu trong lòng Xà Vương Thiên Tầm lại nảy sinh một cảm giác tịch mịch, chua xót, tựa hồ cảm nhận được nỗi tịch mịch trong lòng chàng trai kia. Nhìn vẻ cô đơn của hắn, nàng lại cảm thấy trong lòng đau nhói.

Quân Mạc Tà!

Xà Vương nhớ rõ thiếu niên này.

Nhưng điều khó hiểu tận sâu trong đáy lòng nàng hiện tại là, sao mình lại cứ nhìn hắn chằm chằm không rời mắt đây? Lấy góc độ nhân loại mà nói thì hắn có thể coi là thiên tài trong thiên tài, tuổi nhỏ đã có tu vi không tầm thường. Nhưng như vậy cũng đâu xứng lọt vào tầm mắt của Thiên Phạt Thú Vương. Điều khó hiểu hơn nữa của Xà Vương Thiên Tầm là lần thứ hai nàng quay đầu nhìn lại đã thấy đại tỷ mình tuy vẫn đặt tay lên chén trà, nhưng khớp tay đã trắng bệch, ánh mắt lấp lánh không ngừng. Với kinh nghiệm bao nhiêu năm đau khổ, hiển nhiên nàng nhận thấy đó là dấu hiệu của "sự bùng nổ" sắp xảy ra.

- Tại sao vậy chứ?

Với cái nhìn của Xà Vương, tất nhiên là nàng nhìn ra được chén trà trong tay đại tỷ thoạt nhìn vẫn bình thường, thậm chí còn thấy được nước trà bên trong. Nhưng thân chén đã biến thành một đống bụi, chỉ có điều nhờ Huyền công cao thâm của đại tỷ mình mà vẫn giữ được hình dạng bình thường. Một khi không còn Huyền công nữa thì sẽ trở thành tro bụi.

Ngày thường, cho dù đại tỷ có gặp kẻ thù không đội trời chung cũng chưa từng tức giận đến mức độ này, cũng sẽ không có biểu hiện thất thường như vậy. Rốt cuộc là vì cái gì?

Đáng tiếc, thời gian không cho phép Xà Vương suy nghĩ nhiều hơn nữa, bởi vì hai người đang đứng giữa sân kia đã muốn ra tay.

Chỉ đơn giản vì Quân Vô Ý nói một câu: "Hảo kiếm! Quả nhiên là hảo kiếm!" Tiêu Hàn đột nhiên đỏ mặt. Bởi vì khi hắn nghe tới, lại nghe thành: "Hảo tiện! Quả nhiên là hảo tiện!"

(Chú thích: Chữ "Kiếm" có nghĩa là thanh kiếm, phát âm gần giống với chữ "Tiện", nghĩa là đê tiện.)

Vì thế, Tiêu Hàn càng tức đến sùi bọt mép!

Tại Phong Tuyết Ngân Thành, đã sớm có biết bao kẻ bình luận sau lưng hắn bằng một chữ: tiện! Thậm chí cả trưởng bối trong gia tộc khi nhìn hắn, không ít lần vừa tiếc rẻ vừa nói một câu:

- Sao ngươi có thể "đê tiện" đến vậy?

Người đàn bà kia rõ ràng không thích ngươi, từ trước đến nay chưa từng coi trọng ngươi. Người ta tự tìm người mình yêu, ngươi lại muốn ép kẻ đó đến chết? Hai người bọn họ thật lòng yêu nhau, mà người ta lại là con gái của thành chủ, lẽ nào ngươi coi cái hôn ước từ thuở nhỏ kia sẽ có hiệu lực sao? Vậy mà ngươi đi trả thù khiến người khác nhà tan cửa nát… Một kẻ hèn mọn như ngươi lại muốn trở thành con rể thành chủ? Loại chuyện này chỉ "tiện" người khác, tự mình muốn "tiện", vậy chẳng phải cũng là "tiện" sao!

(Chú thích: Đây là cách chơi chữ, "tiện" ở đây có thể hiểu là "tiện lợi", "tiện nghi". Còn đối với Tiêu Hàn, hắn hiểu là "tiện" trong "đê tiện".)

- Ta "đê tiện"! Đê tiện cái con mẹ nó!

Hai mắt Tiêu Hàn đỏ ửng, trường kiếm sáng như tuyết bỗng lóe lên. Hắn lợi dụng lúc Quân Vô Ý vừa mới ra trận trên xe lăn, chưa kịp ngồi vững đã ra tay! Làm chuyện như vậy không "đê tiện" thì là cái gì nữa? Thật sự khiến người ta khó mà tìm một từ nào thích hợp hơn để mà dùng!

Quân Vô Ý đối với tính cách kẻ khùng này cũng quá hiểu nên sớm có chuẩn bị. Trường kiếm vung ra đỡ lấy. "Keng" một tiếng, hai thanh kiếm chạm nhau tạo ra phản lực mạnh mẽ. Chiếc xe lăn tựa như mũi tên bay ngược về sau, còn thân hình Quân Vô Ý cũng đã bay vọt lên không! Áo xanh vừa hiện đã cách chỗ cũ năm trượng, mũi kiếm khẽ chạm đất rồi mượn lực phóng tới trước thêm năm trượng nữa.

Lúc này Quân Vô Ý mới hạ xuống, ngồi trên mặt đất nhìn Tiêu Hàn:

- Tới đây mà đánh, đừng làm bị thương huynh đệ của ta!

Trong lòng Tiêu Hàn nhói lên, bởi vì khi hai thanh kiếm chạm nhau không chỉ làm cổ tay hắn bị chấn đau mà thanh trường kiếm của hắn cũng đã xuất hiện một vết mẻ.

Phải biết rằng, thanh kiếm này đã đi theo Tiêu Hàn suốt hai mươi năm, nó được chế tạo chủ yếu từ Vạn Niên Huyền Ngọc, cũng là thanh Thần Binh Lợi Khí duy nhất của Phong Tuyết Ngân Thành. Khi hắn làm lễ Thành Nhân cũng là lúc hắn kế thừa nó từ tay trưởng bối.

(Chú thích: Lễ Thành Nhân là nghi lễ chứng tỏ thiếu niên đã trưởng thành.)

Có thanh kiếm này trong tay, cùng với Phong Tuyết Huyền Công càng tăng thêm vài phần hàn lệ khí, càng khiến nó trở nên đặc thù, thêm phần sắc bén. Nó thật sự là một thanh Thần Binh Lợi Khí của thế gian. Tiêu Hàn với lợi thế của binh khí này đã nhiều lần chiếm được thượng phong, thậm chí có nhiều kẻ Huyền công cao hơn hắn một bậc cũng vì binh khí không bằng mà chịu thiệt! Nhưng không thể tưởng tượng được rằng giờ đây chỉ một chiêu đã bị tổn hại, còn gì là bảo kiếm nữa đây.

Nhìn sang thanh kiếm của Quân Vô Ý, chỉ thấy nó trong suốt như nước, thậm chí còn không có nửa điểm hư hại!

Chẳng lẽ trường kiếm trong tay hắn cũng là thứ hiếm có giữa trần gian?

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng hắn liền giật mình. Cộng thêm việc thấy sát khí từ một kiếm cũng đủ biết Huyền công của Quân Vô Ý đã vượt xa hắn! Sao lại như vậy? Hắn dựa vào thực lực Thiên Huyền cường giả, dùng Thần Binh Lợi Khí mà vẫn không chiếm được ưu thế?

Nhưng nhìn Quân Vô Ý ngồi trên mặt đất, lòng tự tin của Tiêu Hàn lại tăng cao, hắn thầm nghĩ: Cho dù ngươi có ưu thế về phương diện Huyền Khí, thì dù sao ngươi cũng là một kẻ tàn phế! Chẳng lẽ một kẻ tàn phế mà mình cũng đánh không lại?

Khóe miệng Tiêu Hàn cong lên một nụ cười tàn khốc, hắn sảng khoái rú lên một tiếng, thanh trường kiếm hóa thành một đạo ngân quang đâm thẳng về phía Quân Vô Ý!

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN