Chương 449: Về tới Thiên Hương
Sự việc Tiêu gia cuối cùng cũng đã giải quyết quá nửa, oán khí tích tụ bấy lâu trong lòng Quân Mạc Tà cũng giảm đi phân nửa. Bất quá, sự tà mị trên người hắn, vốn dĩ không cần sát phạt cũng tự tăng thêm vài phần. Lúc này, mỗi cử chỉ nhấc chân giơ tay của hắn đều mang theo một cỗ tà ý, cùng với ánh mắt bình thản của hắn có vẻ cực kỳ mâu thuẫn. Nhưng loại mâu thuẫn này ngược lại làm tăng thêm vẻ mị lực tà dị khó tả!
Đó chính là mị lực của Quân Mạc Tà ở kiếp trước, cái nhìn khinh bạc thiên hạ, liếc mắt chúng sinh.
Sắc trắng, giai thị nhãn! Sắc xanh, giai thị nhãn!
Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn ánh mắt Quân Mạc Tà cũng có phần mê ly.
Nhất là sau thời gian đại chiến với Tiêu gia, Quân Mạc Tà rất ít khi tới chốn khuê phòng của các nàng, thường xuyên không thấy tăm hơi. Quản Thanh Hàn tuy rằng vẫn có thể giữ được sự bình thản, nhưng Độc Cô Tiểu Nghệ thật sự không thể chịu đựng nổi, thường xuyên chạy tới chạy lui tìm kiếm. Đương nhiên là cố gắng của nàng chẳng có chút hiệu quả nào.
Bởi vì trong thời gian này, Quân Mạc Tà xuất quỷ nhập thần, rất ít khi ở bên ngoài, phần lớn thời gian đều ở trong Hồng Quân Tháp, toàn tâm toàn ý bế quan tu luyện, tăng cường tu vi bản thân.
Có thực lực mới là chân chính vương đạo ở cái thế giới này!
Trước đây, hắn đã luyện chế thành công chín thanh thần kiếm. Quân Mạc Tà vốn định dùng một thanh thay cho thanh bảo kiếm của Quân Vô Ý, nhưng Quân Vô Ý chết sống cũng chẳng chịu đồng ý.
Bởi vì đây là thanh kiếm mà hắn dùng trong chiến đấu sinh tử, đối với Quân Vô Ý mà nói, chính là cân nặng vừa phải, vô cùng hợp tay. Hơn nữa, còn có một nguyên nhân tối quan trọng khác là hắn đã dùng thanh kiếm này chiến thắng Tiêu Hàn!
Thanh kiếm này đã gột rửa sỉ nhục, hận ý bấy lâu của hắn! Ngay cả khi nó chỉ còn là một đống sắt vụn, Quân Vô Ý cũng xem nó là bảo bối. Huống chi, thanh kiếm này vốn là do Quân Mạc Tà dùng tinh lực luyện hóa mà thành, lại là một thanh thần binh lợi khí. Dù đặc tính không sánh bằng chín thanh thần kiếm do Quân Mạc Tà tinh luyện về sau, nhưng dưới ánh mắt thế nhân, đây tuyệt đối là một thanh thần binh lợi khí khó tìm trên thế gian.
Đối với loại tình cảm này, Quân Mạc Tà hoàn toàn thấu hiểu, cho nên hắn cũng chẳng cưỡng cầu.
Huống chi, ngoài đặc tính bên ngoài của một thanh kiếm, còn phải chú ý tới sự phù hợp: người kiếm tương xứng, người kiếm tương thông. Chỉ khi người và kiếm hòa hợp làm một, mới có thể đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất.
Chẳng những Quân Vô Ý làm như vậy, ngay cả bản thân hắn cũng chẳng ngoại lệ. Trong thời gian này, ngoài thời gian luyện công, hắn lặng lẽ ôm thần kiếm Viêm Hoàng Chi Huyết, tẩm bổ kiếm ý. Kiếm có linh, người có thần. Chỉ khi tâm linh tương thông với kiếm, mới có thể phát huy tối đa uy lực, thuận buồm xuôi gió.
Quân Mạc Tà cũng không biết cái linh tính gọi là kiếm linh, kiếm hồn như trong truyền thuyết, nhưng hắn tin chắc rằng, một thanh thần kiếm giết người vô số, chém sắt như chém bùn, thần binh lợi khí như Viêm Hoàng Chi Huyết, nhất định đã có linh hồn của chính nó.
Hoặc chính là kiếm có hồn nhưng kiếm thủ không hợp, không có tình cảm với kiếm, vậy ngay cả một thanh thiết kiếm bình thường, hắn cũng không xứng đáng sở hữu.
Hắn dùng tinh lực, một lần nữa tinh luyện Viêm Hoàng Chi Huyết, dùng tinh thần cảm ứng, lĩnh ngộ, lý giải. Kiếm, cũng chỉ có kiếm mới là thứ duy nhất, vĩnh viễn không phản bội lại chủ nhân của nó!
Người cũng sẽ có khi phản bội, nhưng kiếm thì không, vĩnh viễn sẽ không bao giờ!
Nó chỉ biết mỗi chủ nhân của nó, cho đến khi kiếm gãy người vong!
Thậm chí, khi khoảng cách về Thiên Hương thành càng gần, Quân Mạc Tà càng có một cảm giác vô cùng vi diệu, tựa hồ cảm nhận được thanh kiếm này bởi vì hưng phấn mà khẽ rung động! Ban đầu vốn lặng lẽ nhưng lại mơ hồ ngửi được mùi huyết tinh nồng nặc! Khát vọng sát phạt mãnh liệt!
Loại sát ý mơ hồ này tùy theo sát khí trên người Quân Mạc Tà mà biến đổi, ngày càng nồng đậm, ngày càng nhiều! Vì vậy mà khuôn mặt hắn càng lúc càng yên tĩnh, ánh mắt càng trở nên tà mị, con tim hắn cũng đập nhanh kịch liệt!
Xe ngựa vòng qua một ngọn núi nhỏ.
Quân Vô Ý cùng Quân Mạc Tà đều cùng lúc ngoái nhìn chăm chú về phía ngọn núi nhỏ này.
May mắn thay, đây chỉ là một ngọn núi nhỏ!
Đêm hôm đó, Quân Mạc Tà ở chỗ này huyết tẩy Huyết Kiếm Đường, cướp đoạt thú nỏ. Bây giờ mới biết, trận huyết sát đêm đó tuyệt không oan uổng chút nào. Huyết Kiếm Đường căn bản chính là đại địch của Quân gia!
Chết vẫn khó hết tội!
Phía trước đường xá rộng thênh thang, ngước mắt nhìn là có thể thấy Thiên Hương thành nguy nga sừng sững, mơ hồ trông thấy tường thành bao quanh!
Quân Mạc Tà đôi mắt khẽ híp lại, hai đạo lợi mang chợt lóe lên, tựa như Sát Thần đang ngủ say bỗng chốc mở mắt, há miệng ra. Sát khí ngập trời trên người hắn nhanh chóng dâng lên, khí thế cuồn cuộn như cuồng triều lan tỏa.
Sát Thần khai nhãn, Minh Vương giám thị, Tà Quân chú mục!
Đoạn đường này mặc dù xa, nhưng cuối cùng rồi cũng sẽ đến. Bản thân ta muốn xem, Thiên Hương thành này rốt cuộc có mấy kẻ dám gây loạn!
Khí tức từ Quân Mạc Tà từng bước dẫn dắt, khiến thần kiếm Viêm Hoàng Chi Huyết, trước đó vẫn chẳng có bất kỳ dấu hiệu nào, đột nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu, tự động xuất khỏi vỏ kiếm nửa thước. Thanh kiếm trong suốt như nước, kiếm quang rực rỡ chói mắt, tựa như nhật nguyệt chiếu rọi. Tựa như một đạo ngọc sắc quang mang đột nhiên giáng xuống nhân gian. Lặng lẽ uy nghiêm như Thiên Địa chi chủ, giống như đế vương đột nhiên khai nhãn, tỏa ra sát khí lẫm liệt!
Đối mặt với sóng gió sắp ập tới, nhìn xuống chúng sinh, tựa quân lâm thiên hạ. Không chút lưu tình, cuồng ngạo, chuẩn bị huyết tẩy!
Sát khí xuyên thấu trời xanh, tựa muốn xuyên thủng cả Thiên Hương!
Toàn bộ tướng sĩ chung quanh Quân Mạc Tà đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức lạnh lẽo khổng lồ, khủng bố đột ngột ập đến. Khi mọi người kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì đã phát hiện Quân Mạc Tà đã rời đi, xung quanh chỉ còn một khoảng đất trống!
Những Bách Chiến Quân Sĩ, Thiết Huyết Nam Nhi, giờ khắc này cũng khó lòng chống đỡ sát khí từ Tà Quân phát ra!
Ngay lúc này, Mai Tuyết Yên, thực lực thâm bất khả trắc, cũng kinh ngạc mở to mắt nhìn một người một kiếm này khẽ nhíu mày. Người khác có thể không hiểu nhưng với nàng, là một tuyệt thế cao thủ, trước mắt rõ ràng cảm nhận được một người một kiếm này đều có khí thế uy phong ngút trời. Một người một kiếm này, có thể trở thành hai đại kình địch của nàng, đối với bản thân nàng, sinh ra sự uy hiếp tột độ!
Sao lại có thể như vậy được? Vật kia, cùng lắm cũng chỉ là một thanh kiếm! Dù cho đặc tính, đặc thù hay độ sắc bén ra sao, rốt cuộc cũng chỉ là vật chết, tại sao lại mang đến cho ta cảm giác quái dị như vậy? Thậm chí thanh kiếm này so với Quân Mạc Tà còn nguy hiểm hơn!
Cách Thiên Hương thành ba mươi dặm, đại quân tạm thời hạ trại. Đây cũng là lẽ thường, khi tướng quân khải hoàn, thống lĩnh binh lính bên ngoài, đại quân không thể cùng lúc tiến vào thành. Chỉ khi nhận được ý chỉ, tướng lĩnh mới được vào thành, sau đó đại quân mới lục tục trở về nơi đóng quân.
Quân Mạc Tà phóng ngựa tiến lên, đi trước tam quân.
Chỉ nghe "Sát" một tiếng, bên cạnh hắn, trên xe ngựa kim loại cắm cờ đột nhiên phát ra tiếng động quái dị. Đại kỳ từ từ hạ xuống. Sau đó, cột cờ trống rỗng kia dường như lại dài ra hơn nửa, tựa như một thanh lợi kiếm cắm thẳng lên trời!
Chuyện quỷ dị phi thường đến mức này tự nhiên làm người xung quanh trợn mắt há hốc mồm. Nhưng khí thế chấn nhiếp từ Quân Mạc Tà phát ra, không ai dám cất lời hỏi vì sao lại xảy ra chuyện như vậy!
Giờ phút này, toàn quân tĩnh lặng, giống như một ngọn núi đã ngủ yên ngàn năm, nay chuẩn bị bộc phát!
Phía Thiên Hương thành đột nhiên phát kèn lệnh, hạ cầu treo. Người ngựa dũng mãnh, tiếng vó ngựa phi vang vọng khắp nơi, rầm rập tiến ra nghênh đón. Cùng lúc đó, Thiên Hương thành đột nhiên hạ xuống hai bức đại tự lớn, một bên trái, một bên phải!
Bên trái viết: Huyết Y Thần Uy.
Bên phải viết: Thiên Nam Khải Hoàn!
Tại nơi đội quân nhân mã hùng mạnh kia, có một đội ngũ chỉnh tề chậm rãi tiến ra. Đây mới chính là nghi thức nghênh đón công thần khải hoàn chân chính.
Mà khi đội nhân mã càng ngày càng tiến gần, tiếng vó ngựa như sấm, tốc độ không hề giảm, trái lại càng lúc càng nhanh. Đại soái Quân Vô Ý vừa nhìn thấy, không nhịn được bật cười lớn.
"Độc Cô Vô Địch, đã lâu không gặp a!"
Quân Vô Ý lần này lĩnh mệnh hành quân đến Thiên Nam, tự biết là lành ít dữ nhiều. Mà nay may mắn bình an trở về, thấy được bạn cũ, lòng cực kỳ khoan khoái, thích chí cười vang. Đang định tiến ra đón, đột nhiên phát hiện tình huống có chút không đúng, không khỏi ngạc nhiên ghì cương ngựa lại.
Người tới, đúng là Độc Cô thế gia Độc Cô Vô Địch đại tướng quân, mang theo hai vị công tử. Người ngựa một đường lao thẳng tới, càng lúc càng gần. Chỉ thấy Độc Cô đại tướng quân râu ria dựng ngược như lông nhím, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng, chực muốn phun lửa. Người còn chưa tới, ngựa chưa ngừng vó, mà tiếng rống lớn đã như sấm sét ngang tai!
"Độc Cô Xung, Độc Cô Thượng, Độc Cô Tiền, ba tên tiểu vương bát đản, nhanh chóng lăn ra đây cho lão tử!"
Tiếng quát như sấm vang.
"Còn tiện tì nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ kia, cũng mau lăn ra đây! Tiểu oa nhi, ngươi làm lão tử tức chết rồi!"
Nghe ra được Độc Cô đại tướng quân quả thực là đang nổi giận, tức giận đến mức mất hết ý tứ!
Độc Cô thế gia Anh Hùng Hào Kiệt gồm bảy người: Trùng, Thượng, Tiền, Kiên, Bá, Hào, Kiệt. Lần này đi theo Quân Vô Ý nam chinh, chỉ có Độc Cô Trùng, Độc Cô Thượng và Độc Cô Tiền ba người. Độc Cô Vô Địch hét lớn một tiếng cơ hồ dọa ba người mất vía!
Huynh đệ ba người đã bàn tính kỹ càng, chỉ cần vào thành giao quân lệnh, sau đó ba người lập tức lên ngựa phóng ra khỏi thành, ngựa không ngừng vó, hướng thẳng Tây Cương, đến nương nhờ thúc thúc. Dù sao cũng không dám về nhà. Về nhà chắc chắn bị lột da!
Nhưng lại không nghĩ tới, Độc Cô Vô Địch lại trực tiếp tới đây bắt người, chuyện này cũng thật quá nóng vội...
Trong nhất thời, ba người đưa mắt nhìn nhau, thân thể run rẩy, đều có thể nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt đối phương. Im lặng thật lâu sau, biết rằng không thể tránh thoát được nữa, lúc này mới ủ rũ bước ra, tựa như bại binh trở về, mang theo hương vị thê lương, mặc người xâu xé.
"Ta đánh chết các ngươi, đồ trời đánh khốn khiếp!"
Độc Cô Vô Địch trừng mắt, thở phì phò hổn hển, giơ cao roi ngựa.
"Ta bảo các ngươi trông chừng muội muội, các ngươi đã làm cái quái gì vậy hả? Hả? Ba người các ngươi còn dám ra chiến trường? Mẹ kiếp, các ngươi ăn phải phân chó hay sao mà ngu xuẩn vậy hả? Các ngươi sống mà không biết xấu hổ sao, sao không chết quách đi cho rồi! Độc Cô gia ta làm sao lại sinh ra một đám phế vật ăn hại như các ngươi hả?"
Chẳng nói thêm lời vô nghĩa nào, lập tức là một trận mưa roi tới tấp. Ba người thân hình vạm vỡ thành thật đứng yên không nhúc nhích, thậm chí còn lén lút nháy mắt ra hiệu cho nhau, làm mặt quỷ: "Sớm biết ra là ăn roi rồi, may mà ta đã liệu trước, mặc giáp trụ đầy đủ rồi mới ra. Biết ngay là không cần hỏi han gì đã đánh mà. Hắc hắc, hắc hắc..."
"Độc Cô Tiểu Nghệ đâu? Cái nha đầu hỗn trướng kia sao còn không chịu ra? Ngươi trốn được nhất thời, chẳng lẽ trốn được cả đời sao? Mau lăn ra cho lão tử!"
Độc Cô Vô Địch quăng phắt cây roi đã gãy thành hai đoạn, cất giọng ồm ồm như gấu, lớn tiếng gầm thét.
Lúc này, đội nghi thức hoàng thành cũng đã đi tới vùng phụ cận, cơ hồ đã tiến đến trước mặt Độc Cô Vô Địch.
"Phụ thân, nữ nhi nhớ người muốn chết rồi!"
Độc Cô Tiểu Nghệ chậm rãi từ trong quân bước ra, từng bước, từng bước, vô cùng chậm rãi.
"Ngươi, ngươi…!"
Độc Cô đại tướng quân liếc mắt nhìn qua, chỉ cảm thấy trước mắt trời đất tối sầm, "Bùm" một tiếng, liền ngã phịch từ trên ngựa xuống!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Tiên Hiệp: Cầu Ma (Dịch)