Mộ Tuyết Đồng ngẩn ra, cẩn thận nhìn Quân Mạc Tà, trong lòng chấn động. Thiếu niên này chỉ dựa vào vài lời của mình mà đã đoán ra biến cố lớn xảy ra tại Phong Tuyết Ngân Thành, thậm chí còn nói trúng trọng điểm!
- Theo ta suy đoán, các ngươi bị đánh lén khi đang trên đường trở về Ngân Thành phải không? Sau đó, mấy vị cao thủ Hàn gia đã tự hi sinh thân mình để các ngươi chạy thoát? Quyết định tuy đúng đắn nhưng lại đầy gian nan. Ha ha, tiếp đó mấy người các ngươi lăn lội giang hồ, lại phát hiện chẳng có chỗ nào để dung thân, cho nên mới tìm đến Quân gia ta.
Quân Mạc Tà lời nói như đao:- Bởi vì hiện tại chỉ có Quân gia mới có năng lực che chở các ngươi, thậm chí các ngươi còn toan mượn lực lượng Quân gia để tiêu diệt phản nghịch, tiện thể coi như Hàn gia giúp Quân gia báo thù, phải không? Sau đó đôi bên đều thỏa mãn, Ngân Thành vẫn là Hàn gia. Mộ thúc thúc, ta thậm chí còn biết đây chỉ là chủ ý riêng của ngươi. Kế sách của ngươi quả thật quá tinh vi.
Mộ Tuyết Đồng chấn động, chợt đứng phắt dậy hỏi:- Ngươi... làm sao ngươi lại đoán được?
- Chỉ dựa vào việc các ngươi xuất hiện ở chỗ này, chuyện này đã quá hiển nhiên rồi. Nhưng bằng thân phận của Mộ thúc thúc ngươi, dựa vào đâu mà có thể đại diện cho Phong Tuyết Ngân Thành? Ngay cả khi có thêm thân phận Tiểu công chúa Hàn Yên Mộng, cái gọi là "liên hợp" này cũng thật nực cười. Nếu các ngươi không đến bước đường cùng, tin rằng sẽ chẳng đưa ra hạ sách này đâu!
Quân Mạc Tà lắc đầu nói. Mộ Tuyết Đồng biến sắc, khẽ hỏi:- Ngươi còn đoán ra điều gì nữa?
Quân Mạc Tà mỉm cười, ngồi xuống:- Đoán ra không ít chuyện, đáng tiếc tất cả đều bất lợi cho Hàn gia! Thứ nhất, nếu Tiêu gia mưu đồ tạo phản, thậm chí đang ngấm ngầm tiến hành, vậy điều đầu tiên bọn chúng cần làm là khống chế mạng lưới tình báo! Cụ thể là kiểm soát toàn bộ những tin tức trọng yếu của Ngân Thành. Sau đó, chúng sẽ từ từ loại bỏ những người cũ, thay thế toàn bộ bằng người của mình vào mạng lưới tình báo. Cứ như vậy, chỉ cần Tiêu gia không chủ động tiết lộ, những người của Phong Tuyết Ngân Thành, Hàn gia đều sẽ biến thành kẻ mù người điếc! Nhất định phải hoàn thành xong bước này, bước thứ hai mới bắt đầu bài trừ thế lực của Hàn gia tại Ngân Thành.
Quân Mạc Tà cười cười:- Cho nên, tin rằng trước kia thỉnh thoảng Hàn gia có phái cao thủ ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, kẻ vận khí tốt thì may mắn trở về, kẻ vận khí không tốt dĩ nhiên là vĩnh viễn lưu lại bên ngoài. Những chuyện này, trên giang hồ chỉ cần tìm hiểu kỹ một chút, người nhạy bén tin tức sẽ biết ngay, nhưng cao tầng Hàn gia tại tổng bộ Ngân Thành lại hoàn toàn không hay biết. Bởi vì Tiêu gia không cho bọn họ biết! Sau một thời gian, phong ba trên giang hồ dần dần lắng xuống, sau đó Tiêu gia sẽ quay sang đối phó với mấy người các ngươi, cứ như vậy mà chậm rãi thu thập.
Đợi đến khi thực sự nắm chắc cục diện, cũng chính là lúc bức vua thoái vị. Nhưng trong khoảng thời gian này, thậm chí là ngay trước lúc bức vua thoái vị, Hàn gia vẫn vô tư thoải mái. Bởi vì bề ngoài, Tiêu gia luôn tận tâm tận lực, làm rất tốt mọi việc, nói không chừng từ đáy lòng Hàn gia còn cảm kích Tiêu gia, cho rằng Tiêu gia thật sự là trung thần, dốc hết tâm huyết vì Ngân Thành. Thật sự là chỗ dựa vững chắc, tiếp đó lại nghĩ đến tổ tiên mà cảm thấy áy náy, lại ban cho Tiêu gia càng nhiều quyền lợi, đến cuối cùng chính mình trở thành kẻ tay trắng, thành lão hồ đồ, mặc cho người ta xâu xé!
Quân Mạc Tà cười cười:- Ta nói có đúng không?
Mộ Tuyết Đồng hít một hơi thật sâu, chăm chú nhìn Quân Mạc Tà nói:- Đúng! Hoàn toàn chính xác! Ngươi rốt cuộc làm thế nào mà đoán ra?
- Chẳng lẽ còn cần lý do sao? Nếu là ta phải làm chuyện này, ta cũng sẽ làm như vậy!
Quân Mạc Tà mỉm cười, trong mắt lộ vẻ châm chọc:- Các ngươi sống trên Đại Tuyết Sơn đã quá lâu. Sớm đã quen sống an nhàn sung sướng, đến mức quên mất đạo lý đối nhân xử thế là gì. Ví như lần này, ta ở trước ba quân tướng sĩ vạch trần âm mưu của Tiêu gia, lại hành hạ Tiêu Hàn, giết chết Tiêu Bố Vũ, đả thương Tiêu gia trưởng lão, chuyện này cả giang hồ sớm đã bàn tán xôn xao.
- Nếu Ngân Thành vẫn còn do Hàn gia khống chế, tất nhiên sẽ lập tức hành động! Thứ nhất, giam lỏng người của Tiêu gia; thứ hai, phái cao thủ dẫn đại đội nhân mã tiếp ứng các ngươi trở về, sau đó ba mặt một lời, tuyên bố mọi chuyện cho thiên hạ! Nhưng suốt đường đi các ngươi không hề nhận được tin tức gì từ Ngân Thành, là vì sao? Các ngươi chưa hề hoài nghi sao? Người trong thiên hạ đều biết chuyện, vì sao Ngân Thành lại không biết? Vì sao tất cả đều không có phản ứng? Rốt cuộc là vì điều gì? Những chuyện đó, các ngươi đều không nghĩ tới sao?
Các ngươi chỉ một đường hướng về Ngân Thành mà đi. Lại không hay biết, chính mình từng bước một tự đưa mình tới Hoàng Tuyền! Lao vào cạm bẫy mà Tiêu gia đã sắp đặt! Ta chỉ cần thấy hai người các ngươi xuất hiện ở đây, mọi chuyện các ngươi đều không cần nói, ta hoàn toàn hiểu rõ! Nhưng điều khiến ta khó hiểu chính là: đám người các ngươi, Thiên Huyền có, Thần Huyền cũng có, đều là những nhân vật nổi danh tung hoành giang hồ, tại sao lại ngu xuẩn như vậy? Chẳng lẽ các ngươi không hề cảm thấy có chút gì bất thường sao? Một chút đề phòng cũng không có?
- Trên thực tế, sau khi các ngươi áp giải bọn chúng từ Thiên Nam về, tối đa là sau hai ngày lộ trình, nếu vẫn không thu được tin tức gì từ Ngân Thành thì phải đoán được con đường phía trước đầy rủi ro! Lúc đó, lập tức tìm chỗ ẩn mình, sau đó phái một người có công lực cao nhất cải trang trở về Ngân Thành dò la tin tức. Nhưng các ngươi lại hoàn toàn không hề có ý niệm này trong đầu, thản nhiên lao thẳng vào cạm bẫy của Tiêu gia, ta thực sự không biết các ngươi rốt cuộc là ngông cuồng tự đại hay ngu xuẩn quá mức!
- Hoặc là các ngươi không bị ngốc mà bị danh tiếng của Phong Tuyết Ngân Thành làm cho choáng váng! Cho nên các ngươi cứ hiên ngang trở về, nói không chừng trên đường đi còn suy nghĩ khờ dại rằng: tin tức không truyền về Ngân Thành càng tốt, đến lúc đó sẽ cho Tiêu gia một kích bất ngờ. Ta không thể không nói các ngươi ngây thơ đến mức đáng thương. Các ngươi chẳng lẽ đều quên rằng, hệ thống tình báo của Ngân Thành đều nằm trong tay Tiêu gia hay sao?
Quân Mạc Tà một mạch nói ra, mọi chuyện giống như tận mắt chứng kiến, cực kỳ khớp với sự thật!
Mộ Tuyết Đồng nghe xong trợn mắt há hốc mồm, trên trán mồ hôi đầm đìa! Những lời của Quân Mạc Tà hoàn toàn chính xác. Và sự thật cũng đúng là như vậy! Mộ Tuyết Đồng hay Tam trưởng lão, Ngũ trưởng lão đã qua đời trước đó, cũng đều từng có phần lo lắng Tiêu gia thế lực quá lớn, lòng mang dã tâm, cần diệt trừ tận gốc. Nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới, thảm kịch lần này thật ra đã có thể tránh được!
Ngay cả khi không tránh được hi sinh thì cũng tuyệt không lâm vào tình cảnh thảm thương như bây giờ!
Theo như lời Quân Mạc Tà, nếu nhóm người mình có thể nghĩ được như vậy, tai họa này nhất định đã có thể tránh khỏi.
Mộ Tuyết Đồng thở dài một hơi, cuối cùng hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên nói:- Đúng vậy, hiện tại Phong Tuyết Ngân Thành thật sự đang gặp nguy hiểm lớn, Tiêu gia không biết khi nào sẽ làm phản! Mười mấy người chúng ta, cũng chỉ còn lại ta cùng tiểu công chúa liều chết trốn thoát. Cùng đường bí lối, buộc phải đến Quân gia cầu viện! Vô luận chúng ta có đủ tư cách liên minh hay không, ta vẫn hi vọng Quân gia có thể vì kẻ thù chung là Tiêu gia mà giúp chúng ta một tay!
Hắn hít một hơi thật sâu nói tiếp:- Kẻ địch của Quân gia chỉ là Tiêu gia; Hàn gia cùng Quân gia không hề có thù oán. Thậm chí, năm đó Tiêu gia muốn diệt sạch cả nhà Quân gia, nhưng Thành chủ đại nhân đã không tiếc gây chiến với Tiêu gia để ngăn chặn chuyện này. Theo đó mà nói, Ngân Thành Hàn gia chúng ta đối với Quân gia là có ơn không oán! Ta nói lời này không phải muốn báo đáp điều gì, mà chỉ hi vọng Quân tam thiếu có thể cân nhắc lợi hại trong chuyện này.
Hắn khó khăn nuốt một ngụm nước, tiếp tục nói:- Huống chi, ngoài chuyện đó ra còn có tình cảm của Vô Ý cùng Đại tiểu thư. Hiện giờ Đại tiểu thư sống một mình trên ngọn Tuyết Phong, cứ si ngốc ngóng trông suốt mười năm nay, sớm đã mòn mỏi khổ sở biết bao! Chẳng lẽ, ngươi nhẫn tâm nhìn thấy Đại tiểu thư phải chịu nỗi khổ tương tư, lại còn rơi vào tay Tiêu gia, chịu sự lăng nhục hà hiếp của bọn chúng sao?
Quân Vô Ý đứng bên cạnh, sắc mặt biến đổi, há miệng định nói.
Quân Mạc Tà vội ngăn lời Quân Vô Ý sắp thốt ra khỏi miệng, nhìn thật sâu vào mắt Mộ Tuyết Đồng:- Cho nên, các ngươi tới đây để cầu xin giúp đỡ. Chúng ta có thể đáp ứng, nhưng vẫn là câu nói đó, Mộ thúc thúc ngươi đừng nhắc đến chuyện hợp tác nữa. Bởi vì lời nói của ngươi thật sự không đủ trọng lượng, quyết định hợp tác không thể như trò đùa được! Nếu nói đến chuyện hợp tác thì tuyệt đối có thể bàn bạc. Nhưng ta muốn sau khi gặp được cao tầng của Ngân Thành, mới có thể bàn đến chuyện hợp tác.
- Đối phó với Tiêu gia tất nhiên là tâm nguyện của Quân gia ta, nhưng tình hình trước mắt, bọn chúng đối với chúng ta chưa có uy hiếp gì quá lớn. Trái lại, lúc này cơ nghiệp ngàn năm của Hàn gia đang bị đe dọa. Nếu Hàn gia thật lòng muốn hợp tác, nhất định phải thể hiện chút thành ý mới được! Bởi vì Quân gia chúng ta, ngoài mong muốn báo thù ra, hiện giờ cũng có đủ năng lực để báo thù, nhưng không có nghĩa vụ phải thay Hàn gia bán mạng! Tình người là tình người, đạo lý là đạo lý, chuyện này hi vọng Mộ thúc thúc ngươi có thể hiểu rõ.
Mộ Tuyết Đồng nhẹ nhàng thở phào, nói:- Đây là đương nhiên! Ta tin Thành chủ quyết không bạc đãi Quân gia. Điểm này ngươi cứ yên tâm.
Quân Mạc Tà cười cười, không nói gì thêm.
Quân Mạc Tà chính là người như vậy. Đúng vậy, ngay cả là một món đồ ta vô cùng muốn có, nhưng khi hành sự, nhất định phải đợi đến lúc thời cơ chín muồi, ta mới ra tay! Hơn nữa, mục đích của ta đơn giản chỉ là vì quyền lợi, nguyện vọng của ta.
Nếu trong chuyện này có cả lợi ích của kẻ khác, vậy thì thành thật xin lỗi nhé, mời ngươi thể hiện thành ý của mình! Ta không có nghĩa vụ phải giúp đỡ kẻ khác, điều ta theo đuổi, chính là không có lỗi với chính mình, không thẹn với lương tâm, chỉ thế thôi không hơn!
Nếu Hàn gia không thể đưa ra điều kiện đủ khiến ta động tâm. Như vậy chuyện này tất nhiên vẫn phải làm, chẳng qua ta sẽ đợi Hàn gia Tiêu gia lưỡng bại câu thương lúc đó ta mới ra tay. Như vậy, tin rằng khó khăn sẽ không quá lớn, lại cũng có lợi hơn cho ta.
Phải biết rằng, nếu bây giờ lập tức ra tay. Cao tầng Hàn gia vẫn đang bị Tiêu gia che mắt, một khi Quân gia từ bên ngoài tùy tiện can thiệp, chính là tự chuốc lấy toàn bộ áp lực cho mình, thậm chí còn có thể bị Hàn gia công kích ngược lại!
Mạo hiểm quá lớn như vậy, tính toán thế nào cũng không lợi.
Trái lại, nếu đợi hai nhà sống mái với nhau xong, kết cục đã rõ ràng, lúc đó cũng chỉ phải đối phó với một Tiêu gia thực lực đại tổn, những chuyện khác cũng không cần bận tâm nữa.
Đạo lý này, Quân Mạc Tà hiểu, Quân Vô Ý hiểu, thậm chí Mộ Tuyết Đồng trong lòng cũng hiểu rõ! Cho nên, đối với Quân Mạc Tà mà nói "các ngươi tới cầu xin giúp đỡ, chúng ta có thể đáp ứng, nhưng không thể nói là hợp tác". Những lời này vô cùng hợp lý. Hơn nữa, Quân Mạc Tà nói như vậy đã là nhượng bộ rất nhiều rồi.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: THIÊN BẢNG