Chương 482: Tình yêu của Đường Nguyên
Chỉ thấy trên mặt Tôn Mỹ lở loét chằng chịt, mụn mọc chi chít như rừng, hơn mười cái mụn cóc nhô ra đầy vẻ ngang ngược trên khuôn mặt. Dung nhan ấy đâu còn là mặt thiếu nữ, thậm chí, không thể được coi là mặt người. Lúc này, điểm duy nhất trên khuôn mặt vẫn còn đôi mắt đen trắng rõ ràng, đang hung tợn trừng mắt nhìn Đường Nguyên, tựa như núi lửa sắp phun trào.
"A… Trời đất! Thật không thể tin nổi!" Quân Mạc Tà chắp hai tay thành hình chữ thập như đang xua đuổi tà ma, vẻ mặt đầy cảm thán.
Tôn Tiểu Mỹ đứng bên cạnh bị hai tên gia hỏa trêu chọc đến mức gần như nổi giận lôi đình. Tôn đại tiểu thư tuy rằng thân hình đã hoàn toàn biến đổi, nhưng bản tính vẫn không hề thay đổi chút nào.
Lúc trước vì chuyện của Linh Mộng Công Chúa, nàng từng bị Quân Mạc Tà mắng cho một trận tơi bời, trong lòng vẫn còn chút e ngại. Nhưng bây giờ thấy tên này cười nhạo dung mạo của mình, nàng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, nộ khí ngút trời, không còn lo lắng sợ hãi gì mà thét lên một tiếng lớn:
-Hai tên hỗn đản các ngươi có phải muốn tìm chết hay không? Còn không mau nghĩ cách giúp lão nương, còn có hứng thú ở chỗ này trêu chọc, có phải ngứa đòn rồi không?
-Hắc hắc, nếu dám trêu chọc, thì phải chắc chắn chữa khỏi mặt ngươi rồi. Nếu không chắc chắn, cũng không dám trêu chọc đâu. Với sự thông tuệ của Tôn đại tiểu thư sao lại không hiểu điều này? Quân Mạc Tà tấm tắc hai tiếng, nghiêng đầu đánh giá nàng từ trên xuống dưới:
-Bất quá lúc này Tôn đại tiểu thư vô cùng mỹ lệ, thật sự là hiếm thấy, nên ta phải ngắm cho thỏa con mắt mới được, sau này chỉ sợ sẽ không còn cơ hội thưởng thức nữa.
Tôn Tiểu Mỹ vừa tức giận vừa nóng nảy, lấy tay che kín mặt, giậm chân thình thịch, đột nhiên tung một cước, nhắm thẳng mông Đường Nguyên, giận dữ nói:
-Đường mập mạp, ngươi đưa huynh đệ của ngươi tới để nhìn lão nương rồi chê cười hay là trị mặt cho lão nương vậy? Ngươi coi ta là loại người gì hả!
Đường Nguyên bị mắng, ôm mông khẩn cầu nói:
-Tam thiếu, ngài nhanh chóng ra tay giúp ta một tay đi. Đáng thương ca ca ta mấy ngày nay bị nương tử này hành cho điên đảo rồi, đừng nói gì đến phong lưu khoái hoạt, ngay cả cơm cũng chẳng có mà ăn.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, búng tay ba cái. Mặt mày hớn hở nói:
-Thật đúng là danh phù kỳ thực, mặt quỷ thân tiên a…
Đường Nguyên vù một tiếng phóng nhanh ra ngoài:
-Ta đi sắp xếp hội đấu giá để mang kim ngân đến đây nhé. Tam thiếu ngài cứ từ từ trị liệu, ta tin tưởng ngươi nhất định thuốc đến bệnh tiêu.
-Ta kháo! Ngươi cứ như vậy đem lão bà của ngươi giao cho ta sao? Ngươi thật đúng là yên tâm nha.
Quân Mạc Tà kêu thảm một tiếng, một mình đối diện với gương mặt đáng sợ kia, Quân đại thiếu tuy rằng dũng khí ngút trời, nhưng trong lòng vẫn thầm run rẩy.
-Ha ha... Vợ bạn không thể đụng vào, điểm này với đại thiếu ta tin tưởng sẽ không có vấn đề gì. Hơn nữa, nếu mặt nàng xinh đẹp, ta còn lo lắng khi giao cho đại sắc lang ngươi, bất quá hiện tại ngươi mà để ý tới mới coi như ngươi có đại bản sự...
Thanh âm của Đường Nguyên từ xa vọng lại, câu cuối cùng đã nhỏ dần đến mức không thể nghe rõ nữa.
-Thật đáng tiếc a!
Quân Mạc Tà thở dài, ngoắc ngoắc ngón tay, huýt một tiếng sáo, thân mình đung đưa nói:
-Tiểu cô nương, lại gần đây, đến đây ca ca xem nào.
Xoạt một tiếng, ánh đao chợt lóe, suýt nữa chém đứt ngón tay Quân Mạc Tà.
Quân Mạc Tà cười lớn tránh đi.
Nữ nhân hung hãn đến thế này, cuộc sống của mập mạp chắc chắn là "Hạnh phúc" a!
Thật lâu sau, cuối cùng Quân Mạc Tà cũng hoàn thành lần trị liệu đầu tiên. Kỳ thật bệnh của Tôn đại tiểu thư không hề khó khăn chút nào, nói trắng ra là, nội tiết trong cơ thể mất cân bằng, độc khí không được bài tiết hết ra ngoài, toàn bộ dồn lên trên mặt mà không thoát ra được. Ở thời đại này, thật đúng là bệnh nan y, nhưng đối với Quân Mạc Tà mà nói, lại dễ dàng vô cùng.
Bệnh này căn bản không cùng đẳng cấp với bệnh của Quân Tam gia cùng Độc Cô lão gia tử, cơ bản chỉ dễ như ăn bữa sáng mà thôi.
Khai Thiên Tạo Hóa Công mang theo linh khí thuần khiết, nháy mắt đã ở bên ngoài kinh mạch của Tôn Tiểu Mỹ chạy một vòng. Sau đó linh khí đi thẳng lên mặt, Tôn Tiểu Mỹ chỉ cảm thấy trên mặt mát lạnh, vô cùng sảng khoái. Nhưng loại cảm giác sảng khoái này chỉ tồn tại một lúc, tiếp theo như ngàn vạn con kiến chậm rãi bò đến, khó chịu không gì sánh bằng.
Thời điểm Quân Mạc Tà thu tay lại, trên mặt Tôn Tiểu Mỹ tất cả mụn mủ, mụn đầu đen đều có dấu hiệu vỡ ra. Nhiều chỗ mủ đã tràn ra ngoài. Quân Mạc Tà nhiều lần định ra tay trên mặt nàng nhưng thấy không tiện, đúng là vẫn còn ngượng ngùng không bằng để nàng tự thân mình làm, liền đặt trước mặt Tôn đại tiểu thư một chậu nước lạnh, để nàng tự mình tẩy rửa.
Tôn Tiểu Mỹ thử dùng chút nước lạnh rửa mặt, nhất thời cảm thấy trên mặt thô ráp vô cùng khó chịu. Nhiều mụn mủ, mụn đầu đen đều đã vỡ nát, ngứa ngáy vô cùng. Rốt cuộc nhịn không được đưa tay lên gãi, lại cảm thấy từ trên mặt mình rơi ra một lớp gì đó mỏng dính. Mở mắt ra xem, gần như lột xuống là một lớp da mặt hoàn chỉnh!
Một lớp da bẩn thỉu trên mặt!
Tôn Tiểu Mỹ thất kinh kêu lên một tiếng, nhanh chóng vứt bỏ lớp da. Rồi không kìm được lòng đưa tay lên sờ sờ mặt mình, lại thấy trên da mặt mình mịn màng hơn rất nhiều. Trong lòng đầy kinh hỉ, nàng rửa mặt với tốc độ nhanh nhất, nhảy phóc đến trước gương soi. Trong gương hiện lên gương mặt vẫn còn chút chấm đỏ, nhưng hình dáng đã dễ nhìn hơn rất nhiều, không còn… đáng sợ như vừa nãy, thật sự là khác nhau một trời một vực!
Thậm chí rất nhiều chỗ trên mặt, đã lộ ra làn da sáng bóng mịn màng…
Có kết quả nhanh như vậy!
Tôn Tiểu Mỹ lập tức đứng trước gương ngỡ ngàng.
Thật lâu sau, hai hàng lệ châu không tự chủ được chậm rãi tuôn rơi.
Quân Mạc Tà ở sau lưng nàng thở dài, nói:
-Nhiều nhất chỉ cần hai lần nữa, khuôn mặt của ngươi sẽ chân chính lột xác hoàn toàn, ngươi sẽ có được dung nhan như hoa như nguyệt. Tin tưởng ở Đế Đô lại có thêm một đóa tuyệt đại danh hoa nữa. Ngươi sau này có cùng Tiểu Nghệ nha đầu, Linh Mộng công chúa tiếp tục dạo phố, tựa xuân lan – thu cúc, tất cả nam nhân sẽ chạy theo dài dài.
-Quay đầu một cái trực tiếp câu dẫn ba trăm phần trăm sắc lang a… Mỹ nữ như thế đáng tiếc lại là hôn thê của Đường Nguyên a, lão tử không cam lòng! Đây quả thực là đốt đàn nấu hạc, phá hoại phong cảnh! Mỹ nữ, nếu ngươi đi theo ta, ta cho ngươi làm tiểu thiếp thứ chín mươi chín phòng!
Đại thiếu diệu thủ hồi xuân, lý lẽ giải thích càng thâm sâu hơn. Nửa câu đầu nói tương đối dễ nghe giống "tiếng người", nửa câu sau lại như "cầm thú" vậy!
-Đi tìm chết đi!
Tôn Tiểu Mỹ nhất thời quên hết phiền muộn, xấu hổ và giận dữ, đôi bàn tay trắng như phấn cùng đôi chân không lưu tình, hướng về vị "ân nhân" của mình mà "ban thưởng". Quân Mạc Tà cười ha hả vui vẻ tránh đi.
Thật lâu sau, Tôn Tiểu Mỹ đột nhiên chậm rãi thở dài một tiếng, nói:
-Đại thiếu, đại ân không lời nào có thể cảm tạ hết. Ngươi là huynh đệ của mập mạp, lời khách sáo ta cũng không muốn nói nhiều, ta muốn hỏi ngươi một câu. Thân thể của mập mạp, trọng lượng ấy, rốt cuộc có thể giảm xuống được không? Ta lúc này rất là lo lắng, về vóc dáng của mập mạp khi qua tuổi ba mươi.
Đây đúng là một cặp đôi trời sinh nha, vừa đẩy lão tử đến đây chữa mặt mụn, lại tiếp theo đưa ra yêu cầu lão tử phải giảm béo…
-Quả thật việc này hơi khó, muốn cho hắn gầy đi nhất định cần bản thân hắn toàn lực phối hợp.
Mới bắt đầu nói đến vấn đề này, Quân Mạc Tà cũng rất đau đầu. Ăn như hổ đói vậy, còn có thể giảm béo sao? Không nói đến chuyện ăn thịt, húp canh. Chỉ nói đến bánh bao to trắng một ngày ăn ngót nghét trăm chiếc… thế con mẹ nó còn là người nữa không? Còn muốn giảm béo à? Nằm mơ giữa ban ngày à!
-Cầu xin ngươi nhất định phải làm cho hắn giảm béo xuống! Nếu mà hắn cứ tiếp tục béo nữa, khẳng định sẽ không còn toàn mạng.
Tôn Tiểu Mỹ trịnh trọng ngẩng đầu, vẻ mặt lo lắng ngước nhìn Quân Mạc Tà nói:
-Mập mạp, đã từng nói qua… nếu gương mặt ta phục hồi lại, hắn sẽ chủ động giải trừ hôn ước. Mặc kệ hắn vốn là ai, trong lòng có ai, hắn ở trong lòng ta chính là một nam nhân tốt. Ta… ta thật sự hi vọng có thể cùng hắn ở một chỗ, sống thật tốt, nắm tay nhau, bách niên giai lão.
Tôn Tiểu Mỹ nói xong, gương mặt ửng lên chút phớt hồng.
Mập mạp là nam nhân tốt?
Cái tên mập mạp chết tiệt kia từ khi nào trở nên cao thượng đến vậy chứ?
Đây không phải là thần thoại rồi sao?
Quân Mạc Tà kinh ngạc nhíu mày, có chút ý thăm dò mà nói:
-Tên mập chết tiệt này giảm béo quả thực có chút khó khăn, vẫn phải chịu xấu vậy. Mà mặt ngươi một khi phục hồi, thì chắc chắn là một tuyệt sắc giai nhân khuynh quốc khuynh thành, mập mạp nếu nguyện ý giải trừ hôn ước, ngươi sao không nhân cơ hội này giành lấy tự do? Tùy tiện tìm một nam nhân khác, cũng có thể so với mập mạp thuận mắt hơn nhiều a? Chúng ta đều là người quen, cho nên ta mới nói lời thật lòng này.
-Quân Mạc Tà, thời điểm trước đây mập mạp nói giải trừ hôn ước, ta có thể nhìn ra hắn chân tâm thật ý. Nhưng ngươi nói những lời này, ta thật sự cũng nghe ra được.
Tôn Tiểu Mỹ khôi phục bình tĩnh, lau nước mắt. Nhìn Quân Mạc Tà nói:
-Ngươi thay huynh đệ của mình thử lòng ta sao? Ở trong lòng các ngươi, ta Tôn Tiểu Mỹ chỉ là một nữ nhân lẳng lơ má đào, sớm Tần tối Sở thôi sao? Thật sự như vậy ta chịu đựng được sao?
-Ặc, cái đó.
Quân Mạc Tà có chút xấu hổ, vuốt vuốt mũi không nói gì.
-Đường Nguyên chỉ có một điểm chính là mập mạp, bộ dáng cũng không hề xuất sắc. Tin tưởng chỉ cần là một nữ nhân, sẽ không cảm thấy Đường Nguyên tuấn tú, ta cũng như vậy. Nhưng Đường Nguyên tuy rằng béo, nhưng cách làm người hành xử của hắn rất nam tính, thật là một hán tử! Điểm này, ta vô cùng may mắn! Lúc trước thời điểm nghe nói đến đính hôn với Đường Nguyên, ta đã tìm cha ta phản đối, nói thế nào cũng không gả cho cái tên tiểu tử mập mạp thối tha chết tiệt ấy, dung mạo ta xấu xí, thắp đèn soi Phật, giải quyết chuyện cả đời ấy. Nhưng mấy tháng ở chung, hiện tại ta đã thay đổi chủ ý.
Tôn Tiểu Mỹ nhẹ nhàng kể, ánh mắt say đắm nói:
-Mặc kệ hắn là người tốt cũng được, người xấu cũng thế; lưu manh cũng được, ác bá cũng thế! Ta cuối cùng đã nhận định hắn! Hắn giảm béo thành công cũng tốt, không thành công cũng thế, ta đã định sẽ thành Đường phu nhân, cam tâm tình nguyện. Hắn có quan tước, ta sẽ làm bà lớn; hắn buôn bán, ta sẽ cầm cân; nếu hắn đi ăn mày, ta sẽ thay hắn cầm gậy đả cẩu!
-Mập mạp là một nam nhân tốt, ta thích hắn!
Tôn Tiểu Mỹ ngẩng đầu, nhìn Quân Mạc Tà chậm rãi nói:
-Vô luận là phú quý vinh hoa hay nghèo hèn, vô luận tuấn tú hay xấu xí, ta đều nguyện ý theo hắn cả đời này! Nếu chỉ bởi vì dung nhan của ta hơn người mà ảnh hưởng đến đoạn nhân duyên này, ta thà rằng không chữa trị khuôn mặt này. Lúc ấy chúng ta sẽ nồi nào úp vung nấy, đại khái là xứng đôi vừa lứa với nhau!
Bất kỳ một nữ nhân nào cũng so đo, tính toán, quý trọng dung nhan của mình không như Tôn Tiểu Mỹ. Một nữ nhân xấu nửa đời người, đột nhiên có cơ hội lớn biến thành tuyệt đại mỹ nhân, tin tưởng không có người phụ nữ nào buông tha, nhưng Tôn Tiểu Mỹ lại là người làm chuyện khác thường. Nàng thà chịu xấu xí chứ không cần nam nhân làm cho mình tuyệt sắc dung nhan, mặc cho ai cũng không thể không động lòng!
**Dị Thế Tà Quân**Tác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Tiên Hiệp: Sư Huynh A Sư Huynh [Dịch]