Chương 450: Người muốn làm ngoại công?
Độc Cô Vô Địch há hốc miệng, mắt trợn trừng, tay run rẩy chỉ lên:– Ngươi, ngươi, ngươi…
Nửa câu sau cũng không nói trọn lời, đột nhiên “ầm” một tiếng, cả người lão ngã lăn khỏi lưng ngựa, bốn vó chổng lên trời, trông thật lố bịch. Nhưng hai mắt lão vẫn cố trừng lên nhìn về phía nữ nhi, dường như vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Phía bên kia, Quân Mạc Tà vừa nhìn thấy cũng kinh hãi tột độ! Đôi mắt hắn như muốn lồi hẳn ra ngoài! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Sao lại thành ra thế này?
Đến nỗi ngay cả ba huynh đệ Độc Cô Trùng, Độc Cô Thượng, Độc Cô Tiền cũng trợn mắt đến lồi ra ngoài, nhìn chằm chằm!
Chỉ thấy Độc Cô Tiểu Nghệ hai tay đỡ bụng, bước đi vô cùng cẩn trọng, chậm rãi, dáng đi đúng là chậm chạp vô cùng, giống hệt dáng đi của phụ nữ mang thai đến kỳ lâm bồn, đi đứng vô cùng khó khăn. Nếu nhìn từ trên xuống, chắc chắn là không thể nhìn thấy đầu ngón chân!
Con nha đầu kia hôm qua còn mảnh khảnh, một cơn gió thổi qua cũng có thể xô ngã. Hôm nay sao bụng nàng lại nhô to lên như vậy? Tốc độ này quả thật là biến thái mà, ngay cả bà bầu mang thai gần mười tháng, sắp lâm bồn cũng chưa chắc có cái bụng lớn đến thế, huống chi ta và nàng căn bản còn chưa làm chuyện gì, mà cho dù có làm thì cũng không thể nhanh đến vậy chứ? Con nha đầu kia cũng thật là quá dũng mãnh mà.
Trong lúc nhất thời, Quân Mạc Tà cũng dở khóc dở cười.
Hóa ra con nha đầu kia cuối cùng cũng phải dùng đến chiêu này!
Quân Mạc Tà vừa thấy buồn cười, nhưng đột nhiên lại có chút cảm động.
Tiểu nha đầu hành động lần này không nghi ngờ gì nữa, đây là hành động liều lĩnh, nhưng nàng biểu lộ đối với mình là mười phần chân tâm, chân ý, ái mộ, yêu say đắm, làm ra chuyện nông nổi cũng chẳng bận tâm!
Không tiếc bất cứ giá nào! Ta thích Quân Mạc Tà, ta chính là muốn gả cho Quân Mạc Tà!
Chỉ riêng điểm này, cùng với thái độ biểu lộ rõ ràng ấy, thì nếu người nào chưa từng làm chuyện theo ý mình sẽ không bao giờ hiểu nổi điều này. Con nha đầu này vì người mình yêu nhất mà không tiếc bất cứ giá nào. Hai người tuy rằng không hứa hẹn điều gì, nhưng cũng gần như có ý đó!
Cứ như thế trước thiên quân vạn mã, giữa Thiên Hương thành, nàng cứ như vậy mà bước tới. Có thể tưởng tượng tiểu nha đầu này muốn thừa nhận chuyện gì! Là nữ hài tử duy nhất của Độc Cô thế gia đời thứ ba, thanh danh nàng quan trọng đến mức nào chứ? Tiểu nha đầu cũng không ngốc, cũng không phải không biết hậu quả đâu, nhưng nàng dứt khoát, kiên quyết làm như vậy!
Mặc dù có chút hồ đồ, nhưng biểu hiện của nàng chính là quyết tâm chấp nhận mọi lời đồn đại của dư luận trong thành Thiên Hương! Kiểu hành động buồn cười này giống như đang nói với Quân Mạc Tà rằng: "Vô luận huynh làm gì, gặp ai, muội đều đồng hành cùng huynh, huynh sẽ không cô đơn, nhất định sẽ không cô đơn! Bởi vì huynh còn có muội!"
Khóe môi Quân Mạc Tà vốn lãnh khốc, đột nhiên nổi lên một tia dịu dàng. Ngay tại khoảnh khắc này, tim hắn chân chính bị Độc Cô Tiểu Nghệ, tiểu cô nương có chút ngốc nghếch, khờ dại này khuấy động! Tình cảm sâu sắc biết bao. Một tiểu cô nương như vậy ngươi còn có thể tìm đâu ra nữa?
– Tiểu Nghệ, ngươi, ngươi, ngươi… ta, ta, ta… tạo nghiệt, tạo nghiệt chướng rồi! Khốn kiếp, đây là chuyện quái quỷ gì thế này?
Độc Cô Vô Địch lấy đầu đập đất kêu “bang bang”. Đường đường là một đại tướng quân một nước, nước mắt lão tuôn rơi, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.
– Cha, người bất tất phải như vậy!
Độc Cô Tiểu Nghệ nhất thời sốt ruột, sớm đã quên mất mình hiện đang mang thai, nhanh chân chạy về phía phụ thân. Bản thân tu vi của tiểu nha đầu cũng không tệ. Chỉ hai ba bước chân, nàng đã chớp mắt đến nơi.
– Đứng lại! Ngươi, ngươi… Đừng nhúc nhích! Ái chà chà, con là nha đầu ngốc, con muốn giết người sao!
Độc Cô Vô Địch cực kỳ hoảng sợ, nhất thời nhảy dựng lên, cũng chẳng bận tâm đến việc đang đau lòng, hai tay giơ lên, khẩn trương đến mức nói không thành tiếng:– Đừng, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, động thai bây giờ! A a a…
Độc Cô Tiểu Nghệ đột nhiên tỉnh ngộ, mình hiện tại là thời kỳ vô cùng nhạy cảm, không thể chạy nhảy lung tung! Nhất thời đang chạy nhanh thì đột nhiên dừng phắt lại, hai tay cẩn thận đỡ lấy bụng, sợ nó đột nhiên rớt xuống, thân hình hơi ngả ra sau, vừa đung đưa vừa đi, trông hệt như một con chim cánh cụt, từ từ đi tới, dịu dàng nói:– Phụ thân, người không nên tức giận, là nữ nhi không tốt, nhưng con muốn làm nương nương, người sẽ làm ngoại công… người nên vui mừng mới phải, không được tức giận!
– Ta không tức giận, ta không tức giận, ta nên vui mừng, nên vui mừng, phù phù….
Độc Cô Vô Địch thở hổn hển, tức giận đến lòi tròng mắt, lão tự đấm vào ngực mình “thình thịch”, lúc này mới cố nén cơn giận dữ sắp bùng nổ. Tay lão chỉ vào bụng nữ nhi, âm thanh mang theo chút ác khí nhưng lại có chút hưng phấn, quát:– Ai làm?
Nói đến Độc Cô đại tướng quân, lão có mấy người con, từng rất quen thuộc với phụ nữ mang thai, cũng không đến mức ngây thơ như vậy. Con nha đầu này mới rời nhà mấy tháng, dù thế nào cũng không thể lớn nhanh như vậy được. Nhưng lão lại đang bấn loạn, cứ chăm chăm cái suy nghĩ con gái mình bị người ta làm bậy trong đầu, nên không nhìn ra sự mâu thuẫn trong chuyện này!
– Ách, cái gì ai?
Độc Cô Tiểu Nghệ ngạc nhiên mở to đôi mắt tròn hỏi lại.
– Ặc! Ặc!
Độc Cô Vô Địch suýt chút nữa hộc máu. Run rẩy nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ, lão lấy hết sức bình sinh, rống to lên:– Ta hỏi kẻ đã làm ra đứa bé này là ai? Là ai?
– Cái gì làm?
Tiểu nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ mặt mũi thẹn thùng gục đầu xuống, thấp giọng nói:– Ngoài Mạc Tà ca ca ra thì còn có thể là ai chứ!
– Ôi… ôi…
Độc Cô Vô Địch kịch liệt thở hổn hển. Tuy rằng lão sớm có chuẩn bị, nhưng chợt chứng kiến nữ nhi bảo bối của mình đột nhiên bụng to ra như vậy xuất hiện trước mắt, đại tướng quân cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại, đột nhiên cắn răng dậm chân, ngửa mặt lên trời rống to:– Thằng Quân khốn kiếp, ta nhất định phải thiến ngươi!
Quân Mạc Tà đang đứng trong hàng ngũ thì đột nhiên rùng mình một cái. "Cái gì? Thiến ta, dựa vào đâu đây? Con gái của ngươi hạ thuốc ta, lại làm cho ta muốn sống không được, muốn chết không xong, ngươi cư nhiên vẫn còn muốn thiến ta, thật là không còn thiên lý nào sao?"
– Phụ thân, người đang nói cái gì?
Độc Cô Tiểu Nghệ giậm chân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, hai tay nhỏ bé bịt tai lại. Tiểu nha đầu mặc dù đối với chuyện nam nữ không hiểu biết nhiều lắm, nhưng lại rất hiểu thế nào là hoạn, tự nhiên cực kỳ bất mãn.
– Con đừng có giậm chân! Đừng giậm chân mà!
Độc Cô Vô Địch gấp đến mức muốn nhảy dựng lên, lão vò đầu bứt tóc:– Ái chà chà, a a, tiểu bà cô của ta ơi, con bây giờ là phụ nữ có mang, không được động mạnh, phải cẩn thận một chút!
Lúc này, cầm trong tay thánh chỉ, Khâm Sai đại thần rốt cuộc cũng đuổi tới nơi, thở hổn hển, hướng về Quân Vô Ý vung phất trần lên:– Thánh chỉ tới! Đại soái Quân Vô Ý tiếp chỉ!
– Tiếp cái bà nội ngươi! Câm mồm!
Độc Cô Vô Địch nổi trận lôi đình, một bụng tức không chỗ nào phát tiết, đột nhiên nghe tiếng the thé kỳ dị của thái giám, lão đang giận điên người cũng không nghe rõ thái giám kia nói cái gì. Nhất thời cơn giận bùng phát, lão tiến lên đạp liền một cước, khiến tên thái giám lăn lông lốc như quả hồ lô:– Mẹ kiếp, ta thay mặt tổ tông mười tám đời nhà ngươi đạp cho một cước! Mẹ ngươi không thấy lão tử đang bận sao? Bà nội ngươi mở cái mồm như lỗ đít ra mà kêu the thé cái gì? Kêu mẹ gì hả?
Lão thái giám lăn nhanh ra ngoài, thực hiện động tác lộn nhào giữa không trung, rồi “bẹp” một tiếng nằm dài ra trên mặt đất, cái mồm cứ há ra như cá phơi, lập tức hôn mê bất tỉnh. Thánh chỉ trong tay cũng sớm tuột khỏi tay, may mắn làm sao lại rơi vào một cái hố nước đen. Nước trong hố cũng chẳng thèm quan tâm đó có phải thánh chỉ hay không, lập tức nuốt gọn, khiến chữ viết trên mặt trở thành một mảng mơ hồ, một màu đen gớm ghiếc.
Nhất thời mọi ánh mắt đều như ngưng đọng lại! Từ xưa đến nay, chưa từng thấy qua có người nào dám đánh Khâm Sai, hơn nữa còn là Khâm Sai đến tuyên đọc thánh chỉ, lại còn bị Độc Cô đại tướng quân chửi cho một trận vô cùng trôi chảy, làm cho người ta phải suy nghĩ lại xem lão vừa mắng chửi cái gì.
Mà vị Khâm Sai đại thần này thật vô cùng xui xẻo. Hắn tính toán kỹ lưỡng, lúc này ra tuyên phong thưởng lớn cho Quân Vô Ý, tính toán đâu ra đó, nhất định lần này sẽ được Đại Soái Quân Vô Ý ban thưởng cho mình không ít. Nghĩ mình kỳ này phát tài rồi, ai dè nhận được lại là một cước hung tợn, hôn mê ngay lập tức. Hắn thậm chí từ đầu đến cuối cũng không biết mình đắc tội với ai.
Quân Vô Ý thấy Khâm Sai tiến tới, đang định chỉnh đốn quan phục, chuẩn bị tiến lên tiếp chỉ thì thấy vị Khâm Sai đại nhân như quả bóng cao su lăn ra ngoài ngay trước mắt mình, tốc độ nhanh đến cực điểm. "Ôi… ai…" Hắn nhất thời nuốt ngược câu "Thần, Quân Vô Ý tiếp chỉ!" vào bụng. Giật mình nhìn thấy Độc Cô Vô Địch, mãi lâu sau mới thở ra một hơi dài:– Độc Cô huynh, lần này huynh gây họa lớn rồi!
– Ta gây họa lớn sao? Quân Vô Ý, ôi, ôi, ôi, thằng nhãi ngươi cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!
Độc Cô Vô Địch căn bản chẳng thèm để ý tới Quân Vô Ý nói gì, lão trợn mắt hét lớn:– Cháu ngươi hành hung người, bắt người cướp của, tội ác tày trời! Lão tử cùng ngươi không đội trời chung! Quân Mạc Tà tiểu súc sinh đâu? Mau lăn ra đây cho ta! Nếu không tự lăn ra, lão tử tự mình đến bắt sẽ trực tiếp một quyền đánh chết ngươi.
"Cộc cộc cộc", tiếng vó ngựa chậm rãi vang lên. Quân đại thiếu từ trong đám người đi ra, môi hồng răng trắng, mày thanh tú, khuôn mặt anh tuấn, phong độ thư thả, phong thái sáng ngời, tựa như kim đồng ngọc thụ lâm phong trong chốn nhân gian!
– Quân Mạc Tà! Ngươi, tiểu súc sinh này! A a a a a…
Độc Cô Vô Địch hai mắt đỏ ngầu như chực muốn ăn tươi nuốt sống, vung tay đánh tới. Quân Mạc Tà lập tức nhảy phắt lên cột cờ, khiến cây cột cờ như cao thêm gấp bội. Hắn đu trên cột cờ, lớn tiếng nói:– Ngươi muốn làm gì? Chuyện này từ đầu đến cuối đều không liên quan tới ta, người nên điều tra cho rõ ràng. Nếu muốn phát điên thì cũng phải tìm đúng đối tượng nha!
Cột cờ rất cao, Độc Cô Vô Địch đại tướng quân công phu tuy không tệ lắm, nhưng quả thật cao như vậy, cứ leo lên thì thân thể có chút không linh hoạt, đành phải đứng dưới cột cờ phát tiết. Lại nghe xong những lời của Quân Mạc Tà, lão nhất thời càng thêm tức giận, nổi trận lôi đình, khí thế như trâu chọi.
– Cái gì? Chuyện này không liên quan đến ngươi? Vậy là ai? Mẹ nó, mau nói cho ta biết! Ta… Khuê nữ của ta đã thành ra như vậy, ngươi làm sao lại muốn ăn xong phủi đít bỏ đi không nhận chứ? Ta còn cái gì mà chưa rõ nữa?
Độc Cô Vô Địch cả người run rẩy, vô cùng tức giận, nhìn Quân Mạc Tà, hai tay ôm cột cờ, dốc hết sức lay động. Phía trên, Quân Mạc Tà tựa như đang bay lượn, xoay tròn xung quanh cột cờ.
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ****Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành**
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh