Chương 483: Xài một cái chín trăm triệu…
"Hay lắm! Lời nói thật ý nghĩa!"Quân Mạc Tà vẻ mặt nghiêm túc, không nén nổi thốt lên một tiếng hô vang, bước lên hai bước. Nghiêm nghị nói:"Ta, Quân Mạc Tà, thay huynh đệ của ta, cảm ơn ngươi, tẩu tử!"
Sau đó Quân Mạc Tà xoay người, nhanh chóng bước ra ngoài. Trong lòng hắn vô cùng vui mừng, giờ phút này, từ tận đáy lòng hắn thực sự vui sướng thay cho Đường Nguyên.
"Hắn có quan tước, ta sẽ làm phu nhân; hắn buôn bán, ta sẽ giữ sổ sách; nếu hắn đi cầm bát, ta sẽ thay hắn cầm gậy cầu khất!" Tình yêu như vậy, đều là khát khao của bất cứ nam nhân nào! Cuộc đời Đường Nguyên có được tình yêu này, cả đời này quả không uổng phí!
"Ngươi còn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc có biện pháp nào để giảm béo cho hắn không?" Tôn Tiểu Mỹ ở phía sau hắn nóng ruột hỏi.
Quân Mạc Tà đang quay lưng về phía nàng, chợt dừng bước. Hắn chỉ hờ hững vẫy tay, đồng thời làm ra một loạt thủ thế trên không trung, cười lớn nói:"Ta đã nói được, thì nhất định được! Trên đời này, còn chưa có chuyện gì mà Quân Mạc Tà ta không làm được! Chỉ có điều, đến lúc đó ngươi chứng kiến nỗi thống khổ của hắn, ngàn vạn lần đừng vì hắn mà đau lòng! Ngoài ra, ta hi vọng cả đời này, ngươi có thể nhớ rõ những lời ngươi nói ngày hôm nay, ta nói thật lòng đấy."
Thân ảnh Quân Mạc Tà liền biến mất trước mắt nàng. Tôn Tiểu Mỹ vẫn đứng yên tại chỗ, đột nhiên hừ một tiếng, nói:"Cái gì mà 'ta hi vọng cả đời này, ngươi có thể nhớ rõ những lời ngươi nói ngày hôm nay'. Ngươi nói nghiêm túc, chẳng lẽ bà cô đây lại đùa cợt sao? Ta có thể lấy chuyện tình cảm của mình ra làm trò đùa sao? Thật nực cười! Bà cô đây tuy không phải *nam tử hán đại trượng phu*, nhưng vẫn có trách nhiệm với trái tim của mình!"
Đường Nguyên không ngừng ban bố mệnh lệnh, một loạt mệnh lệnh được hắn tuyên bố ra tựa như *lưu thủy hành vân* (nước chảy mây trôi), linh hoạt mà rõ ràng. Sau đó, Hải Trầm Phong lập tức an bài *nhân lực* của Quý Tộc Đường nghiêm cẩn thi hành. Mọi người nhanh chóng đứng dậy rời đi, đem mệnh lệnh của Đường Nguyên theo con đường ngắn nhất truyền đạt đến mọi ngóc ngách trên đại lục.
Quân Mạc Tà nghe xong vài câu, liền hiểu được rằng Đường Nguyên lần này đang an bài đấu giá Diệp Cốt đan. Mục tiêu của cuộc đấu giá này, chính là toàn bộ các *huyền khí thế gia*! Diệp Cốt đan, đây là loại đan dược được chế tạo nhằm đáp ứng nhu cầu to lớn của đông đảo *huyền giả* và *võ giả*!
Mục tiêu của Đường Nguyên lúc này rất rõ ràng!Bất quá, các *huyền khí thế gia* đường xá xa xôi, muốn mang theo nhiều *kim ngân* đến đây, e rằng cũng có chút khó khăn.
Quân Mạc Tà đột nhiên nghĩ ra một chủ ý: "Những người đó tất nhiên sẽ mang theo ngân phiếu đến Thiên Hương thành để đổi lấy bạc. Đến lúc đó, chẳng lẽ chúng ta không thể *thừa nước đục thả câu* để kiếm chút hoa hồng sao? Ví dụ như một ngàn lượng ngân phiếu chỉ có thể đổi cho ngươi tám trăm lượng bạc."
"Hắc hắc hắc, đây chính là mấu chốt của việc buôn bán đó nha."
Sau nửa ngày, Đường Nguyên rốt cuộc cũng hoàn tất công việc bề bộn. Trong phòng giờ chỉ còn lại hai người Tống Thương và Hải Trầm Phong; Quân Mạc Tà đứng tựa cửa bên ngoài. Cuối cùng, Đường Nguyên sắc mặt âm trầm dần sáng lên, liếc nhanh Hải Trầm Phong và Tống Thương một cái, trên mặt hiện lên vẻ uy nghiêm, chậm rãi nói:"Bây giờ, tại đây ta tuyên bố một quyết định trọng đại nhất."
Hải Trầm Phong và Tống Thương đều trợn mắt nhìn nhau. Mỗi lần đến thời điểm Đường Nguyên nói như vậy, luôn đến phiên hai người bọn họ làm chân chạy việc. Xem ra lần này cũng không phải ngoại lệ.
"Theo đường thủy, đường bộ, dùng toàn bộ đường buôn bán, toàn diện vây công Hoàng gia Kim Đông thành! Vận dụng tất cả các mối quan hệ có thể dùng được, áp dụng mọi biện pháp, thủ đoạn từ công khai đến bí mật. Không tiếc bất cứ giá nào, không kể tổn thất ra sao, trong thời gian ngắn nhất, làm cho Hoàng gia hoàn toàn *táng gia bại sản*!"
"Hải Trầm Phong, ngươi hãy lợi dụng tất cả quan hệ của mình, điều động toàn bộ thế lực ngầm dưới trướng, dùng bất cứ thủ đoạn nào để gây rối, đả kích, đe dọa, bắt cóc, vơ vét tài sản của Hoàng gia Kim Đông thành. Quan lại ở Kim Đông thành, nếu dám cản trở hoặc trợ giúp Hoàng gia, thì giết không tha! Mọi hậu quả ta sẽ gánh chịu!"
Trên khuôn mặt béo phì của Đường Nguyên hiện ra *sát khí* bừng bừng tỏa ra, quả là hiếm thấy. Hắn lạnh lùng cười nói:"Đợi tới khi Hoàng gia đến bước đường cùng, đưa bọn họ đến gặp ta!"
"Nếu là như vậy, dự tính sẽ tốn bao nhiêu *kinh phí*?" Hải Trầm Phong cau mày, lo lắng nói: "Dù sao cũng là cần toàn diện tiến công một *thế gia* hùng mạnh, vừa phải hoàn thành trong thời gian cực ngắn, Quý Tộc Đường của chúng ta có chịu nổi không?"
Y thầm nghĩ, Kim Đông thành Hoàng gia rốt cuộc đã đắc tội thế nào với vị Đường đại thiếu gia mặt ngoài tươi cười như Phật Di Lặc nhưng trong lòng độc ác như lang sói đây?
Hoàng gia này quả thực là *mạt vận* đã đến rồi.
"Đầu tư lần này, là ngươi cùng ta, và cả Quý Tộc Đường! Toàn bộ *nhân lực*, *vật lực*, *tiền vốn*! Nếu vẫn chưa đủ, ta sẽ đem Đường gia gộp vào! Lão tử vẫn còn là *gia chủ* tương lai của Đường gia!"
Đường Nguyên ánh mắt lóe lên vẻ cực kỳ hung tàn, dốc hết khí lực gằn giọng nói!
"Nguyên thiếu gia, chuyện này, Gia chủ có biết không?" Tống Thương khẽ nhíu mày hỏi.
"Ta biết, ta ủng hộ, toàn lực ủng hộ! Tất cả, đều dựa theo lời Đường Nguyên nói mà tiến hành! Ở trong Quý Tộc Đường, Đường Nguyên là *đại chưởng quỹ*, mệnh lệnh của hắn chính là quyết định tối thượng! Không cần nghi ngờ, cũng không thể nghi ngờ."
Quân Mạc Tà hờ hững lên tiếng, hắn cứ thế đứng tựa cửa. Nhưng nếu hắn không lên tiếng, trong phòng sẽ không ai có thể phát hiện sự tồn tại của hắn!
Hải Trầm Phong và Tống Thương vội vàng đứng dậy chào đón.
"Một khi đã như vậy, hoàn toàn không thành vấn đề." Hải Trầm Phong bình tĩnh sắp xếp toàn bộ vấn đề trong lòng mình một lượt, sau đó đã có dự định trong lòng liền đáp lời.
"Ta có thể hỏi một câu: tại sao?"
"Không vì cái gì cả, nhất định phải cần lý do sao?" Đường Nguyên trên mặt khẽ co giật, cắn răng nói.
"Lý do đương nhiên không cần!"Quân Mạc Tà chậm rãi đi đến, ánh mắt chú ý đến Đường Nguyên:"Bất quá mập mạp, ta chỉ nhắc nhở ngươi một chút! Chúng ta có thể cuồng ngạo, có thể tàn ác, có thể coi thường người trong thiên hạ, xem chúng sinh như cỏ rác, nhưng, chúng ta không thể đánh mất lương tâm!"
"Chúng ta muốn trả thù, phàm là chuyện gì cũng không thể *thái quá*! Kẻ nào trêu chọc chúng ta, chúng ta đã giết rồi. Bất quá, *oan có đầu nợ có chủ*, làm việc gì cũng phải có điểm dừng! Người Hoàng gia chính là do *quản giáo bất nghiêm*! Những người khác, trong chuyện này tốt nhất là vô tội. Chúng ta lần này chính là để cho ngươi hả giận, ta hi vọng ngươi có thể nắm giữ được điểm dừng! Ngươi cũng nói qua, chờ bọn họ đến lúc cùng quẫn, ngươi sẽ gặp bọn họ! Ta hi vọng ngươi hiểu rõ! Đương nhiên, ngươi khăng khăng muốn *chu di cửu tộc* nhà hắn, ta cũng không ngăn cản ngươi!"
"Bởi vì ngươi là huynh đệ của ta! Ngay cả đến địa ngục làm ác ma, ta cũng cùng đi với ngươi!"
Đường Nguyên trên mặt hiện vẻ thống khổ, co giật một hồi, sắc mặt âm trầm không nói gì. Sau một lúc lâu, hắn cất giọng khàn khàn nói:"Yên tâm, ta chỉ muốn cho bọn họ biết, một người đã làm sai chuyện gì, gánh chịu sai lầm ấy, không chỉ có riêng một mình hắn. Đương nhiên, nếu bọn chúng không cảm nhận được, ta sẽ không ngại tiêu diệt bọn chúng luôn!"
Quân Mạc Tà cười ha hả, vỗ vỗ vai hắn, không nói gì.
"Chỉ vì để cho ta hả một chút giận, ngươi cũng biết chỉ là một chút sức lực nhỏ bé, ngươi liền quăng ra chín trăm triệu lượng bạc cho ta sao? Toàn bộ *gia sản* của ngươi?" Đường Nguyên bỗng nhiên có chút kích động.
"Bởi vì ngươi là huynh đệ của ta! Cho nên ta cùng ngươi điên cuồng một phen! Chín trăm triệu lượng bạc có mua được một Đường Nguyên sao? Nếu có thể như thế, ta lập tức thu hồi lại." Quân Mạc Tà cười hắc hắc.
Đường Nguyên mạnh mẽ xoay người sang một bên, cười ha hả, rồi lại nghẹn ngào trong cổ họng, ho sặc sụa…
Hải Trầm Phong và Tống Thương đưa mắt nhìn nhau. Trong ánh mắt, đều ẩn chứa một phần cảm động!
Vì huynh đệ mà dốc sức, dốc một cái chín trăm triệu lượng bạc! Đây là huynh đệ kiểu gì chứ? Từ xưa đến nay, mấy người có thể vì huynh đệ của mình, chi chín trăm triệu lượng bạc???
Đế vương có được không? Không được!Đây là chín trăm triệu lượng, không phải chín lượng, cũng không phải chín trăm – chín ngàn lượng! Thiên Hương quốc là một quốc gia lớn đến vậy. Một năm tổng thu của quốc khố, cũng không đến một vạn vạn lượng! (Một trăm triệu) Thiên Hương quốc phải mười năm quốc khố chỉ có thu không có chi, mới có thể có được số tiền này. Thế mà vì một người, vèo một tiếng liền xuất ra toàn bộ. Vì bằng hữu mà liều mạng, vì bằng hữu mà vung tiền như cỏ rác. Nhưng chín trăm triệu lượng bạc, chỉ riêng trọng lượng cũng có thể nâng một tòa thành rồi!
Từ cổ chí kim, chưa bao giờ có!
Bọn hắn không nói thêm gì nữa, lặng lẽ đi ra ngoài, an bài những chuyện mà mập mạp dặn dò. Để lại hai huynh đệ trong phòng.
Quân Mạc Tà ở phía sau bọn họ, hờ hững nói:"Diệp Cốt đan kia, các ngươi mỗi người hãy dùng trước một viên. Cảm giác có chút hiệu quả, phỏng chừng có khả năng đề thăng không ít năng lực!"
Hải Trầm Phong và Tống Thương vui mừng khôn xiết, đồng thanh tạ ơn.
Nhìn thấy hai người rời đi, Đường Nguyên rốt cuộc cũng thở dài một hơi. Tựa như dùng hết toàn bộ khí lực, hắn ngồi phịch xuống ghế, hai tay bưng kín mặt.
Sau một lúc lâu, mập mạp đột nhiên nhảy dựng lên, lén lút nhìn khắp phòng, đi tới cửa thò đầu ra nhìn ngó, sau đó như có chuyện lạ, đóng toàn bộ cửa sổ lại. Hơn nữa nhân cơ hội, hắn còn dùng ống tay áo lau lau khóe mắt. Hắn nghĩ Quân Mạc Tà không nhìn thấy được, nhưng Quân Mạc Tà nhìn thấy, lại làm như không thấy.
"Ngươi muốn làm gì thế? Tại sao phải lén lút như vậy!" Quân Mạc Tà tò mò nhìn hắn:"Yên tâm, có ta ở đây, cho dù là *thần huyền* thậm chí là *chí tôn thần huyền*, cũng không thể nghe lén chuyện của chúng ta."
"Vậy thì tốt rồi." Đường Nguyên thần bí cười hề hề xích lại gần:"Tam thiếu, hình như có điều không hợp lý a."
"Cái gì không hợp lý?" Quân Mạc Tà nhướng mày trêu chọc.
"Phía Hoàng thất có điều không thích hợp, chuẩn xác mà nói, là Hoàng thượng có điều không ổn!" Đường Nguyên hơi thở có chút dồn dập:"Ngươi từ phía nam trở về, Thiên Hương từ phía này đã muốn tính kế với ngươi. Có thể nói là mọi sự đã chuẩn bị xong, chỉ chờ ngươi trở về, liền toàn lực đánh lén. Chỉ là sau khi ngươi trở về, vốn là ở ngoài Thiên Hương thành, ngươi đã *đại sát tứ phương*, sau đó mạnh mẽ cướp đi rất nhiều *cơ nghiệp* của Mạnh gia, tiếp đó có hơn ba mươi quan viên bị giết một cách kỳ lạ, mà những người đó lại là những kẻ công kích ngươi sắc bén nhất! Tin rằng dù dùng đầu gối để nghĩ, cũng biết người hạ thủ chính là ngươi! Đây mà xét chính là tội lớn *diệt tộc*! Nhưng Hoàng thượng đến nay không hề có nửa điểm động tĩnh, ngươi không thấy kỳ quái sao?"
"Ta phải cảm thấy kỳ quái sao?" Quân Mạc Tà nâng cằm lên, làm ra vẻ suy tư.
"Nhưng, từ ngày ngươi trở về, Bệ hạ không hề *thượng triều*!"
Đường Nguyên lo lắng nặng nề nói:"Tam thiếu, ngươi có khả năng phải chuẩn bị tâm lý, hiện tại tuy rằng Quân gia danh tiếng đang vang dội. Nhưng Bệ hạ nếu như muốn nhổ đi cái gai Quân gia, *vị tất* là không có cách nào! Thực lực của cả một quốc gia, chưa chắc cá nhân có thể đối kháng được!"
"Chuyện này ta nhất định sẽ chú ý!"
Sắc mặt Quân Mạc Tà nghiêm trọng hơn một chút.
*Dị Thế Tà Quân*Tác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ