Chương 425: Đây không phải là thật!

Kiếm đi được nửa đường, một tia sáng bạc đột nhiên hóa thành cơn mưa lấp lánh. Sau đó dần dần tụ hợp rồi chợt bạo liệt, toàn bộ quá trình giống như một viên pháo hoa vừa được bắn lên, từng đạo kiếm quang hình đóa hoa đã bao trùm lấy Quân Vô Ý ở trung tâm.

Một chiêu này của Tiêu Hàn quả thực hoa lệ rực rỡ, nhưng cũng có tác dụng mê hoặc địch nhân, một đòn tấn công khiến đối phương có muốn chống đỡ cũng không biết phải ra tay từ đâu!

Nói thẳng ra, đây cũng chỉ là chạy lượn vòng đánh lén! Mỗi một kiếm hắn xuất ra, đều như lén lút "đâm sau lưng chiến sĩ"... à, đâm sau lưng Quân Vô Ý!

Còn nói trắng ra hơn nữa, thì một chiêu này thực chất là ỷ thế mình có hai chân, khi dễ người tàn tật!

Mà làm người có thể vô sỉ đến mức này, quả thật Thiên hạ vô địch! Hành vi bỉ ổi này của Tiêu Hàn khiến mọi người được mở rộng tầm mắt, chứng kiến một kẻ vô sỉ đệ nhất thiên hạ!

Có điều Tiêu Hàn dù có vô sỉ đến mức nào đi nữa, cũng khiến Quân Vô Ý rơi vào tình thế nguy hiểm! Theo những đòn tấn công của thằng tiểu tử ti tiện kia, hắn cũng đã bắt đầu lâm vào thế khó!

Vừa thấy hành vi này của Tiêu Hàn, nhiều người đã thấy chướng mắt; Mà trong số đó còn có Ngân Thành Thất Kiếm!

- Đánh kiểu quái gì thế này? Người ta đã không đi đứng bình thường được, sao còn chơi trò du tẩu này chứ? Hắn có còn biết liêm sỉ không? Làm như vậy, mặt mũi Ngân Thành để ở đâu?

Người vừa cau mày bất mãn vừa nói chính là Lão Tam của Ngân Thành Thất Kiếm.

- Tuy rằng chi dưới của Quân Vô Ý bị tàn phế, nhưng tàn nhưng chưa chắc đã phế. Chắc trong khoảng mười năm nay hắn chuyên tâm tu luyện Huyền Khí, tiến cảnh kinh nhân. Trước mắt hắn đã là Thiên Huyền trung giai, tu vi Huyền Công quả thực còn cao hơn Tiêu Hàn. Mà bảo kiếm trong tay hắn còn lợi hại hơn cả Thần Binh Lợi Khí Huyền Ngọc Kiếm. Với hai điều này, tuy phương pháp của Tiêu Hàn không quang minh, nhưng lại là phương pháp hữu hiệu nhất và chính xác nhất. Chẳng lẽ bảo hắn từ bỏ sở trường, lao vào đánh liều sao? Chẳng phải bảo hắn tự tìm cái chết sao?

Lục Trưởng Lão lạnh lùng nói:

- Sinh tử chiến cùng kẻ thù thì tất nhiên phải dùng mọi thủ đoạn. Về phương diện này, còn nói gì đến "đáng" hay "không đáng"?

Tuy rằng Tiêu Hàn dùng thủ đoạn bỉ ổi, ti tiện, nhưng dù sao cũng là sinh tử chi chiến, cũng xuất hiện những tình tiết bất ngờ khiến người xem vô cùng phấn khích. Bởi vậy cho dù là phía Ngân Thành hay phía quân đội Thiên Hương đều hết sức chăm chú nhìn xem cuộc chiến, hiếm có ngoại lệ.

Nhưng hiếm có ngoại lệ, cũng không phải là tuyệt đối không có, giống như…

Ngân Thành tiểu công chúa Hàn Yên Mộng bên này đang bĩu môi, tựa vào người Mộ Tuyết Đồng với vẻ mặt vô cùng ủy khuất. Bởi vậy cuộc đại chiến trước mắt này, tiểu cô nương hoàn toàn không có chút hứng thú nào.

Mà một người khác cũng đang ngây người, trong lòng đối với Quân Vô Ý đang lo lắng khôn nguôi. Mộ Tuyết Đồng đảo mắt rồi kề tai Hàn Yên Mộng thì thầm:

- Nha đầu, con còn ủy khuất làm gì? Con một khi đã không đồng ý với cuộc hôn nhân này, sao không nhân cơ hội tốt này chứ? Con thật ngốc!

Thân thể mềm mại của Hàn Yên Mộng khẽ rung, hai mắt lấp lánh trên khuôn mặt nhỏ. Bỗng nhảy dựng lên ôm lấy cánh tay Mộ Tuyết Đồng mà lắc lắc, cảm giác hưng phấn khó tả.

Rốt cuộc thân thể Quân Vô Ý cũng tàn phế, không thể di chuyển. Mà Tiêu Hàn càng được thế không ngừng truy kích, giành được ưu thế tuyệt đối. Nếu không nhờ công lực Quân Tam gia đã vượt xa hắn, hơn nữa hắn còn kiêng kỵ thần binh lợi khí trong tay Tam gia thì đã sớm ra sát thủ rồi. Dù vậy, một khi biến ưu thế thành thắng thế, mọi chuyện coi như đã định.

Mà phía Ngân Thành nhìn thấy Tiêu Hàn đang chiếm thượng phong, sắc mặt cùng ánh mắt đều vô cùng phức tạp. Cái kỳ quái khó tả là không biết vẻ mặt đó đang vui mừng hay mất mát, đang hưng phấn hay đang xót xa đây...

Cô gái áo trắng rốt cuộc cũng dời ánh mắt khỏi Quân Mạc Tà mà nhìn về chiến cuộc.

Liếc mắt một cái!Chỉ nhìn thoáng qua!Nàng thở dài một tiếng nói:

- Họ Tiêu của Phong Tuyết Ngân Thành xong đời rồi!

Xà Vương Thiên Tầm mặt nhăn nhó, cau mày hỏi:

- Muội cũng thấy cuộc chiến này có phần quỷ dị, nhưng rốt cuộc cũng không thể nhìn rõ quỷ dị ở chỗ nào. Thực lực Quân Vô Ý rõ ràng là hơn xa Tiêu Hàn, nhưng hắn lại…

Cô gái áo trắng nhẹ giọng nói:

- Chân của Quân Vô Ý e rằng đã sớm bình phục. Hắn đang giả tàn phế! Thế bất lợi từ đầu đến cuối này, căn bản là do hắn cố ý tạo ra!

- Nói thẳng ra, giữa hai người bọn họ thì về Tu Vi Huyền Khí lẫn binh khí, Quân Vô Ý đều nổi trội hơn. Nhưng quả thật trước đây Quân Vô Ý đã tàn phế bao nhiêu năm, cho nên võ kỹ của hắn không được linh hoạt cho lắm. Còn võ kỹ của Phong Tuyết Ngân Thành lại vượt trội hơn, Quân Vô Ý không thể sánh bằng. Mà đây cũng là điểm duy nhất Quân Vô Ý không bằng Tiêu Hàn. Thật ra Quân Vô Ý muốn thắng cũng không quá khó, chỉ cần đánh văng bảo kiếm của đối thủ là đã phân thắng bại.

- Có điều Quân Vô Ý quả thật muốn lấy đi tính mạng đối thủ ở ngay đây. Giờ thực lực của bọn họ không quá chênh lệch, bên ngoài lại có nhiều cao thủ Ngân Thành đang đứng xem cuộc chiến. Nếu Quân Vô Ý không thể giết chết Tiêu Hàn trước thì lập tức sẽ bị đám người Ngân Thành ra tay ngăn cản. Bởi vậy hắn mới tạo thành tình thế bây giờ, một mặt là muốn tiêu hao Huyền Khí của đối thủ, mặt khác là muốn tạo ra cơ hội để một đòn đoạt mạng. Một khi tạo thành cơ hội này, tuyệt đối không chừa cho Tiêu Hàn một con đường sống, cũng không để bất kỳ ai ngăn cản được!

- Thì ra là thế!

Xà Vương áo xanh giật mình ngộ ra.

Một tiếng rít gào của kiếm khí vang lên, đầu tóc Tiêu Hàn điên cuồng bay loạn, trên mặt hắn giờ này đang khoái chí vì đang dày vò đối thủ. Trải qua một quãng thời gian đè nén, rốt cuộc trạng thái của Tiêu Hàn đã lên đến đỉnh điểm! Công lực cả đời hắn giờ đã tập trung vào trong bảo kiếm, tùy thời có thể tung ra sát chiêu!

Hàn Phong Phi Tuyết Vô Tình Kiếm!

Nhiệt độ giữa sân đột ngột giảm mạnh, tựa như có một cơn rét buốt tận xương tủy cùng gió lạnh đang rít gào.

- Quân Vô Ý, ngươi nhất định phải chết! Huyền Công của ngươi cao hơn ta thì đã sao, ngươi rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ tàn phế! Một kẻ tàn phế! Đến chết ngươi cũng là một kẻ tàn phế! Ha ha ha ha…

Tiêu Hàn cười điên dại!

Tựa như theo tiếng cười của hắn, cái rét lạnh thấu xương cũng kéo đến!

Trên trời bắt đầu xuất hiện những bông tuyết dạng lục giác, xuất hiện và bay lượn như mộng ảo. Chỉ một hồi, cả trời đất như chìm trong kiếm quang hình đóa tuyết đầy sát khí, chúng đang điên cuồng trút xuống thân hình Quân Vô Ý đang ngồi trên mặt đất!

Quân Vô Ý vẫn ngồi dưới đất, thật sự là có muốn tránh cũng không tránh được!

Tiêu Bố Vũ thở dài một tiếng, trong lòng gã đang do dự, là tiến lên ngăn cản, hay tùy theo tự nhiên?

Cách đó không xa, Ưng Bác Không cùng Quân Mạc Tà đang đứng xem bỗng cùng nở nụ cười kỳ quái, kiểu cười này, có thể nói là chứa đựng ý tứ trào phúng, lại mang theo vẻ khoái chí. Chỉ có điều ngay giờ phút này, tinh thần mọi người đều tập trung vào cuộc chiến giữa sân, nên không ai phát hiện ra.

Giờ phút này Tiêu Hàn đang ngập chìm trong khoái cảm giết địch, tâm nguyện nhiều năm của hắn cuối cùng cũng đạt thành rồi! Hôm nay, ta cuối cùng cũng dùng máu tươi của ngươi rửa sạch sỉ nhục! Dao Nhi, nàng có tiếp tục kiên trinh bất biến thì sao? Cuối cùng thì người tình của nàng cũng chết dưới kiếm của ta!

Một khi ta đã không chiếm được nàng, kẻ khác cũng đừng mong có được!

Bộ mặt của Tiêu Hàn bắt đầu vặn vẹo, hắn nắm chặt thanh trường kiếm rồi chém mạnh về phía Quân Vô Ý.

Ngay lúc Quân Vô Ý tựa như bó tay chịu trói, không còn đường sống, trường kiếm trong tay hắn vung lên đón đỡ. Chỉ nghe "keng" một tiếng, nó đã bị đánh bay lên giữa không trung! Tiêu Hàn lúc này vẫn cười điên dại, trường kiếm không chút do dự đâm thẳng vào!

Đột nhiên, khuôn mặt Quân Vô Ý luôn luôn bình tĩnh bỗng nở nụ cười, cười rất vui vẻ, rất đắc ý! Thậm chí đôi mắt đang trừng trừng nhìn Tiêu Hàn cũng khẽ nháy mắt, làm ra một động tác mà không có kẻ nào có thể nghĩ ra được. Huyết Y Đại Tướng lại cũng biết làm mặt quỷ!

Mà lúc này, hầu như tất cả mọi người đang xem đều kinh hãi thốt lên!

Thật ra không phải kinh ngạc vì việc Huyết Y Đại Tướng làm mặt quỷ, mà là cảnh tượng trước mắt mọi người quả thực quá quỷ dị, làm cho người xem khó lòng tin nổi!

Bởi vì ngay lúc này…

Quân Vô Ý đột nhiên nhảy vọt lên, đứng thẳng dậy, thân thủ vô cùng linh hoạt, mạnh mẽ. Ngay trong nháy mắt khi mũi kiếm kia đâm đến, Quân Vô Ý làm ra một động tác đơn giản đến cực điểm: Tung một cú đá mạnh vào bụng dưới của Tiêu Hàn!

Tiêu Hàn vốn ra tay cực kỳ thâm độc, muốn đoạt mạng đối thủ, bởi vậy tinh thần hắn tập trung hoàn toàn vào nửa thân trên của Tam gia, đối với nửa thân dưới kia tự nhiên không thèm để ý tới! Đối với một người hai chân tàn tật mà còn sợ hắn dùng hai chân tập kích ư? Đây chỉ là chuyện kẻ ngu mới nghĩ đến!

Nhất là lúc đánh bật kiếm khỏi tay Quân Vô Ý, Tiêu Hàn lại càng không lo ngại gì, ngay cả sự đề phòng với nửa thân trên cũng quẳng sang một bên. Hắn lúc đó đang định dùng tư thế của kẻ chiến thắng, chuẩn bị tùy ý lăng nhục, đùa bỡn đối thủ. Tựa như muốn nói với tất cả mọi người: Quân Vô Ý, cuối cùng ngươi cũng nằm dưới gót chân ta! Bất kể ta sử dụng thủ đoạn gì, đó cũng là bản lĩnh của ta, chỉ cần ta thắng, có thể tùy ý lăng nhục ngươi, đùa bỡn ngươi, thoải mái chém giết ngươi!

Có điều thằng ngốc Tiêu Hàn này nằm mơ cũng không ngờ rằng, kẻ tàn phế trước mắt lại thình lình đứng dậy, tung một cú đá! Hơn nữa lại nặng đến thế!

Quân Vô Ý sao có thể đá mình? Không phải hắn tàn phế sao? Hai chân tàn tật làm sao có thể đá được người? Hơn nữa người bị đá lại là ta?

Cú đá này lực đạo quả thực vô cùng mạnh mẽ, thân hình Tiêu Hàn bị đá văng lên giữa không trung như diều đứt dây. Kiếm quang quanh thân hắn cũng theo đà bay ngược ra sau, mà lúc này miệng mũi Tiêu Hàn đã trào ra máu tươi.

Nhưng ánh mắt của hắn lại tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Thậm chí ngay cả cái miệng há hốc vì khiếp sợ kia cũng không khép lại được! Sao lại như thế này? Không phải hắn đã tàn phế hơn mười năm sao? Vì sao hắn có thể đá ta một cú như vậy?

- Tại sao?

Mãi cho đến khi rơi xuống đất, cảm xúc mâu thuẫn, phẫn nộ, kinh ngạc của Tiêu Hàn mới bộc phát.

Quân Vô Ý cũng không đứng yên, một tiếng hô dài, thân hình đã như mũi tên nhọn phóng thẳng đến trước mặt Tiêu Hàn, giẫm mạnh một cước xuống ngực hắn. Tiêu Hàn đau đớn hét lớn một tiếng, lập tức vang lên tiếng "rắc rắc", một cây xương sườn của hắn đã bị bẻ gãy. Giờ phút này trong mắt hắn chỉ tràn đầy bối rối lẫn hoảng loạn, thanh Thần Binh Ngân Thành Bảo Kiếm kia đã tuột tay bay đi đâu mất rồi.

Nhưng Quân Vô Ý đâu rảnh rỗi để hắn có thời gian suy nghĩ kỹ càng. Hai nắm tay của Quân Tam gia đã hăng hái nện mạnh lên huyệt Thái Dương của Tiêu Hàn. Ngay khi hai nắm tay chạm vào mặt Tiêu Hàn, hai mắt Quân Vô Ý trong nháy mắt trở nên đỏ bừng!

Cái này, cái cảm giác sảng khoái này, là cảm giác khoái lạc khi đích thân báo thù sao?

Mười năm thù! Mười năm hận! Mười năm sinh ly tử biệt! Mười năm gánh chịu nỗi bi phẫn! Mười năm chia ly! Mười năm tàn phế!

- A!

Quân Vô Ý ngửa mặt lên trời cười một tiếng điên cuồng, tay đấm chân đá điên cuồng, nước mắt đã chảy dài trên mặt!

- Đại ca đại tẩu! Đệ báo thù cho hai người!- Nhị Ca! Là tiểu đệ đã sai với nhị ca!- Hai cháu! Các cháu có thấy không!? Có thấy không?- Dao Nhi! Dao Nhi của ta!

Hết thảy đều là do kẻ khốn nạn bỉ ổi này gây ra! Quân Vô Ý nước mắt tuôn rơi, gào thét trong lòng, rồi nắm chặt tay, đấm mạnh vào Đan Điền của Tiêu Hàn. Chỉ nghe "bạch bạch" liên hồi, một luồng khí lạnh như băng tản ra, Đan Điền của Tiêu Hàn cũng bị phá nát!

"Vút" một tiếng, thân hình của Tiêu Hàn văng ra ngoài. Mà giờ phút này thằng ngốc đó cũng chẳng còn cảm thấy đau đớn trên thân thể, hai mắt hắn vẫn trợn trừng, mang vẻ khó hiểu lẫn khiếp sợ, ngay cả khi đang bay giữa không trung, vẫn không ngừng gào to:

- Không thể nào! Không thể như thế được! Làm sao lại như thế? Đây không phải sự thật! Không phải thật!

Quân Vô Ý thở dốc một tiếng, trong nháy mắt đã lao đến tiếp tục!

Tiếng "ầm ầm" dồn dập, kịch liệt vang lên. Máu thịt bay tán loạn!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Phi Thăng
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN