Chương 433: Vô cùng nhục nhã!

Tình cảnh hiện tại, Quân Mạc Tà muốn đoạt mạng Tiêu Bố Vũ dễ như trở bàn tay, nhưng nếu để lão cầm thú này chết đi một cách dễ dàng như vậy, Quân Mạc Tà cũng cảm thấy tự thân trở thành tội nhân thiên cổ.

Cho dù muốn Tiêu Bố Vũ chết, cũng phải để cho hắn lưu lại tiếng xấu muôn đời, lưu danh thiên cổ, cho dù hóa thành quỷ, cũng chẳng thể an bình! Ít nhất cũng phải khiến những người đã khuất khi nhìn thấy quỷ hồn của Tiêu Bố Vũ cũng cảm thấy hả lòng hả dạ.

Ngay cả khi bọn họ không thấy, Quân Mạc Tà cũng sẽ cảm giác mình đã làm không sai.

Ác nhân phải có ác nhân trị!

Vì vậy Quân Mạc Tà dù mệt mỏi, nhưng vẫn kiên trì!

– Sẽ có phần thưởng lớn? Thoát y vũ? Ta không biết nhảy a!

Tiêu Bố Vũ bẽn lẽn, ngượng ngùng. Với phong thái thế ngoại cao nhân của hắn, làm sao có thể làm như vậy?

– Thoát y vũ, chính là ngươi vặn vẹo mông, sau đó cởi một món quần áo, lại tiếp tục vặn vẹo mông, tiếp tục cởi một món đồ, thẳng đến khi cởi hết mới thôi. Ừ, tất cả mọi người sẽ thưởng cho ngươi, còn là thưởng lớn nữa. Ngươi nhất định sẽ không thất vọng đâu, làm đi, ân, thật là ngoan.

Quân Mạc Tà hướng dẫn từng bước, thanh âm vô lại kết hợp với ánh mắt vô cùng ác độc!

– Ân, ta muốn được thưởng, ta múa…

Tiêu Bố Vũ thật biết điều đáp một tiếng, ngốc nghếch ngơ ngác đứng dậy, ngay trước mặt Quân Mạc Tà, trước mấy trăm ngàn ánh mắt của mọi người, bắt đầu vặn eo lắc mông, lắc lắc mông, bắt đầu cởi quần áo…

Khiến một vị Thần Huyền Tứ Phẩm cao thủ danh chấn thiên hạ thực hiện thoát y vũ trước đám đông, Quân Mạc Tà cũng có thể nghĩ ra, không thể không nói đây là kế sách độc nhất của Quân Mạc Tà. Cho dù là người da mặt dày, cũng sẽ xấu hổ vô cùng!

Nói đến chuyện này, dù là Thần Huyền cao thủ đã thành danh, so với mối thù giết cha thì cách thức khiến cho kẻ thù phát điên, nhục nhã tột cùng như thế này cũng chưa tính là gì!

Mà loại nhục nhã này, cho dù có bắt Tiêu Bố Vũ làm thêm mấy chục lần cũng không đủ để Quân Mạc Tà cảm thấy hả dạ!

Hắn đáng phải chịu như thế!

Mọi người đang xem cũng tròn mắt kinh ngạc, quần áo trên người Tiêu Bố Vũ dần dần trút bỏ, từng cái từng cái bay đi…

Trường bào ly thể bay ra…

Quần áo trong bay đi…

Hộ giáp ném ra…

Quần cũng bay…

– Đúng, đúng, động tác tiếp tục phong tao thêm chút nữa, tiếp tục nhu tình, tiếp tục mạnh mẽ một chút, vậy mới có cảm giác, đúng, đúng, được rồi, tiếp tục dịu dàng một ít, mông vặn vẹo thêm chút nữa, như vậy ta mới có thể vừa lòng. Đúng đúng, theo nhịp gõ của ta…

– Cắc cùm cum, cắc cùm cum, cắc cắc cắc cùm cum…

– Đúng đúng, quá thông minh, rất có tiết tấu, ngoan thật…

Quân Mạc Tà trên mặt hiện lên biểu tình ác độc, ôn nhu chỉ đạo, tinh tế tỉ mỉ chỉ điểm.

Một lão đầu râu bạc, tiên phong đạo cốt như vậy mà đứng trước đám đông, trên mặt lộ vẻ tươi cười mê hoặc, ngón tay vểnh cao, điệu bộ lẳng lơ, cái mông uốn éo xoay xoay như được điều khiển bằng động cơ điện…

Trên người Tiêu Bố Vũ chỉ còn lại một cái khố nhỏ, quần áo đã sớm bay hết, đứng trong gió lạnh nhưng dường như không cảm thấy lạnh, trên mặt còn có nét vui vẻ, thậm chí ngượng ngùng cùng tự hào, giống như hắn – một vị lão nam nhân – biểu diễn thoát y vũ trước đám đông, là một việc cực kỳ vẻ vang, cực kỳ quang vinh.

Không thể không nói, Tiêu Bố Vũ tuy đã quá trăm tuổi nhưng thân thể vẫn cường tráng cực kỳ, toàn thân cơ bắp săn chắc, tuyệt không có chút dấu hiệu lão hóa, nhìn qua như làn da của trung niên, thậm chí có thể so với một thiếu niên tráng kiện nữa.

– Thật là biết cách bảo trì a…

Ưng Bác Không đứng một bên cũng nuốt nước miếng một cái.

Theo một lần xoay mông, chiếc nội khố cuối cùng còn lại trên người Tiêu Bố Vũ cũng bị cởi ra, hùng vật ngạo nghễ đứng dậy, quả nhiên thật là hùng dũng, hiên ngang phô bày trước mặt mọi người, ẩn ẩn trong “bụi cỏ” rung rung đắc ý, như muốn cưỡi ngựa phóng thương, nhìn quanh toàn trường.

– Ặc ặc…

Cả đám người đang xem đến nhướng mày, đầu cũng to lên, kinh hãi thốt:

– Oaaa, thật là hùng vĩ a, bội phục!

Toàn trường vây xem cũng hưng phấn:

– Thần Huyền đúng là Thần Huyền a!

Đột nhiên một tiếng kêu sợ hãi ngoài ý muốn vang lên.

Hàn Yên Mộng ngượng ngùng đỏ mặt, vội che kín mặt. Một tiểu nha đầu như nàng, làm sao từng chứng kiến cảnh tượng này? Tuy hiện tại cực kỳ hận Tiêu Bố Vũ, nhưng giờ khắc này vẫn là không chịu nổi:

– Á, ghê quá…

Một tiếng kêu này cũng phá hủy mọi chuyện!

Tinh thần lực của Quân Mạc Tà đột ngột chấn động dị thường, một cảm giác choáng váng, hoa mắt, uể oải dâng lên trong lòng, khiến Nhiếp Hồn Đại Pháp đối với Tiêu Bố Vũ nhất thời đình trệ.

Tiêu Bố Vũ trong tay đang cầm chiếc nội khố rách nát, đang muốn ném đi. Ánh mắt xoay chuyển, thần trí khôi phục!

Gió lạnh thổi qua, vị Thần Huyền cao thủ này ngay lập tức nhận ra hoàn cảnh khốn cùng của bản thân, nhất thời ngây người! Toàn thân hắn lại trần như nhộng! Bộ vị bí ẩn nhất cũng phơi bày trước toàn trường, “cái kia” đang ngạo nghễ đón gió!

Thậm chí ngay cả đồng bọn của mình, Ngân Thành Thất Kiếm cũng bàng quan, ánh mắt chăm chú nhìn hắn, thậm chí còn mang theo thái độ đồng tình. Mặt khác, vài vị trưởng lão, ngoại trừ mấy người trưởng lão Tiêu gia có vẻ mặt cầu xin thương xót, còn lại đều đang nổi giận nhìn hắn, ánh mắt Tam Trưởng lão cùng Ngũ Trưởng lão cơ hồ muốn một phát cắn chết hắn.

“Vì sao chúng bạn lại xa lánh ta đến thế?” Tiêu Bố Vũ trong lòng bỗng nhiên quay cuồng, nhất thời nhớ lại những đoạn đối thoại giữa hắn cùng Quân Mạc Tà trong khoảng thời gian vừa rồi.

“Hỏng bét rồi!”

– A a a…!

Một tiếng kêu sợ hãi thảm thiết tới cực điểm, Tiêu Bố Vũ khụy xuống đất, vội vàng dùng tay che thân thể. Nhưng bàn tay hắn quá nhỏ bé, che kín phía trước thì hở phía sau. Chiếc nội khố thì sớm đã bị chính hắn xé nát, căn bản không thể dùng. Hơn nữa, mọi người đều đã nhìn thấy hết, dù có tiếp tục che cũng chẳng còn tác dụng gì.

Cho dù có dùng tốc độ như sét đánh để che lại, thì cũng không còn kịp nữa rồi.

– Bốp bốp bốp…

Quân Mạc Tà lạnh lùng vỗ tay, giọng điệu mỉa mai, cười quái dị nói:

– Không sai không sai, chư vị ở đây thật có diễm phúc a, lại có thể may mắn được thưởng thức tuyệt đại cao thủ Tiêu Bố Vũ Nhị Trưởng lão trong hai đại cao thủ Hành Vân Bố Vũ của Phong Tuyết Ngân Thành thực hiện màn thoát y vũ tươi đẹp như thế. Chuyện vinh quang, may mắn bậc này, tin tưởng người bình thường cho dù sống lâu thêm mười đời nữa cũng chưa chắc có thể nhìn thấy a ha ha ha!

– Từ xưa đến nay, dám ở trước mặt thiên quân vạn mã cởi truồng khiêu vũ, cũng chỉ có một mình Tiêu Trưởng lão thôi a! Có dũng khí hiến thân vì nghệ thuật như vậy, thật khiến bổn thiếu gia khâm phục a ha ha ha…

Tướng sĩ bốn phía sớm đã nghe danh những việc ác của Tiêu gia Phong Tuyết Ngân Thành, căm hận thấu xương. Đến khi nghe Quân Mạc Tà nói như thế nhất thời đồng loạt lớn tiếng hô to:

– Hay!

– Thật không ngờ lão gia hỏa này tuổi tác cao như vậy rồi… Cư nhiên mông vẫn trắng nõn thế này, hắc hắc…

Một người lên tiếng nói.

– Chẳng lẽ so với mông ngươi còn trắng hơn?

Một vị khác hỏi lại.

– Ta so với người ta vẫn còn kém xa. Người ta là Trưởng lão Ngân Thành, lại là Thần Huyền cường giả a. Cái mông trắng nõn như vậy, ta mà được sờ thì ha ha ha… Ngươi thử nghĩ xem, chỗ đó nếu không phải do nhiều người “chà xát” thì có thể trắng như vậy sao? “Chà” tới “chà” lui làm láng da mông, mất lớp da ngoài, không trắng cũng phải trắng a…

– Nhưng sao nhiều người “chà xát” mà “chỗ đó” vẫn không trắng a…

Càng nhiều người thấy thú vị, người bàn tán càng đông.

– Khụ khụ… Ta đây làm sao biết… Không chừng do Tiêu Nhị Gia cũng “đủ sống”, nên chỉ “bán lỗ nhị” thôi ha ha ha…

– Có đạo lý. Không biết khi nào thì Nhị Gia mở cửa “khai trương” nghề “đứng vẫy” vậy ta? Ta cũng muốn đi ủng hộ…

– Phi! Dù sao người ta cũng là Thần Huyền cường giả, thu phí chỉ sợ không thấp đâu. Làm sao có chuyện “miễn phí” như bây giờ được? Đến lúc đó ngươi đủ tiền trả không?

– Giá của Thần Huyền khẳng định là kinh người, ta cũng không đủ sức. Bất quá ta không hiểu, Ngân Thành Tiêu gia, nhà lớn nghiệp lớn lại để trưởng bối đi “bán” cái đó? Chắc là do ham muốn cá nhân của Nhị Gia, hắn cũng ham muốn cái việc này a!

– Có đạo lý, hẳn là như vậy. Nếu không, mông hắn làm sao lại trắng đến thế? Cái mông trắng nõn nà như vậy, vừa rồi còn xoay xoay, quả thực là “dụ người” quá đi, ta cũng thấy thú tính sôi trào rồi đó!

– Đâu có, đâu có. Tiêu Nhị Gia lúc đó cần nhiều người, mà lúc đó chỉ có một mình ngươi làm sao ứng phó nổi? Tiêu Nhị Gia huyền công cao cường, nghe nói là chỉ dưới Chí Tôn thôi, “phương diện” kia khẳng định là rất “mạnh mẽ” a. Cho dù muốn bỏ qua nhưng cũng không thể bỏ, nhịn cũng không thể nhịn nổi, vạn lần không được khinh thường a. Đến lúc đó ta và ngươi một trước một sau, một cao một thấp, trước sau cùng đánh, song “kiếm” hợp bích, tất nhiên có thể làm cho Tiêu Nhị Gia vừa lòng a…

– Không sai, không sai. Phòng ngừa vạn nhất nửa đường buông vũ khí đầu hàng, ta dứt khoát mang theo một cây gậy trúc, chứ nhất quyết không xài mộc côn, chuẩn bị lỡ khi cần đến thì có cái mà dùng. Ngươi cũng cẩn thận, người ta Tiêu Nhị Gia vốn là đệ nhất nhân chỉ dưới Chí Tôn đó nha!

– A! Cao kiến a, hảo thủ đoạn, quả nhiên không hổ là Huỳnh Quách Tham Tướng a, chưa bao giờ đánh trận mà không nắm chắc phần thắng a. Như thế tất nhiên có thể hầu hạ Tiêu Nhị Gia, làm Tiêu Nhị Gia sung sướng a!

– Đâu có đâu có, quá khen quá khen. Ta cũng không còn biện pháp nào khác a, vạn nhất hầu hạ không tốt Tiêu Nhị Gia, hắn không thoải mái, sẽ tìm vợ con chúng ta gây phiền phức thì sao? Ngàn vạn lần đừng hoài nghi, người ta tuyệt đối có thể làm được, ngựa quen đường cũ mà ha ha ha…

– Ha ha ha, anh hùng đồng chí hướng, như nhau cả thôi…

Từng nhóm, từng nhóm quân lính bàn tán, lời lẽ càng lúc càng ô uế, vô đạo đức, khiến Tiêu Bố Vũ tức giận đến mức muốn hộc máu.

– A a a a…

Thanh âm cực kỳ bi thống, Tiêu Bố Vũ chống tay đứng dậy, thân thể dần đỏ ửng như tôm luộc, lồng ngực phập phồng như bong bóng xì hơi…

– Ta, Tiêu Bố Vũ cả đời tung hoành thiên hạ, không thể ngờ lại trúng kế, bị dồn đến bước này, một đời Thần Huyền Tứ Phẩm võ giả, lại phải khỏa thân múa cho đám con kiến này xem. Thù này, hận này, đời đời kiếp kiếp cũng không thể quên!

Tiêu Bố Vũ ngửa mặt lên trời rống to, từng sợi tơ máu theo khóe mắt, khóe miệng của hắn chảy ra.

– Quân Mạc Tà! Ngươi chờ đó! Ta dù hóa thành quỷ, cũng sẽ tìm ngươi để giải mối nhục này!

Tiêu Bố Vũ thê lương quát to một tiếng. “Ầm!” Thân thể hắn đột nhiên nổ tung thành một đám huyết bột, gió lạnh khẽ thổi liền tan biến vào hư vô!

Dưới sự nhục nhã tột cùng này, Tiêu Bố Vũ mất hết danh dự, một đời cường giả, hắn không còn gì để mất nên đành dùng phương thức cực đoan nhất để giải quyết mối căm phẫn của mình.

Hắn thậm chí không tự bạo để “đồng quy vu tận” cùng địch nhân, bởi vì hắn chỉ muốn mau chóng khiến thân thể mình hóa thành hư vô, mau chóng kết thúc sự nhục nhã tột cùng này. Do đó, khi đến thời khắc bạo phát, hắn lập tức tự hủy không chút chần chờ.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Thượng Thần Đế (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN