Chương 441: Ngươi theo bên nào
Hắn tiếp lời, một mạch trôi chảy, thậm chí liệt kê mười lăm tội lớn nghịch thiên của Quân gia lão gia tử! Quả thực, không diệt trừ lão gia tử chính là không hợp lẽ trời, không trừ lão gia tử thì vạn chúng sinh ắt gặp bất hạnh!
Trong số đó, có một ý tứ rành mạch: Quân Chiến Thiên từng đem binh mã đến các phủ đệ quan chức, lấy cớ tìm bắt nghi phạm để uy hiếp họ phải lập tức dời đi, rồi ngay lập tức san bằng và chiếm dụng phủ đệ của người ta làm của riêng.
Mà mười lăm tội ấy đều là trọng tội, trong đó, cháu của Quân Chiến Thiên là Quân Mạc Tà có ý chiếm đoạt và lăng nhục chị dâu, quả thực không bằng loài cầm thú; còn Quản Thanh Hàn, thân là cháu dâu Quân gia, lại dụ dỗ em chồng, không biết liêm sỉ, làm bại hoại gia phong, tiếng xấu hạ lưu dâm đãng vang xa, thực sự không từ ngữ nào có thể diễn tả hết.
Hoàng đế bệ hạ cau chặt mày, nhìn tên lão già này, quả thực rất không kiên nhẫn.
- Thần cho rằng Quân Chiến Thiên tội ác tày trời, là loạn thần tặc tử, phải tức khắc đem ra Ngọ Môn chém đầu răn chúng! Quân Vô Ý hoang dâm vô sỉ, coi thường quân quy, phải lập tức cách chức điều tra, giam vào thiên lao, tùy ý tam tư hội thẩm, xử phạt mức cao nhất theo pháp luật! Về phần Quân Mạc Tà, hành vi bỉ ổi, xấu xa dơ bẩn đến cực điểm, phải xử lăng trì, lấy đó làm điều răn cho vạn dân! Quản Thanh Hàn không tuân thủ nữ tắc, không biết liêm sỉ, phải ban thưởng một ly rượu độc, một mảnh lụa trắng. Chỉ có như vậy mới làm thế gian thấy rõ quy củ của Thiên Hương thành ta!
Kẻ lão già này quả thực quá độc ác. Lại muốn diệt sạch cả Quân gia!
Một bên, Độc Cô Tung Hoành cùng con trai khẽ nhếch mép, trong lời nói của hắn không có câu nào trực tiếp nói diệt tộc, nhưng hình phạt như vậy, so với xét diệt tộc còn độc ác hơn! Quân gia già trẻ tổng cộng ba người, lại đều bị hắn điểm mặt gọi tên, đều muốn đẩy lên đoạn đầu đài!
Quân Chiến Thiên gục đầu xuống gối, không màng đến xung quanh, dường như đang ngủ.
- Thần tán thành!
- Thần cũng tán thành!
Chỉ trong thoáng chốc, trên đại điện đã có một đám người quỳ gối, sôi nổi yêu cầu hoàng đế nghiêm trị Quân gia.
Vài đại thế gia khác trong triều còn không ít người ngước lên nhìn đầy do dự, đoán xem tình hình sẽ diễn biến ra sao.
Mặt mày hoàng đế bệ hạ càng lúc càng nhíu chặt.
- Bệ hạ, thần cho rằng những năm gần đây, Quân Chiến Thiên có xu hướng bao che khuyết điểm, sớm đã đánh mất tư cách và phong thái của một trụ cột quốc gia. Nếu có thể mượn cơ hội này diệt trừ Quân gia, lấy lại tác phong và kỷ luật triều cương thì đối với cơ nghiệp muôn đời của Thiên Hương ta thực sự là một điều đại tốt.
Lời nói của kẻ này khiến Quân lão gia tử cũng không khỏi nhướng mày nhìn lên.
Sớm biết rằng chắc chắn sẽ có kẻ không bỏ qua cơ hội này mà không ngừng bỏ đá xuống giếng, té nước theo mưa nhưng lại không ngờ người đầu tiên đứng ra lại là hắn!
Chính là gia chủ Tống gia, tướng quân đế quốc, Nhất Đẳng Hầu tước, Tống Đức Hải!
- Tống Hầu gia nói rất có lý, thần tán thành.
Gia chủ Mạnh gia Mạnh Hữu Vĩ đứng dậy, vẻ mặt bi phẫn đến kịch liệt!
- Quân Chiến Thiên hiện giờ đã là tội đồ của đế quốc, không diệt trừ thì khó an thiên hạ, khó mà giữ vững triều cương, chưa diệt trừ thì khó mà thu phục lòng người trong thiên hạ! Mong Bệ hạ nén thương đau, sớm hạ quyết đoán!
- Mong Bệ hạ nén thương đau, sớm hạ quyết đoán!
Mọi người tại chỗ đồng thanh hô to, thanh âm vang vọng khắp nơi.
Bảy thế gia kinh thành, hôm nay đều tề tựu tại đây, trừ Mộ Dung thế gia và Đường gia mấy năm gần đây có quan hệ mật thiết với Quân gia nên đứng ngoài không lên tiếng, những nhà khác đều đứng ở phe đối lập Quân gia. Nhưng có một điều ngoài dự kiến của mọi người là Lý gia – đối thủ lớn nhất của Quân gia tại triều đình này – lại không hề lộ diện.
- Việc này sự tình trọng đại! Ngày mai tiếp tục thương nghị!
Hoàng đế bệ hạ trầm giọng quát:
- Các khanh bình thân!
Hoàng đế bệ hạ mượn cớ bãi triều để rời đi, nhưng lại nghe Khổng lão phu tử tấu.
- Bệ hạ xin dừng bước, Bệ hạ xin dừng bước, mong Bệ hạ sớm hạ quyết đoán! Việc quyết định này không thể tiếp tục chần chờ, cái gọi là không nên trì hoãn mà trì hoãn tất sẽ gây loạn, Bệ hạ anh minh thần vũ nên chú ý!
Khổng Lệnh Dương vẫn không đứng dậy, dập đầu tấu trình, ý tứ rất rõ ràng: hôm nay nếu không xử lý Quân gia, chúng thần sẽ không đứng dậy.
Hoàng đế nhíu chặt đôi lông mày, lời nói buông qua kẽ răng:
- Đột nhiên hôm nay trẫm cảm thấy không khỏe. Bãi triều!
Sau đó phẩy tay áo đứng dậy, nhanh chóng rời đi như làn khói. Các ngươi thích quỳ cứ quỳ, quỳ cái rắm, muốn uy hiếp trẫm à, đầu óc bị úng nước rồi sao!
Bình tĩnh mà xem xét, Hoàng đế bệ hạ hiện tại cũng rất muốn mượn cớ này để xử lý Quân gia, nhưng hắn không dám! Là vua của một nước, hắn hiểu có những chuyện có giới hạn của nó. Hoặc là bọn hủ nho đó không thể tưởng tượng được, hoặc là bọn hắn có nghĩ tới, song lại cho rằng không có gì lớn.
Nhưng Hoàng đế lại biết, Quân gia một nhà bốn soái, ở quân đội có lực ảnh hưởng lớn đến mức nào! Hắn nhắm mắt cũng có thể nghĩ ra được, nếu ngày hôm nay bắt đầu động vào Quân gia, vả lại không nói trước là có thể đụng vào lão gia tử hay không, nhưng chắc chắn chưa đến hừng đông có thể có tin tức binh biến truyền đến, trong vòng vài ngày, ít nhất có năm sáu chỗ tin tức khởi nghĩa vũ trang như thế!
Như vậy, Thiên Hương quốc làm sao bây giờ?
Huống chi, hiện tại Quân gia nói xử lý là có thể xử lý sao? Xem dễ như trò chơi sao? Nếu có thể xử lý, trẫm đã xử lý sớm rồi, còn đợi các ngươi tới lên mặt dạy đời sao?
Hoàng đế nổi giận mà đi, số đông đại thần cũng sôi nổi lui ra ngoài. Quân Chiến Thiên trong đại điện vẫn mắt lão lim dim, nhưng vừa ra khỏi lại khỏe khoắn như vâm, cứ thế dẫn đầu bước đi. Đối với lời buộc tội nhằm vào mình của bọn hủ nho, Quân lão gia tử hoàn toàn từ đầu đã không hề để tâm, nửa điểm cũng không!
Nếu trận này có Mộ Dung gia và Lý gia cũng tham dự, đây mới thực sự là cục diện ác liệt nhất. Nhưng trước mắt chỉ là một trận cỏn con, thực sự không kích thích được tâm tình chiến đấu của lão gia tử.
- Quân Chiến Thiên, ngươi nuôi mà không giáo, cháu ngươi làm việc ác, còn mặt mũi nào sống trên trời đất này? Ngươi chờ xem, ngươi tất nhiên sẽ có báo ứng!
Khổng Lệnh Dương thân mình run lên, khàn giọng quát. Trong triều, hầu như tuyệt đại bộ phận quan văn đều là môn hạ của hắn cùng Mai Cao Tiết, cùng nhau gây ra một trận sóng gió lớn trên triều.
Huống chi lần này là ván đã đóng thuyền, nhược điểm nằm trong tay. Khổng lão đại nhân cho rằng hoàn toàn có thể nắm chắc Quân gia trong lòng bàn tay!
Quân Chiến Thiên dừng bước quay đầu nhìn hắn, trong mũi khinh thường hừ một tiếng:
- Ta nói lão mọt sách kia, ngươi không thể câm miệng lại sao? Lão phu hiện tại thấy phiền quá đi! Không rảnh tranh cãi với ngươi. Có bản lĩnh thì ngày mai phân cao thấp!
Khổng Lệnh Dương tức giận đến râu cũng run rẩy lên:
- Ngươi ngươi ngươi…
Quân Chiến Thiên thì đảo tròng mắt trắng dã, xoay người bỏ đi.
Ngay phía sau, một quan văn gần sát Khổng lão phu tử ghé tai lão nói:
- Ân sư, một nhà Quân gia đều là cao thủ, Quân Chiến Thiên lại là Thiên Huyền đỉnh phong trong truyền thuyết, hầu như chính là cao thủ số một nước ta, lão sư nên thận trọng một chút.
- Thiên Huyền đỉnh phong? Đệ nhất cao thủ? Thế thì sao?
Lão Khổng Lệnh Dương mắt đục ngầu, hung hăng lườm tên đệ tử này, khinh thường nói:
- Bất quá chỉ là một tên võ phu hèn mọn, tên nhãi ranh ngươi làm gì mà sợ hãi vậy! Bọn ngươi chẳng phải cũng nghe: 'Văn có thể bình thiên hạ, võ có thể định một phương.' Những lời này ngươi có hiểu không? Vẫn là tài hoa! Tài hoa hiểu không? Một tên võ phu hèn mọn làm sao có thể với tới nơi thanh nhã? Đã đưa đến cục diện như thế, hôm nay lại không thể biện giải một câu. Đại cuộc đã định, một thất phu bình thường như vậy há có thể lọt vào mắt lão phu!
Sức mạnh nằm ở nhân tâm, Quân Chiến Thiên ngươi dù là Thiên Huyền điên phong thì thế nào, dù là Thần Huyền đi chăng nữa thì vẫn chỉ là một tên võ phu hèn mọn. Nếu là võ phu hèn mọn thì tức là ngươi có cái đầu óc ngu muội, cực kỳ vô dụng!
Không thể không nói, lão đại nhân từ nhỏ đã nghiên cứu nho học, cả đời không ra khỏi bốn bức tường, đối với những việc Thiên Huyền, Thần Huyền đáng sợ này, nhận thức còn rất hạn chế.
- Ngày mai, sẽ không để hắn thoải mái, ngày mai sẽ là ngày tuyệt sát Quân gia!
Khổng Lệnh Dương hừ lạnh một tiếng nói:
- Các vị quan chức đứng ngoài cũng hãy nhanh chóng đến tham gia đốc thúc. Trong kinh thành nhất định phải tạo ra dư luận lớn nhất về chuyện xấu xa không đoan chính này. Lão phu hứa sẽ không phụ các ngươi, quyết không hai lời! Loại gia đình không biết liêm sỉ này có mặt mũi nào tồn tại ở Thiên Hương? Lại có tư cách gì chống đỡ cho triều đình?
- Ngày hôm nay, thanh thế công kích Quân gia có vẻ còn hơi yếu, còn chưa đủ mạnh! Mạnh Gia chủ, Lý Thái sư đó cần ngài tự mình đi một lần.
Khổng Lệnh Dương quay đầu nói.
- Lão sư yên tâm, Mạnh mỗ không chối từ.
Mạnh Hữu Vĩ vỗ ngực cam đoan:
- Lão Thái sư ông ta cũng xem Quân gia không vừa mắt, việc này chắc chắn sẽ trôi chảy.
- Ha ha ha…
Mọi người nhìn nhau cười.
- Ngươi cho là việc này như thế nào?
Gia chủ Mộ Dung thế gia Mộ Dung Phong Vân hỏi Độc Cô Tung Hoành. Độc Cô Vô Địch Đại tướng quân yên lặng theo sát phía sau hai vị lão gia tử, khuôn mặt to lông lá không ngừng run rẩy.
- Như thế nào, ngươi không thấy Quân lão đầu căn bản không hề để ý sao? Bọn văn nhân yếu ớt này đúng là ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm! Một đám ăn không ngồi rồi phát điên.
Độc Cô Tung Hoành ngửa đầu khinh thường:
- Lúc nào để lão Quân Chiến Thiên kia vung tay hai cái bên giường bọn chúng, đảm bảo bọn chúng ngày mai đều phải băng bó mông đít mà thượng triều!
Mộ Dung Phong Vân tức giận nói:
- Ngươi nói sao cũng là gia chủ một nhà, nói chuyện không thể có chút văn nhã hơn sao?
- Văn nhã? Văn nhã cái rắm, hai chữ văn nhã này còn không bằng cái chỗ kia của lão tử!
Độc Cô Tung Hoành nhổ toẹt nước miếng:
- Lão tử là võ tướng! Ngươi đã nhìn thấy qua võ tướng văn nhã đánh giặc bao giờ chưa? Thật sự là nổi da gà mà!
- Thì là lỗi của lão phu, lão phu nghĩ muốn bảo ngươi ăn nói văn nhã, vốn là hoàn toàn sai!
Mộ Dung Phong Vân lão gia tử hối hận không thôi:
- Nhưng ta hỏi, lần công kích lớn này, có mấy phần nắm chắc? Quân lão đầu cố nhiên vững như Thái Sơn, nhưng Khổng lão phu tử bên kia thanh thế cũng rất lớn, Quân lão đầu thật sự có thể giữ được cái đầu trên cổ?
- Đương nhiên!
- Ta thành thật nói cho ngươi biết, bọn văn nhân yếu ớt kia một phần nắm chắc cũng không có.
Độc Cô Tung Hoành há miệng hừ hừ hai tiếng, chán ghét nhìn thoáng qua bọn quan văn đang tụ tập một bên:
- Nếu chỉ bằng bọn người kia là có thể vặn ngã Quân lão quỷ, đó mới là chuyện tiếu lâm! Nếu chuyện đó mà thành sự thật, lão tử lập tức vung đao tự thiến, mặc váy xuất giá!
- Này!
Mộ Dung Phong Vân hốt hoảng kêu lớn:
- Lão tử không cưới ngươi!
- Cút ngay cho ta! Lão Mộ Dung, lão tử hỏi ngươi lần này rốt cuộc ngươi theo bên nào? Có phải ngươi muốn đứng lưng chừng?
Độc Cô Tung Hoành trợn tròn mắt.
- Lưng chừng thì đã sao? An toàn không phải là trên hết sao! Ngươi hỏi ta như vậy ta biết tính sao đây?
Mộ Dung Phong Vân híp mắt, như một lão hồ ly!
- Lão tử có thể giống ngươi mà đứng giữa được sao? Đương nhiên là cùng Quân Chiến Thiên ở cùng một phe rồi! Ta có thể nào cùng bọn thích *** chó kia hòa làm một thể?
- Gì? Thông gia?
Mộ Dung Phong Vân chấn kinh.
- Chuyện xảy ra lúc nào?
- Mẹ nó chứ, đừng nói nữa! Gia môn bất hạnh a!
Nhắc tới việc này liền đụng vào chỗ tức của Độc Cô Tung Hoành, hắn xoay người muốn tìm nhi tử xả giận, nhưng Độc Cô Vô Địch hiện tại thật sự rất láu lỉnh. Vừa nghe thấy nói đến đây, hắn đã nhanh chân chuồn mất. Lão gia tử vừa quay người, đã thấy trống rỗng không còn ai. Lão không khỏi tức giận như núi mà mắng to:
- Thằng nhóc! Ngươi là tiểu vương bát, ngươi chờ lão tử đó! Hiện tại ngươi không cho lão tử trút giận, về tới nhà lão tử sẽ trút gấp trăm lần cho ngươi biết tay!
Mộ Dung Phong Vân đứng ở bên cạnh nhíu đôi lông mày bạc, lâm vào suy tư. Thì ra Độc Cô gia cùng Quân gia đã thành thông gia. Chuyện này quả thực là một chuyện lớn. Xem ra Mộ Dung thế gia chúng ta cũng phải cân nhắc nặng nhẹ một chút, nếu có thể thì trước tiên tìm được một bên an toàn mà đứng thì tốt hơn…
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị