Chương 480: Huynh đệ!

Lão gia tử lần này cực kỳ tức giận, cơn thịnh nộ như sóng cuồn cuộn gào thét không dứt, thần tình kích động, đầy một bụng căm tức.

Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch cũng đồng dạng căm giận vô cùng, cơ mặt co giật, hai má phồng giật thình thịch. Ông ta giận đến không thể kiềm chế nổi! Tiểu Nghệ, con gái ta, thật vất vả mới tìm được một lang quân như ý. Trong khoảng thời gian này mà xem, Quân Mạc Tà cũng là Nhân trung Long Phượng, Độc Cô Vô Địch tuy ngoài mặt tỏ vẻ không vừa ý, nhưng trong lòng đã sớm chấp nhận.

Huống chi, khuê nữ nhà mình lại mang bụng bầu đường hoàng qua cửa thành, ngoại trừ Quân Mạc Tà ra, có nhà nào dám rước về? Một phen gây áp lực, thật vất vả mới giải quyết ổn thỏa chuyện này, ta đây, một lão cha vợ đang ở một bên phấn khởi uống rượu. Hơn nữa, Quân Mạc Tà còn đáp ứng chữa trị vết thương cũ cho cha già. Điều này đối với Độc Cô thế gia mà nói, quả thực là Song Hỷ Lâm Môn, niềm vui nối tiếp niềm vui!

Thế mà, vào thời khắc mấu chốt này, vị cháu trai của phu nhân lại có âm mưu hãm hại tương lai nữ tế. Độc Cô Vô Địch lau mồ hôi lạnh. May mắn lần này bị đẩy xuống hố phân là Đường Nguyên, nếu mà thật sự là Quân Mạc Tà thì xong rồi…

Độc Cô Vô Địch quả thực không thể tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra! Ít nhất có thể khẳng định, một phen tâm tư của khuê nữ Độc Cô Tiểu Nghệ hoàn toàn đổ sông đổ bể rồi, cha già trọng thương vài chục năm sẽ không còn hy vọng nữa, chỉ sợ Quân Chiến Thiên chắc chắn một trăm phần trăm sẽ khởi binh tấn công! Dựa theo tính tình của Quân Chiến Thiên, há lại để cháu mình chịu đựng nhục nhã tột cùng như vậy?

Bởi vì có câu nói: "Sĩ khả sát bất khả nhục"!

Hai nhà tất nhiên sẽ là một mất một còn, cục diện sẽ sớm tan nát!

Cha con hai người gào rống một hồi, chỉ thấy nội viện đại loạn, một đội nữ quyến tóc dài xếp thành hàng đi ra.

– Sáng sớm tinh mơ, ông cháu các ngươi làm cái gì mà loạn xị vậy? – Lão phu nhân là người đầu tiên lên tiếng chất vấn.

– Lão tử hôm nay không chỉ nổi điên! Còn muốn giết người!

Độc Cô Tung Hoành nhảy dựng lên mắng: – Cái gì?!

Lão phu nhân trợn mắt, đang muốn phát hỏa, đột nhiên phía sau xuất hiện một phụ nhân y phục quý phái, dung nhan tú lệ, vội vàng lao tới, mặt đầy kinh hoàng:

– Tiểu Lưu… Ngươi làm sao vậy? Tại sao ngươi lại nằm trên mặt đất?

Gọi mãi nửa ngày, vẫn thấy Hoàng Thư Lưu hôn mê bất tỉnh. Nàng ta không khỏi kinh hoàng ngẩng đầu lên hỏi:

– Lão gia, lão gia có chuyện gì xảy ra vậy?

– Chuyện gì xảy ra ư? Hỏi cháu ngươi đi! Hoàng gia các ngươi, được giáo dưỡng tốt thật đấy! Bản thân ta thật không nghĩ tới, Hoàng gia các ngươi không ngờ âm mưu thâm độc như vậy! Thâm độc tâm kế, thâm độc tâm kế a!

Độc Cô Vô Địch chém tay vào hư không, khuôn mặt lạnh lùng khiển trách.

Quân Mạc Tà nhìn thấy bọn họ cả nhà tranh cãi ầm ĩ, cảm thấy không kiên nhẫn được nữa, hơn nữa dù sao mình vẫn còn là người ngoài, cho nên hắn đành cất bước đi ra ngoài. Mới đi được hai bước, đột nhiên dừng lại, xoay người, chỉ tay vào Hoàng Thư Lưu đang nằm dưới đất nói:

– Người này, tại chỗ này xem như là cho Độc Cô thế gia chút thể diện! Ta sẽ không đích thân động thủ! Nhưng hắn nhất định phải chết! Chuyện này, tuyệt đối không phải thương lượng! Nếu Hoàng gia có gì bất phục, ta Quân Mạc Tà nguyện ý cùng bọn họ luận đạo!

– Hắn không nên hãm hại huynh đệ của ta! Ta mặc kệ trước kia hắn có làm chuyện gì, cũng không quản lúc trước hắn có hay không hiền lành trung hậu, nhưng, chỉ cần chuyện hôm nay, hắn tội đáng vạn lần chết cũng không thoát được! Huynh đệ của ta, ai dám làm nhục? Trời xanh cũng đừng hòng! Mặt khác, ta cũng chưa biết tên béo sẽ trả thù lễ này như thế nào. Xử lý Hoàng gia ra sao, ta không đoán được tâm tư của hắn, nhưng ta hoàn toàn ủng hộ hắn, ta nói thế thôi!

Khẩu khí lạnh lẽo, băng giá, lãnh khốc; hắn bình thản nói mấy câu, giống như quân vương ở trên cao, tuyên bố tuyệt sát lệnh đối với một người vậy!

Ai cũng không nhìn thấy, theo ngón tay hắn chỉ ra, một đạo chỉ khí vô hình vô ảnh, vô thanh vô tức, xuyên thẳng đến đầu Hoàng Thư Lưu. Ngay cả Độc Cô thế gia bây giờ muốn bao che, người này cũng tuyệt đối không thể thấy ánh mặt trời ngày mai!

Không chừa một đường lui nào! Dù chỉ một chút cũng không chừa!

– Ta sẽ không ban cho cừu nhân của ta chút cơ hội đứng dậy phản kháng! Cừu nhân của huynh đệ ta, cũng như vậy!

Nói xong mấy câu đó, Quân Mạc Tà lạnh lùng đi thẳng về phía trước, hễ hắn đi qua đâu, mọi người đều không tự chủ được mà nhường đường…

– Khoan đã!

Vị nhị phu nhân này đứng dậy, mặt lạnh như tiền:

– Quân công tử, ngươi là hôn phu tương lai của nha đầu Tiểu Nghệ, mọi người cũng không coi là người ngoài cả, xin hỏi cháu ta đắc tội với ngươi như thế nào? Tại sao ngươi muốn đẩy hắn vào chỗ chết? Ngươi nên cho ta một lời giải thích đi.

Quân Mạc Tà chưa đi xa, thản nhiên nói:

– Hắn đắc tội với ta như thế nào, ngươi hỏi Độc Cô đại tướng quân sẽ rõ, hôm nay nếu không phải ở Độc Cô thế gia, nếu không phải bởi vì có Độc Cô thế gia thì Hoàng gia sau lúc mặt trời lặn ngày hôm nay sẽ Phi Hôi Yên Diệt! Chó gà không tha!

Quân Mạc Tà siết chặt hai nắm đấm, lãnh khốc nói:

– Ngươi thật sự là may mắn!

Nói xong, Quân Mạc Tà không thèm bận tâm, cứ thế mà đi thẳng! Bất kể là ai, đừng ai động đến huynh đệ của ta! Kẻ nào động đến, phải trả một cái giá cực đắt.

Cái giá phải trả khó có thể gánh nổi!

Nhị phu nhân còn đang muốn nói điều gì, Độc Cô đại tướng quân đi đến tặng cho một cái bạt tai rồi mắng to:

– Tiện nhân nhà ngươi còn dám lằng nhằng, mặt mũi Độc Cô gia đều bị ngươi làm mất hết, không cần phải nói, lúc trước tiện nhân ngươi gả cho lão tử, mục đích khẳng định cũng không đơn thuần như vậy nhỉ?

Nhị phu nhân cũng là người thông minh, chỉ trong nháy mắt, liền đoán được từ đầu đến cuối cục diện trước mắt, lại thêm cái tát của đại tướng quân cho nên được khai sáng.

– Quân Mạc Tà, Quân đại thiếu gia! Ta thỉnh cầu ngươi! Ngươi buông tha cháu ta đi!

Nhị phu nhân khóc lóc thảm thiết, nhất thời không nghĩ ra được lý do gì để cầu xin, một mặt là Quân gia này, tiền tài vật chất đều không để vào mắt. Nhị phu nhân nghĩ nửa ngày, đột nhiên nhớ tới một truyền thuyết của gia tộc, liều mạng kêu lên:

– Quân công tử, Quân công tử. Hoàng gia cũng có một vị tổ tông đang ở Huyết Hải Vô Biên.

– Huyết Hải Vô Biên?

Đã đi được khá xa, Quân Mạc Tà liền dừng lại một chút, chậm rãi nói:

– Chỉ cần hắn động đến huynh đệ của ta, cha hắn có là Ngọc Hoàng Đại Đế, cũng không có tác dụng!

Rốt cuộc hắn không thèm để ý nữa, tiếp tục bước đi…

– Ngươi tiện nhân này còn không biến về phòng ngay cho lão tử? Ở chỗ này càng làm mất mặt thêm! Lăn trở về phòng kiểm điểm lỗi lầm đi, mau cút!

Độc Cô Vô Địch lớn tiếng trách mắng, trong nội tâm của hắn, vẫn còn tương đối sủng ái vị nhị phu nhân này. Bởi vậy mới đáp ứng yêu cầu của nhị phu nhân, cho phép cháu nàng ở trong nhà, tự mình tiếp xúc mà không thông qua mình, trực tiếp cầu thân lão gia tử và lão phu nhân, hắn cũng không truy cứu. Thế nhưng hắn thật không nghĩ đến có thể xảy ra chuyện lớn đến vậy!

Độc Cô Tung Hoành lão gia tử sạm mặt đi lên sắp xếp người, đột nhiên quát lớn với nhi tử của mình:

– Thằng ranh nhà ngươi cũng hỗn đản, không biết quản đàn bà của mình cho tốt! Khóc lóc sướt mướt như vậy còn ra thể thống gì nữa! Độc Cô Hào, nhanh đưa mẫu thân ngươi về phòng đi! Độc Cô Vô Địch, đồ hỗn trướng nhà ngươi còn đứng đây làm gì? Còn không đến xem Đường Nguyên sao?

Nói xong câu cuối, lão gia tử tựa hồ tức giận dậm chân thình thịch.

Độc Cô Vô Địch nhất thời tỉnh ngộ, nói đến cùng, điểm mấu chốt chuyện này không nằm ở Quân Mạc Tà, cũng không phải ở Độc Cô thế gia, mấu chốt là trên người Đường Nguyên a.

Quân Mạc Tà thứ nhất là vì thể diện của Đường Nguyên, thứ hai cũng là vì Độc Cô thế gia mà suy nghĩ, dù sao hai nhà bây giờ tương lai sẽ là thông gia. Quân Mạc Tà nói gì cũng phải lo lắng một chút, không để lộ chuyện này ra ngoài, chuyện này chỉ cần quản người cho chặt, không nghi ngờ gì bí mật này sẽ được giữ kín.

Mấu chốt chính là Đường Nguyên, việc này nếu có thể che đậy xuống, tất nhiên sẽ là đại cát, nếu như không thể hoàn toàn thu xếp được, ngàn vạn lần không thể để lộ ra ngoài. Một khi đã lộ ra ngoài, để cho Đường lão gia tử biết, hậu quả đối với gia tộc mình chỉ có thể dùng từ "nghiêm trọng" để hình dung! Cho nên Độc Cô Vô Địch ứng tiếng một cái, nhanh chóng đuổi theo Quân Mạc Tà.

Bất quá thông qua chuyện này, cha con hai người đều hiểu rõ.

Tin tức thời gian vừa qua Quân Mạc Tà giết chết Mai Cao Tiết cùng Khổng Lệnh Dương, Độc Cô Tung Hoành lão gia tử từng có nhận xét một câu: Quân Mạc Tà người này, Tâm ngoan Thủ lạt, làm việc Sát phạt Quyết đoán, quả nhiên là một đại nhân vật. Sau này, bất luận kẻ nào, cũng không thể chọc tới nữ nhân của hắn, người nhà của hắn!

Nữ nhân của Quân Mạc Tà, người nhà của Quân Mạc Tà, không thể nghi ngờ chính là Nghịch Lân của hắn! Long có vảy ngược, chạm vào ắt giận! Giận dữ thì máu đổ ba ngàn dặm!

Hiện giờ xem ra, có thể hiểu được một phần: Ngoài người nhà, nữ nhân của hắn ra, cũng không thể động đến huynh đệ của Quân Mạc Tà! Nhất là những người được hắn coi là huynh đệ cũng không được!

Vì huynh đệ, tuy đây là lần đầu tiên đến nhà nhạc phụ tương lai uống rượu, còn dám gây ra chuyện ầm ĩ!

Hoàn toàn không chừa lại cho Độc Cô thế gia chút thể diện nào!

Đáng tiếc, hai cha con này lại xem nhẹ một chuyện khác, một chuyện lại cực kỳ trọng yếu! Hoặc là hai người bọn họ đánh giá quá cao gia tộc mình, coi như đại thiếu đồng ý không truy cứu, tên béo đồng ý không truy cứu sao?

Tiền có thể sai khiến quỷ, cũng có thể Thông Thiên, có tiền ở tuyệt đại đa số trường hợp, chính là vạn năng!

Với thân phận tên béo và gia tộc hiện giờ, một Tài Thần mới nổi ở kinh thành, chuyện này, có thể đơn giản như vậy là xong sao?

Nhìn sáu tôn tử đang bận rộn (Độc Cô Hào đã đưa mẫu thân vào trong nên không có ở đây), Độc Cô lão gia tử thở dài một tiếng, thấp giọng nói:

– Việc của Tiểu Nghệ ta đã dốc hết tâm huyết rồi. Trong tương lai, nếu như các ngươi cũng có thể kết huynh đệ với Quân Mạc Tà, như vậy sẽ làm cho lão phu yên tâm a…

Độc Cô lão gia tử nói những lời này giọng nói rất khẽ, sáu huynh đệ đều không nghe rõ, ào ào nghiêng tai hỏi lại:

– Cái gì, gia gia nói cái gì vậy?

– Không có gì, nhanh chóng đem tiểu tử này đá cho chó ăn! Thấy tiểu tử này lão tử càng phiền lòng!

Độc Cô Tung Hoành nhất thời có chút mất hứng. Quân Mạc Tà gây loạn như vậy, thế nhưng chính mình hoàn toàn không thể nổi giận được.

Nam nhi, phải như thế!

Vì huynh đệ, không sợ trời xanh! Đây mới là nam nhi nhiệt huyết! Nam nhi nghĩa khí!

Độc Cô Tung Hoành lão gia tử nhớ tới câu nói cuối cùng của Quân Mạc Tà: "Huyết Hải Vô Biên sao? Chỉ cần hắn động đến huynh đệ của ta, cha hắn có là Ngọc Hoàng Đại Đế, cũng không có tác dụng gì!"

Thật là một tiểu tử cuồng vọng! Thật là một tiểu tử đáng yêu!

Trước đây ta sao lại cho hắn là loại công tử bột cơ chứ?

Lão gia tử lắc đầu, trầm ngâm khó hiểu, chẳng lẽ ta già rồi nên lú lẫn?

– Gia gia, thật sự giết sao?

Độc Cô Kiệt khổ sở, ngẩng đầu hỏi, hắn xưa nay thân thiết với lão Tam Độc Cô Hào, cùng với người bà con xa này ít nhiều cũng có chút không đành lòng ra tay.

– Giết! Lập tức ra tay.

Độc Cô Tung Hoành ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, trầm giọng nói tiếp:

– Đây là quân lệnh!

Sáu người đồng thời đứng dậy, nghiêm nghị nói:

– Tuân lệnh!

Độc Cô Vô Địch đã đi được một lúc, Đường Nguyên còn chưa tỉnh dậy, vẫn còn đang ngáy khò khò như sấm!

Quân Mạc Tà thấy hắn tiến vào, biết ngay đối phương có ý gì, nói:

– Đường Nguyên ngày hôm qua uống không ít, cũng chưa chắc đã nhớ được.

– Như thế là tốt nhất!

Độc Cô Vô Địch thở dài một hơi, gương mặt vốn đen sạm giờ ửng hồng, ho khan vài tiếng mới nói:

– Việc này… chính là… thật sự là…

Quân Mạc Tà cười khẩy kinh ngạc, có vẻ không thể tưởng tượng được vị đại lão thô kệch này lại có thể mở lời xin lỗi, nói:

– Yên tâm, nếu mà Đường Nguyên có nhớ rõ, ta cũng sẽ dặn dò hắn không được nói ra.

– Vậy tốt quá rồi!

Độc Cô Vô Địch lau mồ hôi, lúc này mới tới hỏi:

– Chẳng lẽ việc này, Đường Nguyên căn bản không phải nhờ ngươi đứng ra chủ trì? Không phải là do hắn chạy tới tố khổ nhờ ngươi ra mặt sao?

– Huynh đệ với nhau quý ở tình nghĩa, nếu ta chờ tới khi huynh đệ nhờ mới đi làm vậy còn gọi là huynh đệ sao? Còn xứng làm huynh đệ sao?

Quân Mạc Tà thản nhiên cười cười:

– Mà mục tiêu của tiểu tử đó chính là ta, Đường Nguyên chỉ là gánh thay mà thôi, dính phải chiêu tai bay vạ gió này, nếu mà ta vẫn làm ngơ, đây cũng không còn gọi là huynh đệ nữa.

Quân Mạc Tà mỉm cười, ánh mắt nhìn Đường Nguyên đang ngủ say, quay đầu nhìn ra cửa sổ, lạnh nhạt nói:

– Chuyện của huynh đệ, vốn cũng là chuyện của ta!

Độc Cô Vô Địch cả người chấn động, lời nói đó như là sấm sét ngang tai!

Một câu này của Quân Mạc Tà, làm cho trong lòng hắn đột nhiên nhớ tới vị đại ca mà mình tôn sùng, Quân Vô Hối, nhị ca Quân Vô Mộng. Hắn vẫn nhớ như in những năm đó, mấy huynh đệ ra ngoài Thiên Hương thành du xuân, lúc ấy mấy huynh đệ, đều đang độ tuổi tráng niên! Lúc ấy đại ca Quân Vô Hối đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy xa xa biển mây cuồn cuộn, thế sự mờ ảo, vỗ bờ vai của mình, bình thản nói một câu: "Vô Địch, ngươi là huynh đệ của ta, cùng Vô Mộng, Vô Ý như nhau đều là huynh đệ thủ túc của ta!"

Đến bây giờ, Độc Cô Vô Địch vẫn nhớ rõ, Quân Vô Hối lúc nói chuyện, đang đứng ở trên đỉnh núi, ngạo nghễ hướng lên trời cao mây bay trùng điệp! Khẩu khí hững hờ nhưng ẩn chứa thật sâu tình huynh đệ!

Đó là lời thề thà rằng nghịch thiên cũng không hối hận!

Huynh đệ! Đây là hai từ thiêng liêng!

Một câu nói đó thôi, làm cho Độc Cô Vô Địch khắc cốt ghi tâm cả đời!

Hiện giờ, Quân Mạc Tà cũng nói những lời này. Trên mặt cũng lộ ra phong thái, khẩu khí hững hờ nhưng tâm tính kiên quyết. Giống nhau như đúc, độc nhất vô nhị! Thậm chí, nhìn nghiêng từ bên cạnh lại, căn bản là Quân Vô Hối đang nói chuyện vậy!

Ngay cả ánh mắt cũng giống nhau như đúc!

Huynh đệ!

Chuyện của huynh đệ, chính là chuyện của ta!

Vô Địch, ngươi là huynh đệ của ta, cùng Vô Mộng, Vô Ý như nhau đều là huynh đệ thủ túc của ta!

Những lời này của Quân Vô Hối tựa hồ như vang lên trong lòng mình. Một âm vọng từ ngàn xưa vọng về. Quân Mạc Tà vì huynh đệ của hắn, có thể liều lĩnh, có thể không cần để ý đến Độc Cô thế gia, một gia tộc sừng sững, mà chính mình, vì huynh đệ của mình cũng bất chấp tất cả?

Mà mình biết huynh đệ của mình chết khuất tất, chết oan ức không đáng chút nào, chính mình đã làm được gì chứ?

Độc Cô Vô Địch đột nhiên thấy cổ nghẹn lại, không thở nổi, tựa hồ ngạt thở, một loại cảm xúc đặc biệt từ đáy lòng dâng lên, hắn khó khăn ho khan vài tiếng, đột nhiên vội vàng che miệng lao ra ngoài, ngay cả ánh mắt cũng vội vàng che kín… cứ thế mà lao ra ngoài…

Hắn không thể nói thêm điều gì nữa, cái gì cũng không cần nói nữa.

Hắn lao thẳng về phòng đứng trước bài vị của Quân Vô Hối, nhìn linh vị lạnh băng thật lâu, ngón tay run rẩy, giọng nói run run:

– Đại ca… đại ca ta nghĩ ra rồi, tiểu đệ thực sự quá tệ với huynh.

Đột nhiên sau đó nước mắt hắn tuôn như mưa! Quỳ sụp xuống đất, gào lên tiếng khóc thảm thiết!

**Dị Thế Tà Quân**

**Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ**

**Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành**

Đề xuất Voz: Chị em, cô giáo...tình yêu...
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN