Chương 477: Chuyện cười hay là bị hãm hại?
Bảy người Anh, Hùng, Hào, Kiệt, Trùng, Thượng, Tiền cũng đã say mèm, tiếng nói huyên náo như hát tuồng, ánh mắt lờ đờ, cuối cùng bảy huynh đệ lảo đảo ngã lăn ra đất, nhất thời tiếng ngáy khò khò vang vọng khắp không gian.
Ai nấy đều đã uống quá chén, nên khi một thị nữ tiến vào nói điều gì đó, họ chẳng mảy may nghe thấy điều gì…
Ngay cả Quân đại thiếu cũng không thể rời đi, cuối cùng đành ngủ lại Độc Cô thế gia. Chẳng còn cách nào khác, đại thiếu cũng đã uống không ít, tuy rằng dựa vào gian kế bức ra không ít rượu, nhưng tửu ý còn sót lại vẫn đủ làm hắn lảo đảo. Về sau, hơi rượu bốc lên, cũng khiến hắn mơ hồ, muốn đi tìm Đường Nguyên cũng không được, nên hắn đành mơ màng bước vào khách phòng nghỉ ngơi.
Đến sáng ngày hôm sau, khi Quân Mạc Tà vừa định rời giường, liền nghe thấy hai thị nữ bên ngoài đang bàn tán:- Này! Ngươi có biết không? Vị khách quý hôm qua đến nhà, uống nhiều quá chừng!- Ừm, ta cũng có nghe qua, bất quá không rõ sự tình lắm.- Vậy ta kể cho ngươi nghe, nhưng ngươi tuyệt đối không được tiết lộ cho ai khác đấy…- Ừ, ta nhất định sẽ giữ kín, ngươi cứ nói đi.- Nghe nói cái tên mập mạp kia, hôm qua đi vào nhà xí, ói ra quá trời, sau đó một tiếng ‘ùmm’, ngươi đoán xem thế nào?- Thế nào?- Hắn ta vậy mà lại nhảy vào trong hầm cầu, còn muốn bắt cá trong đó nữa!- Trời ạ! Cái kia bắn tung tóe khắp nơi, ai nha, thật là quá buồn nôn mà!- Thật sao? Sau đó thì sao?- Hắc hắc, làm cho Vương Đồng và mấy người bọn họ mệt chết đi được, cái mùi thì khó ngửi vô cùng, chỗ đó cũng chẳng thích hợp chút nào. Tên mập mạp toàn thân chìm nghỉm bên trong, phải đến mười mấy người dùng dây thừng quấn quanh mới kéo hắn lên được, thân thể ai nấy đều bị vấy bẩn.- Buồn nôn quá!- Sau đó bọn họ kéo hắn tới cái hồ bên kia, cọ rửa năm sáu lần toàn thân mới đưa về khách phòng. Nghe nói khi vào khách phòng vẫn còn mùi hôi thối. Vương Đồng cùng mấy người không còn cách nào khác lại mang bảy tám thùng nước lớn, cho hắn tắm rửa thêm hai lần nữa, mới coi như sạch sẽ.- Vậy mà hành động như thế hắn vẫn không tỉnh sao?- Không tỉnh! Không những không tỉnh, hơn nữa còn không ngừng kêu to muốn bắt cá ở đó.- Thật sự ta đã biết thế nào là cường hãn đến mức nào rồi.- Cái này cũng chưa là gì đâu, nghe nói khi hắn đi vào nhà xí, biểu thiếu gia cũng đang ngồi xổm bên trong, bị hắn một tay túm lấy ném văng ra ngoài, càng nghĩ càng thấy rùng mình. Nếu không phải biểu thiếu gia bị hắn ném văng ra, thì khẳng định đã cùng hắn bơi trong hầm cầu rồi. Biểu thiếu gia tuy rằng cũng to cao, nhưng vẫn không thể so sánh với Đường thiếu gia được. Nghe biểu thiếu gia kể lại, Đường thiếu gia kiên quyết muốn xuống mò cá, sau đó liền nhảy thẳng xuống.- A? Ha ha ha, thật là làm ta cười đến chết mất thôi!- Ha ha ha…
Quân Mạc Tà đang nghe lén cũng không nhịn được mà bật cười. Tuy biết rõ đây là chuyện của huynh đệ thân thiết, chính mình thật sự không nên cười, nhưng tên mập chết bầm này, cũng quá đáng đi! Hắn muốn làm gì cơ chứ? Với trọng lượng như vậy mà rơi vào bên trong, thật đúng là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay!
Vừa nghe thấy tiếng cười, hai thị nữ nhất thời giật mình kinh hãi.
Thấy người này cười ha hả bước ra, chỉ hỏi thăm chỗ ngủ của Đường Nguyên rồi rời đi, lúc này hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Phải biết rằng, gia quy của thế gia là cực kỳ nghiêm ngặt, thân phận các nàng chỉ là tỳ nữ mà lại lén lút nghị luận khách đến chơi, càng không thể để vị khách nhân đó biết được.
Quân Mạc Tà bước tới, thấy Đường Nguyên người bọc trong chăn ngáy khò khò, ngủ say như chết, mùi rượu nồng nặc tỏa khắp cả phòng.
Nhìn bộ dạng này, chắc hẳn đêm qua có chuyện gì xảy ra hắn cũng chẳng nhớ nữa.
Lúc trước khi đến đây, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy buồn cười, tên mập này thật là không có quy củ, uống rượu nhiều một chút liền chạy tới nhà xí của người ta bắt cá. Nhưng bây giờ nhìn thấy Đường Nguyên nằm trên giường, Quân Mạc Tà lại đột nhiên trong lòng nổi lên nghi hoặc.
Đường Nguyên hoặc là không tỉnh táo, hoặc là sơ ý, hoặc là không thích tranh giành, thậm chí thái độ làm người có phần kém cỏi, nhưng tuyệt đối không hồ đồ đến mức độ đó! Cho dù là uống rượu say, nhưng cũng quyết không ngu ngốc đến mức lao xuống hầm cầu bắt cá? Hơn nữa, với thể trạng của Đường Nguyên, có hầm cầu nào lớn đến vậy?
Có thể khiến hắn ngã ra ngoài, nhưng tuyệt đối không thể nào ngã hẳn vào bên trong được?
Cái hố xí chết tiệt này cũng không phải là bể bơi!
Không biết nhà xí của người ta như thế nào, nhưng Quân Mạc Tà cũng biết nhà xí của Quân gia, ngoại trừ chỗ tiểu tiện, đại tiện cho chủ nhân ra, còn có chỗ dùng cho khách nhân, ngoài ra còn có nhà xí cho nhóm hộ vệ tiện sử dụng.
Ngoại trừ của nhóm thủ vệ ở ngoài hơi lớn một chút, những cái khác, trang bị cũng không tồi, căn bản không có khả năng khiến khách nhân rơi xuống dưới. Với hình thể mập mạp mà nói, dù không gian có rộng hơn một chút, phỏng chừng ngay cả có cố sức ép cũng khó mà lọt xuống được.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật, vậy Đường Nguyên làm thế nào mà có thể rơi xuống hố xí chứ?
Giải thích duy nhất chính là…
Hắn đã bị người tính kế?
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng lật người Đường Nguyên, cẩn thận kiểm tra khắp người hắn, nhưng quả nhiên không phát hiện ra điều gì. Hắn đứng lên trầm ngâm một lúc lâu, sau đó đi ra ngoài. Vẫy tay gọi một thủ vệ lại và nói:- Ngươi dẫn ta đến chỗ uống rượu đêm qua.
Thủ vệ thấy đây là cô gia tương lai, đương nhiên không dám chần chừ, liền dẫn Quân Mạc Tà đến nơi yến tiệc đêm qua. Tàn tích hỗn độn đã sớm được quét dọn sạch sẽ, nhưng mơ hồ vẫn còn vương vấn mùi rượu chưa tan hết.
Quân Mạc Tà đứng đúng vị trí Đường Nguyên ngồi, lúc này cái ghế đặc chế mà tên mập mạp ngồi hôm qua đã được cất đi. Đại thiếu trầm ngâm một hồi rồi hỏi:- Gần chỗ này có mấy cái nhà xí?
Thủ vệ kia ngẩn người ra nói:- Để tiện lợi, phụ cận có hai cái. Xa hơn một chút còn có nữa.- Ồ, ngươi dẫn ta đi xem.
Quân Mạc Tà vung tay lên nói.
Thủ vệ kia vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ vị cô gia tương lai này thật sự kỳ quái. Thăm thú núi non, phong cảnh, hoa viên… thì không đi, bây giờ lại đòi đi thăm nhà xí đúng là lần đầu tiên nghe thấy. Nhưng khách nhân đã có yêu cầu, lại còn là cô gia tương lai, bất kể thế nào cũng không dám không đáp ứng. Không còn cách nào khác, hắn đành dẫn Quân Mạc Tà đi.
Liên tục nhìn ba nơi, nghi hoặc trong lòng Quân Mạc Tà càng chồng chất thêm. Ba địa phương này đều không hề có dấu vết gì khả nghi. Nhưng từ kia đi đến bên này, cũng chỉ có ba địa phương này là thuận tiện nhất. Vậy rốt cuộc Đường Nguyên đã đi vào chỗ nào?
- Còn có chỗ nào giải quyết nhu cầu nữa không?
Quân Mạc Tà như suy nghĩ ra điều gì, thản nhiên hỏi.- Dạ có, có, bất quá hơi xa hơn một chút… Hơn nữa… là chỗ chỉ một ít hạ nhân dùng… Dơ bẩn không chịu nổi!
Khi đến khu vực đó, Quân Mạc Tà không khỏi cảm nhận thấy một luồng hàn ý.
Vị Quân thiếu gia này cũng thật là kỳ quái, có thể đi đến địa phương mà người thường đều phải bịt mũi, hắn dường như lại không hề hấn gì, đến mày cũng chẳng nhíu lấy một cái.
- Dẫn ta đi!
Quân Mạc Tà trầm mặt, bước đi trước.
Trong lòng thủ vệ bất an, hắn hiện giờ đã phát giác ra điều không ổn. Chỉ sợ là vị cô gia này đang điều tra chuyện Đường thiếu gia rơi xuống hố xí đêm qua. Hắn không chút do dự đưa Quân Mạc Tà tới địa điểm đã xảy ra chuyện, dọc đường nháy mắt ra hiệu cho mấy thủ vệ hiểu ý, để họ nhanh chóng đi tìm mấy vị thiếu gia cùng lão gia chủ, chỉ sợ là có chuyện lớn xảy ra…
Quân Mạc Tà hoàn toàn không bận tâm, mặc kệ hắn truyền tin tức. Việc này nhất định là phải nói chuyện với Độc Cô thế gia, rõ ràng còn đỡ phải tự mình sai người truyền lời tốn thời gian.
Quân Mạc Tà khoanh tay đứng ở địa điểm trước hầm cầu tối hôm qua xảy ra chuyện, tinh tế quan sát một lượt. Đúng vậy, chính hắn đã bị rơi xuống chỗ này. Có mấy bậc thang bằng đá, sau đó phía dưới là hố sâu, bất quá, bên cạnh bậc thang đá, còn có một gờ cao chừng bốn mươi, năm mươi centimet. Đây chính là biện pháp để phòng ngừa đại nhân uống say hoặc trẻ nhỏ ngã xuống.
Độc Cô thế gia ở điểm này thật sự làm rất tốt.
Nhưng… rốt cuộc Đường Nguyên làm sao có thể ngã xuống đây? Chỗ này còn cách rất xa, phía dưới thật sự là rất rộng rãi, mùa đông, trên mặt cũng có một lớp băng mỏng. Quân Mạc Tà càng nhìn sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo, hắn bước ra, hỏi:- Nghe nói còn có một vị biểu thiếu gia lúc đó cũng ở trong này? Xin hỏi hắn là ai?- Đúng, là cháu ngoại của Nhị nãi nãi, đã đến Độc Cô phủ nhiều ngày rồi…- Đi gọi hắn! Nói bổn công tử có chuyện muốn hỏi hắn!
Thủ vệ còn chưa nói xong, Quân Mạc Tà liền cắt ngang lời, khẩu khí nghiêm túc và lạnh lùng. Chỉ trong nháy mắt, giọng nói của đại thiếu đã tràn ngập sát khí lạnh lẽo!
Bên ngoài nhà xí, Độc Cô Vô Địch Đại tướng quân lòng như lửa đốt vội vàng chạy đến, còn có Độc Cô Anh, Độc Cô Hùng cùng ba huynh đệ Độc Cô Hào. Thấy Quân Mạc Tà bước ra, Độc Cô Anh mở miệng trước:- Muội phu tại sao sáng sớm đã đi ra chỗ này, lại không giải quyết nhu cầu, rốt cuộc là đang tìm cái gì vậy?
Chỉ có Độc Cô Vô Địch nhìn ra sắc mặt âm trầm tựa hồ muốn giết người của Quân Mạc Tà, thầm nghĩ xem ra đã xảy ra chuyện gì đó rồi. Liền hỏi:- Mạc Tà, có chuyện gì vậy?- Đêm qua, Đường Nguyên uống rượu xong rồi, ha ha ha, cái tên vô dụng này, lại có thể rơi xuống hố xí. Ân, chính là chuyện như vậy.
Quân Mạc Tà khẽ vươn tay chỉ, từ đây chỉ về phía đó, trong giây phút ấy ánh mắt như điện quét một vòng trên người bốn cha con.- Rơi vào trong hố xí?
Độc Cô Vô Địch tuy rằng hào phóng nhưng đầu óc tuyệt đối không ngu ngốc, nếu không làm sao có thể trở thành thống soái một quân? Suy nghĩ trong giây lát đã hiểu rõ mấu chốt vấn đề:- Tại sao có thể rơi vào bên trong đó được?- Đại tướng quân cũng nghĩ như vậy sao? Ta cũng đang hoài nghi. Quý phủ có nhiều nhà xí như vậy hắn không đi, hắn không phải tự nguyện chạy xa như vậy chứ? Hơn nữa nơi này cũng không phải nhà mình. Chưa quen địa thế lại đang say rượu, đi đến nơi này cách xa khách phòng nơi uống rượu đến hai dặm, rồi lại nhảy xuống dưới.
Quân Mạc Tà ‘hắc hắc’ cười lạnh:- Chẳng lẽ cái tên mập mạp kia bị quỷ ám sao?
Sắc mặt Độc Cô Vô Địch trầm xuống như nước. Đừng thấy tên mập này mà coi thường, hắn đã được xác nhận là người thừa kế chức vị Gia chủ đời kế tiếp của Đường gia. Hơn nữa, Đường Nguyên hôm nay không thể so sánh với ngày trước, chỉ riêng chức vị Đại Chưởng Quỹ của Quý Tộc Đường, thân phận tài phú thần tài tại Kinh thành, liền có thể nói giá trị con người đã tăng lên gấp vạn lần. Hơn nữa hắn lại là một trong số ít ỏi huynh đệ thân thiết của Quân đại thiếu gia, há có thể coi thường được? Chuyện này nếu xử lý có chút sai sót, sẽ gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng!
Độc Cô Đại tướng quân bỗng nhiên xoay người, nhìn ba nhi tử:- Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?- Cha, cái này cũng bình thường mà, uống rượu say rồi làm chuyện khác thường cũng là hiển nhiên thôi mà?- Tên mập mạp Đường Nguyên ngốc nghếch như vậy, thân hình nặng nề như vậy, uống nhiều quá mà rơi xuống hố xí, cũng là chuyện bình thường thôi mà?
Độc Cô Anh khóe miệng ngoác ra, vẫn muốn cười, thật sự là việc quá buồn cười.
- Ngươi đồ khốn kiếp hồ đồ! Ngươi còn vui mừng à? Ngươi là đồ óc ngắn, hay là óc dài quá nên hỏng rồi!
Độc Cô Vô Địch suýt nữa bị nhi tử làm cho tức đến hộc máu. Ngươi không ngạc nhiên sao? Không thấy muội phu quý giá của ngươi đang sắp sửa muốn giết người sao? Tên mập mạp Đường Nguyên ngốc nghếch, thân hình nặng nề như vậy, ngươi không suy nghĩ xem uống nhiều rượu như vậy làm sao có thể chân nam đá chân xiêu đi hai dặm sao?
- Mạc Tà, nghe nói còn có một vị biểu thiếu gia quý phủ trong này?
Quân Mạc Tà cười híp mắt, giọng điệu đúng là có chút ôn hòa nói:- Hơn nữa vị biểu thiếu gia này còn cực kỳ hữu duyên với Đường Nguyên nên ngồi xổm cùng hắn trong nhà xí này, bản công tử muốn chiêm ngưỡng dung nhan vị khách hữu duyên này một chút.
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ****Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành**
Đề xuất Tiên Hiệp: Thanh Liên Chi Đỉnh [Dịch]