Chương 479: Âm mưu đê tiện!
Quân Mạc Tà vươn người đứng thẳng, trên mặt nở nụ cười khẩy. Nhìn chằm chằm Độc Cô Vô Địch, hắn lạnh lùng nói:
- Không chỉ riêng Độc Cô thế gia, cho dù có là Thiên Vương lão tử, cũng không được! Tấm thể diện đó ta không cho nổi, càng không thể cho!
Độc Cô Vô Địch mấp máy môi mấy lần, vẻ mặt khó xử nói:
- Chẳng lẽ không thể? Huống hồ Đường công tử cũng đâu có...
- Thỉnh bá phụ, xin đừng nói nữa. Người cùng Tam thúc có giao tình, lại còn là huynh đệ sinh tử. Ta chỉ hỏi bá phụ một câu, nếu ta ví dụ: Tam thúc Quân Vô Ý cùng với người đi ra ngoài, lại bị kẻ khác âm mưu đẩy xuống hố phân, người sẽ xử lý như thế nào?
Quân Mạc Tà lạnh lùng hỏi.
- Mẹ kiếp! Kẻ nào dám? Lão tử sẽ diệt cả nhà hắn!
Độc Cô Vô Địch giận dữ nói:
- Kẻ nào dám đối phó Tam đệ của ta?
- Vậy mà bá phụ còn khuyên ta buông tha được sao?
Quân Mạc Tà khó hiểu nhìn hắn. Trên mặt tuy vẫn lạnh lùng, nhưng trong lòng lại có đôi chút khoái ý. Độc Cô Đại tướng quân nói vậy, rốt cuộc cũng là người có thể giao thiệp.
Độc Cô Vô Địch nhất thời cứng họng, một lời cầu tình cũng không thốt nên lời. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, trời đất chứng giám, quả nhiên là người đồng quan điểm!
Quân Mạc Tà ánh mắt như lưỡi đao nhìn Hoàng Thư Lưu nói:
- Huống hồ, hắn đã làm như vậy, tất nhiên còn có lý do riêng của hắn! Chẳng lẽ bá phụ không muốn biết nguyên nhân sao?
- Không! Không phải ta làm! Vì sao các ngươi lại khăng khăng là ta làm? Đường Nguyên kia rõ ràng tự mình không cẩn thận rơi xuống hố phân, làm gì có chuyện liên quan tới ta chứ? Vì sao các ngươi cứ nhất định đổ tội danh này lên đầu ta?
Hoàng Thư Lưu đột nhiên nhảy dựng lên, nước bọt văng tung tóe. Hắn biết vô luận là Độc Cô thế gia hay Quân gia, thậm chí là Đường gia, đều không phải thế lực mà Hoàng gia nhà mình có thể trêu chọc. Nếu thực sự tội danh này bị gắn lên người hắn, vậy thì xong đời rồi, thậm chí Hoàng gia ta cũng có nguy cơ bị diệt vong bất cứ lúc nào.
Quân Mạc Tà đột nhiên khẽ vươn tay, ấn đầu của hắn xuống. Động tác không hề nhanh, Hoàng Thư Lưu cố gắng vận động thân thể, thậm chí dốc toàn lực né tránh, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn không thể thoát. Hắn trơ mắt nhìn tay phải Quân Mạc Tà ấn lên đầu mình, một luồng lực lượng to lớn khó có thể kháng cự truyền tới, khiến thân thể hắn không cách nào dịch chuyển dù chỉ một chút.
Ngay sau đó, dường như toàn thân hắn, từng bộ phận, đều không chịu sự điều khiển của chính mình. Ngay cả đôi mắt cũng không thể nhắm lại, bên tai vang lên thanh âm của Quân Mạc Tà:
- Mở to hai mắt ra, nhìn ta!
Hoàng Thư Lưu không tự chủ được mở to hai con mắt nhìn lại. Chỉ thấy nhất thời trước mắt mình xuất hiện một đôi con mắt, đôi con mắt ấy chậm rãi biến thành hai cái hồ sâu không thấy đáy. Đột nhiên có loại cảm giác ngất ngây thần trí mơ hồ một cách kỳ diệu, càng lúc càng giống như đang nằm mơ. Hoàng Thư Lưu cố gắng hết sức giãy giụa thoát ra, nhưng đột nhiên phát hiện ra, đôi con mắt tựa như hố sâu không ngờ lại biến thành những vì sao giữa thiên không mênh mông.
Là những ngôi sao lộng lẫy nhất, ánh sao chói lòa giữa thiên không! Những ngôi sao lấp lánh, mà chính mình lại bay giữa thiên không mênh mông, hoàn toàn không có mục tiêu, cũng không có phương hướng.
Đúng lúc này, một thanh âm dị thường ấm áp vang lên. Điều khiến hắn giật mình hơn nữa là, trong thanh âm ấy còn xen lẫn sự hòa ái dễ gần, tựa như khúc hát du dương êm đềm, khiến toàn thân hắn thả lỏng, buông bỏ toàn bộ đề phòng. Thanh âm này đi vào lỗ tai, giống như thời thơ ấu được nằm trong lòng mẹ ru, thật an toàn và thoải mái.
Trên mặt Hoàng Thư Lưu chậm rãi biến đổi, mọi người dù mặc sức tưởng tượng cũng không thể tin được. Vẻ mặt hắn lúc này dường như đáng yêu hơn, tràn đầy khao khát, lại có chút thoải mái, hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc sầu bi.
"Ngươi tên là gì?" Vẫn là thanh âm ôn nhu ấm áp, giống như làn gió xuân thổi qua rặng liễu, hương hoa bay vào trong mộng, tựa như mẫu thân đang nựng yêu, thân nhân vỗ về.
- Hoàng Thư Lưu.
Hoàng Thư Lưu như thoát khỏi kiếp sầu bi, lộ ra vẻ thư thái, yên lòng mà tươi cười.
- Đêm qua ngươi đã làm gì?
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng hỏi. Mọi người Độc Cô thế gia ở bên cạnh hắn đều lộ ra thần sắc hoảng sợ. Thế gian này quả thật có kỳ thuật khủng bố khống chế thần trí con người! Có thể làm cho người ta cam tâm tình nguyện nói ra những bí mật lớn nhất trong lòng! Không thể tưởng tượng được, khó có thể tin!
- Đêm qua… đêm qua…
Hoàng Thư Lưu đang thư thái tươi cười, đột nhiên biểu cảm trở nên dữ tợn, có chút đau lòng nói:
- Đêm qua ta ở Độc Cô thế gia, nghe nói bọn họ khoản đãi tân nữ tế…
- Ồ? Chuyện này có liên quan gì đến ngươi sao? Vậy tiếp theo ngươi đã làm gì?
Hoàng Thư Lưu biểu tình càng lúc càng thống khổ nói:
- Tân nữ tế của Độc Cô gia phải là ta, chỉ có thể là ta! Ta đã thương nhớ Tiểu Nghệ sáu năm trời! Bây giờ nàng cuối cùng cũng trưởng thành, nhưng đôi mắt lại không biết nhìn người, đi coi trọng cái tên quần là áo lụa, mang xú danh đồ bỏ đi Quân Mạc Tà! Điều này làm sao khiến ta có thể cam tâm được chứ! Nói gì thì nói, Hoàng gia chúng ta cũng không phải là một gia tộc cường đại, mấy năm gần đây liên tục chịu ức hiếp. Nếu không có chiêu bài thân thích với Độc Cô thế gia, e rằng sớm đã bị người ta tiêu diệt. Nếu ta cùng Tiểu Nghệ có thể thành hôn, Hoàng gia ta từ nay về sau sẽ vô sự. Nếu chỉ dựa vào tiểu cô cô của ta, căn bản không thể cùng Độc Cô gia duy trì quan hệ gần gũi thêm được. Nhưng nếu ta là rể Độc Cô gia, vậy tình hình sẽ hoàn toàn khác, mối quan hệ chắc chắn sẽ tiến thêm một bước dài.
Nói tới đây hắn không nhịn được đắc ý cười hai tiếng.
Mọi người không nói nên lời. Mong ngóng đến sáu năm, năm nay Độc Cô Tiểu Nghệ mới mười sáu tuổi. Nói cách khác, lúc ấy Độc Cô Tiểu Nghệ mới mười tuổi mà hắn đã nảy sinh tâm tư. Thật sự là quá sớm vậy!
- Nghe nói trước đây Độc Cô gia cự tuyệt hoàng thất cầu thân, ta liền lập tức chạy tới đây, chuẩn bị hướng Độc Cô gia cầu thân. Dù thế nào đi nữa, bọn họ cũng không vừa ý cái tên họ Quân quần là áo lụa kia. Dù sao thì, Hoàng Thư Lưu ta cũng coi như là nhân tài thế hệ trẻ. Hai nhà lại có quan hệ thân thích, chỉ cần tiểu cô cô đêm đêm bên gối thủ thỉ vào tai dượng vài lời, sự tình ắt sẽ có triển vọng. Thật không ngờ, không những cự tuyệt ta mà lại còn ngay trước mặt ta khoản đãi tân nữ tế.
Mọi người ồ lên một tiếng, đã hoàn toàn hiểu rõ sự tình.
Lúc này Độc Cô Tung Hoành bên kia cũng nhận được tin tức, hùng hùng hổ hổ chạy tới đây, vừa lúc xông qua. Nghe thấy tiểu tử đó lại nói như vậy, khuôn mặt tức giận đến tím ngắt, muốn một chưởng đánh chết tên này!
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng khoát khoát tay, ý bảo không nên hành động thiếu suy nghĩ, tránh gây kinh động.
- Vậy lúc bọn họ khoản đãi tân nữ tế thì ngươi làm gì?
Thanh âm Quân Mạc Tà càng lúc càng nhẹ nhàng.
- Làm gì? Ta còn có thể làm gì? Ha ha ha. Ta thật sự chịu không nổi. Xa xa chỉ nghe thấy bọn họ kêu to hét lớn uống rượu, làm ta không tài nào ngủ được. Liền lén đến xem, ta muốn nhìn xem bộ dạng của tân nữ tế Độc Cô gia trong truyền thuyết rốt cuộc là bộ dáng gì. Vừa đến cửa liền thấy một gã mập mạp to lớn xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra. Hắn chặn ngang, túm chặt lấy ta. Hắn nói, bảo ta đưa hắn đi nhà vệ sinh. Cái tên mập mạp kia xem lão tử là người nào, là gã sai vặt sao? Mẹ kiếp, tên mập mạp say đến ngay cả ánh mắt cũng không nhìn rõ, thật sự là mắt chó mù rồi.
- Ta liền hỏi: "Các hạ là ai?". Kết quả tên mập mạp nói: "Lão tử chính là Quân… Quân… Quân…". Ta giận quá, hóa ra đây chính là tân nữ tế. Ta còn tưởng rằng Độc Cô thế gia tìm được một nữ tế thật tốt, hóa ra lại là một tên béo chết tiệt! So với ta, quả thực kém xa. Mẹ kiếp, có thể nhẫn nhịn nhưng không thể chịu nhục!
- Cho nên ngươi liền ra tay?
- Ta liền mang theo hắn đi về phía nhà vệ sinh, vòng vo một hồi. Ta đột nhiên nảy ra một ý, nếu ta dẫn vị tân nữ tế này đến hầm cầu, rồi đẩy hắn xuống, nói không chừng có thể khiến hắn sặc mà chết. May mà hắn vận khí tốt, ha ha ha, vẫn chưa chết, nhưng mà hắn cũng đã thành cái dạng…
Hắn cực kỳ đắc ý cười lớn.
- Với tính cách của Độc Cô thế gia, làm sao có thể để hắn làm nữ tế chứ? Đến lúc đó chẳng phải ta lại càng có thêm cơ hội quý báu sao?
Hắn ác độc phát ra hai tiếng cười, sắc mặt dữ tợn đến khủng khiếp. Tất cả mọi người thở dài, đúng là điển hình của kẻ tiểu nhân.
- Ta thấy trái phải không người, liền kéo tên mập mạp ghê tởm kia hướng nhà vệ sinh lớn đi đến. Mẹ kiếp, tên mập mạp chết tiệt này cũng thật nặng, suýt chút nữa đè chết ta. Cuối cùng cũng đã tới nơi, suýt chút nữa ta không kiên trì nổi. Buồn cười là tên mập mạp vẫn mơ hồ ói mửa khắp người, lại còn cảm ơn ta. Ta liền một cước đạp hắn rơi xuống. Đáng tiếc hắn lại không chết chìm, tên mập mạp chết tiệt này…
Mọi người bây giờ thì đã rõ chuyện gì xảy ra.
- Việc này vốn thần không hay quỷ không biết, nhưng ta lúc đi ra gặp mấy thủ vệ đi nhà vệ sinh, mắt thấy nhưng tránh không kịp. Ta liền hô lớn: "Mau tới hỗ trợ! Quân thiếu gia rơi xuống hầm cầu!"
Nói tới đây, trên mặt hắn lộ ra vẻ chán nản:
- Kết quả là sau khi mọi người đến đây, ta mới biết được, đó là Đường mập mạp chứ không phải Quân Mạc Tà ăn quả đắng. Nghĩ ngợi cả nửa ngày mà hành động lại nhầm lẫn. Bất quá, Đường mập mạp kia tuy không phải là Quân Mạc Tà, nhưng thân phận cũng không nhỏ, không ngờ lại là công tử của Thượng Thư Bộ Hộ. Ta đồng dạng cũng không thể trêu vào. Một khi đã bị người khác biết, thậm chí cả mạng của Hoàng gia ta đều cực kỳ nguy hiểm. Toàn bộ tâm tư của ta đều uổng phí, lại còn chọc vào đại phiền toái này.
Quân Mạc Tà vỗ nhẹ, đưa hắn vào trạng thái hôn mê bất tỉnh. Đứng dậy, lắc đầu cười mà nói:
- Độc Cô thế gia quả nhiên có nhân tài ẩn dật, không ngờ còn có vị biểu thiếu gia đầy hứa hẹn như vậy. Hai huynh đệ chúng ta ngay tại Độc Cô thế gia mà lại có thể gặp ám toán. Không biết vụ này có tính là ý đồ mưu sát không. Chuyện này thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.
Độc Cô Tung Hoành phụ tử, tam đại đồng đường nhất thời đỏ mặt tía tai! Chuyện như vậy phát sinh ở Độc Cô thế gia, quả thực đã khiến cho bọn họ xấu hổ vô cùng! Thanh âm Quân Mạc Tà không cao, nhưng như là thanh dao găm nung đỏ đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng bọn họ!
Khẩu khí của Đại thiếu tuy bình thản, nhưng từ ngữ vô cùng sắc bén, vả lại còn lộ ra vài phần thành ý, từ ngữ cũng không hề phóng đại. Điều này không nghi ngờ gì nữa là cực kỳ nhục nhã! Loại chuyện hoang đường này, lại phát sinh ở Độc Cô thế gia vốn đặc biệt coi trọng mặt mũi gia tộc, không chỉ là vô cùng nhục nhã! Khách nhân chính của nhà mình, lại bị người thân thuộc trong nhà mình đẩy xuống hầm cầu, coi như một nửa âm mưu giết người cũng không quá đáng.
Hơn nữa vị khách nhân này, còn là Tôn tử của Đường Vạn Lý Công tước Thiên Hương, Nhi tử của Thượng Thư Bộ Hộ, Gia chủ tương lai của Đường gia, Tài thần mới của Kinh thành…
Loại sự tình này nếu quả thật truyền ra ngoài, vậy Độc Cô thế gia từ nay về sau ở Huyền Huyền Đại Lục xú danh vang xa! Sau này ai còn dám đến Độc Cô thế gia uống rượu nữa chứ?
- Người đâu! Đem tiểu tử này đi chém, băm thành tương vứt cho chó ăn!
Độc Cô Tung Hoành cuồng nộ hét lớn một tiếng.
- Lập tức phát thư đến Hoàng gia, lão tử muốn bọn hắn cấp cho lời giải thích! Việc này nếu không làm cho lão phu vừa lòng, lão phu lập tức phát binh áo giáp cương đao, cưỡi ngựa san phẳng Kim Đông thành! Làm cho Hoàng gia chó gà không tha, một lần tất diệt! Dám động đến lão tử ta, xem ai đùa ai nào?
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Huyền Huyễn: Trùng Sinh Đường Tam