Chương 455: Một đường sát chi, một đường huyết thanh!
Quân Mạc Tà nói xong, nhìn đám người vẫn còn đờ đẫn chưa kịp phản ứng. Hắn khẽ cười một tiếng, âm trầm cất lời:- Các ngươi còn không đi? Cũng muốn giống hắn, thà tan xương nát thịt để giữ lấy thanh danh ở nhân gian phải không? Dù sao ta đối với điều này vẫn có hứng thú, hay là các ngươi cùng với kẻ đang treo kia thực sự... hắc hắc... cũng muốn cho lão tử ta mục sở thị màn 'giữ lấy thanh danh' đó!
Mấy nghìn người đồng loạt lùi về sau từng bước, nhiều kẻ đột nhiên kêu thất thanh, sợ tới mức ngã vật ra đất, bị kẻ khác dẫm đạp lên người.
- Ta nói đây là lần cuối cùng! Sau này trong Thiên Hương thành, loại chuyện như vậy đừng để ta nghe thấy!
Quân Mạc Tà lạnh lùng lẫm liệt quét nhìn một vòng. Thanh âm của hắn tựa như gió đông rét lạnh:- Các ngươi thích thị phi, các ngươi thích đàm luận, đó là chuyện của các ngươi, ta không quản, chỉ cần đừng để ta nghe thấy! Nếu không, ta cũng không ngại đi đoạt lấy thanh danh của cửu tộc các ngươi!
- Tất cả cút hết cho ta!
Quân Mạc Tà hét lớn một tiếng.
Nhất thời, đám người một trận kinh hoàng, mấy nghìn người té lên té xuống, chật vật rời đi.
- Cỡ con kiến hôi thế này mà cũng vọng tưởng gây phiền phức cho Quân Mạc Tà ta!
Quân Mạc Tà cười ha hả. Đột nhiên, thân mình hắn lơ lửng bay lên phía cột cờ, một cước dẫm nát đỉnh đầu đại hán của Mạnh gia. Quay đầu lại, hướng Thiên Hương thành quát lớn:- Các ngươi chán sống rồi sao?
Thanh âm như sét đánh, cuồn cuộn truyền khắp Thiên Hương thành.Khí thế cuồn cuộn, mang theo vô vàn sát khí, giống như bầu trời bão táp ầm ầm đổ xuống cửa thành, không chút nhân nhượng vạch ra một con đường!
Quân Mạc Tà đứng sừng sững giữa cửa thành, tựa như một người trấn ải. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu lên người hắn, bóng người đổ dài vào trong thành, tựa hồ như muốn nuốt trọn tòa thành cổ ngàn năm, bản thân hắn hóa thành bóng ma bao trùm cả thành.
Ở phía trước, hàng nghìn người như cừu thấy sói, bỏ chạy toán loạn. Khí thế của Quân Mạc Tà như cuồng đao, như tà kiếm, điên cuồng, ma mị, thẳng hướng tiến vào trong thành!
Càng lúc càng có nhiều người không tự chủ được bị khí thế kinh người của Quân Mạc Tà chấn nhiếp, lùi bước, tự động nhường ra một con đường!
Một con đường lớn chỉnh tề!
Quân Mạc Tà bẻ bẻ cổ, ánh mắt liếc nhìn cửa thành một hồi rồi vung roi ngựa lên, "Ba!", giòn vang một tiếng. Hắn nghiêng đầu, quát lớn:- Lão tử ta vào thành đây! Hôm nay lão tử ta muốn xem rốt cuộc Thiên Hương thành có bao nhiêu kẻ ba hoa khoác lác! Rốt cuộc có bao nhiêu dũng sĩ không sợ chết! Có bao nhiêu kẻ muốn giữ lấy thanh danh, và cuối cùng có mấy người thật sự giữ được thanh danh! Lão tử ta sẽ tự mình đếm!
Hai chân khẽ kẹp vào hông ngựa, tiếng vó ngựa vang lên. Quân Mạc Tà gầm lên một tiếng, dẫn đầu đoàn người tiến vào thành.
Mấy nghìn người thấy hắn phóng ngựa liền theo sau tiến vào, miệng câm như hến!Lòng nặng trĩu, Quản Thanh Hàn tam nữ ngồi trong xe ngựa ở phía sau hắn, chầm chậm đi tới.
Những lời này của hắn làm cho tất cả mọi người cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.Nhưng vẫn có ngoại lệ, ngoại lệ duy nhất đó là Quân Vô Ý.
Quân Tam Gia liếc mắt nhìn Quân Mạc Tà ngồi trên lưng ngựa cao ngất ngưởng, không khỏi nói thầm:- Mở miệng một tiếng 'lão tử', hai tiếng 'lão tử', lại không thèm quay đầu nhìn xem ta đây mới thật sự là lão tử! Hắn rốt cuộc đặt thúc thúc của mình ở đâu chứ? Con mẹ nó, thật là quá đáng!
Hắn oán hận hừ thành tiếng, với chút bất mãn trong lòng mà đi theo đoàn mã xa tiến vào thành.
Quân Mạc Tà ngồi trên lưng ngựa, cả người toát ra hàn khí, lạnh lẽo, mặt âm trầm, thân hình thẳng tắp, môi mím chặt, mày kiếm thoáng dựng lên. Ánh mắt của hắn nhìn tới phương nào, nơi đó liền nổi lên một trận kinh hoàng, xôn xao.
Bỗng nhiên, một âm thanh cực nhỏ, song vẫn lọt vào tai, vang vọng:- Không biết hắn là thần thánh phương nào? Cùng chị dâu của mình thông dâm mà vẫn hào khí, vênh váo ra mặt? Thật không biết thẹn!
Quân Mạc Tà ngồi trên lưng ngựa, thân thể hoàn toàn bất động, nhưng một đạo ngân quang trong tay áo chợt động. Chỉ thấy hán tử gầy đét như cầy sấy bị hắn lôi ra từ trong đám người. Không nói năng gì liền vung tay, người nọ lập tức bị treo lên cột cờ.
Giữa yết hầu thủng một lỗ máu. Trên mặt thần sắc khinh bỉ vẫn chưa tan biến.Trên người tên này huyền khí kim quang chỉ kịp lóe lên rồi liền tan biến. Hiển nhiên cũng là một vị huyền khí cao thủ, che giấu thân phận trong đám người chuẩn bị hành động. Bất quá so ra mà nói, hắn vẫn còn may mắn bởi vì đã tuyệt khí mà chết ngay lập tức.
Bốn phía lại một lần nữa nổi lên một trận kinh hô, đám người lần thứ hai bắt đầu liều mạng lùi về sau, mang theo ánh mắt vô tận khủng bố nhìn Quân Mạc Tà. "Chẳng lẽ tiểu tử này điên thật rồi sao? Chẳng lẽ đúng như hắn nói, cứ công khai giết người như vậy sao?"
Trong đám người cuối cùng, một số hán tử cả người toát mồ hôi lạnh, khó nhọc lùi dần về phía sau, cơ hồ cuống quýt, cấp tốc bỏ chạy.Nhưng Quân Mạc Tà đã dùng thần thức khổng lồ bao phủ toàn bộ. Hắn há có thể để bọn chúng thoát thân? Ánh mắt Quân Mạc Tà phát lạnh, hai tay giơ lên, kim quang chợt lóe, lướt qua. Bảy tám đại hán chạy phía trước đột nhiên té ngã trên mặt đất, sau lưng mỗi người đều thủng một lỗ. Phía trước là một thanh phi đao lóng lánh, tựa ngọc trong đá, dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh!
Vài tên Tàn Thiên đội bước nhanh tới, thu hồi phi đao, cung kính dâng trở lại.
Quân Mạc Tà mắt không chút biểu cảm, đưa tay tiếp nhận. Tám phi đao trong tay xoay một vòng, kim quang lóe lên rồi đột nhiên biến mất.Hắn tiếp tục âm trầm đi tới. Khuôn mặt tuấn tú của hắn như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người lời tuyên bố:- Ta đã nói rồi, sẽ không nhắc lại lần thứ hai. Chỉ cần có người dám mở miệng, ta liền dám giết! Ngươi chỉ cần mở miệng, đáng chết, thì tất phải chết!
- Tuyệt! Không! Khoan! Nhượng!
Phía trước, ba vị tài tử giống như đang khóc, cầm lấy loa phóng thanh mà Quân Mạc Tà sơ chế, khản cả giọng mà hô to:- Quân Tam công tử vĩ đại, Quân Tam công tử cao thượng, đây là người tốt nhất, thiện lương nhất, nhân từ nhất. Chúng ta hoan nghênh người trở lại Thiên Hương!
Cứ mỗi lần hô, mỗi lần hét, giờ đây bọn hắn sớm đã không còn biết mình đang hô cái gì nữa. Trên mặt nước mắt giàn giụa, vô hạn tủi nhục hiện rõ trên mặt nhưng cũng không dám vọng động. Bóng ma tử thần như bao phủ phía trên đầu bọn chúng.
Thanh âm sớm đã khàn khàn, cổ họng từ lâu đã sưng phù lên nhưng bọn hắn cũng không dám dừng lại. Bọn hắn lúc này chỉ có một mục đích duy nhất: sống sót thoát khỏi đây. Chút thống khổ này tính là gì? Chỉ cần được sống sót, tất cả đều có thể chịu đựng…
Đột nhiên, phía trước chạy ra ba bốn mươi người, chính là học sinh của Văn Tinh Thư Viện. Một người trong đám kinh ngạc hỏi:- Hàn huynh? Nhan huynh? Tần huynh? Các ngươi ở đây làm gì? Các ngươi điên rồi sao? Sao lại làm kẻ mở đường cho tên tiểu nhân đê tiện kia?
Tần Cầu Sĩ ba người nào dám trả lời hắn. Chỉ có thể liều mạng ra hiệu bằng mắt, ý bảo hắn nhanh chóng rời đi. Nhưng vị học sinh kia không hiểu vì sao, đột nhiên hiểu ra điều gì đó, nhất thời căm phẫn trong lòng, giận dữ nói:- Quân Mạc Tà! Ngươi! Đồ vô sỉ không coi vương pháp ra gì? Thông dâm với tẩu tẩu, đạo đức bại hoại thì thôi đi! Lại còn lăng nhục học sinh Thiên Hương chúng ta, những tài năng kiệt xuất của Văn Tinh Thư Viện! Ngươi thật là quá đáng!
Phía sau không ít người từng chứng kiến máu tanh, hiển nhiên đã hiểu rõ mọi chuyện, có người tiến lên cực lực lôi kéo hắn, không ngờ tiểu tử này vẫn cứ gân cổ hét lớn:- Đồ vô sỉ này, ta thề không đội trời chung với hắn!
Ánh mắt lạnh lẽo của Quân Mạc Tà quét tới, lông mày khẽ nhếch, thản nhiên cất tiếng:- Giết!
Một đạo kiếm quang bay ra, không biết là ai xuất thủ, trực tiếp chém đôi tên thư sinh chặn đường! Tên thư sinh mới rồi còn kêu to, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, đầy vẻ không thể tin nổi, rồi ngã xuống trong vũng máu!
Quân Mạc Tà phóng ngựa đi ngang qua thi thể hắn, khẽ thở dài một tiếng:- Có lẽ ngươi thật sự có dũng khí khiến ta phải khó xử. Nhưng đó cũng chỉ là "có lẽ" mà thôi. Ngươi xuất hiện vào lúc này khiến ta không thể không giết ngươi. Nói phải giữ lời, nếu không người khác khó mà tin tưởng. Ta đã nói ra thì nhất định phải tuân thủ, ngươi có thể không tin, nhưng ta cũng có chút tiếc nuối cho người có dũng khí như ngươi. Kiếp sau ngươi hãy nhớ kỹ. Khi bước chân ra ngoài xã hội, trong vạn điều, có hai điều ngươi nhất định phải ghi nhớ.
Quân Mạc Tà sắc mặt hờ hững, phóng ngựa đi trước, cũng không quay đầu lại. Nhưng thanh âm của hắn nhẹ nhàng truyền tới:- Thứ nhất, ngươi phải có thực lực đủ để đối phó với mọi chuyện xấu, thứ hai, ngươi tuyệt đối không nên khiêu khích kẻ cường đại. Chỉ bằng chí khí và đảm lượng thì chỉ có thể dùng để lập oai trước mặt kẻ yếu, chứ không thể khiến ngươi thành anh hùng!
- Dù cho ngươi thật sự ương ngạnh, nhưng giờ phút này trong mắt ta, ngươi cũng chỉ là một phế vật, một kẻ đáng thương. Ngươi, chết không oan!
Oạch!
Tên thư sinh kia mặc dù bị chém ngang người nhưng vẫn chưa hoàn toàn tắt thở. Nghe Quân Mạc Tà nói xong mấy câu, mới khẽ rơi lệ, rồi hai mắt nhắm nghiền. Trước khi chết, hắn thì thào một câu nói:- Ân sư, người sai rồi!
Mặc dù ở bên ngoài hơn mười trượng, Quân Mạc Tà vẫn khẽ mỉm cười nói:- Ân sư? Mai Cao Tiết? Khổng Lệnh Dương?
Đột nhiên, hắn vung roi ngựa quất lên lưng ba tên tài tử. Ba tên đau đớn quay người về phía này thì Quân Mạc Tà khẽ cụp mí mắt, thản nhiên quát lớn:- Tiếp tục kêu to lên, nói các ngươi là môn hạ của ai, sau đó kêu to: Mai Cao Tiết là lão giáp ngư; Khổng Lệnh Dương là lão vương bát đản. Mạnh gia là cháu nội con rùa. Các ngươi chẳng phải không muốn chết sao? Làm tốt, ta sẽ bảo toàn mạng sống cho các ngươi!
Ba người trực tiếp than thảm. Nếu thật sự nói ra những lời đó, cho dù trước mắt có thể nói, nhưng sau này thì sao? Thời đại này chính là có Ngũ Thường: Thiên, Địa, Quân, Thân, Sư. Sư tuy chỉ đứng hàng thứ năm, nhưng địa vị lại được tôn sùng vô cùng. Mai, Khổng hai người chính là lão sư của ba người này, nếu quả thật nhục mạ họ bên đường thì cũng không cần lo lắng Quân gia có bị nước bọt của thiên hạ dìm chết hay không, bởi vì ba người bọn họ chắc chắn sẽ bị nước bọt dìm chết trước! Còn có Mạnh gia, ngươi Quân Mạc Tà thần thông quảng đại, thủ đoạn cao minh có thể không sợ Mạnh gia, chúng ta thì sao? Trời ạ! Chúng ta đã tạo nghiệt gì thế này?
Quân Vô Ý cưỡi ngựa tiến đến bên cạnh, trầm giọng nói:- Mạc Tà, như vậy thì có chút quá đáng. Cẩn thận triều đình can dự vào!
- Có chút quá đáng?
Quân Mạc Tà kỳ quái nhìn Tam thúc của mình:- Tam thúc, thúc không phải là ngây ngốc chứ? Chẳng lẽ chúng ta bây giờ còn sợ cái gì gọi là triều đình can dự sao? Tam thúc à, ngàn vạn lần đừng quên thân phận hiện tại của chúng ta, đã cùng Phong Tuyết Ngân Thành vai vế ngang hàng, là siêu cấp thế gia, một cái hoàng thất bé nhỏ thì cần gì để ý?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em