Chương 434: Nói được thì làm được
- Yếu quá! Năng lực thừa nhận thực sự quá kém!
Quân Mạc Tà lặng lẽ đứng gần nơi Tiêu Bố Vũ vừa trình diễn. Việc Tiêu Bố Vũ đột nhiên tự bạo quả thực quá đỗi bất ngờ, dù bình tĩnh như đại thiếu gia cũng không phản ứng kịp. Tuy Tiêu Bố Vũ tự bạo vốn là để tự giải thoát, không hề có lực sát thương, nhưng biến cố bất thình lình này vẫn khiến đại thiếu gia bị ảnh hưởng, toàn thân tràn ngập máu đen.
Đại thiếu gia lau mặt, lắc đầu có chút bất mãn nói:- Sao lại dễ dàng tự sát như vậy? Đệ nhất nhân chỉ sau Chí Tôn, vậy mà ngay cả một chút năng lực thừa nhận cũng không có. Thủ đoạn của ca ca vẫn chưa dùng hết mà, đáng tiếc cái mông trắng như vậy, không thấy mọi người vẫn còn chưa đã nghiền sao? Con bà nó, vốn ta đang tính toán cho hắn thấy chắt trai của hắn bị cắt da đầu đổ thủy ngân, hay rút đầu hắn để óc hắn lòi ra... biết bao trò hay còn chưa thực hiện mà đã nổ tung rồi, thật là nhanh quá đi, chẳng có chút khí độ cường giả nào cả, quá kém, trăm nghe không bằng một thấy a, nản ghê...
Toàn bộ những người ở đây đều nghe thấy hắn nói đều muốn đứng hình, đồng tử co rụt lại, nhìn chằm chằm đại thiếu gia.
Mà người vừa được nhắc tới, Tiêu Phượng Ngô, giờ phút này hai cái đùi đang run bắn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, tựa như vừa được trát vôi.
Đúng lúc này, cỗ lực lượng vẫn bao phủ năm vị trưởng lão từ nãy giờ đột nhiên tiêu thất, lập tức trở lại bình thường như trước, biến mất không còn dấu vết gì.
Năm người tự nhiên cùng khôi phục hành động, nhưng ngay khoảnh khắc này, họ liền chia thành hai phe: Tiêu gia ba người giằng co với Hàn gia hai người, ánh mắt song phương nhìn nhau tràn ngập cừu hận tột độ!
Chỉ có ba vị trưởng lão Tiêu gia trong mắt còn có một chút hổ thẹn, nhưng cũng chẳng đáng là bao.
Tình cảnh năm người này hiện tại cũng không khác nhau nhiều lắm, đều bị cỗ áp lực khổng lồ kia ép cho toàn thân toát mồ hôi hột, mồ hôi thấm ướt nội y, sắc mặt mệt mỏi tới cực điểm. Hiển nhiên việc kháng cự lại cỗ lực lượng này trong thời gian dài như vậy đã tiêu hao hết toàn bộ thể lực, nhưng mỗi người đều gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, quả thực hận không thể một ngụm nuốt trọn những người trước đây vốn là huynh đệ vào bụng!
- Họ Tiêu các ngươi ngon lắm! Hảo tâm kế, kế hay! Quả nhiên là hảo!
Tam trưởng lão tức giận dị thường, thở phì phò liên hồi, hai mắt như có ngọn lửa thiêu đốt:- Thành chủ đại nhân, qua nhiều năm như vậy, đối với Tiêu gia xưa nay vẫn luôn lễ độ, khiêm nhượng, không thể tưởng được thế nhưng lại dưỡng hổ di họa. Phi, nói là dưỡng hổ đều là giày xéo vạn thú vương, căn bản chính là nuôi một đám chó sói! Các ngươi còn mặt mũi nào mà sống trên đời nữa à?
Bát trưởng lão nghiêng mặt đi, hừ lạnh một tiếng, nói:- Hàn Phi Vân, ngươi muốn làm gì?
Tam trưởng lão tức giận đến cả người run lên, không khách khí nói:- Các ngươi Tiêu gia tự mình gây chuyện, các ngươi nói ta muốn làm gì? Ta mà là các ngươi đã sớm tìm cây mà treo cổ rồi! Sao còn không biết xấu hổ, lấy oán trả ơn!
- Muốn chúng ta tự sát? Chỉ bằng vào Hàn Phi Vân ngươi vẫn chưa đủ tư cách! Hừ hừ, chờ về tới Ngân Thành, hai nhà cùng so sánh, Hàn gia các ngươi chưa chắc đã chiếm được thượng phong!
Bát trưởng lão lạnh lùng nhìn hắn, cười lạnh nói.
- Có tư cách hay không, thử qua mới biết được!
Tam trưởng lão Hàn Phi Vân nét mặt già nua nghiêm lại, đột nhiên dựng lòng bàn tay, quát:- Thất Kiếm! Bày trận! Hành sử gia pháp! Đem ba tên phản nghịch Tiêu gia bắt lại! Tuyết Đồng, liên thủ cùng Thất Kiếm đồng loạt ra tay, ba tên phản nghịch này quả nhiên miệng cọp gan thỏ, không chịu nổi một kích!
Bát trưởng lão nhất thời biến sắc. Giờ phút này, thực lực có thể nói vừa nhìn là hiểu ngay. Lúc trước, khi ngũ đại trưởng lão chịu đựng sự áp chế của cỗ áp lực cường đại bí ẩn, công lực Thần Huyền giờ cũng chẳng còn bao nhiêu, có thể nói là lúc suy yếu nhất.
Nhưng lúc này, cũng là ba đấu hai, tính ra vẫn chiếm lợi thế. Thất Kiếm liên thủ uy thế rất mạnh, bình thường Thần Huyền cũng không địch nổi, nhưng lúc này bởi vì vừa mới đại chiến với cường giả thảo nguyên Ưng Thần Ưng Bác Không, nên cũng có người bị thương. Ngay cả bảy người liên thủ, cũng chưa chắc có thể bắt được Tiêu gia ba vị trưởng lão.
Nhưng Hàn gia bên này vẫn còn một Thiên Huyền trung giai cao thủ không bị tổn hại chút nào là Mộ Tuyết Đồng!
Nếu ngày thường, Mộ Tuyết Đồng mặc dù cũng có Thiên Huyền thực lực cũng làm sao có thể lọt vào trong mắt mấy vị Thần Huyền, nhưng thế sự thay đổi. Ngày thường không khác gì con kiến, nhưng giờ phút này lại là con át chủ bài hết sức quan trọng!
Chẳng lẽ Ngân Thành nội chiến, lại do Mộ Tuyết Đồng định đoạt?
Đúng lúc này, một âm thanh vô cùng bình thản vang lên:- Có đủ tư cách hay không, thật đúng là khó mà nói a. Chuyện ở đây tạm thời do ta định đoạt đi! Sự sống chết của Tiêu gia, dĩ nhiên không phải do các ngươi định đoạt nữa rồi, nhưng cũng không đến lượt Hàn gia có thể quản!
Dưới tình huống này, còn có thể dùng ngữ khí đó nói chuyện, ngoại trừ Quân đại thiếu gia ra, còn ai vào đây nữa!
Thân hình đại thiếu khẽ bay lên, đột nhiên biến mất giữa không trung, thoắt cái đã xuất hiện trước mặt Tiêu Phượng Ngô, khẽ vươn tay tóm lấy cổ Tiêu Phượng Ngô, như mây trôi nước chảy nhẹ nhàng rút đi, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh của hắn khi nắm cổ Tiêu Phượng Ngô. Chỉ trong nháy mắt, đại thiếu đã trở lại vị trí cũ, điểm khác biệt duy nhất chính là trong tay hắn có thêm một người!
Tiêu Phượng Ngô sớm bị chuyện vừa rồi khiến gân cốt rã rời, mắt thấy Quân Mạc Tà quỷ dị hiện ra trước mặt nhưng cũng không còn sức lực để chống cự!
Nhìn thấy Quân Mạc Tà nắm cổ Tiêu Phượng Ngô, giống như dắt một con gà đang đợi làm thịt, tam vị trưởng lão Lục, Bát, Cửu nhất thời đều nóng nảy, chẳng còn bận tâm đến thân thể suy yếu, đồng thời bước ra một bước:- Quân Mạc Tà, oan có đầu nợ có chủ, Phượng Ngô cũng không có đắc tội Quân gia các ngươi, ngươi đừng vội ỷ lớn hiếp nhỏ, liên lụy người vô tội!
Thật cũng khó trách ba vị Tiêu gia trưởng lão sốt ruột, không riêng Hàn gia không có con trai, Tiêu gia này trai tráng tuy không ít, nhưng người có tiền đồ thì chẳng được bao nhiêu, trừ Tiêu Phượng Ngô ra cũng không còn mấy người, mà Tiêu Phượng Ngô vẫn là trẻ nhất, lại còn có tư chất cực tốt!
- Ta ỷ lớn hiếp nhỏ hồi nào? Bổn công tử năm nay còn chưa đến mười bảy tuổi, thiếu gia nhà ngươi năm nay cũng đã hai mươi rồi? Oan có đầu nợ có chủ? Những lời này lại có thể do Tiêu gia các ngươi nói? Các ngươi không phải trước giờ đều là giận cá chém thớt sao? Không phải thích thì làm, không thích thì thôi sao? Chẳng lẽ vừa rồi Tiêu Bố Vũ theo lời các ngươi nói đều là bịa đặt sao, các ngươi hoàn toàn không biết chuyện gì ư? Cho ta xin đi các vị đại nhân!
Quân Mạc Tà dùng ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt nghênh ngang mắng.
Theo lời hắn nói, bốn phía nhất thời vang lên một tràng âm thanh, trong đó thậm chí còn có Ngân Thành Thất Kiếm, khẽ cười lạnh một tiếng!
- Tiêu gia vì bản thân tư oán, mấy trăm vạn sinh linh vì các ngươi mà lưu lạc, khiến hơn mười vạn người chịu khổ! Cái này cũng chưa tính là gì, các ngươi còn hại vô số hài đồng. Hiện tại, các ngươi cư nhiên còn mặt mũi mà nói cái gì là oan có đầu nợ có chủ!
- Ai cũng có thể nói câu này, chỉ riêng Tiêu gia các ngươi nói ra những lời này là không thể chấp nhận được!
Quân Mạc Tà ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn bọn họ, lặng lẽ nhưng mang theo sát khí, chậm rãi nói:- Ta từng nói với Tiêu Bố Vũ, phàm là người của Tiêu gia, ta tuyệt sẽ không bỏ qua một ai! Nếu đã không tin, cần gì phải hứa hẹn. Bổn công tử tuyệt không phải kẻ thất tín, nhất định nói được làm được! Ngay cả lời hứa với người chết, cũng không thể thất tín được a!
Lục trưởng lão bị đại thiếu gia trêu chọc, tức giận đến cả người phát run, miễn cưỡng đề khí, hét lớn một tiếng đánh tới. Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng, tiếng "răng rắc" vang lên, Tiêu Phượng Ngô kêu thảm thiết hơn cả heo bị làm thịt, vai trái bị Quân Mạc Tà bóp chặt!
- A, không nên, không cần cắt da đầu đổ thủy ngân, van cầu đại ca mà, van cầu Quân đại ca, Quân lão gia, Quân tổ tông oa oa…
Tiêu Phượng Ngô đau nhức, đột nhiên cầu xin tha thứ, càng nói càng đau càng nói càng sợ, đột nhiên oa một tiếng khóc lên, nước mắt tung hoành, những gì nên nói hay không nên nói đều tuôn ra hết.
Lục trưởng lão nhất thời thân hình khựng lại, kinh hãi gầm lên:- Quân Mạc Tà, ngươi thật đê tiện!
Quân Mạc Tà cười ha ha, nói:- Đê tiện? Ngươi lại có thể không biết xấu hổ nói ta đê tiện? Khi các ngươi tàn sát mấy vạn người vô tội có nghĩ đến đê tiện không? Các ngươi đem hậu nhân trung thần lương tướng, những hài tử ngây thơ biến thành phế nhân, có nghĩ tới thế sự chuyển vần không? Như thế nào đến lượt người nhà các ngươi bị hại, liền nói người ta đê tiện? Những việc ta làm hôm nay có thể sánh với những gì các ngươi đã làm trước đây sao?
Trong tiếng hắn cười lớn là tiếng Tiêu Phượng Ngô kêu gào thảm thiết hòa lẫn. Tiếng xương gãy không ngừng vang lên, tứ chi đứt lìa, thân thể mềm nhũn đổ vật xuống, âm thanh gần như là rên rỉ. Lục trưởng lão gầm lên giận dữ, điên cuồng lao tới. Quân Mạc Tà nhìn thấy Lục trưởng lão, đột nhiên tóm lấy gáy Tiêu Phượng Ngô mà ném tới. Tiếng "răng rắc" vang lên thanh thúy, xương cổ cũng đã bị vặn gãy lìa…
Mà Quân Mạc Tà phi thân mãnh liệt lao tới theo sau thân hình Tiêu Phượng Ngô! Như cuồng phong thiểm điện!
Lục trưởng lão chấn động, hắn đang lao tới, thân hình Tiêu Phượng Ngô lại lao đến trước mặt. Trong lúc cấp bách, hắn đành đưa tay ra đỡ lấy thân hình Tiêu Phượng Ngô, lại nghe thấy tiếng gió vù vù sát bên. Quân Mạc Tà theo sau đuổi tới.
Đã nhìn thấy Quân Mạc Tà cùng Tiêu Bố Vũ chiến đấu, Lục trưởng lão làm sao không biết Quân Mạc Tà có thân pháp như quỷ mỵ, hơn nữa chính mình sức lực đã cạn kiệt, công lực thua kém ngày thường, nào dám khinh thường. Nắm chắc thời cơ, dứt khoát không đỡ lấy thân hình của Tiêu Phượng Ngô, bản thân hắn chợt lóe sang bên trái, trước tiên rút ra trường kiếm, đón gió run lên, kiếm khí khắp trời tựa như hoa tuyết xuất hiện!
Hắn vừa rút ra trường kiếm, thi triển Ngân Thành Tuyệt Kiếm, lại đột nhiên nghe thấy tiếng "Phanh" rồi "răng rắc" vang lên, đã thấy thân hình Tiêu Phượng Ngô chuyển hướng bay về phía mình. Quân Mạc Tà đột nhiên đá một cước, khiến hắn thay đổi phương hướng, tiếp tục bay về phía Lục trưởng lão.
Một cước này, ngoài việc thay đổi phương hướng, cú đá này còn trúng vào eo Tiêu Phượng Ngô, nhất thời khiến thắt lưng hắn hoàn toàn bị phá nát! Đến bây giờ, Tiêu Phượng Ngô ngoại trừ khuôn mặt coi như hoàn hảo, toàn thân hầu như giống y hệt Tiêu Hàn!
Hoàn toàn phế đi!
Lục trưởng lão tránh cũng không thể tránh, nếu cứ mạnh mẽ xuất kiếm, người đầu tiên chịu xui xẻo chính là Tiêu Phượng Ngô. Vội vàng dốc toàn lực hóa giải, một tay đón lấy Tiêu Phượng Ngô. Lục trưởng lão là nhân vật cỡ nào, vừa ngừng tay liền nhận ra thảm trạng của Tiêu Phượng Ngô, không khỏi giận tím mặt, kinh hãi kêu lên:
- Quân Mạc Tà, ngươi thật là tâm ngoan thủ lạt!
Nhưng sau khi hắn nói xong mấy lời này, liền phát hiện một việc khiến hắn sợ ngây người!
**Dị Thế Tà Quân**Tác giả: **Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4: **Phong Tuyết Ngân Thành**
Đề xuất Voz: Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp