Chương 476: Bệnh này ta có thể trị!

Thôi được rồi, nam nhân các ngươi cứ uống rượu, nữ nhân chúng ta sẽ không tham dự vào đây. Tiểu Nghệ nha đầu, đi theo ta!

Lời cuối cùng có phần nghiêm khắc, Độc Cô Tiểu Nghệ thấy Quân Mạc Tà vẫn còn ở đây, nhất thời không nỡ rời bước…

Trước khi đi, Lão phu nhân đột nhiên dừng bước, xoay người về phía Độc Cô Tung Hoành cùng Độc Cô Vô Định, nói:

– Ân, còn có chuyện quên chưa hỏi các ngươi. Các ngươi không phải vẫn luôn nói tôn tử của Quân Chiến Thiên là loại công tử bột bất trị, khó bề bồi dưỡng thành tài, là gỗ mục khó khắc, bùn nhão khó trát, thịt chó không lên mâm sao… Toàn bộ những lời này đều do ông cháu các ngươi nói, sao hôm nay lão thân nhìn lại chẳng phải thế? Ta xem tiểu tử này lại thuận mắt hơn gấp bội bảy tên đần độn ngoài kia. Khi trở về ông cháu các ngươi nhất định phải cho lão thân một lời giải thích!

Độc Cô Tung Hoành ngạc nhiên.

Độc Cô Vô Định nhìn mà líu lưỡi!

Giải thích? Giải thích cái gì? Chúng ta giải thích thế nào đây! Chuyện Quân Mạc Tà từ mấy tháng trước nhanh chóng quật khởi cường thế, chúng ta cũng cần người giải thích, ai có thể cho chúng ta lời giải thích đây?

– Hảo hán như vậy, khí khái phi phàm, không sợ cường quyền, trái tim kiên nghị, đang tuổi thanh niên, sao lại là công tử bột? Chẳng lẽ ông cháu các ngươi chướng mắt với Quân gia? Cố ý xuyên tạc sự thật? Hay là cố kỵ hoàng thượng nhìn ra? Sợ hai đại thế gia quân sự kết thông gia sẽ gây nên hiềm nghi? Hừ! Lão thân nói cho các ngươi biết, hai người các ngươi chỉ vì kinh sợ mà suýt nữa đã làm lỡ đại sự trăm năm của bảo bối tôn nữ nhà ta! Hạnh phúc cả đời của cháu gái ta, há có thể tùy hỉ nộ của các ngươi mà định đoạt sao? Lo lắng trước lo lắng sau, ta xem cả đám các ngươi tính ra còn không bằng một mình tiểu tử Quân Mạc Tà kia! Ta nói cho các ngươi biết, chuyện này lão thân thực sự tức giận! Lão thân sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các ngươi đâu! Ông cháu các ngươi cứ chờ đấy, chuyện này chưa xong đâu!

Lão phu nhân gầm lên giận dữ, rốt cuộc cũng nghiễm nhiên bỏ đi. Độc Cô Tung Hoành cùng Độc Cô Vô Địch đưa mắt nhìn nhau, đều có cảm giác dở khóc dở cười.

Các vị phu nhân chậm rãi lui đi, dọc đường vẫn như cũ nghe thanh âm nghiêm khắc của lão phu nhân không ngừng truyền đến, như đang truyền đạt mệnh lệnh xung phong trên chiến trường vậy:

– Ta mặc kệ các ngươi dùng biện pháp gì, tóm lại trong thời gian ngắn nhất, nhất định phải dạy dỗ nha đầu kia làm sao cho đạt tiêu chuẩn của một chánh thất phu nhân! Theo một đám các ngươi riết rồi thành thói, ra cái thể thống gì không biết nữa! Không còn chút phong thái tiểu thư khuê các, để người ta chê cười! Nếu con trai các ngươi lấy phải người vợ như vậy, các ngươi có đồng ý để nàng làm chính phòng sao? Chuyện này giao cho mười một người các ngươi, nếu như không làm được, lão thân sẽ đuổi cả đám ra khỏi nhà!

– Ân, Tiểu Nghệ nha đầu à, ôi ôi ôi nãi nãi yêu mà, vì sao lại cau mày vậy? Đến đây cười cho nãi nãi nhìn một cái nào. Chớ sợ, hết thảy đều có nãi nãi đây. Nãi nãi nhất định sẽ làm chủ cho ngươi, mọi sự nãi nãi lo liệu.

Nghe xong những mệnh lệnh của Lão phu nhân vừa mới truyền đạt, hơn mười vị phu nhân, còn có phụ tử Độc Cô trong đại sảnh tính cả Quân Mạc Tà đồng thời không nói gì, cả người nổi lên một cỗ cảm giác vô lực.

Một bên vừa ra lệnh các vị phu nhân phải răn dạy cháu gái cho tốt, một bên lại bao che bảo vệ cháu mình đến mức này.

Dạy dỗ như vậy sao có thể được chứ? Ra ngoài đời sao có thể nên cơm cháo?

Ba nam nhân yên lặng nhìn nhau, sau đó một lúc lâu không nói gì, còn Độc Cô Tung Hoành lão gia tử dù là người lớn tuổi nhất vẫn thể hiện bản lĩnh hùng tráng, dẫn đầu nhảy dựng lên, hét lớn một tiếng:

– Đ* mẹ nó chứ, mang rượu! Mang thức ăn lên! Mọi người chết tiệt hết rồi sao? Nhanh lên…

Độc Cô Vô Địch cũng đồng thời nhảy dựng lên, nhưng thấy cha mình đã gào trước nên thôi không gào nữa, chỉ hoa chân múa tay phụ họa theo mấy động tác.

Không bao lâu, hai bàn đã bày đầy rượu ngon sơn hào hải vị.

Đám người Độc Cô Trùng mang theo Đường Nguyên rốt cục trở về đúng lúc.

Mười một đại nam nhân ngồi chật hai cái bàn. Nguyên bản muốn hợp thành một bàn, nhưng ngoại trừ Quân Mạc Tà ra, thân hình mọi người đều to lớn hơn người thường, nhất là mập mạp Đường Nguyên. Hắn ngồi một mình, cơ hồ chiếm chỗ của bốn người.

Điều khiến người ta không nói nên lời là, nếu cưỡng ép ngồi chung, vậy thì mọi người sẽ không thể ăn được gì.

Rượu đã rót đầy, Độc Cô Tung Hoành nâng chén làm một hơi cạn sạch. Lau miệng, nói:

– Chuyện khác lão phu không bận tâm, Quân tiểu tử, ngươi phải đối xử thật tốt với bảo bối tôn nữ của lão phu, nếu có nửa điểm sơ suất, lão phu tuyệt đối không tha cho ngươi! Những người khác sợ lão Quân Chiến Thần ngu ngốc kia, lão phu không sợ!

Quân Mạc Tà cười khổ, hắn xem như đã minh bạch rồi, cho dù tiếp tục có nói những lời dễ nghe, cả gia đình nói năng hồ đồ, e rằng cũng chỉ là những lời lẽ trêu tức. Mỗi câu đều mang theo ý uy hiếp nồng đậm. Dòng dõi đại gia tộc này, từ trước đến nay đều không biết nói chuyện ôn hòa là gì.

– Đúng vậy! Quân Mạc Tà, nếu ngươi dám khi dễ nữ nhi của ta, lão tử liền lột da ngươi!

Độc Cô Vô Địch bưng chén rượu lên chạm nhẹ vào chén Quân Mạc Tà, hơi ngửa cổ, ực một tiếng, cạn sạch không còn một giọt.

– Muội phu, ha ha ha muội phu, đến đây uống rượu uống rượu nào! Anh, Hùng, Hào, Kiệt, Trùng, Thượng, Tiền bưng chén rượu hướng về phía này mời mọc. Nhìn rõ tư thế này, quả là muốn chuốc cho tên tiểu bạch kiểm kia say mèm mới chịu thôi!

Độc Cô Tung Hoành nhìn đám tiểu bối huyên náo một phen, cũng thở dài, có chút cảm thán nói:

– Các ngươi cứ uống thỏa thê đi, lão phu không cùng uống với các ngươi nữa. Một bữa cơm lão phu cũng chỉ có thể uống được ba chén rượu. Ai, nhớ quá khứ năm đó, lão phu cũng là nhân vật hào kiệt phong lưu phóng khoáng, ngàn chén không say chứ.

Độc Cô Vô Địch vội vàng an ủi:

– Phụ thân chớ quá bận lòng, thương tổn trên lưng ngài quan trọng hơn. Một khi chúng ta tìm được lông Tuyết Thần Chiêu, khi đó có thể khống chế vết thương cũ không tái phát, đến lúc đó ngài muốn uống bao nhiêu sẽ được uống bấy nhiêu.

– "Tuyết Thần Chiêu" mà dễ tìm đến thế sao! Đây chính là một trong Thiên Địa Linh Thú đó! Đến tận bây giờ đã tìm kiếm mười mấy năm, cũng không có một chút tin tức! Nói đùa sao, bắt được Tuyết Thần Chiêu khó khăn, chỉ sợ còn khó khăn hơn nhiều so với chiến thắng Cửu Cấp Huyền Thú để lấy Huyền Đan. Độc Cô Tung Hoành có chút cụt hứng.

– Trên lưng Lão gia tử có thương tổn sao? Là thương tổn gì vậy?

Quân Mạc Tà giật mình, tò mò hỏi một câu.

Độc Cô Vô Địch ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới tên này chính là đại thần y chữa trị độc thương của Quân Vô Ý, không khỏi vài phần hi vọng nhìn hắn, nói:

– Phụ thân ta năm xưa trên chiến trường bị thương, thương tổn kinh mạch. Từ đó về sau, chỉ cần uống rượu nhiều một chút sẽ khiến ho khan khó thở, đến nay vẫn không chữa trị được tận gốc. Nếu không ngươi thử nhìn xem một chút coi?

– Xem một chút thì xem một chút.

Quân Mạc Tà không chút khách khí dùng một tay bắt lấy tay trái Độc Cô Tung Hoành, hai ngón tay áp lên mạch, vận chuyển Khai Thiên Tạo Hóa Công trong cơ thể, nhất thời tất cả kinh mạch trong cơ thể Độc Cô Tung Hoành hiện rõ mồn một trong đầu hắn, như thể chính mắt hắn đang nhìn thấy vậy.

"Thế mà kinh mạch lại khô héo phân tán… Chẳng lẽ thế giới này không có biện pháp nào trị liệu loại bệnh này sao?" Quân Mạc Tà trầm tư một lúc lâu. Sau đó rút tay về, nói:

– Đúng là vết thương do trúng tên nhập thể, ngày đó chính là thương tổn tới phế kinh (phổi). Vốn cũng không tính là quá nghiêm trọng. Nhưng vì lớn tuổi cộng với thời gian dài không chữa trị, đã diễn biến thành bệnh nặng. E rằng cho dù thực sự tìm được lông Tuyết Thần Chiêu trong truyền thuyết, cũng chỉ chữa được phần ngọn chứ không trị được tận gốc.

– A? Nghiêm trọng như vậy ư… Vậy ngươi có biện pháp gì không?

Độc Cô Vô Địch thất kinh.

– Thật ra biện pháp cũng không phải là không có, bất quá, tương đối khó khăn, hơn nữa cũng phải chữa trị hơn nửa tháng công phu mới có thể thành công.

Quân Mạc Tà cau mày, rất chắc chắn nói.

– Nửa tháng là có thể chữa khỏi ư? Không lâu! Không lâu chút nào!

Độc Cô Vô Địch thanh âm run rẩy, đột nhiên một phát ôm lấy bả vai Quân Mạc Tà nói:

– Hiền tế! Ngươi phải chữa trị thương thế cho lão cha ta thật tốt nhé! Ngươi cùng Tiểu Nghệ có đại sự gì, lão tử tuyệt không ý kiến.

Chiêu này quả là hiệu nghiệm, Độc Cô Vô Địch thế mà lại có thể trực tiếp gọi Hiền tế…

Ngươi đương nhiên không ý kiến rồi, gặp ta còn dám có ý kiến sao chứ. (Hắc hắc, tự mãn trong lòng).

Quân Mạc Tà liếc mắt xem thường nhạc phụ tương lai, nói:

– Tạm thời cũng chưa có đại sự gì đâu. Ta đưa lão một phương thuốc, lão cứ đi bốc thang, mỗi ngày sáng tối uống một lần. Ba ngày sau, mỗi ngày lão đến chỗ gia gia ta, ta sẽ dùng châm cứu trị liệu. Không được gián đoạn trị liệu, đại khái chừng mười ngày sau, cũng không khác biệt là bao, sẽ hoàn toàn khỏi hẳn.

Quân Mạc Tà híp mắt cười nói. Nói xong liền tiếp nhận giấy bút, xoèn xoẹt như rồng bay phượng múa, viết ra một phương thuốc. Độc Cô Vô Địch như nhặt được chí bảo, nắm chặt trong tay, kích động đến nỗi ngón tay run rẩy. Nhanh chóng cất vào trong lòng, còn vỗ vỗ mấy cái cho chắc chắn.

Kỳ thực nói bệnh của Độc Cô lão gia tử cũng không quá phiền toái, kinh mạch bị hao tổn. Nếu các y sĩ thời nay chẩn bệnh, đúng thật là bệnh nan y, nhưng dưới tay đại thiếu gia thì nào có gì là khó. Vết thương này của lão gia tử tuy rằng đã có mười năm lịch sử, dù sao cũng không giống Quân Vô Ý trúng độc nghiêm trọng đến mức liệt mười năm như vậy, phải dùng linh khí của Hồng Quân Tháp thúc đẩy mới chữa trị được. Đây chính là Sinh Linh Chi Khí trong Thiên Địa Bổn Nguyên đó.

Nhưng Quân Mạc Tà hiện tại trong lòng đã mơ hồ có tính toán, há có thể bỏ qua sự trợ giúp lớn lao này từ Độc Cô thế gia chứ? Đương nhiên phải để hai vị quân đội đầu não tụ họp lại cùng một chỗ, tương đối thích hợp. Đến lúc đó có sự tình gì, hai đại lão quân đội này đều có thể bên chén rượu luận bàn, thật là thuận tiện.

Về phần quan hệ giữa mình và Độc Cô Tiểu Nghệ, Quân Mạc Tà cũng không muốn gây sự chú ý của nhiều người. Bởi vì như vậy hắn có cảm giác như mình ăn bám vợ, cho nên Quân đại thiếu gia không muốn lợi dụng. Càng không muốn vì vậy mà không tôn trọng tình cảm của mình!

Bên này chuyện lo lắng đã giải quyết xong, mọi người bắt đầu thả sức say sưa.

Nhất là Độc Cô Tung Hoành cảm thấy có hi vọng khỏi bệnh, lại vui vẻ ra mặt. Lão nhân gia mặc dù không thể uống, lại trở thành người ưu tú nhất, cường thế nhất trong việc ép rượu mọi người, trừng mắt giám sát, ai uống ít một chút cũng không tha!

Có điều đối với Đường Nguyên tương đối là bi kịch, hắn tuy rằng béo, tửu lượng lại cực kỳ kém, mới chỉ một lúc công phu đã lén lút ra ngoài nôn đến ba lần, trở về lại bị chuốc tiếp. Cuối cùng mơ mơ màng màng, hắn gắng gượng giữ chút thanh tỉnh cuối cùng nói đi nhà vệ sinh rồi nghiêng ngả thân hình bước ra ngoài, sau đó rất lâu không thấy trở về. Quân Mạc Tà dường như nghe thấy tiếng "bùm" rất xa từ phía hồ nước nào đó. Tựa hồ có cảm giác như một quái vật nào đó rơi vào trong hồ, làm nước hồ dậy sóng. Nhưng cũng không để trong lòng. Dù sao đây là Độc Cô gia, không phải Quân gia. Ai biết Độc Cô gia lại có hành động gì đây?

Độc Cô Vô Địch đại tướng quân cũng không nhớ rốt cuộc mình đã uống bao nhiêu chén. Ngay từ đầu, tám đại hán Độc Cô gia còn đang kỳ quái, sao Quân Mạc Tà này uống đến bây giờ vẫn chưa say? Nhưng càng về sau, mọi người càng ngấm hơi rượu, cũng chẳng còn quản đối diện có phải là Quân Mạc Tà hay không, cứ thế trực tiếp giơ chén lên liền cạn hết, dồn bao nhiêu hào khí vào mà hét lên một tiếng:

– Cạn!

Sau đó liền ngửa cổ lên… Đến cuối cùng, Độc Cô Vô Địch híp mắt. Miệng rộng ngoác hết cỡ, bộ dạng dường như chịu hết nổi, ôm lấy cổ Quân Mạc Tà, say mèm vật vã lẩm bẩm một câu:

– Người anh em ách, chuyện của phụ thân tiểu đệ, chỉ có thể nhờ cậy đại ca ngươi... hức…

Quân Mạc Tà khổ sở nhăn mặt, không biết có nên đáp ứng hay không, thế này thì còn ra thể thống bối phận gì nữa?

Độc Cô Tung Hoành một chưởng đã vỗ lên đầu nhi tử, chửi ầm lên:

– Đ* mẹ nó chứ! Đó là con rể mày mà!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Khoa Kỹ: Tận Thế: Ta Chế Tạo Vô Hạn Đoàn Tàu
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN