Lý do Hô Duyên Khiếu đưa ra không có sơ hở, hơn nữa sự thật quả thật quá đỗi xác đáng. Bởi vậy, dù trong lòng nóng như lửa đốt, mọi người cũng không dám tiếp tục có bất kỳ hành động lỗ mãng nào.
Hơn nữa, Hô Duyên Khiếu trong lòng còn âm thầm tính toán: "Nếu Hoàng lão tự mình xuất thủ cũng không thể giải quyết chuyện này, vậy chứng tỏ Quân gia thực lực quả nhiên đã đạt tới mức độ bất khả lay chuyển. Huống chi, trong tay đối phương lại nắm giữ Diệp Cốt đan – linh đan cấp bách đối với Mộng Huyễn Huyết Hải lúc này, cùng với vị cao thủ thâm bất khả trắc kia. Chi bằng không đối địch thì kết giao, không thì biến địch thành bạn là tốt nhất. Trước mắt cứ coi như không có chuyện gì phát sinh, cứ tham dự đại hội đấu giá, thủ Diệp Cốt đan vào tay rồi tính sau. Chuyện về sau hãy tính sau, trước mắt vẫn phải lấy đại cuộc làm trọng."
Huống chi, nếu Hoàng lão quả thực thảm tử, chỉ bằng bản thân ta cùng mấy người còn lại bên cạnh thì làm sao có thể là đối thủ của đối phương? Chi bằng giả vờ câm điếc, giả vờ không biết gì. Vả lại, chuyện báo thù cũng đâu phải chuyện ta có thể làm chủ.
Lại nói, lão đầu này dọc đường cứ cậy già làm oai, vênh váo chỉ trỏ, hất hàm sai khiến, ngay cả ta là Thiếu Tông Chủ hắn cũng không thèm đặt vào mắt. Thật là đáng chết mà. Mẹ nó, hắn là cái gì chứ. Khi còn ở Mộng Huyễn Huyết Hải, đối mặt với các cao thủ khác, ngươi dám như vậy sao? Quả thật cho mình là nhân vật lớn lắm sao?
Bởi vậy, trong lòng vị Thiếu Tông Chủ Mộng Huyễn Huyết Hải này thậm chí có chút hả hê khi kẻ khác gặp họa. Dĩ nhiên, loại cảm xúc này không thể nào biểu lộ ra mặt.
Lần này bọn họ ra ngoài, lại vì chuyện của Hoàng gia mà bị chậm trễ nhiều lần. Việc này sớm đã khiến Thiếu Tông Chủ vô cùng bất mãn. Chỉ là một Hoàng gia nhỏ nhoi cũng đáng được Mộng Huyễn Huyết Hải nể trọng vài phần sao? Thế nhưng Hoàng lão lại vì chuyện gia tộc mình mà không để ý tới chính sự của Mộng Huyễn Huyết Hải. Điều này thật khó có thể chịu đựng được.
Cho dù là con cháu chính mạch của ngươi thì sao chứ? Chẳng lẽ còn có thể so với đại sự trọng yếu của Mộng Huyễn Huyết Hải sao?
Thật là không để ý đến đại cục, tầm nhìn thiển cận!
Nếu lần này bởi vì Hoàng gia mà phá hỏng đại sự, thì không những Hoàng lão chết cũng không có gì đáng tiếc, mà thậm chí chính ta sau khi trở về cũng phải chịu trách nhiệm.
Như vậy có thể thấy, khi Thiếu Tông Chủ đại nhân nhìn thấy người Hoàng gia, ánh mắt đều có chút ý vị bất thiện.
Sau đó, Thiếu Tông Chủ đại nhân liền cất tiếng nói:
- Lần này đấu giá không thể thất bại. Mà vật phẩm đấu giá lại là linh dược chí bảo cực kỳ trân quý, tất nhiên cần một số lượng kim tệ khổng lồ để đấu giá. Hoàng Gia Chủ, không biết quý Gia Chủ có thể xuất ra bao nhiêu kim tệ? Theo ta thấy, vẫn là đem tất cả của cải bán sạch, đổi lấy kim tệ đi. Vạn nhất kim tệ không đủ, chẳng phải sẽ hỏng việc lớn sao? Riêng Huyết Hải có thể miễn cưỡng bỏ qua, nhưng nếu vì vậy mà ảnh hưởng đến kết cục đại chiến kia, thì chính là ảnh hưởng đến tương lai của cả thiên hạ, ảnh hưởng đến tương lai của muôn dân bách tính. Phần trách nhiệm này e rằng Hoàng gia không thể gánh vác nổi?
Hoàng Gia Gia Chủ Hoàng Quân nghe xong lời này, mũi suýt nữa lệch đi. Nhất thời cứng lưỡi, cảm giác chua xót lan khắp toàn thân, không nói nên lời.
Lúc trước khi lão tổ tông gia tộc ta còn ở đây, ngươi sao không nói lời này? Hiện giờ lão tổ tông cũng chỉ mới ra ngoài một thời gian, ngoài một chút nghi ngờ, căn bản vẫn chưa xác định được có xảy ra tai ương chết người hay không. Thế nhưng tên Thiếu Tông Chủ nhà ngươi liền lật mặt nhanh đến thế.
Lúc trước cho rằng có thể cường ngạnh đoạt bảo. Chẳng nói đến chuyện đấu giá, bây giờ thấy thế lực người ta quá mạnh, không nắm chắc có thể đoạt được, liền bảo chúng ta bán sạch gia sản, đổi lấy kim tệ gom góp cho các ngươi? Các ngươi cần đấu giá thứ gì đó là chuyện của Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi, tiền của Hoàng gia chúng ta có liên quan gì sao? Chúng ta chỉ là gia tộc nhỏ, nghiệp vụ nhỏ, làm sao có thể gánh vác nổi chi phí cho Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi. Cho dù chúng ta có lòng can tâm ra sức vì Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi, nhưng cùng muôn dân thiên hạ thì có quan hệ gì? Các ngươi tưởng mình là Cứu Thế Chủ sao?
Hơn nữa, toan tính kiểu gì mà khi không mua được, liền muốn Hoàng gia chúng ta gánh vác trách nhiệm tương lai của muôn dân thiên hạ. Chúng ta nếu có được tư cách quản chuyện thiên hạ bách tính, thì sao lại rơi vào hoàn cảnh hôm nay, nói năng phải nhìn sắc mặt các ngươi?
Hắn khà khà nửa ngày, rốt cuộc cũng không dám trực tiếp cự tuyệt, ngập ngừng nói:
- Xin hỏi Thiếu Tông Chủ, Tam Đại Thế Gia nhận định chuyện này như thế nào?
- Có liên quan gì đến Tam Đại Thế Gia? Hoàng Gia Chủ nói lời này thật là kỳ lạ.
Hô Duyên Khiếu cười ôn hòa nói:
- Vì cái gọi là kẻ nào gây chuyện, kẻ đó chịu. Chuyện từ đầu tới giờ đều là chuyện của Hoàng gia các ngươi. Trong chuyện lần này, chúng ta cũng chỉ là bằng hữu mà thôi, làm sao có thể dễ dàng phát biểu ý kiến được. Ở lập trường bằng hữu mà nói, bổn Thiếu Tông Chủ tự nghĩ đã làm tròn đầy đủ nghĩa vụ rồi. Thậm chí lúc trước Hoàng lão phá vỡ quy củ tham gia tranh chấp thế tục, bổn Tông Chủ cũng chưa từng ngăn cản, đơn giản nghĩ rằng Hoàng lão chính là xuất thân từ Hoàng gia, vì gia tộc ra sức cũng là lẽ thường tình, nhưng người khác thì không được phép làm vậy.
- Hoàng Gia Chủ, bất kỳ một gia tộc nào muốn quật khởi, rốt cuộc vẫn cần phải dựa vào thực lực của chính mình.
- Bởi vậy, chúng ta phá lệ cho ngươi lần này, tiếp theo phải làm như thế nào? Đối với chuyện bên trong, Hoàng Gia Chủ cần tự mình quyết định. Mộng Huyễn Huyết Hải chúng ta đối với việc này thật sự không tiện nhúng tay vào. Chúng ta cùng quý tộc thật sự không hề có quan hệ trong chuyện này. Mới vừa rồi, khẳng khái yêu cầu Gia Chủ kiếm kim tệ chính là vì lê dân bách tính khắp đại lục, cũng không phải vì Huyết Hải gia tộc. Gia Chủ ngài có phải đang hiểu lầm gì không? Dĩ nhiên, nếu Hoàng Gia Chủ đủ năng lực phát huy thần uy, đồng loạt diệt trừ Tam Đại Thế Gia, vậy thì gia tộc sẽ hiển hách từ đây, ngạo thị võ lâm, xưng bá giang hồ, tạo nên truyền kỳ muôn thuở.
Hoàng Quân triệt để ngây người ra.
Thì ra là muốn gia tộc mình xuất tiền nhưng không thèm để ý tới sự sống chết của gia tộc mình. Đây là kiểu lý luận gì chứ? Đây là lý luận của Tam Đại Thánh Địa các ngươi sao? Cái gì gọi là ngạo thị võ lâm, xưng bá giang hồ? Hoàng Quân căn bản không còn tâm trí suy nghĩ, trong lòng hắn hiện giờ chỉ có hai chữ: xong đời.
Một hơi giải quyết ba Đại Thế Gia, dễ dàng như vậy sao? Nhìn khắp thế gian này, có mấy ai có đủ thực lực để giải quyết ba Đại Thế Gia? Cũng chính là Tam Đại Thánh Địa. Miễn cưỡng lắm mới có Phong Tuyết Ngân Thành. Trước mắt chính là Quân gia thực lực thâm bất khả trắc, không phải ngay cả Thiếu Tông Chủ Mộng Huyễn Huyết Hải cũng phải khiếp sợ, kiêng kỵ sao?
Về phần Hoàng gia chúng ta, đừng nói là ba nhà, chỉ là một nửa trong số một gia tộc thôi, chúng ta cũng không dám chọc vào.
Các ngươi ở đây giật dây xúi giục chúng ta cùng Tam Đại Thế Gia không chết không thôi, những lời lẽ hùng hồn như vậy cũng nói ra được. Lúc này thế cục không chết không thôi đã được tạo thành rồi, khắp thiên hạ đều đang chờ xem kịch vui, nhưng khi đại sự xảy ra, các ngươi liền lập tức phủi tay vứt bỏ.
Đây không phải thuần túy là hại người sao?
Cho dù là hãm hại cũng không đến mức độ như vậy. Hãm hại đến mức này cũng thật quá kinh khủng. Các ngươi khơi khơi thốt một câu liền làm cho Hoàng gia chúng ta vạn kiếp bất phục.
Chẳng những hại chúng ta chết, mà còn muốn chúng ta đem toàn bộ của cải bán thành kim tệ, mang đến cho các ngươi đấu giá, lại còn liên quan đến tương lai của lê dân bách tính thiên hạ. Ta phỉ nhổ! Cho dù là cường đạo cũng không ác như vậy, nhưng xem cách nói của vị Thiếu Tông Chủ này, nếu không thuận theo yêu cầu của hắn thì tai họa diệt tộc liền giáng xuống đầu.
Hoàng Quân thậm chí không chút nghi ngờ, vị Thiếu Tông Chủ này đang nói chuyện ôn hòa với mình, nhưng nếu nghe mình cự tuyệt thì có thể lập tức vung đao chém giết. Người ta chính là vì muôn dân thiên hạ mà suy nghĩ, một nhân vật vĩ đại. Diệt một gia tộc của mình mà thành toàn cho toàn dân thiên hạ thì đúng là nhân gian chính đạo a.
Sau đó còn có thể lấy lòng Quân gia để bọn họ bán thêm mấy viên Diệp Cốt đan cho Mộng Huyễn Huyết Hải. Nghĩ đến đây, Hoàng Quân không dám nói thẳng ra miệng.
Trong lúc nhất thời, Hoàng Gia Gia Chủ lâm vào cảnh kêu trời không thấu, kêu đất chẳng hay. Khóc không ra nước mắt. Hoàn toàn tuyệt vọng.
Thậm chí còn có ý định cầm đao mổ bụng tự vẫn.
***
Bên này, Quân Mạc Tà vừa chợp mắt được một lát liền bị đánh thức. Hơn nữa, người đánh thức mình chính là Tam Thúc Quân Vô Ý, tự xông vào xốc chăn lên. Quân Mạc Tà nhìn thấy cái đùi trắng bóc của mình có chút dở khóc dở cười. May mắn là chính mình đã sửa đổi thói quen ngủ không mặc y phục. Nếu không liền bị một nam nhân khác nhìn thấy tất thảy.
- Tam Thúc. Người nói ta phải nói sao đây. Lần trước là lão gia tử, lần này là người. Nếu một ngày ta có vợ, ngài cũng như vậy, ào ào xông vào xốc chăn? Chẳng lẽ nam nhân Quân gia chúng ta thích xốc chăn của nam nhân khác sao? Thành nghiện rồi sao?
- Bớt nói nhảm, mau đứng lên theo ta ra ngoài. Có chuyện trọng yếu.
Quân Vô Ý đỏ mặt, hung hăng đánh một cái vào mông cháu trai hắn. Quân Đại Thiếu bị ngược đãi, kêu "Ngao" một tiếng, lập tức ôm mông nhảy vọt lên, "sưu" một cái bằng tốc độ cực nhanh mặc y phục vào, vẫn mang vẻ mặt buồn ngủ mơ màng lê bước theo Quân Tam Gia đi ra.
Khi đến tiểu viện của Quân Vô Ý, Quân Mạc Tà thấy hai người trước mặt liền chấn động. Cơn buồn ngủ tức khắc biến mất hoàn toàn, hoàn toàn không ngờ tới. Điều này sao có thể xảy ra được?
- Các ngươi, các ngươi sao lại đến nơi này? Sao lại thành ra bộ dạng như vậy.
Quân Mạc Tà nhìn chăm chú hai người trước mặt, một nam một nữ, cẩn thận phân biệt hồi lâu mới xác định, hai người này đúng là Mộ Tuyết Đồng và Hàn Yên Mộng. Bất quá, trên người hai người đều đầy rẫy vết thương chi chít, vẻ mặt phong trần mệt mỏi, y phục rách rưới, trang phục trên người so với kẻ hành khất còn thê thảm hơn nhiều. Điều này so với ấn tượng trong lòng Quân Mạc Tà về vị Mộ Tuyết Đồng phong thần tuấn lãng, nho nhã cùng với một người luôn rạng rỡ với nụ cười thanh tú như Hàn Yên Mộng, quả thật là một trời một vực.
Tại sao lại như vậy?
- Chẳng lẽ Phong Tuyết Ngân Thành bị người ta tàn sát rồi?
Quân Mạc Tà có chút hả hê trên sự đau khổ của kẻ khác.
- Không đến mức như vậy, nhưng cũng chẳng khác là bao.
Mộ Tuyết Đồng hừ một tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ hận ý. Đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy Quân Mạc Tà,
- Lần này, chúng ta đến là hy vọng có thể cùng Quân gia toàn lực liên thủ, triệt để diệt trừ Tiêu gia. Không biết ý của Quân Tam Công Tử như thế nào?
Mộ Tuyết Đồng biết điểm mấu chốt của Quân gia hiện tại chính là vị Tam Thiếu Gia Quân Mạc Tà này, cho nên hắn đối mặt với Quân Mạc Tà trực tiếp thẳng thắn nói ra.
- Liên thủ? Diệt trừ Tiêu gia? Đề nghị này khá thú vị?
Quân Mạc Tà ánh mắt chợt lóe lên, sờ cằm trầm ngâm, đột nhiên cười lạnh một tiếng:
- Nếu ta lựa chọn ngồi nhìn trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, xem Hàn gia cùng Tiêu gia liều mạng sống mái, chúng ta chẳng phải chiếm được tiện nghi lớn sao? Như thế mới là có lợi đúng không?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ